Tổn thương em gái anh!
Còn nói là người thanh niên không kiêu ngạo đầy hứa hẹn?
Vẻ mặt này rõ ràng chính là rất kiêu ngạo có được không!
Tất cả mọi người ở đó đã không còn sức lực để phỉ nhổ nữa, thật sự rất muốn lớn tiếng hỏi Vương Hạo một câu, anh xem thứ rơi trên mặt đất này chính là mặt, hay là phẩm hạnh?
Mặt của thánh giả Cửu Huyền đen lại nói:
- Vương Hạo, cậu đang cố tình gây sự!
Tiểu Bạch nhảy đến trên vai của Vương Hạo, nghiêm túc nói:
- Ai nói Vương Hạo cố ý gây sự? Rõ ràng là ông thương thiên hại lý, không chỉ hủy đi tín ngưỡng của Vương Hạo, còn hủy đi mộng tưởng của Vương Hạo, điều này làm cho thỏ bảo bảo tôi cũng nhìn không được, nhất định phải bồi thường.
Vương Hạo thoả mãn khẽ gật đầu, hắn phát hiện ra, kẻ hiểu mình nhất vẫn là con thỏ nuôi từ nhỏ đến lớn này.
Khóe mắt của tất cả mọi người ở đó nhất thời co rút, cảm giác một người một thỏ này liên thủ, thật sự khiến cho người đời xấu hổ! Ăn cơm mềm lại còn có thể ăn ra mộng tưởng và tín ngưỡng, điều này cho dù bọn họ không muốn phục cũng không được!
Chẳng qua điều khiến cho tất cả mọi người ở đó cảm thấy nghi ngờ chính là vì sao con thỏ này không có đi ngủ?
Phải biết rằng, lúc trước Tiểu Bạch chỉ ăn vài giọt nước màu vàng lại bỏ chạy đi ngủ rất lâu, nhưng bây giờ nó ăn nhiều như vậy lại vẫn có thể vui vẻ, hoàn toàn không có ý buồn ngủ, lẽ nào nó không có luyện hóa những giọt nước màu vàng?
Nguyễn Tiểu Thất than thở:
- Tôi rốt cuộc biết tại sao Đại Ma Vương Vương Hạo lại thành công, với da mặt này, lại tính cách vô sỉ này, lại thao tác không phẩm hạnh này, nếu như hắn không thành công, như vậy không ai có thể thành công được.
- Phì… Tôi nhìn chính là một kẻ vô sỉ lưu manh!
Bắc Nhạc Nhạc xì một tiếng khinh miệt, sau đó cho Vương Hạo một ánh mắt siêu cấp ghét bỏ.
Nguyễn Tiểu Thất lắc đầu, thật sự không có ý nói chuyện, thật ra bá chủ Bắc Hiên cũng là một kẻ vô sỉ.
Chẳng qua không giống với Vương Hạo, Bắc Hiên làm chuyện vô sỉ đều ngầm làm sau lưng, còn Vương Hạo lại là quang minh chính đại làm.
Mặt Khiếu Thiên đen lại nói:
- Vương Hạo, cho dù cậu có nói thủng trời, cũng không có khả năng giao Lục Đạo Luân Hồi của vũ trụ hòa bình này cho cậu được. Còn cả Thiên Kiếm là thần kiếm do chúng tôi chế luyện trên mười vạn năm, cũng không có khả năng cho cậu, tôi khuyên cậu vẫn nên bỏ ý niệm này đi!
- Vậy cũng có nghĩa là, các người rõ ràng muốn khi dễ tôi có đúng không?
Trong nháy mắt, sắc mặt Vương Hạo lạnh xuống, toàn thân có từng khí tức khủng khiếp không ngừng phóng thích ra.
Tất cả mọi người ở đó xấu hổ.
Đây rốt cuộc là ai khi dễ ai, trong lòng tên khốn kiếp này sẽ không thấy áp lực nào sao?
