“Không hổ danh là siêu thần khí, độ cứng rắn thật sự mạnh mẽ!”
Vương Hạo mở miệng thở hắt ra, lắc lắc cánh tay tê dại của mình.
Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, nhìn Vương Hạo giống như nhìn quái vật.
Người này sử dụng nắm đấm thân thể máu thịt cùng Thiên Kiếm cứng đối cứng, chẳng qua cánh tay chỉ có chút tê dại, vị này khó tránh khỏi quá đáng sợ rồi?
- Vèo…
Đúng lúc này, một tiếng xé gió gấp gáp vang lên.
Tất cả mọi người ở đó biến sắc, chỉ thấy Kiếm Thánh Giả nâng Thiên Kiếm trong tay lên, nhanh chóng đâm về phía Vương Hạo.
- Ai cho ông tự tin dám ra tay với tôi? Lương Tĩnh Như sao?
Vương Hạo bĩu môi, thân hình hóa thành từng đạo tàn ảnh lập tức biến mất.
- Thật nhanh!
Đồng tử của Kiếm Thánh Giả chợt co lại, một cảm giác nguy cơ trước đây chưa từng có từ phía sau kéo tới, khiến cho lông tóc toàn thân hắn dựng thẳng.
Không kịp do dự, Kiếm Thánh Giả nắm chặt Thiên Kiếm nhanh chóng xoay người phòng ngự.
- Keng…
Vương Hạo lại giơ nắm đấm lên đánh vào trên Thiên Kiếm, lực lượng vô cùng hùng hồn lại từ trên Thiên Kiếm phát ra.
- Cái gì?
Vẻ mặt Kiếm Thánh Giả biến đổi, phát hiện lực lượng ẩn chứa trên một quyền này còn mạnh hơn một quyền trước đó.
Điều này làm cho hắn căn bản không chịu nổi lực lượng công kích này, thân hình lảo đảo lui phía sau.
- Trở lại!
Vương Hạo cười lớn một tiếng, được thế không tha người giơ nắm đấm lên đánh ra, hơn nữa quyền sau còn cuồng bạo hơn quyền trước, đồng thời vị trí mỗi một quyền rơi xuống đều ở cùng một vị trí.
- Keng, keng, keng…
Tiếng đánh điên cuồng vang lên giống như sấm sét, từng chấn động mà mắt thường có thể thấy được không ngừng phân tán ra bốn phía, khiến cho thiên địa này dâng lên trận gió bão ngập trời.
- Làm sao có thể?
Vẻ mặt Kiếm Thánh Giả chấn động, thân hình không ngừng lui về phía sau, cánh tay cầm kiếm còn run lẩy bẩy.
Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, bọn họ bị lực lượng thân thể Vương Hạo làm chấn động đến mức không có cách nào nói được, cảm giác đây là một người máy sắt thép khoác da người, bằng không thân thể máu thịt làm sao có thể làm ra được loại chuyện này?
Sắc mặt Khiếu Thiên nghiêm trọng nói:
- Thân thể của Vương Hạo quá mạnh mẽ, chắc hẳn chỉ dựa vào lực lượng thân thể, hắn đã có thể chiến thắng người đứng đầu của vũ trụ Thiên cấp.
Hắn vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó hoàn toàn sôi trào.
- Nói đùa? Thật sự có người có thể tu luyện thân thể tới mức độ này sao?
- Lực lượng thân thể có thể chống lại người đứng đầu của vũ trụ Thiên cấp, vậy cũng không tránh khỏi quá khoa trương đi?
- Nếu như là người khác, tôi có khả năng không tin, nhưng người này là Vương Hạo Đại Ma Vương, vậy lại khác.
- Mẹ nó, Vương Hạo Đại Ma Vương này trời sinh chính là tới khiêu chiến những chuyện không có khả năng sao?
- Cũng có thể lắm, có vài người trời sinh ra đã không giống với những người khác.
- Kiếm Thánh Giả hoàn toàn chính là bị treo lên đánh! Tốc độ không theo kịp, lực lượng cũng không bằng.
- So sánh giữa người với người thật khiến cho người ta tức chết, hàng so với hàng thật muốn ném đi!
- Tôi cảm giác bị Vương Hạo đánh xuống như vậy, cái thanh siêu thần khí trong truyền thuyết này không chừng sẽ bị hỏng mất!
- Không có khả năng, Vương Hạo Đại Ma Vương lại có tiếng là trứng sắt, ngay cả sợi lông cũng không nhổ ra được, làm sao có thể nỡ phá hỏng cái Thiên Kiếm này?
- Thế hắn đánh như vậy là có ý gì?
- Nếu như tôi biết Vương Hạo Đại Ma Vương suy nghĩ gì, chắc hẳn đã sớm uy chấn vũ trụ Đa Nguyên.
- …
- A…
Vương Hạo hét lớn một tiếng, tứ chi bách hài có lực lượng tập trung đến trên nắm tay.
- Cái gì!
Gương mặt Kiếm Thánh Giả lại biến đổi, cảm giác một lực lượng trước đây chưa từng thấy lại đánh vào trên Thiên Kiếm, cảnh này khiến cánh tay hắn lập tức mất đi tri giác, một cảm giác nóng bỏng ẩm ướt từ chỗ lòng bàn tay lan tràn ra.
Tất cả mọi người ở đó có phần sững sờ, chỉ thấy lòng bàn tay của Kiếm Thánh Giả đầy máu tươi.
- Lại có thể chỉ chảy ra chút máu thôi sao!
