Vẻ mặt của Khiếu Thiên biến thành màu đen, trong lòng như có một vạn ngựa lao nhanh, hơn nữa còn là ngựa cỏ đất.
Người mang tai họa đến cho đại liên minh vũ trụ hòa bình bọn họ là Vương Hạo Đại Ma Vương, hiện tại tới người giải quyết tốt hậu quả vẫn là Vương Hạo Đại Ma Vương, chỉ có điều sau khi giải quyết tốt hậu quả lại còn đòi tiền!
Má nó!
Khiếu Thiên biểu thị cả đời này cũng chưa từng thấy qua loại thao tác như thần này, cũng chưa từng nghe qua.
Vương Hạo lại cười nói:
- Tiền bối Khiếu Thiên, tôi biết bây giờ ông khẳng định cảm động muốn khóc, tuy nhiên sự cảm động này cũng là bình thường, ai bảo tôi là người tốt chứ!
- Phì…
Tất cả mọi người ở đó trong nháy mắt đều phỉ nhổ, đều biểu thị quỳ bái Vương Hạo Đại Ma Vương.
Rốt cuộc là ai cho hắn dũng khí để hắn nói mình là người tốt?
Còn nữa, Khiếu Thiên thật sự cảm động đến muốn khóc? Mà không phải muốn tìm đao chém chết tên khốn kiếp này sao?
Khiếu Thiên hít sâu một cái nói:
- Vương Hạo, đại liên minh vũ trụ hòa bình chúng tôi cũng có người tu phật, cái này cũng không cần cậu hỗ trợ, vẫn mong cậu trở về đi!
Vương Hạo có lòng tốt khuyên nhủ:
- Tiền bối Khiếu Thiên, ông vẫn nên suy nghĩ một chút, nếu chẳng may quỷ này lại tăng thêm, bắt không hết thì phải làm sao?
- Cậu thật vô sỉ!
Thánh giả Cửu Huyền tức tới mức ngực phập phồng kịch liệt, nếu không phải bị Tiểu Bạch đánh thành trọng thương, ông ta nhất định đi tới tháo Vương Hạo ra thành tám mảnh.
Vương Hạo nắm tai thỏ của Tiểu Bạch, thở dài nói:
- Cậu xem cậu đi, vô duyên vô cớ đánh người, bây giờ bị người ta mắng rồi!
Khóe mắt của tất cả mọi người ở đó khẽ giật, xem như là hoàn toàn phục kẻ vô sỉ này.
Tiểu Bạch phồng má, sau đó móc ra quyển sách nhỏ viết lên trên, năm nào tháng nào ngày nào, Vương Hạo Đại Ma Vương giá họa cho thỏ đáng yêu, cần phải bồi thường cho thỏ đáng yêu 5 tấn cà rốt.
- Ong ong…
Đúng lúc này, một tiếng kiếm đinh tai nhức óc vang lên.
Tất cả mọi người ở đó quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thiên Kiếm trong tay thánh giả Cửu Huyền đột nhiên rung lên kịch liệt, sau đó hóa thành một đường ánh sáng màu vàng bay về phía chân trời.
Chân mày Vương Hạo nhíu lại nói:
- Là ai tới?
- Ầm ầm ầm…
Hắn còn chưa nói dứt lời, thiên địa phong vân biến sắc, một uy áp bao phủ thiên địa, mặt đất cũng không hiểu sao chấn động, tiếng kiếm ngân vang không ngừng.
Tất cả mọi người ở đó ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trong không trung xuất hiện một ông lão tóc trắng, Thiên Kiếm đã bị hắn cầm ở trong tay.
Trịnh Tịch Ca kinh ngạc kêu lên:
- Sư phụ đi mau, đồ nhi của người chọc vào Vương Hạo Đại Ma Vương, ngài đi nhanh lên…
- Kiếm Thánh Giả!
