Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 989: CHƯƠNG 988: PHÂN CÔNG KHÁC NHAU

Băng Cung.

Trong một tòa hoa viên.

Triệu Y Linh đang đối chiến cùng Tiểu Hồ Ly.

Mặc dù tu vi của hai người đều đạt tới đứng đầu vũ trụ Thiên cấp, nhưng chiến lực lại không cùng một cấp bậc.

Chỉ thấy Tiểu Hồ Ly bị Triệu Y Linh đè lên đánh, chỉ thiếu chút nữa bị giẫm xuống dưới chân mà thôi.

Tiểu Hồ Ly tỏ vẻ đáng thương nói:

- Chị Y Linh, chị rộng lòng từ bi bỏ qua cho em đi!

Triệu Y Linh hầm hừ nói:

- Chị ở bên ngoài chinh chiến trăm năm, em ở nhà lười biếng trăm năm, còn muốn chị buông tha cho em sao? Không có cái cửa ấy đâu!

Tiểu Hồ Ly cầu khẩn nói:

- Chị Y Linh, mọi người đều là chị em tốt, chị không nên giận như thế?

- Chị chính là lòng dạ hẹp hòi đó, ngày hôm nay tăng gấp đôi huấn luyện!

Triệu Y Linh xắn tay áo lên, trường thương màu vàng ở trong tay lóe ra từng luồng ánh sáng màu vàng.

Tiểu Hồ Ly tức giận nói:

- Dựa vào cái gì phải tăng gấp đôi? Chị không biết là hiện tại em đã rất mệt mỏi rồi sao?

- Em ngay cả ba phần thực lực của chị cũng không đỡ nổi, vậy mà còn mặt mũi nói mệt, xem thương đây!

Triệu Y Linh hừ lạnh một tiếng, cô vung trường thương màu vàng trong tay ra, đâm về phía Tiểu Hồ Ly.

- A, chị Băng Lộ cứu mạng!

Tiểu Hồ Ly sợ quá thét lên một tiếng chói tai, sau đó cuống quít né tránh, đồng thời nhanh chóng chạy về phía bên cạnh Băng Lộ.

Băng Lộ khẽ xoa mi tâm nói:

- Tiểu Hồ Ly, em và Y Linh có tu vi tương đương, nhưng em lại không đỡ nổi ba phần thực lực của cô ấy, chị cũng cảm thấy mất mặt thay cho em.

Tiểu Hồ Ly không phục nói:

- Chúng ta phân công khác nhau, chị chịu trách nhiệm quản gia, chị Y Linh chịu trách nhiệm mở mang lãnh thổ, còn em chịu trách nhiệm hầu hạ anh Vương Hạo.

- Phân công khác nhau?

Khóe mắt Băng Lộ nhất thời co giật, biểu thị chịu thua Tiểu Hồ Ly.

- Em nói chị chịu trách nhiệm mở mang bờ cõi, vậy khẳng định trong đó cũng bao gồm cả việc huấn luyện tân binh!

Triệu Y Linh nhíu mày lại, tốc độ ra thương càng nhanh hơn.

- Chờ một chút, em không phải là tân binh…

Tiểu Hồ Ly cuống quít tránh né.

- Đáng thương cho Tiểu Hồ Ly, em cứ chậm rãi tập luyện đi, chị có việc phải đi trước.

Băng Lộ che miệng cười, sau đó lập tức biến mất.

- Thấy chết không cứu, vậy mà gọi là chị em tốt…

Tiểu Hồ Ly tức giận quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ở một phía khác của hoa viên, Vương Hạo đang trao đổi chuyện gì đó với Thánh giả Cực Thiên.

Triệu Y Linh mở miệng nói:

- Vương Hạo đang lĩnh ngộ vô vi, không có thì giờ nói lý với em đâu…

- Ông trời không có mắt…

Vẻ mặt Tiểu Hồ Ly buồn bã giống như đưa đám, sau đó nhanh chóng chạy như bay về phía bên kia của hoa viên.

Vương Hạo liếc mắt nhìn Tiểu Hồ Ly và Triệu Y Linh, trong lòng lặng lẽ tính toán, lấy tốc độ tiêu hao thể lực như này, khẳng định tối nay con hồ ly kia không có bất kỳ sức chống cự nào.

Cũng bởi vì Triệu Y Linh tiêu hao thể lực quá lớn, chỉ có thể để cho hắn muốn làm gì thì làm.

Cực Thiên Thánh giả mở miệng nói:

- Muốn lĩnh ngộ vô vi nói dễ dàng thì nó là dễ dàng, nói khó khăn thì nó cũng rất khó khăn, cậu chỉ cần đi theo bản tâm của cậu là có thể lĩnh ngộ được.

- Đi theo bản tâm?

Vương Hạo nhíu mày tự hỏi, bản tâm của mình rốt cuộc là gì.

Là một Ma Vương giết người không chớp mắt sao?

Cái này hắn không thích, nếu như mọi người đều chết sạch, vậy thì hắn đi hãm hại ai đây?

Là một đại anh hùng có tinh thần trọng nghĩa?

Việc này hắn vẫn luôn kiên trì làm, chẳng qua là người đời vẫn không hiểu hắn.

Làm người tốt sao?

Hắn vốn là người tốt rồi, nhìn cái tên cũng biết được điều đó, Vương Hạo, người tốt!

Thánh giả Cực Thiên tiếp tục nói:

- Thuận theo tự nhiên, tất cả tùy tâm.

Vương Hạo vươn vai một cái rồi nói:

- Nếu như vậy, tôi sẽ đi theo bản tâm của mình vậy!

