“Ầm, ầm…”
Vương Hạo từ trong biển lửa đi tới, tiếng bước chân rất có tiết tấu vang lên, bước chân trước sau vẫn ung dung như vậy.
- Làm sao có khả năng?
Trên mặt Ma Hình Thiên dâng lên một tia khủng hoảng, Chí Tôn Thiên cấp này khó tránh khỏi quá mạnh mẽ đi?
- Đây là di ngôn lúc lâm chung của ông sao?
Hai mắt Vương Hạo lóe ra một tia sáng lạnh lẽo, chân khí trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển, theo bước chân của hắn đạp xuống, từng kiếm khí đột nhiên từ trên Kiếm của Chúa Tể nhộn nhạo hiện ra, sau đó lại ở trong hư không dâng lên một đạo kiếm hình cung.
- Cái này…
Đồng tử của Ma Hình Thiên chợt co lại, chỉ thấy một tia sáng lạnh lẽo nhanh chóng xé rách không trung lao đến, sau đó hắn lại cảm giác mình giống như trung phải một đòn nghiêm trọng, thân thể nhanh chóng ngã về phía sau, máu tươi màu đỏ tươi còn không chịu sự khống chế từ trong cơ thể phun mạnh ra ngoài.
Đúng lúc này, giọng nói của Vương Hạo bình thản vang lên từ phía sau lưng của Ma Hình Thiên.
- Thật đúng là yếu tới mức đáng thương, hoàn toàn không thể tạo chút hứng thú nào cho tôi cả!
- Cái gì!
Vẻ mặt Ma Hình Thiên hoảng sợ, khóe mắt hắn liếc nhìn về phía sau, phát hiện chẳng biết Vương Hạo Đại Ma Vương xuất hiện ở phía sau hắn từ lúc nào.
- Cho dù ông là phế vật, nhưng ông gặp phải tôi cũng coi như mạng ông tốt, bởi vì tôi hiểu được cách lợi dụng phế vật, lực của mặt trời, cướp đoạt!
Khóe miệng Vương Hạo cong lên, hiện ra nụ cười tà mị, hắn xòe bàn tay ra trực tiếp đặt ở trên đầu của Ma Hình Thiên, sau đó nhanh chóng sử dụng bàn tay của thượng đế.
-…
Một giây tiếp theo, Ma Hình Phi phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Trong chớp mắt xuất hiện một cảnh tượng khiến cho tất cả mọi người ở đó hoàn toàn khiếp sợ tới mức ngây người, thậm chí còn có người không nhịn được trên đầu đổ mồ hôi.
Cho dù bọn họ biết Vương Hạo rất mạnh, nhưng chưa bao giờ từng nghĩ tới một thánh giả ở trước mặt hắn lại giống như trẻ mới sinh, không chỉ không còn sức lực nào để đánh trả, còn mặc cho hắn tùy tiện vuốt ve, cướp đoạt.
- Trong thời gian trăm năm này, hắn rốt cuộc đã trải qua những gì?
Vẻ mặt Thánh giả Cực Thiên chấn động nhìn Vương Hạo, cảm giác mình hoàn toàn không hiểu được thế giới này.
Hắn vốn tưởng rằng Vương Hạo chống lại Ma Hình Thiên sẽ phải sử dụng ra toàn lực, cho dù Vương Hạo không sử dụng toàn lực, cũng có thể mở ra Bách Hoa Thiên Thánh Quyết mang đến chiến lực tăng gấp trăm lần mới đúng.
Nhưng kết quả Vương Hạo chỉ thản nhiên chém ra một kiếm, lại khiến cho Ma Hình Thiên mất đi tất cả chiến lực, thậm chí còn sử dụng bàn tay của thượng đế với Ma Hình Thiên, cướp đoạt thành tựu cả đời của Ma Hình Thiên.
Không lâu sau, sắc mặt Vương Hạo đỏ ửng lên, toàn thân điên cuồng phun ra một khí tức dao động cực mạnh.
Âm thanh của hệ thống vang lên.
- Chân khí trong cơ thể của kí chủ đã đạt đến đỉnh phong, không thể tiếp tục cướp đoạt chân khí của người khác.
Vương Hạo nhíu mày hỏi:
- Đây là có chuyện gì? Vì sao chân khí của tôi đạt tới đỉnh phong, nhưng tu vi lại không có cách nào đột phá Chí Tôn Thiên cấp đạt được đứng đầu vũ trụ?
Hệ thống đáp lại:
- Muốn đột phá đứng đầu vũ trụ, phải lĩnh ngộ hàm nghĩa vô vi.
- Vô vi?
Vương Hạo nghi ngờ nói:
- Tôi cướp đoạt nhiều đứng đầu vũ trụ như vậy, có cảm ngộ rất sâu về vô vi của bọn họ, vì sao vẫn không thể đột phá?
Hệ thống giải thích:
- Hàm nghĩa vô vi là thuận theo tự nhiên, có người bởi vì bỏ xuống cảm ngộ, có người bởi vì bảo vệ cảm ngộ, có người bởi vì nhận được cảm ngộ… Chuyện những người này trải qua không có cách nào bị phục chế, cho nên kí chủ cướp đoạt cảm ngộ vô vi của người khác, đối với anh cũng chỉ là một chuyện cũ mà thôi, nếu muốn chân chính đột phá đứng đầu vũ trụ, nhất định phải lĩnh ngộ vô vi của mình.
- Tôi hiểu được!
Vương Hạo mở miệng thở hắt ra, thu khí tức quấn ở xung quanh người vào trong cơ thể, quyết định trở lại suy nghĩ thật kỹ vô vi của mình là gì.
