“Không nên, cầu xin cậu không nên làm như vậy…”
Thiên Kiếm hoảng sợ quát to một tiếng, sau đó ở trong tay của Vương Hạo chấn động kịch liệt, muốn rời khỏi lòng bàn tay của Đại Ma Vương.
Giọng điệu Khiếu Thiên kêu lên cấp bách:
- Vương Hạo tiểu hữu, xin tiểu hữu hãy hạ thủ lưu tình, buông tha cho Thiên Kiếm!
- Thanh kiếm này không chỉ có không khí phách, còn vong ân phụ nghĩa, nếu như tôi buông tha cho nó, đó chính là khiêu khích đối với ranh giới đạo đức cuối cùng, cho nên tôi phải phá hủy nó, tới bảo vệ ranh giới đạo đức cuối cùng!
Vẻ mặt Vương Hạo đầy chính khí, tứ chi bách hài lại có lực lượng nhộn nhạo tràn ra, còn có chân khí cường đại trong đan điền đều tập trung tất cả đến trên hai tay.
Khóe mắt của tất cả mọi người ở đó khẽ giật, còn nói bảo vệ ranh giới đạo đức cuối cùng?
Lời này từ trong miệng Vương Hạo nói ra, thế nào lại kỳ quái như vậy?
- Không cần…
Thiên Kiếm không cam lòng bắt đầu thét lên chói tai, muốn thoát khỏi lòng bàn tay của Vương Hạo Đại Ma Vương, nhưng sức lực của Vương Hạo thật sự quá lớn, khiến cho nó căn bản không có cách nào thoát ra được.
- Mày hãy chấp nhận số mệnh đi!
Vương Hạo quát to một tiếng, dùng tới tất cả sức lực bú sữa mẹ.
- Ầm…
Một giây tiếp theo, một tiếng kim loại vỡ vụn thanh thúy vang vọng thiên địa.
Tất cả mọi người ở đó hoàn toàn kinh sợ, chỉ thấy Thiên Kiếm lại bị Vương Hạo bẻ gãy.
- Phụt…
Thánh giả Cửu Huyền lại phun ra một búng máu, khí tức trong nháy mắt trở nên uể oải.
Nếu như Thiên Kiếm còn, như vậy hắn còn có cơ hội lấy về, nhưng bây giờ Thiên Kiếm bị Vương Hạo bẻ gãy, như vậy lại có nghĩa là, những gì hắn cố gắng trong mười mấy chục vạn năm đã hoàn toàn trôi theo dòng nước.
- Sư phụ!
Khiếu Thiên khẩn trương, vội vàng đỡ thánh giả Cửu Huyền dậy.
Đồng thời trong lòng hắn cũng có dự cảm, thánh giả Cửu Huyền sớm muộn sẽ bị Vương Hạo làm cho tức chết.
- Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, trên bầu trời có tiếng sấm chớp rền vang, cuồng phong gào thét.
Chân mày Vương Hạo nhíu lại,
Chỉ thấy trong Thiên Kiếm tuôn ra từng kiếm khí cực mạnh, giống như mảnh đao sắc bén, vẽ ra từng miệng máu ở trên cánh tay hắn.
Âm thanh của hệ thống vang lên.
- Chúc mừng kí chủ hủy diệt kiếm hồn của Thiên Kiếm, có để cho Kiếm của Chúa Tể dung hợp mảnh nhỏ của Thiên Kiếm hay không?
Vương Hạo nhíu mày hỏi:
- Nếu như Kiếm của Chúa Tể dung hợp mảnh nhỏ của Thiên Kiếm, vậy có thể tiến hóa đến siêu thần khí hay không?
Hệ thống đáp lại:
- Sau khi Kiếm của Chúa Tể tiến hóa, thân kiếm có thể sánh ngang với siêu thần khí, nhưng kiếm hồn Tổ Long lại cần nâng cao đẳng cấp, bởi vậy nó đã thấp hơn siêu thần khí một ít.