Cực Thiên Thánh giả cười nói:

- Tâm tính của cậu rất tốt, tôi tin tưởng cậu sẽ rất nhanh lĩnh ngộ được vô vi của mình.

- Chúc cậu may mắn!

Vương Hạo mỉm cười cảm ơn.

- Vèo…

Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên.

Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy em họ Lâm Mộng Mộng của hắn đã xuất hiện bên cạnh mình.

Lâm Mộng Mộng đưa cho Vương Hạo một tấm thiệp mời.

- Anh họ, đây là thiệp mời của con trai Thần Tuyển.

- Con trai của Thần Tuyển? Đó là ai vậy?

Vương Hạo hiếu kỳ tiếp nhận thiệp mời, chỉ thấy ở trên đó viết người được đề cửa làm con trai của Thần Tuyển, Vương Hạo.

Lâm Mộng Mộng trả lời:

- Con trai của Thần Tuyển, cứ trăm vạn năm sẽ tuyển chọn một lần, chỉ chọn những người tu luyện không quá một nghìn tuổi, nếu như người nào được lựa chọn thì chỉ cần bảo vệ quan tài Thiên Ma trăm vạn năm là có thể phi thăng lên cõi Cực Lạc Niết Bàn.

- Phi thăng Cực Lạc Niết Bàn?

Vương Hạo có phần sững sờ, vậy mà lại xuất hiện một phương pháp phi thăng lên cõi Cực Lạc Niết Bàn mới.

Tuy nhiên độ khó của của phương pháp này so với mấy cách khác lại đơn giản hơn rất nhiều, chỉ nhìn vận khí tốt hay không tốt, tuổi có đạt được tiêu chuẩn hay không, cuối cùng có được chọn hay không.

Nhưng quan tài Thiên Ma kia lại là vật gì? Tại sao phải bảo vệ nó trăm vạn năm?

Âm thanh của hệ thống vang lên.

- Trong quan tài Thiên Ma phong ấn Thiên Ma viễn cổ, bất tử bất diệt, cho dù đó là thần sáng thế cũng không giết chết được ông ta, cuối cùng thần sáng thế chỉ có thể phong ấn ông ta lại, giao cho người khác bảo vệ.

- Viễn cổ Thiên Ma? Đây là tồn tại gì vậy?

Vương Hạo hiếu kỳ hỏi.

Hệ thống hỏi:

- Kí chủ hẳn còn nhớ, bản hệ thống đã từng nói với kí chủ, bởi vì thần sáng thế làm sai, dẫn đến việc một số vũ trụ xuất hiện vấn đề, cho nên ông ấy mới phái Sát Thần xuống hủy diệt những vũ trụ này.

Vương Hạo hỏi dò:

- Không phải là anh muốn nói, Thiên Ma viễn cổ sinh ra từ những vũ trụ kia chứ?

Hệ thống đáp lại:

- Không sai, Thiên Ma viễn cổ sinh ra từ chính những thao tác sai lầm trong vũ trụ kia, vì muốn đề phòng những Thiên Ma viễn cổ khác xuất hiện, thần sáng thế sẽ phái người xuống thanh lý.

Vương Hạo cau mày nói:

- Sao tôi có cảm giác vị thần sáng thế này không có đạo đức nghề nghiệp gì cả vậy?

Trong lòng hệ thống thầm nhủ một tiếng, nói như mình rất có đạo đức nghề nghiệp không bằng!

Lâm Mộng Mộng hiếu kỳ hỏi:

- Anh họ, anh có đi đến đại hội Thần Tuyển này không?

- Vừa lúc anh không có việc gì, đi xem một chút cũng được.

Vương Hạo vươn vai một cái, sau đó lập tức biến mất.

Thánh giả Cực Thiên thở dài nói:

"Phát thư mời cho tiểu sư phụ, đây là thành tâm muốn cho đại hội con trai Thần Tuyển không thể mở ra được mà!

Lâm Mộng Mộng khẽ gật đầu đồng ý, người này dám chủ động mời đại ma vương Vương Hạo, đúng là đủ can đảm!

… . . .

Thánh Thiên Hồ đang nhàn nhã phơi nắng ở một góc khuất của hoa viên.

Tiểu tinh linh Ngọc Nhi thì nằm trên nhánh cây, ăn bánh ga-tô của mình.

Đúng lúc này, một tiếng cười lớn vang lên.

- Hồ ly nghèo, con rối nhỏ, các người có nhớ thỏ bảo bảo tôi không?

Ngọc Nhi, Thánh Thiên Hồ run lên bần bật, giọng nói này tuyệt đối là của con thỏ ác ma kia, nhưng không phải nó đã chết rồi sao?

Tiểu Bạch đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh Ngọc Nhi, hiếu kỳ hỏi:

- Con rối nhỏ, thời gian cũng đã trôi qua trăm năm rồi, tại sao cô vẫn ăn bánh ga-tô mỗi ngày thế?

- À…

Ngọc Nhi bị giật mình, lắp bắp nói:

- Tôi không có việc gì làm, cho nên thích ăn bánh ga-tô.

- Nếu không có chuyện gì làm thì cô đi đến nhà của thỏ bảo bảo tôi đi, bảo đảm có chuyện làm cho cô làm!

Tiểu Bạch cười xấu xa, kéo theo Ngọc Nhi lập tức biến mất.

Thánh Thiên Hồ há hốc mồm, đây là tình huống gì vậy? Là mình nghĩ sai, hay là thỏ học xấu…

Chương 988 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!