“Ực ực…”
Nguyễn Tiểu Thất nuốt nước miếng, đạn màu vàng bị Tiểu Bạch phun ra thật đáng sợ.
Nếu như Tiểu Bạch cứ phun ra như vậy, không tới một phút, toàn bộ vũ trụ hòa bình sẽ xóa tên khỏi vũ trụ Đa Nguyên, thậm chí ngay cả một hạt bụi cũng không tìm được.
Tuy nhiên, lấy khả năng chứa trong bụng con thỏ này lại thấy được, muốn chống đỡ một phút thật sự không có khả năng, tối đa hơn mười giây sẽ hết đạn.
Sau mười giây, tiếng nổ lớn đầy cuồng bạo biến mất, ngọn lửa trên bầu trời cũng đang từ từ tiêu tan.
- Không được… trong bụng thỏ bảo bảo tôi thật sự không còn hàng.
Tiểu Bạch lau mồ hôi trên đầu, sau đó thở hồng hộc nằm trên đầu Vương Hạo, cảm giác thân thể bị hoàn toàn móc rỗng.
Vương Hạo thở dài nói:
- Đây quả thực là nạp điện nửa giờ, trò chuyện 10 giây!
Tiểu Bạch tiếp tục nằm giả chết, thật sự không có sức lực cãi nhau với Vương Hạo.
- Tiểu Bạch thật sự quá đáng yêu!
Trong mắt của Bắc Nhạc Nhạc lóe ra ánh sao, thật sự rất muốn thu nuôi con thỏ Tiểu Bạch vừa đáng yêu, lại lợi hại này.
Nhưng rất đáng tiếc, không quan tâm cô cho ra bao nhiêu tiền, Đại Ma Vương Vương Hạo này đều không bán.
- Sư phụ!
Khiếu Thiên quát to một tiếng, nhanh chóng đỡ thánh giả Cửu Huyền lên.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy khí tức của thánh giả Cửu Huyền yếu ớt, toàn thân từ trên xuống dưới càng chật vật không chịu nổi, giống như một người dân chạy nạn Châu Phi tới vậy.
Nhìn thấy được một cảnh tượng như vậy, tất cả mọi người ở đó đều giật mình, tiếng bàn tán vang lên.
- Nói đùa? Đường đường là ba đại thánh giả đỉnh phong lại có thể bị một con thỏ đánh thành như vậy?
- Thỏ không lợi hại, thật sự lợi hại là giọt nước màu vàng kia!
- Không sai, con thỏ kia vừa ăn giọt nước màu vàng, nhưng không có luyện hóa, mà biến thành đạn phun ra hết.
- Hiện tại tôi lại muốn biết giọt nước màu vàng kia rốt cuộc là gì? Vì sao bên trong ẩn chứa năng lượng cường đại như vậy?
- Hình như là Vương Hạo luyện từ trên người chết ra, nhưng vì sao tôi không có cảm giác được trên người mình có loại lực lượng này?
- Tiềm lực cơ thể người là vô cùng vô tận. Có lẽ đây là lực lượng nào đó tiềm ẩn ở trong cơ thể chúng ta.
- Tôi có dự cảm, chỉ cần có thể nắm giữ loại năng lượng này, như vậy muốn tự chủ phi thăng Cực Lạc Niết Bàn cũng không phải là giấc mộng.
- Không cần nghĩ nữa, chỉ có Vương Hạo Đại Ma Vương mới có thể nắm giữ loại lực lượng này.
- Muốn đoạt được từ trong tay Đại Ma Vương, tôi khuyên anh còn không bằng đi tự sát trước thì tốt hơn, tối thiểu còn có thể được lưu lại toàn thân.
- …
Vẻ mặt Thánh giả Cửu Huyền khiếp sợ nhìn Tiểu Bạch, vừa rồi nếu không phải là hắn dùng Thiên Kiếm chống đỡ đợt công kích này, chắc hẳn căn bản không chịu được tới mười giây, tối đa ba giây đã bị giết chết.
Vương Hạo chắp hai tay lại trước ngực, quát to:
- Lục Đạo Luân Hồi, dung hợp!
- Vèo vèo…
Hắn vừa dứt lời, sáu tiếng xé gió gấp gáp vang lên.
Tất cả mọi người ở đó ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy sáu vòng sáng màu vàng trên bầu trời hóa thành sáu đạo lưu tinh màu vàng, sau đó nhanh chóng bay vào trong cơ thể Vương Hạo.
Khiếu Thiên cả kinh kêu lên:
- Chúa Tể Lục Đạo, cậu đang làm gì? Nhanh chóng ngăn cản Vương Hạo!
Giọng nói bất đắc dĩ của Chúa Tể Lục Đạo vang lên.
- Minh chủ Khiếu Thiên, không phải tôi không muốn ngăn cản hắn, mà người này thật sự quá lợi hại, căn bản không ngăn cản được!
- Đáng chết!
Khiếu Thiên tức tới mức cảm thấy đau đầu, trong nháy mắt một khí tức khủng khiếp từ trong cơ thể phóng thích ra ngoài.
Vẻ mặt Vương Hạo nghiêm túc nói:
- Tiền bối Khiếu Thiên, đây là chuyện giữa tôi cùng thánh giả Cửu Huyền, mong tiền bối không nên nhúng tay vào.
Tiểu Bạch ghé vào trên đầu của Vương Hạo, hai mắt chăm chú nhìn Khiếu Thiên, hình như chỉ cần Khiếu Thiên dám có bất kỳ động tâm nào, vậy nó lại lập tức lao tới áp chế người trước.