Vương Hạo không hài lòng nhíu mày, hắn vận dụng lực lượng trong thân thể, sau đó hoàn toàn không do dự một quyền đánh xuống phía trên Thiên Kiếm.
- Keng…
Lại là một tiếng va chạm đinh tai nhức óc vang lên, lực lượng đáng sợ cuối cùng lại trực tiếp bay cho Thiên Kiếm trong tay Kiếm Thánh Giả bay ra ngoài.
- Vèo…
Huyết khí trong cơ thể Kiếm Thánh Giả cuồn cuộn, trực tiếp phun ra một búng máu, thân thể cũng nhanh chóng bay ngược ra ngoài.
- Sư phụ!
Trịnh Tịch Ca hét to một tiếng, nhanh chóng phi thân tới đỡ lấy Kiếm Thánh Giả.
Vương Hạo phi thân nhảy tới, một tay cầm lấy Thiên Kiếm.
- Ong ong…
Một giây tiếp theo, một tiếng kiếm thanh thúy từ trên Thiên Kiếm vang lên.
Chân mày Vương Hạo nhăn lại, chỉ thấy Thiên Kiếm không ngừng run rẩy, hình như muốn thoát khỏi bàn tay của hắn vậy.
Tiểu Bạch không nhịn được hỏi:
- Vương Hạo, thanh kiếm này hình như rất ghét bỏ anh?
Vương Hạo bĩu môi nói:
- Làm sao có khả năng? Tôi chính là tồn tại giá trị nhan sắc đứng đầu vũ trụ Đa Nguyên khiến cho người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, không chỉ có bề ngoài đẹp trai, còn có tài hoa không gì sánh nổi, mấu chốt nhất chính là tôi còn là người tốt… Bây giờ nó bị tôi nắm trong tay nên kích động, tuyệt đối không thể nào ghét bỏ tôi!
Khóe mắt tất cả mọi người ở đó khẽ giật, phát hiện trình độ tự kỷ của Vương Hạo Đại Ma Vương này giống như thiên phú của hắn vậy, trước sau đều không có ai vượt qua nổi.
Tiểu Bạch sờ sờ cái đầu thỏ.
- Nhưng vì sao thỏ bảo bảo tôi nhìn lại không giống?
Vừa dứt lời, một giọng nói lạnh như băng từ trên Thiên Kiếm truyền tới.
- Tiểu tử nhanh thả tôi ra, cậu còn chưa tư cách nắm giữ tôi…
- Mày nói tao không có tư cách?
Sắc mặt Vương Hạo biến thành màu đen, hắn vừa khoe khoang, thanh kiếm nát này lại tới đánh vào mặt hắn, đây là thành tâm gây khó dễ cho hắn sao?
Thiên Kiếm lạnh lùng nói:
- Tiểu tử, cậu đương nhiên không có tư cách, trên đời này chỉ có hai loại người có tư cách, một là người chế tạo ra tôi, loại thứ hai là người lĩnh ngộ kiếm tâm, cậu cái gì cũng không phải.
- Vậy hôm nay tao lại để cho mày biết, còn có loại người thứ ba có thể sử dụng mày!
Vương Hạo lạnh lùng cười, hai tay nắm chặt chuôi kiếm và thân kiếm của Thiên Kiếm, sau đó bắt đầu dùng sức chắp tay lại trước ngực.
Tất cả mọi người ở đó lập tức hết chỗ nói rồi, đây quả nhiên là Vương Hạo Đại Ma Vương, dám không đồng ý thì trực tiếp hủy diệt.
Thiên Kiếm khinh bỉ nói:
- Tiểu tử, cậu không cần uổng phí sức lực, cho dù lực lượng của cậu rất mạnh, nhưng muốn bẻ gãy siêu thần khí, vậy căn bản không có khả năng…
- Ầm ầm…
Nó còn chưa nói dứt lời, trong nháy mắt một khí tức cực mạnh từ trong cơ thể Vương Hạo phun ra ngoài, khiến cho không trung dâng lên từng đợt chấn động mà mắt thường có thể thấy được.
Tất cả mọi người ở đó không nhịn được mặc niệm ba phút cho Thiên Kiếm, cho dù lực lượng thân thể của Vương Hạo Đại Ma Vương có khả năng thật sự không có cách nào bẻ gãy siêu thần khí, nếu như phối hợp với chân khí khủng khiếp giống như biển của hắn, vậy thật sự lại không dễ nói.
- Gào…
Vương Hạo ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, tứ chi bách hài có lực lượng nhộn nhạo trào ra, còn có chân khí cực lớn trong đan điền lập tức tập trung đến trên hai tay.
- Kẽo kẹt…
Một giây tiếp theo, một tiếng động thanh thúy hoàn toàn vang vọng ở trong tai của tất cả mọi người ở đó.
Trong nháy mắt, mọi người sững sờ, chỉ thấy trên Thiên Kiếm xuất hiện một vết rạn nứt rất nhỏ, điều này cũng có nghĩa là Vương Hạo thật sự có thực lực bẽ gãy siêu thần khí.
Giọng điệu cấp bách của Thiên Kiếm kêu lên:
- Chờ một chút, tôi chịu phục, sau này nhất định sẽ nghe lời của cậu giống như hài tử tốt nghe lời mẹ nói vậy.
- Còn nghe mẹ nói? Tôi thấy anh chính là mẹ thiểu năng!
Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, lực lượng trên tay lại tăng lên một phần…
Chương 983 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]