Khiếu Thiên, thánh giả Cửu Huyền vội vàng đề phòng, cảm giác chuyện ngày hôm nay không có cách nào giải quyết hòa bình, chỉ có khả năng vận dụng vũ lực.
Nhưng khiến cho bọn họ cảm thấy đau đầu chính là nên làm thế nào để chuyển chiến trường tới địa phương khác? Chẳng lẽ lại thật sự khai chiến ở nhà sao?
- Hôm nay tôi lại cho các người biết, một người mất đi mộng tưởng và tín ngưỡng sẽ khủng khiếp tới mức nào!
Vương Hạo hét lớn một tiếng, sau đó nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, dùng sức điểm vào không trung.
- Ầm ầm ầm…
Một giây tiếp theo, một tiếng sấm sét vang vọng thiên địa, chỉ thấy không trung đột nhiên vỡ nát ra, theo đó sáu vòng sáng màu vàng xuất hiện.
- A…
Tất cả mọi người ở đó hít vào một hơi lạnh, sáu vòng sáng màu vàng này tuyệt đối không có sai, chính là Lục Đạo Luân Hồi của vũ trụ, hiện tại Vương Hạo đang cứng rắn tách Lục Đạo Luân Hồi từ trong vũ trụ hòa bình.
Giọng điệu Khiếu Thiên cấp bách kêu lên:
- Chúa Tể Lục Đạo nhanh chóng ép Lục Đạo Luân Hồi xuống, bằng không đại liên minh vũ trụ hòa bình lại sẽ đại loạn!
Một giọng nói nghiêm trang vang lên.
- Minh chủ Khiếu Thiên, người này cũng lĩnh ngộ Lục Đạo Luân Hồi Thiên cấp, hơn nữa lực lượng thật sự quá mạnh mẽ, tôi sợ mình không kiên trì được bao lâu!
Tất cả mọi người ở đó chấn động nhìn về phía Vương Hạo, bọn họ thật sự không có cách nào tưởng tượng được, rốt cuộc là dạng yêu nghiệt gì có khả năng tinh thông ba đại thần thông, đồng thời lĩnh ngộ tất cả ba đại thần thông đến Thiên cấp.
Bắc Nhạc Nhạc hài lòng cười nói:
- Lần này đại liên minh vũ trụ hòa bình phải gặp xui xẻo rồi.
Nguyễn Tiểu Thất thở dài nói:
- Đối với các người, đánh bại đối thủ xem như là thắng lợi, nhưng đối với Nguyễn gia chúng tôi, bất kỳ bên nào thất bại cũng sẽ ảnh hưởng tới việc buôn bán của chúng tôi.
Bắc Nhạc Nhạc trừng mắt nhìn Nguyễn Tiểu Thất, cô thật sự không biết nên nói cái gì với người cậu này cho phải.
- Vương Hạo, cậu thật sự quá càn rỡ!
Thánh giả Cửu Huyền giận dữ, Thiên Kiếm trong tay bạo phát ra một đường ánh sáng màu vàng chói mắt, sau đó lấy phong thái nổi giận đâm về phía Vương Hạo.
- Bảo vệ Thiếu tướng!
Thiếu Soái Quân kinh sợ hô lên một tiếng, vội vàng bao quanh Vương Hạo, sau đó không giữ lại, hoàn toàn phóng thích ra lĩnh vực Chí Tôn Thiên cấp của mình, chuẩn bị chống đỡ một kiếm này của thánh giả Cửu Huyền.
Vừa dứt lời, xuất hiện một đạo kiếm quang màu vàng xông thẳng lên trời, sau đó lấy lực chém Hoa Sơn nhanh chóng chém xuống.
- Ầm ầm ầm…
Một giây tiếp theo, tiếng nổ kinh thiên vang lên, một cơn lốc cuồng bạo trong nháy mắt cuốn ra thiên địa, dâng lên bão cát khủng khiếp nhất từ trước tới nay.