Tiểu Bạch tò mò hỏi:
- Vương Hạo, tại sao anh không đột phá?
Vương Hạo thở dài nói:
- Tôi gặp phải bình cảnh, hiện tại cần đi lĩnh ngộ cái gì gọi là vô vi.
Tiểu Bạch cả kinh kêu lên:
- Cái gì? Anh lại có thể gặp phải bình cảnh, anh xác định không phải đang đùa thỏ bảo bảo tôi chứ?
Sắc mặt Vương Hạo biến thành màu đen, hắn không phải gặp phải một cái bình cảnh thôi sao? Con thỏ này có cần phải ngạc nhiên như vậy không?
Nhìn thấy được cảnh tượng như vậy, tất cả mọi người ở đó cũng sôi trào.
- Các người nghe chưa? Vương Hạo Đại Ma Vương gặp phải bình cảnh!
- Đây thật là tin tức lớn, chưa từng thấy qua!
- Không được, phải truyền tin tức lớn này đi, đây tuyệt đối là tin tức lớn mang tính bùng nổ sử thi!
- Đâu chỉ có vậy! Tôi cảm giác toàn bộ vũ trụ Đa Nguyên cũng sẽ chấn động.
- …
Khóe mắt Vương Hạo khẽ giật, cảm giác những người này thật sự quá khoa trương.
Thánh giả Cực Thiên cười nói:
- Tiểu sư phụ, cái này không thể trách bọn họ được, ai bảo tiểu sư phụ vẫn lưu lại cho người đời ấn tượng chính là không gì không làm được?
Vương Hạo khoát tay áo nói:
- Tôi lười tính toán với bọn họ, ông có thể trao đổi giao lưu với tôi được không?
Ánh mắt Thánh giả Cực Thiên liền sáng ngời, liên tục gật đầu nói:
- Lúc nào cũng thời gian rảnh rỗi, lúc nào cũng thời gian rảnh rỗi…
Vương Hạo khẽ gật đầu, sau đó cùng Thánh giả Cực Thiên đi vào sâu bên trong Băng Cung.
Lâm Thi Kỳ nhìn theo bóng lưng của Vương Hạo, vẻ mặt tự hào nói:
- Anh Thiên Dật, bây giờ anh có cảm thấy kiêu ngạo về con trai của chúng ta hay không?
Vương Thiên Dật gật đầu nói:
- Anh vẫn luôn hãnh diện vì hắn!
Lâm Thi Kỳ lộ ra vẻ mặt ghét bỏ nói:
- Miệng nói không đúng tâm, trước đây anh rõ ràng nói Hạo Nhi là một tai họa, đi tới đâu đều gây sự ở đó!
Vương Thiên Dật lại cười nói:
- Làm người cha, nhìn thấy con trai trưởng thành lên, đây nhất định là kiêu ngạo, chẳng qua ban đầu anh không ủng hộ mấy về tính cách của Hạo Nhi, chỉ có điều bây giờ anh trái lại rất ủng hộ hắn.
- Trước đây không ủng hộ, hiện tại ủng hộ là sao? Đây cũng không phải là tính cách của anh mà?
Lâm Thi Kỳ hiếu kỳ hỏi.
Vương Thiên Dật cảm khái nói:
- Theo đuổi của anh là hi vọng tất cả đều có thể hòa bình cùng tồn tại, cho nên cố gắng mưu cầu phúc lợi cho nhân dân, nhưng kết quả cũng không quá hài lòng, tính cách của Hạo Nhi là duy nhất chỉ mình tôi độc tôn, cho nên hắn hủy diệt hết những gì nhìn không vừa mắt, sáng lập một ra nền văn minh càng cường đại hơn, điều này làm cho anh hiểu được cái gì gọi là không phá thì không xây được, cho nên anh lựa chọn ủng hộ hắn.
Lâm Thi Kỳ dựa sát vào trong lòng Vương Thiên Dật, lại cười nói:
- Thật ra các người chưa từng sai, bất kể là giữ gìn hòa bình, hay là phá đi xây dựng lại, em đều cảm thấy tự hào về các người, nhất là con trai của em, đây là tự hào lớn nhất trong đời em.
Vương Thiên Dật khẽ nói:
- Thi Kỳ, em xem Hạo Nhi cũng trưởng thành, chúng ta lại chưa từng có một ngày làm tròn trách nhiệm của cha mẹ, em nói xem chúng ta có nên lại sinh thêm một đứa, hoàn thành giấc mộng làm cha mẹ của chúng ta hay không?
- Lại sinh thêm một đứa?
Lâm Thi Kỳ lộ vẻ ghét bỏ nói:
- Em mới không cần, nếu chẳng may không sinh được đứa trẻ tốt như Hạo Nhi, vậy không phải là đập nát chiêu bài của chúng ta sao?
Vương Thiên Dật suy nghĩ một lát, tán thành gật đầu nói:
- Em nói rất có lý, giống tốt như Hạo Nhi quả thật không phải tùy tiện lại có thể sinh ra, vẫn để cho Hạo Nhi tự mình sinh ra! Chúng ta ôm cháu là được rồi, như vậy cho dù giống có xảy ra vấn đề, cũng không thể đập được chiêu bài của chúng ta.
Lâm Thi Kỳ liên tục gật đầu, biểu thị cần phải bảo vệ tốt chiêu bài vàng của mình, về phần Vương Hạo có thể đập chiêu bài hay không, cái này lại không liên quan tới bọn họ…
Chương 987 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]