Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 986: CHƯƠNG 985: CÁC THÀNH VIÊN TRONG NHÓM ĐỀU KHIẾP SỢ TỚI MỨC NGÂY NGƯỜI

Vũ trụ Bàn Cổ.

Không gian Thiên Mệnh.

Băng Lộ đang nhắm mắt tu luyện.

Đúng lúc này, giọng nói của ý thức vũ trụ vang lên.

- Thiên Đạo, nhanh chóng tỉnh lại, có kẻ thù bên ngoài xâm nhập!

Mắt hạnh của Băng Lộ chợt mở, lạnh lùng nói:

- Là ai? Hắn ở đâu?

Ý thức vũ trụ mở miệng nói:

- Người này chắc là người trong thần tộc Thiên Đấu, tu vi đạt tới thánh giả, cũng lĩnh ngộ thần thông không gian đến Thiên cấp, hiện tại đã sắp đến Băng Cung.

- Băng Cung? Hắn đi Băng Cung làm gì?

Sắc mặt Băng Lộ đại biến, chẳng biết tại sao trong lòng có một dự cảm xấu.

Phải biết rằng, bởi vì cung chủ Băng Cung, Lâm Thi Kỳ là mẹ của Vương Hạo, cho nên Băng Cung tự nhiên nước lên thì thuyền lên, hiện tại đã trở thành thánh địa võ học của vũ trụ Bàn Cổ, bên trong không chỉ nắm giữ các loại bí tịch võ công cường đại, còn tập trung thiên tài của các thế lực lớn tại vũ trụ Bàn Cổ.

Điều này cũng biểu thị, những người này là nền tảng của vũ trụ Bàn Cổ sau này, nếu như bọn họ gặp chuyện không may, như vậy vũ trụ Bàn Cổ tuyệt đối sẽ xuất hiện hiện tượng đứt gãy địa tầng.

Giọng nói của ý thức vũ trụ nghiêm trọng:

- Hiện tại tôi lo lắng nhất chính là mục tiêu của thần tộc Thiên Đấu lại là cha mẹ của Vương Hạo.

- Cha mẹ của Vương Hạo?

Băng Lộ nhíu mày lại nói:

- Thần tộc Thiên Đấu này là chó săn của Sát Thần, Sát Thần vẫn muốn đoạt xác của Vương Hạo, hiện tại hắn không phải là không có khả năng tới bắt cha mẹ của Vương Hạo.

Ý thức vũ trụ trầm giọng nói:

- Bây giờ cô lập tức chạy tới Băng Cung, tôi đi thông báo cho Thánh giả Cực Thiên, tuyệt đối không thể để cho thần tộc Thiên Đấu này bắt cha mẹ của Vương Hạo bắt đi, bằng không chúng ta thật sự không có mặt mũi nào gặp lại Vương Hạo.

- Tôi hiểu được!

Băng Lộ khẽ gật đầu, sau đó nhanh chóng biến mất.

Băng Cung.

Một tòa cung điện đồ sộ nguy nga.

Nó lơ lửng ở trong vũ trụ tối tăm, bên trong có rất nhiều người trẻ tuổi muôn hình muôn vẻ.

Trong đó có mấy người là bằng hữu của Vương Hạo, giống như mấy người Hạ Vi Vi, Nhạc Huyên, Mạch Manh Manh, Tuyết Thiên Cầm, Ái Nhi, Lăng Tiêu, Tiền Vạn Dương, Trần Diệu, Tần Phong, Cô Dương.

Lăng Tiêu thở dài nói:

- Cuộc sống này thật đúng là buồn chán, cũng không biết tới bao giờ sư đệ mới có thể trở về?

Bốn người Tiền Vạn Dương, Trần Diệu, Tần Phong, Cô Dương liên tục gật đầu, trong lòng đặc biệt hi vọng Vương Hạo nhanh chóng trở về, sau đó dẫn theo bọn họ đi đại sát bốn phương của vũ trụ Đa Nguyên.

Tuyết Thiên Cầm thầm nói:

- Tôi mới không muốn gặp lại Vương Hạo, mỗi lần gặp mặt hắn đều sẽ đánh tôi chảy máu.

- Tôi rất muốn thấy anh Vương Hạo, cũng không biết hắn có quên tôi không!

Mạch Manh Manh có chút mất mát nói thầm, sau đó cúi đầu, vò vò vạt áo của mình.

Hạ Vi Vi tức giận nói:

- Manh Manh, sớm đã nói với em, em là một người trong hậu cung của bản tiểu thư, trong đầu không cần nhớ tới người đàn ông khác.

- Ôi…

Lăng Tiêu không nhịn được thở dài, trò tán gái không sánh bằng Vương Hạo cũng không tính, hiện tại ngay cả phụ nữ cũng không ánh bằng, thật đúng là bi ai!

Tiền Vạn Dương, Trần Diệu cho Hạ Vi Vi một ánh mắt ghét bỏ, dám cướp gái với lão đại của bọn họ, trận này đoán chừng phải bồi thường chính mình vào thôi?

Ái Nhi khẽ nói:

- Thật ra đánh chút máu thật sự không tính là gì cả, nếu như bị Vương Hạo đại nhân nhìn thấy người kia, vậy cuộc sống sau này của hắn nhất định sẽ… rất đặc sắc.

Ở đây có một nam tử trẻ tuổi, hắn chính là Lý Vân Dương chuyển thế thân.

Tuyết Thiên Cầm không nhịn được hỏi:

- Tôi thật sự không hiểu nổi, Vương Hạo và Lý Vân Dương có thù gì oán gì, tại sao cứ muốn cắn lấy hắn không tha?

