Trong Tiên Linh Cầu.
Lôi vân tiêu tán, trời trong trở lại.
- Thành công rồi, tốt quá!
Tiểu hồ ly vui mừng vỗ tay kêu hay, điên cuồng đánh call cho Vương Hạo.
Khuôn mặt của Triệu Y Linh đỏ ửng, cái chỗ tốt kia, chẳng lẽ tiểu hồ ly này đã quên mất, hai cô đang nợ Vương Hạo ba điều kiện đấy.
Vương Hạo mỉm cười rồi phất tay nhìn Triệu Y Linh và Tiểu Hồ Ly, sau đó cúi đầu nhìn lại mình, nghĩ thầm, bây giờ hắn giống như một cột thu lôi, còn sợ lôi điện nữa sao?
Nghĩ đến đây, Vương Hạo nhếch khóe miệng, sau đó dùng thần thông không gian xuất hiện ở sau lưng Triệu Y Linh.
Cơ thể mềm mại của Triệu Y Linh run lên, cô cảm thấy một cánh tay vững chắc từ sau lưng ôm lấy mình, hơn nữa còn nghe rõ ràng một tiếng tim đập thình thịch khác.
Vương Hạo cắn vành tai trắng nõn của Triệu Y Linh, nói nhỏ.
- Đã đánh bạc thì phải chấp nhận chịu thua, thời gian ba ngày!
Tiểu Hồ Ly liếc nhìn Vương Hạo và Triệu Y Linh, trong lòng bỗng nhiên hoảng loạn lên.
Phải biết rằng, cô vừa bị Triệu Y Linh đưa đi thao luyện, bây giờ cơ thể đang cực kỳ mệt mỏi, nếu lại rơi vào tay đại ma vương Vương Hạo nữa, vậy thì chắc chắn mai sẽ không dậy nổi, thậm chí ngày kia cũng không dậy nổi đâu.
Dù sao cơ thể đại ma vương Vương Hạo mạnh mẽ không phải nói phét, đó là kẻ có sức chiến đấu siêu cường hàng thật giá thật đấy.
Nghĩ đến đây, tiểu hồ ly vội vàng truyền âm cho Tiểu Bạch.
- Bé Thỏ, nhanh dùng thần thông không gian đưa ta ra khỏi đây, ta chuẩn bị cho ngươi thật nhiều là cà rốt!
- Thật sao?
Tiểu Bạch lập tức lên tinh thần, lỗ tai dài cũng dựng thẳng đứng, sau đó không hề dong dài mà mang theo tiểu hồ ly biến mất tại chỗ.
Vương Hạo liếc nhìn chỗ tiểu hồ ly vừa đứng, cô nàng này chạy nổi sao?
- Ngươi tìm tiểu hồ ly trước đi, ta cần chuẩn bị một chút.
Giọng nói dễ nghe của Triệu Y Linh vang lên.
Vương Hạo cười cười nghiền ngẫm.
- Tiểu hồ ly đã chạy, em còn nghĩ ta sẽ bỏ qua cho em sao?
- Chạy rồi?
Triệu Y Linh sững sờ, vội vàng quay đầu nhìn về chỗ đứng của tiểu hồ ly.
Kết quả là nơi đó làm gì có bóng của tiểu hồ ly giảo hoạt kia nữa, đúng là đã chạy từ lâu giống như lời của Vương Hạo rồi.
Vương Hạo thầm thì bên tai Triệu Y Linh.
- Tiểu hồ ly không trượng nghĩa như vậy, em nói chúng ta có nên bắt tiểu hồ ly kia về trừng phạt luôn một trận không?
- Không muốn!
Triệu Y Linh quay người trừng mắt nhìn Vương Hạo, cảnh cáo hắn đừng có xen vào chuyện người khác.
Vương Hạo cười cười đầy ý vị.
- Em nói là không muốn sao? Ta có thể hiểu là, em muốn một mình chiếm lấy ta, sau đó làm chuyện không thể miêu tả không?
Triệu Y Linh phong tình vạn chủng liếc nhìn Vương Hạo, sau đó quay người, trực tiếp ôm lấy đầu Vương Hạo, trao cho hắn một nụ hôn bá đạo.
Vương Hạo trợn tròn hai mắt, trong đầu hiện lên câu nói, hắn bị nữ lưu manh đùa giỡn rồi, hơn nữa còn bị đùa giỡn ngay giữa ban ngày, đối với một anh hùng như hắn mà nói, đây chính là sỉ nhục!
Nghĩ đến đây, Vương Hạo lập tức ôm lấy Triệu Y Linh rồi sử dụng không gian khiêu dược về nhà, quyết định giáo dụng tư tưởng cho cô gái lưu manh này.
Nhưng nữ lưu manh không hề tiếp thu sự phê bình, còn tỏ ra thái độ cực kỳ ác liệt, dù có bị thương cũng liều mạng ma sát dưới cơ thể của anh hùng.
Anh hùng Vương Hạo không có sức chống trả, chỉ có thể lựa chọn phòng ngự bị động.
Nhưng không ngờ rằng, nữ lưu manh kia là một con hổ giấy, chưa được vài phút đã đầu hàng.
Hai mắt của anh hùng Vương Hạo tỏa sáng, nhanh chóng nắm lấy cơ hội này, chế phục thành công nữ lưu manh, hơn nữa trong mấy tiếng đồng hồ mà nữ lưu manh cầu xin tha thứ, làm cho cô ấy hiểu được cái gì là sinh mệnh, cũng làm cho cô hiểu được cái gì là quý trọng sinh mệnh.
