Virtus's Reader

Tiếp theo Đàm Phong cần tìm một cơ hội đem lưu ảnh thạch Tào Lệ Phong đánh lén Lệnh Hồ Thanh Dương giao cho Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa.

Tuy nhiên tiền đề là phải để Tào Lệ Phong biết tin tức trước, cái này không thể để hắn thực sự chết được.

Tào Lệ Phong phải sống sờ sờ, phải để Tụ Bảo Lâu bảo vệ hắn thật tốt.

Cứ để Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa rõ ràng biết kẻ thù giết con là ai nhưng lại không thể báo thù.

Cứ như vậy kéo theo cả Lệnh Hồ gia cũng sẽ thù hận Tụ Bảo Lâu, dù sao Tào Lệ Phong giết chết thiên chi kiêu tử của gia tộc mình kết quả lại bình an vô sự, hơn nữa còn là phản bội, là đánh lén, bọn họ làm sao nuốt trôi cơn giận này?

Thế gian nhìn Lệnh Hồ gia bọn họ thế nào?

Trong tình huống này chỉ có Tụ Bảo Lâu giao ra Tào Lệ Phong mới có thể tiêu trừ thù hận của Lệnh Hồ gia, nhưng có thể sao?

Tụ Bảo Lâu làm sao chịu cúi đầu này? Tào Triệu Hưng làm sao chịu đồng ý?

“Nhưng không vội, chuyện này phải tính kế lâu dài!”

Rất nhiều thù hận sẽ không theo thời gian trôi qua mà tiêu tan, ngược lại sẽ ngày càng mãnh liệt.

Mà thù giết con chính là loại đứng đầu trong số đó.

Làm sao để một người đang phẫn nộ càng thêm phẫn nộ?

Không phải lúc hắn đang tức giận thì tiếp tục chọc giận hắn, mà là lúc hắn dưới sự an ủi của bạn bè đang miễn cưỡng đè nén cơn giận thì lần nữa chọc giận hắn.

“Thật là trời giúp ta a!”

Tin tức Tào Triệu Hưng đột phá vừa vặn phù hợp với nhu cầu của Đàm Phong, nếu không chỉ là tu vi Nguyên Anh sơ kỳ, Đàm Phong còn thực sự không dám tùy tiện tung lưu ảnh thạch ra.

Hắn thực sự lo lắng Tụ Bảo Lâu từ bỏ Tào Lệ Phong, dù sao thực lực Lệnh Hồ gia cũng không tệ, Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa càng là tu vi Nguyên Anh đỉnh phong, Tụ Bảo Lâu chưa chắc sẽ vì một hậu bối Kim Đan sơ kỳ mà kết oán với Lệnh Hồ gia, cho dù cộng thêm Tào Triệu Hưng Nguyên Anh trung kỳ cũng không bảo hiểm, nhưng hiện giờ Nguyên Anh trung kỳ thì chắc chắn hơn nhiều.

Đàm Phong tự rót tự uống, trong lòng âm thầm suy tính, nghĩ xem con đường phía sau đi thế nào, chủ yếu là hố người ra sao.

Mộc quan của Mã gia lão tổ vẫn còn trong tay mình đây này!

Bất kể là dùng lưu ảnh thạch hố Tụ Bảo Lâu, hay là dùng Mã gia lão tổ hố Tụ Bảo Lâu, đều chú trọng một cái thời cơ.

Đúng vậy, mộc quan của Mã gia lão tổ cũng là chuẩn bị cho Tụ Bảo Lâu!

Dần dần hắn cũng có kế hoạch.

Cũng không biết có phải vận khí tốt hay không, hắn lần nữa nghe được một tin tức khiến hắn phấn chấn.

“Hê, nghe nói tối nay Tào Lệ Phong muốn mời một đám thiên kiêu giao lưu tâm đắc tu luyện!”

“Ồ? Tào Lệ Phong này phát điên cái gì vậy? Đoạn thời gian trước không phải trốn đi rồi sao?”

“Hì hì, cha hắn Nguyên Anh trung kỳ rồi, hắn tự nhiên phải ra ngoài oai phong một chút, đã nhịn mấy tháng rồi!”

Không ít người gật đầu, bao gồm cả Đàm Phong cũng vậy, giống như cha của ai đó từ phó tổng giám đốc thăng lên tổng giám đốc, vậy thì chắc chắn phải dắt một đám hảo hữu ra ngoài chúc mừng chúc mừng a!

“Haiz, thật hâm mộ a!”

“Hắn không sợ Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa bắt hắn lại sao?”

“Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa cũng không ngu, hắn lại không có bằng chứng, nếu thực sự ra tay phỏng chừng liền thực sự chọc tới Tụ Bảo Lâu rồi, người ta chính là có Hóa Thần đấy, hơn nữa cho dù hắn muốn ra tay, người của Lệnh Hồ gia cũng không dám để hắn ra tay a!”

“Đã bao lâu rồi, Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa phỏng chừng cũng sẽ không xung động như trước kia nữa nhỉ?”

Quả thực, thời gian qua người của Lệnh Hồ gia vẫn luôn làm công tác tư tưởng cho Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa, Tụ Bảo Lâu một là nội hàm thâm hậu hơn Lệnh Hồ gia mình, hai là mình cũng không có bằng chứng chứng minh chính là Tào Lệ Phong giết Lệnh Hồ Thanh Dương.

Đến hiện tại Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa đã không còn xung động, nhưng người của Lệnh Hồ gia đều biết hắn đó là đem thù hận chôn sâu vào tận đáy lòng.

Khi xác định được hung thủ chính là lúc hắn bùng nổ.

“Hội họp à?” Đàm Phong nghe mà mắt sáng rực: “Ta thích nhất là hội họp!”

