Dưới chân núi Hóa Vũ Sơn, Đàm Phong hiện ra từ hư không, vội vàng móc quần áo ra che thân, miệng còn không ngừng chửi rủa hệ thống.
Trước khi lên đó hắn đã chuẩn bị sẵn phương án thất bại, để lại lưu ảnh ở dưới chân núi.
Nếu bị phát hiện thì cố gắng điệu hổ ly sơn, sau đó tự sát rồi lại lên.
Lại không ngờ cư nhiên thuận lợi như vậy, nhưng cũng không lạ, dù sao không phải ai cũng có điều kiện tốt như hắn.
Cho dù đổi một tên Nguyên Anh tới phỏng chừng cũng khó có thể lặng lẽ mang mộc quan đi.
Dưới màn đêm Đàm Phong tìm một sơn động chui vào, vung tay một cái, một bộ quan tài điêu khắc đầy hoa văn nặng nề rơi xuống mặt đất.
Lúc này trên mộc quan đã mất đi tất cả trận pháp, trở nên bình thường không có gì lạ.
Để đề phòng vạn nhất, trên đường đi Đàm Phong thuận tiện để lại một cái lưu ảnh, cho dù lát nữa xảy ra chuyện gì cũng có thể phục sinh, hơn nữa còn kịp thời chạy tới.
Đàm Phong âm thầm cảnh giác, cẩn thận từng li từng tí nhấc nắp quan tài lên.
Không có bất kỳ nguy hiểm nào, cũng không có mùi hôi thối xuất hiện.
Chỉ có một luồng không khí ngột ngạt thoát ra, theo đó là một bộ hài cốt mặc trường bào hoa lệ xuất hiện trong mộc quan.
Trên xương cốt hài cốt ngoại trừ mang theo kim quang ảm đạm ra thì không còn gì bất phàm nữa, nghĩ lại nhiều năm trôi qua như vậy, thi thể của tu sĩ Nguyên Anh cũng đã không khác người thường là mấy rồi.
Ngược lại trường bào mặc trên người rất bất phàm, theo nhãn quang của Đàm Phong thì trường bào này phỏng chừng là bảo y bậc Linh giai, nhưng theo thời gian trôi qua, cũng không có tu sĩ uẩn dưỡng, hiện giờ đã rớt xuống cấp bậc pháp y.
Ngoài ra bên trong còn có một số bảo vật, nhưng đều là một số thứ không đáng tiền, tu sĩ Trúc Cơ bình thường có lẽ sẽ động tâm, nhưng Đàm Phong phát hiện không còn bảo bối nào khác liền đậy nắp quan tài lại, không chạm vào một phân một hào bên trong.
Đối với việc này Đàm Phong cũng không cảm thấy thất vọng, ngược lại hắn cảm thấy rất bình thường.
Đây mới là hợp tình hợp lý.
Đối với Đàm Phong mà nói, càng là chí bảo, càng là bảo vật có ích cho con cháu hậu bối thì càng nên để lại cho hậu bối sử dụng.
Chứ không phải mang tất cả vào trong nấm mồ, khiến con cháu không có nội hàm dẫn đến bị kẻ khác ức hiếp.
Cũng khiến nấm mồ của mình ngày ngày bị kẻ khác dòm ngó, cuối cùng có lẽ còn bị kẻ thù cướp đi bảo vật bên trong, sau đó đem đi đối phó với con cháu nhà mình.
Loại lão tổ này cũng không xứng gọi là lão tổ, hắn căn bản không màng đến sống chết của hậu bối mình.
Đặc biệt là trong thế giới cá lớn nuốt cá bé như hiện nay lại càng như vậy.
Ngược lại như hiện giờ, chỉ có một số bảo vật không quan trọng đối với gia tộc tiến hành tuẫn táng, mới là sự trách nhiệm lớn nhất đối với một gia tộc.
