Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 978: CHƯƠNG 977: CÂU TRẢ LỜI

“A…”

Đúng lúc này, một tiếng kêu thảm thiết vang vọng đất trời.

Cúc hoa của tất cả mọi người ở đó đều căng thẳng, chỉ thấy miệng của Sát Thần sùi bọt mép, mắt trợn ngược, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

- Đi mau!

Người của Thần tộc Thiên Đấu vô cùng kinh ngạc, nhấc Sát Thần lên trực tiếp sử dụng thần thông không gian lập tức biến mất.

Trong lòng tất cả mọi người ở đó thầm mặc niệm ba phút cho Sát Thần, đường đường là Sát Thần lại có thể bị một con thỏ hành hạ thành như vậy, thật sự vô cùng nhục nhã.

Đồng thời, trong lòng mọi người cũng cảnh bảo mình, Đại Ma Vương Vương Hạo này có thể chọc, nhưng tuyệt đối không thể chọc con thỏ này được.

Bởi vì chọc vào Đại Ma VươngVương Hạo, nhiều nhất chính là giết sạch cả nhà, nhưng nếu như chọc con thỏ này, như vậy chính là thể xác và tinh thần đều sẽ bị ngược đãi cực kỳ tàn ác.

Sắc mặt Vương Hạo cũng trở nên đen thui, cảm thấy cái danh tiếng anh hùng do mình cực khổ tạo nên đều đã bị hủy ở trong tay con thỏ này.

Triệu Y Linh tức giận trừng mắt với Vương Hạo, cảm thấy sau khi về nhà nhất định phải mời thầy giáo cố gắng dạy dỗ Tiểu Bạch, không thể để cho con thỏ này tiếp tục đi theo Vương Hạo học thói hư tật xấu như vậy được.

- Thời tiết ngày hôm nay thật đẹp.

Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, sau đó ném Tiểu Bạch cho Triệu Y Linh, tỏ vẻ mình không quen biết con thỏ này, về phần Tiểu Bạch nói là hắn dạy đại chiêu cuối cùng, cái này đánh chết hắn cũng sẽ không thừa nhận.

Tất cả mọi người ở đều dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn Vương Hạo, rốt cuộc bọn họ cũng hiểu rõ cái gì gọi là không phải người một nhà không vào cùng một cửa.

Vù vù…

Thánh giả Cửu Huyền thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Sát Thần đi, như vậy trong nháy mắt áp lực của hắn sẽ giảm bớt phân nửa.

Bây giờ chỉ cần đánh đuổi Vương Hạo đi, như vậy đại liên minh vũ trụ hòa bình sẽ có thể khôi phục lại dáng vẻ trước kia.

Vương Hạo đột nhiên mở miệng nói:

- Tôi nói này thánh giả Cửu Huyền, ngài để cho Sát Thần chạy như vậy, có phải là hơi tự chủ trương rồi không?

- Cậu nói vậy là có ý gì?

Thánh giả Cửu Huyền nhíu mày, trong tay cũng nắm chặt trường kiếm màu vàng.

Vương Hạo thản nhiên nói:

- Vừa nãy Sát Thần bị tôi ép đến đường cùng, nhưng ngài lại mở phong ấn không gian thả cho hắn đi, điều này khiến cho tính mạng của tôi bị uy hiếp nghiêm trọng,

- Lẽ nào ngài không nên có câu trả lời với tôi hay sao?

Tất cả mọi người ở đó hơi sững sờ, tiếng bàn luận xôn xao vang lên.

- Vương Hạo ép Sát Thần đến đường cùng, kết quả được thánh giả Cửu Huyền mở phong ấn ra chạy rồi, vậy quả thật phải cho Vương Hạo một câu trả lời.

- Lần này để Sát Thần chạy thoát, sau này muốn giết hắn sẽ rất khó khăn.

- Sát Thần đến từ Cực Lạc Niết Bàn, hắn tuyệt đối có không ít thủ đoạn, lần này hắn chạy rồi, chẳng khác nào đặt một quả bom hẹn giờ ở bên cạnh.

- Không trách được Vương Hạo muốn có một câu trả lời, trong chuyện này nếu là người khác nhất định muốn cũng đòi lại công bằng.

- Nhưng sao tôi vẫn cảm thấy Vương Hạo đang gây chuyện vậy?

- Nói nhảm, Vương Hạo là kẻ cơ hội, có tiếng tham lam, bây giờ có nhược điểm ở trong tay, hắn chắc chắn sẽ muốn vớt một món lời lớn.

- Rốt cuộc tôi đã hiểu vì sao năm đó khi Vương Hạo còn ở đây, tốc độ của Thiếu Soái Quân phát triển kinh người, nhưng chờ sau khi Vương Hạo bế quan, tốc độ liền chậm lại.

- Nói nhảm, đầu năm nay đã sĩ diện còn muốn phát triển thế lực của bản thân, đây căn bản là chuyện không thể nào làm được, chỉ có thể nói, tiện mới là con đường đỉnh phong bắt buộc phải đi qua.

- Lời này chính là muốn nói, sĩ diện thì không có tiền, muốn lên đỉnh phong điều duy nhất cần thiết chính là tiện.

- Trong lịch sử những Đế Vương làm ra chuyện lớn, có ai mà không tiện? Nếu như không tiện, vậy hoàng vị này cũng không đến phiên bọn họ ngồi xuống rồi.

- Bây giờ Đại Ma Vương Vương Hạo trở về, Thiếu Soái Quân này lại trải qua trăm năm lắng đọng, chắc hẳn sắp bạo phát rồi.