…
Băng Cung.
Trong vườn hoa.
Sắc mặt của Cực Thiên Thánh Giả ngưng trọng nhìn về phía lối vào của Tiên Linh Cầu, vừa rồi hắn ngửi được một mùi thơm đặc biệt, hơn nữa ngay khi mùi thơm đan dược xuất hiện, hắn còn cảm ứng được có lôi kiếp xuất hiện.
Mà thần đan duy nhất có thể dẫn đến lôi kiếp, đó chính là Phi Thăng Đan trong truyền thuyết mà thôi.
Điều này cũng có nghĩa rằng, Vương Hạo đã luyện chế được Phi Thăng Đan, hơn nữa còn luyện chế thành công, nếu không thì lôi kiếp sẽ không xuất hiện.
- Đúng là một yêu nghiệt làm cho người ta sợ hãi.
Cực Thiên Thánh Giả thở ra một hơi, thật sự không có cách nào để miêu tả nội tâm của mình lúc này.
- Xíu…
Đúng lúc này, hai tiếng xé gió dồn dập vang lên.
Cực Thiên Thánh Giả quay đầu lại nhìn, hóa ra là vợ chồng Lâm Thi Kỳ và Vương Thiên Dật vừa xuất hiện ở lối vào Tiên Linh Cầu.
Lâm Thi Kỳ hớn hở nói.
- Vừa rồi ta nghe thị nữ nói, vợ chồng Hạo Nhi và Mộng Kỳ đều ở bên trong, bọn họ đã nhiều năm không gặp nhau rồi, chắc chắn cực kỳ nhớ nhau, nói không chừng sang năm chúng ta có thể ôm cháu đấy.
Vương Thiên Dật kích động nói.
- Trước kia bận quá, nên không có thời gian ở bên Hạo Nhi, lần này dù gì đi nữa, ta cũng phải ở cùng cháu ta lớn lên.
Đùng lúc này, tiểu hồ ly ôm Tiểu Bạch từ trong Tiên Linh Cầu đi ra.
Vương Thiên Dật sững sờ, đây là chuyện gì vậy? Không phải vừa mới nói sang năm có cháu ôm sao? Sao lại đi ra nhanh như thế chứ?
Tiểu Bạch gấp gáp thúc dục.
- Nhanh lên, nhanh lên, nhanh đưa bảo bảo thỏ đi tìm cà rốt…
- Cà rốt của ngươi thì đợi đi!
Lâm Thi Kỳ cực kỳ khí phách túm lấy lỗ tai của bé thỏ trắng, sau đó nhấc nó ra khỏi ngực tiểu hồ ly.
Tiểu hồ ly nhảy dựng trong lòng, cô phát hiện sắc mặt của mẹ chồng thật là dọa người!
Tiểu Bạch cũng bị dọa cho co rúm lại, giống như gặp phải khắc tinh, nó ngoan ngoãn nằm trong ngực Lâm Thi Kỳ không dám lộn xộn.
- Sao con ra đây vậy? Hạo nhi đâu?
Lâm Thi Kỳ nhẹ nhàng hỏi, nhưng trong giọng nói không hề giấu vẻ uy nghiêm.
- Vương Hạo ca ca đang có chuyện gấp, nên con mang Tiểu Bạch đi tìm cà rốt!
Tiểu hồ ly liếc cha chồng một cái, sau đó uyển chuyển trả lời.
- Chuyện gấp?
Sắc mặt của Lâm Thi Kỳ lập tức lạnh xuống, nói.
- Chẳng lẽ thằng nhóc thối kia còn có tâm trạng chơi trò chơi?
- Chơi trò chơi?
Vương Thiên Dật nổi trận lôi đình, chuyện lớn của Vương gia bọn họ không phải là chơi trò chơi đâu, cái này mà thúc thúc có thể nhịn, nhưng thẩm thẩm thì không nhé!
Tiểu hồ ly xoa xoa mi tâm, cuối cùng chỉ có thể đỏ mặt nói nhỏ bên tai Lâm Thi Kỳ một câu.
- Thì ra là vậy!
Lâm Thi Kỳ giật mình gật đầu, trong lòng nhịn không được cho con trai mình một like!
Không chỉ có tung lưới lớn, mà tìm gái cũng tìm người nổi tiếng như vậy, đúng là người làm mẹ như bà phải ủng hộ hết mình vì sự nghiệp của con trai mới được.
Nghĩ đến đây, Lâm Thi Kỳ cho tiểu hồ ly một nụ cười áy náy, sau đó dùng tay đẩy mạnh tiểu hồ ly vào trong Tiên Linh Cầu, sau đó giam cầm cửa ra vào của Tiên Linh Cầu lại.
Nếu như vậy, sang năm mới có thể có cháu ôm được, đương nhiên nếu được một nam một nữ thì càng tốt.
Vương Thiên Dật tò mò hỏi.
- Bà làm gì vậy?
- Chuyện của con gái, đàn ông đừng có hỏi!
Lâm Thi Kỳ phong tình vạn chủng liếc nhìn Vương Thiên Dật một cái, sau đó vui vẻ ôm Tiểu Bạch đi tìm cà rốt.
Trong Tiên Linh Cầu.
Tiểu hồ ly chảy hai hàng nước mắt, nói.
- Ngài đúng là mẹ ruột trong truyền thuyết của Vương Hạo ca ca mà!
Chương 995 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]