Tất cả mọi người ở đó có phần sững sờ, không nghĩ tới người tới lại là sư phụ của Trịnh Tịch Ca.
Kiếm Thánh Giả liếc mắt nhìn Vương Hạo, khẽ nói:
- Nếu bản thánh thu con làm đồ đệ, vậy sẽ phải chịu trách nhiệm về con.
- Sư phụ!
Hai mắt của Trịnh Tịch Ca rưng rưng, trực tiếp quỳ rạp xuống đất, cảm giác mình thật sự có lỗi với người sư phụ này.
Khiếu Thiên lạnh lùng nói:
- Kiếm Thánh Giả, vì sao ngài cướp Thiên Kiếm của sư phụ tôi?
- Không phải bản thánh cướp Thiên Kiếm của sư phụ cậu, mà Thiên Kiếm lựa chọn bản thánh!
Vẻ mặt Kiếm Thánh Giả vẫn bình tĩnh, nhẹ nhàng buông lỏng Thiên Kiếm trong tay ra.
Vương Hạo có phần sững sờ, chỉ thấy Thiên Kiếm trong tay Kiếm Thánh Giả lắc lư một cái, sau đó lơ lửng ở trên không trung, chuyển động vây quanh Kiếm Thánh, giống như tiểu hài tử làm nũng phụ mẫu vậy.
- Thiên Kiếm nhận chủ!
Tất cả mọi người ở đó vô cùng kinh ngạc, bọn họ không nghĩ tới siêu thần khí Thiên Kiếm được thánh giả Cửu Huyền chế luyện trên mười vạn năm lại có thể nhận Kiếm Thánh Giả làm chủ.
- Phụt…
Thánh giả Cửu Huyền trực tiếp phun ra một búng máu, biểu thị trái tim của mình thật sự không chịu nổi.
- Sư phụ!
Khiếu Thiên vô cùng kinh ngạc, vội vàng đỡ lấy thánh giả Cửu Huyền.
Tất cả mọi người ở đó thở dài, cho thánh giả Cửu Huyền một ánh mắt đồng tình.
Đầu tiên là thua ở trong tay của một con thỏ, khiến cho thanh danh cả đời của mình bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.
Sau đó lại bị Vương Hạo Đại Ma Vương đê tiện gây thương tích, dẫn đến khí huyết lưu không thông, nghẹn một bụng tức.
Hiện tại siêu thần khí khổ sở chế luyện ra lại chạy đi nhận người khác làm chủ, công kích liên tiếp như vậy thật đúng là khó xử cho thánh giả Cửu Huyền.
Đồng thời, tất cả mọi người ở đó cũng nhận định thêm một việc, đó chính là người đối kháng với Vương Hạo Đại Ma Vương, tuyệt đối sẽ có kết cục không tốt.
Nguyễn Tiểu Thất lùi đến bên cạnh Vương Hạo, khẽ nói:
- Kiếm Thánh Giả này là sư phụ của Trịnh Tịch Ca, hắn xếp vị trí thứ tư ở trong Thánh giả, chiến lực gần với ba đại thánh giả đỉnh phong, đồng thời hắn cũng là người đứng đầu kiếm đạo trong vũ trụ Đa Nguyên, hiểu biết về kiếm đạo vô cùng thông suốt.
- Người đứng đầu kiếm đạo, không trách được có thể khiến cho Thiên Kiếm nhận chủ!
Vương Hạo chợt nói.
Kiếm Thánh Giả nhẹ nhàng xoa Thiên Kiếm, si ngốc nói:
- Kiếm tốt, thật đúng là một thanh kiếm tốt, đáng tiếc hóa ra chủ nhân của mày căn bản không hiểu mày, ngay cả một nửa uy lực cũng không có sử dụng ra được, mày nhất định là rất thất vọng đúng không?
- Ong ong…
Hắn vừa dứt lời, một tiếng kiếm ngân vang vọng thiên địa, giống như đồng ý với cách nói của Kiếm Thánh Giả.