“Đi xem bạn cũ cũng tốt a, cũng không biết đan điền của bọn họ khôi phục thế nào rồi?”

Màn đêm buông xuống, minh nguyệt treo cao.

Ánh trăng bạc như nước đổ xuống đại địa, chiếu sáng cả Lưu Vân Thành.

Lưu Vân Thành ban đêm rất náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng, phối hợp với ánh trăng như mộng như ảo, khiến người ta lưu luyến quên lối về.

Yên Vũ Uyển, đây cũng là sản nghiệp của Tụ Bảo Lâu.

Tuy nhiên vì thân phận của Tào Lệ Phong nên được hắn dùng một cái giá cực kỳ rẻ bao trọn một đêm.

Đây cũng là nơi tụ họp của đám thiên kiêu tối nay.

Hiện giờ Tào Lệ Phong lần nữa khôi phục vẻ hăng hái, sự thật chứng minh căn bản không có ai nắm giữ bằng chứng hắn giết chết Lệnh Hồ Thanh Dương.

Quan trọng hơn là cha hắn Tào Triệu Hưng đã Nguyên Anh trung kỳ, không nói đến sự thay đổi thân phận của hắn, chính là Lệnh Hồ gia biết chính mình giết chết Lệnh Hồ Thanh Dương, Tụ Bảo Lâu cũng sẽ không giao mình ra ngoài.

Đã như vậy, mình còn sợ cái gì?

Tự nhiên là tiếp tục tấu nhạc tiếp tục nhảy múa a!

Đây chính là dựa vào thế lực lớn, đây chính là cái tốt của việc có một người cha tốt.

Cũng chỉ khi hắn nghĩ đến Đàm Phong thì hắn mới sa sầm mặt mày.

Mà lúc này Đàm Phong từ xa nhìn Yên Vũ Uyển, thu hút ánh nhìn nhất là một tòa đại hồ, minh nguyệt trong hồ và minh nguyệt trên trời đối xứng nhau.

Minh nguyệt phía dưới thỉnh thoảng vỡ tan ra, bắn lên mấy tia bạc, đó là có cá từ trong nước nhảy cao lên, bắn lên một màn nước, cũng thuận tiện đâm vỡ minh nguyệt.

Sâu trong Yên Vũ Uyển lúc này đèn đuốc sáng trưng, người qua lại như dệt, vô số thị nữ xinh đẹp cẩn thận từng li từng tí bưng mỹ thực mỹ tửu đến từng chiếc bàn bên bờ hồ.

Lúc này đã có không ít thiên chi kiêu tử đang cao đàm khoát luận.

Đàm Phong nhìn những mỹ thực kia mà đỏ mắt không thôi: “Mẹ kiếp, vào trong còn cần thiệp mời?”

“Không tiền còn học người ta mở yến hội?”

Trong lòng Đàm Phong mắng chửi không thôi, hắn tới đây mới phát hiện vào trong cư nhiên còn cần thiệp mời.

Hắn không có thiệp mời tự nhiên vào không được.

Tuy nhiên...

“Tuy nhiên một tấm thiệp mời có thể chặn được ta sao?”

Mộ tổ Mã gia hắn còn có thể ra vào tự nhiên, một cái tụ hội do một tên keo kiệt tổ chức còn có thể chặn được hắn?

Một lát sau Đàm Phong đã ngồi xuống trong Yên Vũ Uyển ăn uống.

“Ừm, vị này không tệ nha!”

Một đám Trúc Cơ và Kim Đan mà thôi, ngay cả trận pháp cũng không có, đâu có thể chặn được hắn?

Thực sự muốn lén lút đi vào, ngay cả rất nhiều Kim Đan cũng có thể làm được, nhưng những người đó một là có thể quang minh chính đại đi vào, hai là cũng sợ mất mặt.

Nhưng Đàm Phong không sợ, hắn không sợ mất mặt.

Bởi vì lén lút đi vào ăn chực là Phác Vong, liên quan gì đến Đàm Phong ta?

Đúng vậy, lúc này Đàm Phong chính là bộ dạng của Phác Vong!

Một bộ dạng hèn mọn.

Đàm Phong tranh thủ nhìn quanh một vòng, lúc này người tới không nhiều, ít nhất hắn một người cũng không quen.

Xem ra những thiên chi kiêu tử thực sự còn chưa tới, bọn họ chú trọng là một cái đẳng cấp, phải xuất hiện cuối cùng.

Theo ý của Đàm Phong, cũng may là chế độ ăn riêng, nếu không bọn họ phải ăn cơm thừa canh cặn.

Hiện giờ tới đa số là vua ăn chực, Đàm Phong liếc mắt một cái thấy người vùi đầu ăn chực không chỉ có mình mình.

Ngược lại có mấy người vô sự tự thông, cũng không ăn cơm, thấy Đàm Phong vùi đầu ăn chực, bọn họ ném tới ánh mắt khinh bỉ.

Trong lòng Đàm Phong thầm mắng mấy tên con nhà giàu ngốc nghếch này, tới mà không ăn chực cũng không biết bọn họ đang nghĩ cái gì?

“Nếu không phải hôm nay có chính sự phải làm, không rảnh để ý tới mấy tên tiểu lâu la này, nếu không nhất định phải nhổ mấy bãi nước bọt vào thức ăn của mấy tên ngu ngốc này, xem bọn họ còn trang bức được không?”

Nhưng may mà bọn họ không lên tiếng châm chọc, Đàm Phong ngược lại nhịn được.

Theo thời gian trôi qua, người ngày càng nhiều.

“Ha ha ha, Hàn huynh, Mộ Dung huynh, Mã huynh mời vào trong!”

Đàm Phong đang ăn cơm bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của đứa trẻ xui xẻo Tào Lệ Phong kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!