Lăng Tiêu hồi ức nói:

- Tôi nghe sư đệ nói qua, mới bắt đầu là bởi vì Lý Vân Dương biểu lộ với tiểu thư Nhạc Huyên khiến cho hắn mất hứng, sau đó là bởi vì Lý Vân Dương là chó săn của quý tộc, mới muốn đối phó với cậu ta, cuối cùng chính là thành thói quen, gặp mặt không hãm hại cậu ta một chút, sẽ cảm giác cuộc đời không có ý nghĩa, sau đó hoàn toàn chính là xuất phát từ bản năng…

Các thành viên trong nhóm ở đây đều khiếp sợ tới mức ngây người, cũng luyện được phản ứng bản năng, vậy không tránh khỏi quá khoa trương đi?

Hạ Vi Vi nghi ngờ nói:

- Vương Hạo vì Nhạc Huyên mới hãm hại Lý Vân Dương, vậy có phải Nhạc Huyên là mối tình đầu của Vương Hạo hay không?

Đám người ở đây gật đầu tán thành, điều này ngoại trừ mối tình đầu ra, thật sự không có cách nào giải thích được lý do tại sao Vương Hạo Đại Ma Vương phải làm như vậy.

Nhạc Huyên có chút xuất thần nhìn lên bầu trời, cô biết không quan tâm mình có phải là mối tình đầu của Vương Hạo hay không, một khi bỏ qua, như vậy lại không trở về lúc trước được nữa.

Mạch Manh Manh có chút mất mát, cô rõ ràng là người đầu tiên quen biết Vương Hạo, nhưng mối tình đầu của hắn lại không phải là cô.

- Vèo…

Đúng lúc này, có một tiếng xé gió gấp gáp vang lên.

Đám người ở đây quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Băng Lộ với vẻ mặt sốt ruột xuất hiện ở trước mặt bọn họ.

Giọng điệu Băng Lộ sốt ruột nói:

- Cha mẹ của Vương Hạo đâu?

- Ầm ầm ầm…

Vừa dứt lời, một tiếng nổ lớn từ sâu bên trong Băng Cung vang lên.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Các đệ tử Băng Cung vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên bầu trời có ba bóng người đang đánh nhau, từng chấn động với mắt thường có thể thấy được đang không ngừng lan tràn ra.

Trong đó bọn họ nhận ra được hai bóng người, đó chính là cung chủ Băng Cung của bọn họ, Lâm Thi Kỳ, và chồng của bà, Vương Thiên Dật, cũng là cha mẹ ruột của Vương Hạo Đại Ma Vương.

Sắc mặt Lăng Tiêu nghiêm trọng nói:

- Người kia là phó tộc trưởng của thần tộc Thiên Đấu, Ma Hình Thiên!

Giọng điệu Tiền Vạn Dương cấp bách kêu lên:

- Tại sao lão già này lại ở chỗ này? Hiện tại hắn và cha mẹ của lão đại đánh nhau, là muốn làm gì?

Trần Diệu lạnh lùng nói:

- Nhất định là muốn bắt cha mẹ của lão đại, sau đó uy hiếp lão đại!

- Không nên nhiều lời, tuyệt đối không thể để cho hắn thực hiện được!

Băng Lộ hừ lạnh một tiếng, hóa thành một đạo lưu tinh trực tiếp xông tới.

- Chúng ta cũng đi!

Hạ Vi Vi, Nhạc Huyên, Mạch Manh Manh, Tuyết Thiên Cầm, Ái Nhi liếc mắt nhìn nhau, không chút do dự phi thân xông tới.

Lăng Tiêu, Tiền Vạn Dương, Trần Diệu, Tần Phong, Cô Dương cũng nghiêm túc, tất cả đều rút vũ khí ra. nhanh chóng xông tới.

- Một đám người ô hợp!

Ma Hình Thiên bĩu môi, phất tay về phía đám người Băng Lộ.

Sắc mặt đám người Băng Lộ đại biến, chỉ cảm thấy mình đụng phải một ngọn núi lớn, thân thể nhanh chóng bay ra ngoài.

- Tại sao có thể như vậy được?

Các đệ tử của Băng Cung vô cùng kinh ngạc, một dự cảm chẳng lành trong nháy mắt dâng lên trong đầu bọn họ.

Phải biết rằng, đám người Lăng Tiêu đều đạt tới tu vi Chí Tôn Thiên cấp, bây giờ bọn họ lại bị người ta dễ dàng đánh bại như vậy, thực lực của người này nhất định là Thánh giả không thể nghi ngờ, hơn nữa còn là tồn tại đặc biệt cường đại trong thánh giả.

- Phong…

Ma Hình Thiên nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, dùng sức điểm một cái vè phía cha mẹ của Vương Hạo.

Lúc này, một quả cầu ánh sáng màu đen nhanh chóng bao quanh cha mẹ của Vương Hạo.

Đúng lúc này, một tiếng gầm thét giận dữ vang vọng thiên địa.

- Làm càn!

Tất cả mọi người ở đó ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Thánh giả Cực Thiên đang từ phía xa nhanh chóng lao tới.

Ma Hình Thiên cười to nói:

- Thánh giả Cực Thiên, ông tới quá muộn rồi, tôi mang cha mẹ của Vương Hạo đi, cho dù không có thánh thể Bạch Hổ thuần khiết cho Sát Thần đoạt xác, nhưng có giả thánh thể Bạch Hổ của cha Vương Hạo cũng không tệ…

Hắn còn chưa nói dứt lời, một giọng nói lạnh đến mức tận cùng vang lên.

- Ông xem vũ trụ Bàn Cổ là nơi nào? Là nơi ông muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?

Chương 985 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!