Vương Hạo hừ lạnh một tiếng nói:
- Thanh kiếm này thật sự quá vô sỉ, chạy theo người khác cũng không tính, lại còn chửi bới phụ mẫu của chính mình, làm một chính nhân quân tử, tuyệt đối không thể nhìn nó lưu lạc như vậy, phải bắt nó trở lại giáo dục thật tốt mới được.
Tiểu Bạch liên tục gật đầu nói:
- Thỏ bảo bảo tôi rất coi thường loại kiếm này, bất kể là làm thỏ, hay là làm kiếm, chắc hẳn phải đến nơi đến chốn mới đúng, cũng giống như thỏ bảo bảo tôi chính là một con thỏ tốt từ trước tới sau.
Tất cả mọi người ở đó lặng lẽ lui ra phía sau, phòng ngừa bị một người một thỏ này bắn cho gây thương tích.
Muốn cướp Thiên Kiếm thì cứ cướp, không cần đưa ra lý do vô sỉ như vậy làm gì?
- Ong ong…
Đúng lúc này, trong thiên địa vang lên từng tiếng kiếm đinh tai nhức óc.
Tất cả mọi người ở đó vô cùng kinh ngạc, chỉ thấy kiếm khí trong tay đột nhiên trở nên hung bạo, sau đó kiếm khí trong kiếm hồn bắn ra, nhanh chóng dung nhập Thiên Kiếm trong tay của Kiếm Thánh Giả.
- Đây là có chuyện gì?
Sắc mặt Vương Hạo đại biến, Kiếm của Chúa Tể trong tay không ngừng run rẩy, hình như muốn rời khỏi lòng bàn tay của hắn vậy.
Giọng điệu Tổ Long cấp bách kêu lên:
- Vương Hạo, nhanh chóng thu tôi vào trong không gian Thứ Nguyên của cậu, tôi sắp không chịu nổi rồi.
Chân mày Vương Hạo nhíu lại, vội vàng hỏi thăm hệ thống xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?
Hệ thống mở miệng nói:
- Vị Kiếm Thánh Giả kia lĩnh ngộ kiếm tâm, có thể lấy được được công nhận của tất cả kiếm khí trong thiên hạ, hiện tại hắn lợi dụng Thiên Kiếm tập trung kiếm hồn trong thiên hạ đến trong Thiên Kiếm, do đó khiến cho thực lực của mình tăng trưởng vô hạn.
- Muốn tăng trưởng vô hạn, vậy còn phải xem nắm đấm của tôi có đáp ứng hay không đã!
Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, thu Kiếm của Chúa Tể vào trong ba lô của hệ thống, sau đó đứng đón gió, nắm chặt nắm đấm, một khí tức mạnh mẽ không gì sánh được từ trên nắm tay phát ra.
Tất cả mọi người ở đó có phần sững sờ, trong lúc mơ hồ có ảo giác, cảm giác Vương Hạo hình như biến thành một thanh lợi kiếm tuyệt thế, sau đó xé rách phía chân trời, mang theo kiếm khí vô tận, trực tiếp đánh về phía Kiếm Thánh Giả.
- Keng…
Một giây tiếp theo, một tiếng kiếm ngân giống như vạn lôi đồng loạt kêu lên vang vọng thiên địa, từng chấn động mà mắt thường có thể thấy được nhộn nhạo ở trong thiên địa.
- Mẹ nó!
Tất cả mọi người ở đó phát ra tiếng chửi thô tục, chỉ thấy nắm đấm của Vương Hạo trực tiếp nện ở trên Thiên Kiếm, một lực lượng hùng hồn từ trên Thiên Kiếm phát ra.
Kiếm Thánh Giả chấn động nhìn Vương Hạo, rất muốn biết Vương Hạo này rốt cuộc là quái vật gì? Lại có thể sử dụng thân thể cùng Thiên Kiếm cứng đấu cứng…
Chương 982 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]