- Nhanh chóng phòng ngự!
Tất cả mọi người ở đó vô cùng kinh ngạc, vội vàng tập trung lại một chỗ chống đỡ trận gió lốc này.
Không lâu sau, tiếng nổ kết thúc, bụi bặm dần tản đi, tất cả lại khôi phục sự yên tĩnh.
Tất cả mọi người ở đó xuất thần nhìn về phía trước, chỉ thấy trăm vạn Thiếu Soái Quân nằm rải rác trên mặt đất thở hổn hển, rõ ràng vừa rồi bọn họ đã thành công đỡ được một kiếm của thánh giả Cửu Huyền, nhưng một kiếm kia cũng tiêu hao sạch tất cả chân khí của bọn họ.
Sắc mặt của Nguyễn Tiểu Thất nghiêm trọng nói:
- Thiếu Soái Quân có hơn hai trăm vạn binh sĩ, hơn nữa tu vi đều đạt tới Chí Tôn Thiên cấp, hiện tại bọn họ hợp lực lại có thể chỉ ngăn cản được một kiếm của thánh giả Cửu Huyền, cái thanh Thiên Kiếm này rốt cuộc là bảo vật cấp bậc thế nào?
Bắc Nhạc Nhạc giải thích:
- Ở trong vũ trụ Đa Nguyên, mỗi một vũ trụ đều sẽ sinh ra thần khí chúa tể, nhưng thần khí chúa tể cấp bậc cao nhất cũng lại do vũ trụ Thiên cấp sinh ra tới thần khí chúa tể Thiên cấp, thanh kiếm này lại vượt qua thần khí chúa tể Thiên cấp, được gọi là siêu thần khí!
- Siêu thần khí?
Nguyễn Tiểu Thất hiếu kỳ hỏi:
- Loại thần khí này được chế tạo thế nào?
Bắc Nhạc Nhạc nhún vai nói:
- Không biết, bản tiểu thư chưa bao giờ quan tâm tới những điều này.
Vẻ mặt Nguyễn Tiểu Thất biến thành màu đen, phát hiện người cháu này thật sự quá tùy hứng!
Thánh giả Cửu Huyền lạnh lùng nói:
- Vương Hạo, nhanh chóng dừng tay, bằng không đừng trách lão phu không khách khí!
Vương Hạo bĩu môi nói:
- Ông thật sự cho rằng đã ăn chắc được tôi sao?
Hắn vừa dứt lời, một tiếng cười vang lên.
- Ha ha, không trung có một trận sấm sét vang lên, thỏ bảo bảo tôi lóe sáng lên sân.
Tất cả mọi người ở đó có phần sững sờ, chỉ thấy Tiểu Bạch nhảy đến trên đầu của Vương Hạo, sau đó hít một hơi thật sâu, cái miệng nhỏ nhắn mím lại phun ra từng viên đạn màu vàng về phía thánh giả Cửu Huyền, phía trên vẫn tản ra một năng lượng dao động vô cùng khủng khiếp.
- Vèo vèo…
Một giây tiếp theo, từng tiếng xé gió gấp gáp vang lên, chỉ thấy những viên đạn màu vàng nhanh chóng cắt phá hư không lao vọt về phía thánh giả Cửu Huyền.
- Đây là giọt nước màu vàng Tiểu Bạch vừa rồi nuốt xuống!
Bắc Nhạc Nhạc nhíu mày lại, cô rất muốn biết giọt nước màu vàng này rốt cuộc là vật gì, tại sao lại nắm giữ năng lượng khủng khiếp như vậy.
- Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, từng tiếng nổ kinh thiên vang lên.
Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, chỉ thấy từng đóa mây nấm bay lên, không trung bị nổ nhanh chóng sụp xuống, thậm chí dư âm khủng khiếp không ngừng kéo dài, lan tràn ra ngoài, nó đi qua nơi nào ngay cả bụi cũng không có để lại…
Chương 980 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]