Vương Hạo gật đầu nói:
- Tôi hiểu được, vậy dung hợp cho tôi, chờ sau này có cơ hội tôi sẽ nâng cấp cho Tổ Long lên.
- Đinh đinh, chúc mừng kí chủ dung nhập mảnh nhỏ Thiên Kiếm vào trong Kiếm của Chúa Tể, tốn tổng cộng 1000 vạn điểm thần ma, cộng thêm một lần cơ hội giảm giá cuối cùng.
- Ngao…
Hệ thốngvừa dứt lời, một tiếng rồng ngâm vang vọng thiên địa.
Tất cả mọi người ở đó ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy thân thể cao lớn của Tổ Long đột nhiên xuất hiện, đồng thời ngửa mặt lên trời hét dài hút mảnh nhỏ của Thiên Kiếm vào đến trong bụng.
Miệng Tiểu Bạch cắn cà rốt nói:
- Con rồng nát này lại có thể tiến hóa, thật là không có thiên lý!
Vương Hạo liếc mắt nhìn Tiểu Bạch, phát hiện con thỏ này càng lúc càng không biết xấu hổ, chính nó tiến hóa thì là do phẩm hạnh thỏ tốt, người khác tiến hóa chính là không có thiên lý, thật đúng là suy luận như thần, cũng không biết học được từ ai.
- Vương Hạo cám ơn anh, tôi cần phải đi tiến hóa đây!
Tổ Long cho Vương Hạo một ánh mắt cảm kích, sau đó nhanh chóng biến thành Kiếm của Chúa Tể rơi vào trong tay của Vương Hạo.
Vương Hạo lại cười nói:
- Đây mới gọi là kiếm chứ, không chỉ có trung thành, còn biết cảm ơn!
Tất cả mọi người ở đó không còn lời nào để nói, so sánh giữa Thiên Kiếm của thánh giả Cửu Huyền, thanh Kiếm của Chúa Tể của Vương Hạo quả thật có thể nói là xương sắt vang vọng.
- Thiên Kiếm, tao có lỗi với mày…
Kiếm Thánh Giả thoáng lộ ra sự thương cảm, chỉ có hắn hiểu được tình cảm của Thiên Kiếm có tài nhưng không gặp thời.
Nhưng rất đáng tiếc bản lĩnh của hắn có hạn, không có cách nào cho mang đến vinh quang nên có cho thanh kiếm này, cuối cùng vẫn chỉ có thể tận mắt nhìn thấy nó bị Vương Hạo phá huỷ.
Đúng lúc này, giọng nói của Vương Hạo từ phía sau Kiếm Thánh Giả vang lên.
- Nếu ông cảm thấy có lỗi với nó, vậy hãy xuống cùng với nó đi!
Đồng tử của Kiếm Thánh Giả chợt co lại, chỉ cảm thấy một bàn tay nắm chặt lấy đầu của mình.
Trịnh Tịch Ca sợ hãi kêu lên:
- Vương Hạo, cậu muốn làm gì sư phụ tôi?
Vương Hạo khẽ nói:
- Không nên kích động như vậy, tôi chỉ là lợi dụng phế vật mà thôi, lực của mặt trời, cướp đoạt!
-…
Một giây tiếp theo, Kiếm Thánh Giả phát ra tiếng kêu thê thảm, năng lượng trong thân thể nhanh chóng chảy vào trong cơ thể Vương Hạo, đồng thời hai mắt cũng đang dần dần trở nên ngây dại.
Tất cả mọi người ở đó không nhịn được rùng mình một cái, rốt cuộc bọn họ đã hiểu rõ tại sao người đời phải gọi Vương Hạo là Đại Ma Vương.
Người này vào lúc nên xuất thủ, sẽ hoàn toàn không hàm hồ, vui buồn hờn giận hoàn toàn tùy thuộc vào cảm giác của mình, hoàn toàn không quan tâm tới ánh mắt của người đời, nếu có người nói hắn không phải là ma cũng không ai tin tưởng.