Nếu không như vậy, mỗi khi một người vai vế lớn chết đi đều tuẫn táng một kiện chí bảo, gia tộc lớn đến đâu cũng không chịu nổi sự phung phí như vậy a!
Cả thế giới phỏng chừng đều là đạo tặc trộm mộ hoành hành rồi.
Thu mộc quan lại, Đàm Phong liền bay ra ngoài Hóa Vũ Sơn.
Trong lòng cũng có chút nghi hoặc.
“Sao Mã gia không dời mộ tổ này vào trong Mã gia bí cảnh của bọn họ nhỉ?”
Đàm Phong suy tư hồi lâu, cảm thấy có mấy nguyên nhân.
Một là ở trong bí cảnh chiếm chỗ, hai là mộ tổ cần người trấn giữ, cũng thường xuyên cần cúng bái, ở trong bí cảnh không tiện.
Hơn nữa, ai biết được phong thủy trong bí cảnh có tốt hay không?
Nếu chỉ mưu cầu an toàn thì dứt khoát để gia chủ cõng lão tổ tông trên người luôn đi!
Trong đó Đàm Phong không biết là, lúc Mã gia lão tổ hạ táng thì Mã gia bọn họ còn chưa có bí cảnh hiện tại.
Dù sao thời gian Mã gia bọn họ tồn tại cũng không so được với mười đại thế lực lâu đời.
Đến sau này Mã gia cuối cùng cũng sở hữu Mã gia bí cảnh hiện giờ, bọn họ cũng không muốn quấy rầy lão tổ tông thanh tịnh nữa.
Mấy ngày sau, Đàm Phong đứng trên mũi phi chu nhìn xa xa Lưu Vân Thành, trong lòng cảm khái vạn thiên.
Mình mấy tháng qua lặng lẽ không tiếng động, có lẽ rất nhiều người đã quên mình rồi nhỉ?
Một lát sau Đàm Phong đã ngồi xuống trong một khách sạn nào đó, vừa ăn uống, vừa nghe ngóng tiếng nghị luận xung quanh.
Ngặt nỗi nghe hồi lâu cũng không nghe được tin tức gì hữu dụng.
Ngay khi Đàm Phong chuẩn bị rời đi, hắn bỗng nhiên mắt sáng lên, lẳng lặng lắng nghe.
“Vừa nhận được tin tức, nghe nói Tào Triệu Hưng hai ngày trước đột phá đến Nguyên Anh trung kỳ rồi!”
“Thật hay giả? Nói như vậy địa vị của hắn lại tiến thêm một bước a?”
“Đúng vậy, vốn dĩ đã là lâu chủ Tụ Bảo Lâu ở Lưu Vân Thành, hiện giờ thực lực tiến thêm một bước, địa vị tự nhiên cũng theo đó nâng cao.”
“Cũng trùng hợp quá nhỉ? Con trai hắn Tào Lệ Phong đoạn thời gian trước mới gây chuyện, hắn hiện giờ liền đột phá?”
“Theo ta thấy a, Lệnh Hồ Thanh Dương phỏng chừng chính là do Tào Lệ Phong giết, nếu không Tào Triệu Hưng gấp gáp đột phá làm gì?”
“Đúng vậy, hiện giờ xem ra chính là như vậy rồi!”
“Bây giờ ngay cả Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa phỏng chừng cũng không dám vô duyên vô cớ ra tay với Tào Lệ Phong nữa rồi nhỉ? Dù sao không có bằng chứng chứng minh Tào Lệ Phong giết Lệnh Hồ Thanh Dương, mà chuyện Tào Lệ Phong lừa gạt Lệnh Hồ gia thì phía Tụ Bảo Lâu đã bồi thường rồi.”
Đàm Phong ở bên cạnh nghe, trong lòng thầm mừng.
Tốt nhất là như vậy, hiện giờ Tào Triệu Hưng đột phá, địa vị của hắn cũng nước lên thì thuyền lên, cho dù có bằng chứng chứng minh chính là Tào Lệ Phong giết Lệnh Hồ Thanh Dương, Tụ Bảo Lâu cũng gần như sẽ tử thủ bảo vệ Tào Lệ Phong.