Khiếu Thiên cau mày nói:
- Vương Hạo, sư phụ tôi cũng không phải có ý định để cho Sát Thần chạy thoát, cậu cần gì phải làm ầm ĩ như vậy?
Nguyễn Tiểu Thất vội vàng mở miệng nói:
- Mọi người không nên như vậy, có lời gì ngồi xuống từ từ nói, không nên động thủ!
Một tay của Bắc Nhạc Nhạc kéo Nguyễn Tiểu Thất trở lại, cô vẫn trông cậy Vương Hạo gây tai họa cho đại liên minh vũ trụ hòa bình một lần, cho nên kiên quyết không thể khiến cho người cậu này đi ra quấy rối.
Vương Hạo bĩu môi nói:
- Có cái gì mà nói, có phải thánh giả Cửu Huyền cố ý để cho Sát Thần chạy thoát hay không, sợ rằng chỉ có bản thân hắn hiểu rõ!
Tất cả mọi người ở đó có phần sững sờ, tiếng bàn luận xôn xao vang lên.
- Vương Hạo nói vậy là có ý gì?
- Nói nhảm, đương nhiên là nói thánh giả Cửu Huyền cố ý để cho Sát Thần chạy thoát rồi.
- Vì sao thánh giả Cửu Huyền phải làm như vậy?
- Anh ngốc à! Có Sát Thần ở đây, Vương Hạo làm việc mới có phần e ngại.
- Tôi hiểu được, thánh giả Cửu Huyền muốn sử dụng Sát Thần tới kìm chế Vương Hạo, như vậy đại liên minh vũ trụ hòa bình lại có thể chỉ lo cho thân mình.
- Thật ra mọi người suy nghĩ một chút sẽ phát hiện, thật sự rất có khả năng như vậy.
- Lúc trước cả thời gian dài không thấy thánh giả Cửu Huyền ra tay, nhưng hết lần này tới lần khác, vào lúc Sát Thần bị ép tới tuyệt lộ, hắn lại mới ra tay, điều này không khỏi làm cho người ta nghĩ loạn!
- Có lẽ chẳng qua là trùng hợp thôi, dù sao lúc trước thánh giả Cửu Huyền không biết chuyện nơi đây.
- Có đúng không? Điều này cũng chỉ có thánh giả Cửu Huyền hiểu rõ.
- Không quan tâm, chúng ta vẫn xem cuộc vui quan trọng hơn!
- …
Khiếu Thiên có phần sững sờ, theo bản năng suy nghĩ một chút về vấn đề này.
- Dung…
Vương Hạo ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, vội vàng vận chuyển Thiên Tôn Thần Công, luyện hóa Lục Đạo Luân Hồi ở trong đan điền của mình.
- Đáng chết, bị lừa!
Vẻ mặt Khiếu Thiên không cam lòng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lục Đạo Luân Hồi bị Vương Hạo hút vào trong cơ thể.
- Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, từng tiếng nổ khủng khiếp vang vọng thiên địa.
Tất cả mọi người ở đó ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trong không trung đột nhiên vỡ vụn ra, từng vết nứt dữ tợn không ngừng lan tràn ra.
- Ô ô…
Một giây tiếp theo, vô số tiếng ô ô quỷ quái vang lên, khiến người ta có cảm giác rợn cả tóc gáy.
- Đinh đinh, chúc mừng kí chủ lấy ra Lục Đạo Luân Hồi của vũ trụ hòa bình, khiến cho hơn vạn một vũ trụ Thiên cấp của đại liên minh vũ trụ hòa bình bị ảnh hưởng, thu được 4000 vạn điểm ma thần.
Hai mắt Vương Hạo chợt sáng lên, có kích động muốn lập tức chạy tới đại liên minh hủy diệt vũ trụ lấy ra một Lục Đạo Luân Hồi.
Khiếu Thiên cả giận nói:
- Vương Hạo, cậu xem chuyện tốt cậu làm đi!
Vương Hạo không để ý, khoát tay áo.
- Không nên khẩn trương như vậy, không phải một ít Lệ Quỷ chạy ra ngoài sao? Chỉ cần bắt trở lại không phải là được rồi sao!
- Cậu nói thì dễ lắm, cậu đi bắt quỷ sao?
Khiếu Thiên tức muốn phát điên, hận không thể tiến lên nắm lấy Vương Hạo tát vài cái cho đã tức.
- Dưới danh nghĩa của tôi có một công ty bắt quỷ, bên trong có mấy trăm vạn hòa thượng đăng kí, mỗi người đều là chuyên gia bắt quỷ rất giỏi, nể tình mọi người đều là người quen, tôi lại giảm giá 5% cho ông, ông thấy thế nào?
Vương Hạo đưa cho Khiếu Thiên một danh thiếp, sau đó lại cho Khiếu Thiên một ánh mắt, giống như nói ông chắc hẳn phải cảm kích tôi, người bình thường tôi sẽ không làm với giá tiền này đâu.
Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, trong lòng xuất hiện một câu chửi thề, biểu thị thế giới quan của mình lại một lần nữa bị Vương Hạo Đại Ma Vương đổi mới.
Nguyễn Tiểu Thất cảm thán nói:
- Cảnh giới của Vương Hạo Đại Ma Vương thật sự quá cao, thi từ ca phú tôi không bằng hắn, trên phương diện làm chuyện buôn bán, tôi cũng hoàn toàn không phải làđối thủ của hắn…
Chương 981 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]