Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 995: CHƯƠNG 994: MẸ CỦA ANH

Tiên Linh cầu.

Vương Hạo đầu đội trời chân đứng trên mặt đất.

Con rồng khổng lồ bị dọa cho cuộn thành một vòng, cảm giác mình thật sự quá oan ức.

Nó chờ đợi hàng ngàn hàng vạn năm không dễ dàng gì mới được triệu hồi ra một lần, kết quả còn chưa bắt đầu kiêu ngạo thì gặp phải đại biến thái Vương Hạo này.

Hiện giờ nó chỉ có thể cầu nguyện Vương Hạo có chút lòng thương, đừng ức hiếp kẻ yếu ớt nhỏ bé như nó.

Tiểu Hồ Ly ngơ ngác nói:

- Tôi không có nhìn nhầm phải không? Anh Vương Hạo có được thánh thể Cự Linh khi nào vậy?

Triệu Y Linh lắc lắc đầu nói:

- Không biết, thằng nhóc này vẫn khiến người ta không nhìn thấu được.

Tiểu Bạch không quan tâm lại ăn cà rốt, hiển nhiên nó hoàn toàn không để ý đến chuyện này, cũng có thể nói nó nhìn chuyện này sớm đã thành thói quen, nhìn mãi cũng không xa lạ nữa.

- Vù…

Ngay lúc này, một âm thanh xé gió gấp gáp vang lên.

Hai cô gái Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy bàn tay khổng lồ của Vương Hạo mang theo uy áp cuồn cuộn như biển nắm lấy cổ của con rồng khổng lồ.

- Ao…

Con rồng khổng lồ ngẩng đầu lên trời phát ra một tiếng rồng kêu đau khổ, thân thể không ngừng giãy dụa ở trong tay của Vương Hạo.

Hiển nhiên, tất cả những điều này đều chỉ là vô ích, nó căn bản không cách nào thoát khỏi bàn tay của Vương Hạo.

- Vốn cho rằng mày chỉ là thể hỗn hợp giữa lôi và điện, nhưng nhìn kỹ mới phát hiện, thì ra mày còn có một linh hồn độc lập!

Vương Hạo hiếu kỳ quan sát con rồng khổng lồ.

Con rồng khổng lồ vội nói:

- Mau thả tôi ra, tôi là Thần Long Thiên Kiếp của vũ trụ Đa Nguyên, chịu trách nhiệm thử tách người có Phi Thăng Đan, xem bọn họ có tư cách được Phi Thăng hay không, hiện tại cậu đã dùng thực lực chứng minh rồi, cậu có tư cách được phi thăng.

Vương Hạo hiếu kỳ hỏi:

- Không ngờ còn có thử thách này sao?

Thần Long Thiên Kiếp đáp:

- Cực Lạc Niết Bàn là nơi ở của thần linh, cậu cho rằng người nào cũng có thể đi vào sao? Chỉ có người trải qua thử nghiệm nghiêm ngặt, mới có tư cách tiến vào Cực Lạc Niết Bàn.

Vương Hạo bĩu môi nói:

- Thần linh? Chẳng qua là một đám người tự cho mình đúng mà thôi, chờ tôi đến Cực Lạc Niết Bàn cam đoan bọn họ đều bị đạp dưới chân tôi.

Thần Long Thiên Kiếp lộ vẻ mặt chê bai nói:

- Tiểu tử, tôi thừa nhận thiên phú của cậu rất mạnh, nhưng cho dù thiên phú của cậu có mạnh hơn nữa, chỉ cần không có thần cách, vậy thành tựu cao nhất của cậu cũng chỉ có thể là chủ thần.

Vương Hạo lộ vẻ mặt nghi ngờ nói:

- Chủ thần? Chủ thần là gì?

Thần Long Thiên Kiếp đáp:

- Chủ thần là người mạnh nhất dưới chúa tể của thần, cả Cực Lạc Niết Bàn có chín vị chủ thần, nhưng chỉ có ba vị chúa tể của thần, cũng có nghĩa là thiên phú của cậu có mạnh hơn nữa cũng chỉ có thể xếp thứ tư, mãi mãi cũng không cách nào vượt qua ba chúa tể lớn, bởi vì bọn họ có thần cách.

Vương Hạo gật gật đầu, sau đó cười lên:

- Ngại quá, tôi biết bí mật tiến vào con đường thông thiên có được thần cách, hơn nữa gần đây cũng dự định đi một chuyến.

Vẻ mặt Thần Long Thiên Kiếp lập tức cứng đơ, sau đó lấy lòng nói:

- Vị đại nhân này, ngài có thiếu tiểu đệ hay không?

- Phụt…

Hai cô gái Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly lập tức phỉ nhổ, kẻ được gọi là thần long này thật sự không biết kìm chế rồi? Một giây trước còn lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng một giây sau đã không biết xấu hổ như vậy.

Thần Long Thiên Kiếp lộ vẻ mặt khinh thường liếc nhìn hai cô gái, nó thật sự không muốn giải thích gì với mấy con ếch ngồi đáy giếng như vậy.

Phải biết rằng, thiên phú của Vương Hạo đã nghịch thiên, nếu phối hợp với thần cách, vậy tương lai tuyệt đối sẽ trở thành chúa tể thứ tư của Cực Lạc Niết Bàn.

Hơn nữa lực chiến đấu đó tuyệt đối vượt xa ba vị chúa tể còn lại, cho nên hiện tại nó nhất định phải nhân cơ hội khi Vương Hạo chưa trưởng thành, ôm chặt lấy bắp đùi của Vương Hạo, chỉ có như vậy nó mới có thể đi lên đỉnh điểm của cuộc sống rồng.