Mà Tụ Bảo Lâu tử thủ bảo vệ Tào Lệ Phong sẽ kết oán với Lệnh Hồ gia, đây mới là mục đích của Đàm Phong.
Nói cho cùng Đàm Phong căn bản không quan tâm đến sống chết của Tào Lệ Phong, hắn chỉ là một quân cờ mà thôi.
Đàm Phong chính là mượn hắn để khiến Tụ Bảo Lâu và Lệnh Hồ gia trở thành kẻ thù.
Nếu thực sự muốn Tào Lệ Phong chết, Đàm Phong có vô số cơ hội.
Bất kể là trong bí cảnh, hay là sau khi ra ngoài.
Cho dù là mượn đao giết người hắn cũng có thể làm được, đó chính là không đưa lưu ảnh thạch cho Thiên Bảo Các, mà là đem lưu ảnh thạch Tào Lệ Phong đánh chết Lệnh Hồ Thanh Dương giao cho người của Lệnh Hồ gia, tốt nhất là giao cho Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa.
Trong tình huống Tào Lệ Phong và Tụ Bảo Lâu không có chuẩn bị, Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa giết một tên Tào Lệ Phong không phải đơn giản sao?
Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa không dám giết sao? Không thể nào, hai đứa con đều chết gần như khiến hắn mất đi lý trí.
Cho dù hắn còn lý trí, hắn vẫn dám giết.
Bởi vì Tào Lệ Phong giết chết Lệnh Hồ Thanh Dương là đánh lén, là sự phản bội đáng sỉ nhục.
Sau khi giết Tào Lệ Phong hắn chỉ cần công bố lưu ảnh thạch ra ngoài, hắn đã chiếm được đạo nghĩa.
Đối với cái chết của Tào Lệ Phong hắn phỏng chừng chỉ cần bồi thường là xong.
Thậm chí ngay cả bồi thường cũng không cần, chỉ cần Đàm Phong giao hai viên lưu ảnh thạch cho hắn, một viên là lưu ảnh thạch Tào Lệ Phong đánh chết Lệnh Hồ Thanh Dương, một viên là lưu ảnh thạch Tào Lệ Phong chửi tán tu.
Hai viên lưu ảnh thạch này trong tay, Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa âm thầm thậm chí có thể dùng lưu ảnh thạch Tào Lệ Phong chửi tán tu để uy hiếp Tụ Bảo Lâu, dù sao công bố ra ngoài sẽ đắc tội với không ít tán tu.
Chỉ riêng viên lưu ảnh thạch này thôi đã có thể khiến không ít tán tu thù ghét Tụ Bảo Lâu, từ đó ảnh hưởng đến việc làm ăn của Tụ Bảo Lâu, Tụ Bảo Lâu nói không chừng còn phải đưa tiền bịt miệng cho Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa.
Trong tình huống này Tụ Bảo Lâu phỏng chừng hận không thể để Tào Lệ Phong chết, đâu còn nghĩ đến chuyện báo thù cho hắn?
Nếu chưa chết thì bọn họ buộc lòng phải nghĩ cách giữ lại một mạng cho hắn, nhưng đã chết rồi thì ai còn nghĩ đến chuyện báo thù cho hắn?
Vì một tên Kim Đan sơ kỳ làm sai chuyện, thậm chí là Trúc Cơ viên mãn trước đó mà báo thù?
Từ đó đối đầu với Lệnh Hồ gia thuộc mười đại thế lực?
Cả Tụ Bảo Lâu phỏng chừng chỉ có Tào Triệu Hưng là muốn báo thù thôi.
Nhưng kết quả này không phải thứ Đàm Phong cần, thứ hắn muốn là Tụ Bảo Lâu và Lệnh Hồ gia kết thù, chứ không phải Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa và Tào Triệu Hưng kết oán.
Vì vậy mới có một loạt thao tác này.