- Vương Hạo, thả sư phụ của tôi ra!
Trịnh Tịch Ca nổi giận gầm lên một tiếng, nhanh chóng phóng về phía Vương Hạo, trong cơ thể cũng điên cuồng phun ra một khí tức cực mạnh.
- Vì sao đến lúc thỏ bảo bảo tôi ra thi đấu, lại đều gặp phải loại người này vậy?
Tiểu Bạch bất mãn bĩu môi, sau đó trong nháy mắt biến mất ở trên vai của Vương Hạo.
Đồng tử của Trịnh Tịch Ca chợt co lại, chỉ thấy một cái chân thỏ nhanh chóng phóng đại ở trong mắt hắn.
- Bịch…
Một giây tiếp theo, một tiếng va chạm vang lên.
Tất cả mọi người ở đó đều sững sờ, chỉ thấy một chân của Tiểu Bạch đá trúng mặt của Trịnh Tịch Ca, sau đó Trịnh Tịch Ca hóa thành một đạo lưu tinh biến mất phía xa.
Nguyễn Tiểu Thất cảm thán:
- Thật đúng là lợi hại, không trách được Vương Hạo Đại Ma Vương đi tới đâu đều mang theo con thỏ này, thực lực này không chỉ cường hãn dọa người, còn mang theo rất nhiều thủ đoạn khiến người ta cảm thấy khủng hoảng.
Bắc Nhạc Nhạc biểu thị muốn phát điên, vì sao thỏ đáng yêu như vậy, lại cường hãn như vậy mà không phải là sủng vật của cô?
Không lâu sau, Vương Hạo thả lỏng Kiếm Thánh Giả ra, cái này cũng có nghĩa là thứ nên cướp đoạt đều đã bị cướp đoạt.
- Ực ực…
Tất cả mọi người ở đó nuốt nước miếng, nhìn Vương Hạo giống như nhìn yêu quái vậy.
Dù gì Kiếm Thánh Giả này cũng là thánh giả xếp hạng thứ tư, nhưng bây giờ bị Vương Hạo cướp đoạt sạch sẽ, lại còn không khiến cho hắn đột phá tu vi, như vậy có phải là biến thái quá mức hay không?
Vẻ mặt Khiếu Thiên không tốt nói:
- Vương Hạo, hiện tại Lục Đạo Luân Hồi bị cậu cướp đi, Thiên Kiếm bị cậu hủy, có phải cậu có thể rời khỏi đại liên minh vũ trụ hòa bình được rồi hay không?
Vương Hạo mỉm cười, chuẩn bị tiếp tục giật nhẹ trứng cùng Khiếu Thiên, giết thời gian, xem có thể nhận thầu nghiệp vụ bắt quỷ hay không.
Nhưng vào lúc này, tim Vương Hạo chợt đập mạnh, một dự cảm không lành lập tức xông lên đầu.
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Vương Hạo vội vàng bấm ngón tay tính toán, phát hiện có nguy hiểm đang tới gần cha mẹ của hắn.
Tiểu Bạch hiếu kỳ hỏi:
- Sao vậy?
Vương Hạo tức giận nói:
- Thiếu Soái Quân, cho các người mười giây để tập hợp!
Thiếu Soái Quân vô cùng kinh ngạc, nhanh chóng vọt vào trong Linh Giới cầu.
Vương Hạo thu hồi Tiên Linh cầu, sau đó gọi hệ thống, đổi cho hắn một quyển hồi thành.
- Đinh đinh, chúc mừng kí chủ tốn 50 điểm điểm Thần Ma mua quyển hồi thành!
Một giây tiếp theo, Vương Hạo lập tức biến mất.
Tất cả mọi người ở đó không hiểu ra sao, không hiểu nổi là ai trêu chọc Vương Hạo Đại Ma Vương, nhưng bọn họ biết Vương Hạo Đại Ma Vương đáng khinh này sắp lấy mạng người, hắn tức giận lên…
Chương 984 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]