Triệu Y Linh hơi nhíu mày lại, ra hiệu với Thiếu Soái Quân ở phía sau, tỏ vẻ chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.

Thánh giả Cửu Huyền nhíu mày nói:

- Nơi này là đại liên minh vũ trụ hòa bình, lão phu làm chuyện gì không cần giải thích với cậu.

Vương Hạo lạnh lùng nói:

- Nói cách khác, ngài không muốn giải thích với tôi.

Ào ào…

Hắn vừa dứt lời, Thiếu Soái Quân lập tức tiến vào trạng thái chờ công kích, chỉ chờ Vương Hạo ra lệnh một tiếng bọn họ sẽ ra tay.

- Vương Hạo, nơi đây là đại liên minh vũ trụ hòa bình, còn chưa tới phiên cậu dương oai.

Thánh giả Cửu Huyền giận dữ, trường kiếm màu vàng kim trong tay đột nhiên bạo phát ra ánh sáng sắc bén khủng khiếp.

Đúng lúc này, một tiếng cười như chuông bạc vang lên:

- Nếu như cộng thêm Tam Thần Sơn chúng tôi, vậy không biết có thể dương oai ở đại liên minh vũ trụ hòa bình hay không?

Tất cả mọi người ở đó quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bắc Nhạc Nhạc cưỡi một con ngựa trắng ở trên trời cao đi đến, phía sau còn dẫn theo hơn mười ngàn Thiên Phách Quân.

Vương Hạo giang hai cánh tay, cười nói:

- Ái chà, đây không phải là cháu của tôi sao? Nhanh qua đây để sư tổ nhìn xem có lớn hơn được chút nào không?

Triệu Y Linh giận dữ nhéo một cái vào bên hông của Vương Hạo, cảnh cáo cái đồ hư hỏng này không được làm càn.

Bắc Nhạc Nhạc hít sâu mấy hơi, cô bừng bừng lửa giận, quyết định không so đo với tên Vương Hạo này.

Đương nhiên, cho dù cô muốn so đo, cũng không thay đổi được sự thực Thánh giả Cực Thiên bái Vương Hạo làm thầy.

- Không tốt!

Trong lòng Thánh giả Cửu Huyền chợt đập mạnh, nếu như vũ trụ Bàn Cổ liên thủ với Tam Thần Sơn, như vậy đại liên minh vũ trụ hòa bình của bọn họ sẽ có thể gặp nguy hiểm.

Trong nháy mắt tất cả mọi người ở đó kích động, phát hiện nơi nào có Đại Ma Vương Vương Hạo chính là có chuyện tốt, không chỉ kịch hay hết vở này tới vở khác được diễn ra, mà vở kịch sau còn hay hơn vở kịch trước, thật sự là quá kích thích.

Nguyễn Tiểu Thất vội vàng bước lên phía trước nói:

- Mọi người không nên kích động, thật ra mọi người đều là quan hệ bà con, có việc hoàn toàn có thể ngồi xuống từ từ nói chuyện, không nên động tới đao thương.

Tất cả mọi người ở đó hơi sững sờ, có tiếng nói hiếu kỳ vang lên.

- Lời này là có ý gì? Lẽ nào Vương Hạo và Khiếu Thiên có quan hệ bà con hay không?

- Không có nghe nói Khiếu Thiên có con gái? Vương Hạo này muốn ăn bám cũng không có cơ hội.

- Ngu ngốc, Nguyễn Tiểu Thất nói bà con không phải Vương Hạo này ăn bám, mà là quan hệ bà con lấy hắn làm trung tâm.

- Tôi hiểu rồi, chị hai của Nguyễn Tiểu Thất gả cho Khiếu Thiên, chị tư gả cho bá chủ Bắc Hiên, sư phụ của bá chủ Bắc Hiên Thánh giả Cực Thiên lại bái Vương Hạo làm tiểu sư phụ.

- Má nó, quả nhiên ứng với câu nói xưa, đứng xung quanh nhân vật lớn đều là bạn bè thân thích.

- Thật ra tôi bội phục nhất vẫn là Nguyễn gia, sinh nhiều con gái là tốt rồi.

- Còn không phải sao? Bọn họ làm tốt đến mức bây giờ tôi cũng muốn về nhà, sinh con gái làm giàu.

- Đừng nghĩ tới việc sinh con gái con trai nữa, vẫn là xem kịch đi, cũng không biết lần này có đánh hay không?

Vương Hạo liếc mắt nhìn Nguyễn Tiểu Thất, cảm thấy muốn phát triển Thiếu Soái Quân nhanh, vậy chỉ có thể ra tay từ trên người này.

Khiếu Thiên đi tới trước mặt thánh giả Cửu Huyền, khẽ nói:

- Sư phụ, Vương Hạo xưa đâu bằng nay, bất kể là thực lực bản thân hay là thế lực, hoặc cứu viện từ bên ngoài, đều không thể khinh thường, nếu như cứng đấu cứng bây giờ sẽ không có lợi cho chúng ta.

Thánh giả Cửu Huyền thở dài nói:

- Ma đạo thế lớn, chính đạo chúng ta chỉ có thể thu lại thực lực, chờ người đứng đầu cứu thế xuất hiện.

Khiếu Thiên khẽ gật đầu, nhưng trong lòng hắn lại vô cùng nghi ngờ, trên đời này thật sự còn có thể xuất hiện một yêu nghiệt sánh ngang với Vương Hạo sao?

Chương 977 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!