Vương Hạo suy nghĩ nói:

- Cho tôi một lý do để tiếp nhận cậu!

Thần Long Thiên Kiếp vội vàng nói:

- Mẹ của tôi ở Cực Lạc Niết Bàn, nếu đại nhân đến Cực Lạc Niết Bàn, bà ấy tuyệt đối sẽ giúp đỡ cho cậu.

- Mẹ của cậu? Không ngờ cậu cũng có mẹ?

Vương Hạo cẩn thận quan sát Thần Long Thiên Kiếp, phát hiện toàn thân của tên này đều do lôi điện tạo thành, không giống như sinh ra từ bào thai hoặc từ trứng?

Thần Long Thiên Kiếp đáp:

- Tôi đương nhiên có mẹ, bản thể của mẹ tôi là Lôi Thần Mộc Ất, đã tu luyện tỷ vạn năm thành công hóa thành hình người.

- Tôi có thể hỏi một chút không, cha cậu còn sống không?

Vương Hạo lộ ra vẻ mặt kỳ lạ nhìn Thần Long Thiên Kiếp, hắn nghe qua Hứa Tiên dám nói chuyện với rắn, Ninh Thể Thần không tha cho quỷ, Lạc Thập Nhất xâm nhập xâu róm… nhưng hắn thật sự chưa nghe qua ai dám thượng lôi điện.

Thần Long Thiên Kiếp lộ vẻ mặt nghi ngờ nói:

- Tôi không có cha, Lôi Thần Mộc Ất chúng tôi đều là tự sinh sản, chỉ cần cắt ra một bộ phận, sau đó sẽ sinh ra ý thực của mình.

Vương Hạo hoang mang gật đầu, lại hỏi:

- Nếu như mẹ cậu ở Cực Lạc Niết Bàn, tại sao cậu lại ở đây?

Thần Long Thiên Kiếp thở dài một hơi nói:

- Chuyện xưa không muốn nghĩ lại, bởi vì tôi đã đắc tội tồn tại không nên đắc tội, cho nên mới bị đày tới đây làm quan khảo nghiệm.

Vương Hạo gãi gãi cằm nói:

- Tuy rằng cảnh ngộ của cậu khiến người ta rất đồng tình, nhưng lý do cậu đưa ra thật sự không có sức hấp dẫn, dù sao tôi là một thanh niên tài giỏi loại hình phấn đấu, không thể dựa vào phụ nữ để che chở.

Hai cô gái Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly lộ ra sắc mặt tối đen, giác quan thứ sáu của con gái nói cho họ biết, sở dĩ Vương Hạo nói vậy, chẳng qua là mẹ của Thần Long Thiên Kiếp từng sinh con, cho nên không phù hợp với tiêu chí ăn cơm mềm của hắn.

Nhưng nếu Thần Long Thiên Kiếp nói người này là chị của nó, vậy bọn họ cam đoan Vương Hạo sẽ lộ ra một bộ mặt khác.

Thần Long Thiên Kiếp sốt ruột, vội vàng nói:

- Tôi còn có lý do, nhất định còn có lý do khiến cậu nhận tôi làm tiểu đệ, đúng rồi, bởi vì cậu là soái ca, đệ nhất soái ca của vũ trụ Đa Nguyên!

Vương Hạo sững sờ, sau đó ngẩng đầu lên trời cười lớn nói:

- Ha ha, được, được, được, dựa vào ánh mắt của tiểu tử cậu, tôi nhận tiểu đệ này!

Hai cô gái Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly mặt mày tối đen, bọn họ phát hiện trình độ tự mãn của Vương Hạo đã không có thuốc cứu chữa.

- Cảm ơn đại nhân toại nguyện, sau này đại nhân luyện chế Phi Thăng Đan, Tiểu Long nhất định sẽ không đến quấy rầy nữa.

Thần Long Thiên Kiếp lau đi mồ hôi trên đầu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng đã ôm được bắp đùi của Vương Hạo rồi, đây sẽ là bước đầu cho cuộc sống rồng tốt đẹp của nó.

- Được rồi, cậu trở về trước đi!

Vương Hạo thả lỏng Thần Long Thiên Kiếp.

- Dạ! Sau này chỉ cần đại nhân gọi tên Tiểu Long ở vũ trụ Đa Nguyên, Tiểu Long nhất định lập tức chạy đến.

Thần Long Thiên Kiếp đáp ứng một tiếng, sau đó nhanh chóng hóa thành một đường lôi điện màu vàng biến mất trong bầu trời, hơn nữa mây đen trên bầu trời cũng nhanh chóng tan biến, mọi thứ đều khôi phục lại cảnh trời xanh mây trắng.

- Phù phù…

Vương Hạo thở ra một hơi, phát hiện sau khi biến lớn trái tim trong cơ thể thật sự tiêu hao quá lợi hại, cũng chỉ trong một lát ngắn ngủi, chân khí như biển của hắn đã gần như cạn kiệt.

Tuy nhiên, vừa nghĩ tới chuyện đánh cược với hai cô gái Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly với hắn, hắn lập tức lại tràn đầy tinh lực.

Nhưng khi Vương Hạo quay đầu nhìn hai cô gái, sắc mặt hắn đột nhiên trở nên kỳ lạ, hắn vừa rồi còn đang nghĩ ai dám thượng lôi điện, hiện tại nhìn thấy thánh thể lôi linh của Triệu Y Linh, dường như là đang nói mình…

Chương 994 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!