STT 145: CHƯƠNG 140: TRANG BỊ TẬN RĂNG
Bên trong căn hộ của Tôn Jack, AA với ánh mắt kiên định đang nhanh chóng lắp ráp các loại linh kiện. Vẻ mặt cô cực kỳ nghiêm túc, tay nghề vừa thành thạo lại vừa mau lẹ.
Các loại linh kiện máy móc trong tay cô nhanh chóng được ghép lại thành một bộ giáp xương ngoài cao hai mét rưỡi, không một chút sai sót.
Phần lớn linh kiện đều được cô tích góp từ trước, trong đó không ít tấm giáp là vảy kim loại Hilda. Trừ những bộ phận thật sự cần thiết, cô có thể không tiêu tiền thì sẽ không tiêu tiền.
Vì thế, cô đã tháo dỡ chiếc xe đẩy cũ ra thành từng mảnh.
Tuy hình dáng có phần kỳ quặc, nhưng AA rất tự tin vào tay nghề của mình, chắc chắn nó sẽ phát huy tác dụng.
Nghĩ đến chuyện lão đại gặp nguy hiểm lúc trước mà mình lại chẳng thể giúp được gì, AA thực sự cảm thấy có lỗi vì lão đại đã đối xử tốt với mình như vậy.
“Mình rõ ràng rất giỏi mà! Tại sao lúc đó lại không giúp được lão đại? Mình nhất định phải cố gắng hơn nữa!”
Tiếng gầm rú vang lên, cánh tay trái của bộ giáp xương ngoài buông thõng xuống, một chiếc cưa máy xoay tít.
“Sâu Kín! Giúp tôi tiến hành kiểm tra chịu lực và điều chỉnh trọng tâm.” Theo lời AA, một AI thông minh có hình dạng một con ma hoạt hình nhảy ra từ giao diện hệ thống của cô.
“Vâng thưa chủ nhân, đang tiến hành… Xin vui lòng chờ một lát.” Giọng nói trong trẻo của AI vang lên bên tai AA.
Cùng với việc phân tích dữ liệu trên hình ảnh ba chiều, AI nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ.
Đây là AI phụ trợ mà AA có được sau khi định dạng lại AI thẩm vấn.
Lúc đầu, AA cảm thấy thứ này không dễ dùng lắm, có hơi ngốc nghếch, nhưng chỉ sau một thời gian huấn luyện đơn giản, cô phát hiện nó thực sự rất hữu dụng, đặc biệt là trong các vấn đề tính toán, giúp cô tiết kiệm rất nhiều thời gian.
Chỉ là nó chung quy vẫn là một AI phụ trợ, chỉ có thể hỗ trợ tính toán chứ không thể giúp cô tư duy hay thiết kế bản vẽ.
“Được rồi! Để mình thử xem!” AA hứng khởi bước vào kiệt tác của mình, nhanh chóng cố định cơ thể rồi luồn tay vào đôi găng tay cắm đầy cáp kết nối.
Toàn bộ bộ giáp xương ngoài như một lớp vỏ kim loại khổng lồ, bao bọc lấy thân hình nhỏ nhắn của AA, các loại vũ khí gắn ngoài vũ trang cho cô đến tận răng.
So với trước đây, AA bây giờ trông nguy hiểm hơn nhiều.
Cô nhảy thử vài cái, cảm nhận sức nặng của bộ giáp, không khỏi vui vẻ cười lớn: “He he! Mình giỏi thật!”
Tuy nhiên, tiếng động cơ rõ ràng hơi quá lớn, khiến hàng xóm bất mãn. Tiếng gõ cồm cộp vang lên từ trần nhà mới được vá lại. “Mẹ kiếp nhà mày! Bọn mày lại làm cái quái gì thế! Mở tiệc quậy phá định phá sập cả tòa nhà này hay gì!”
Bị mắng, AA sợ hãi, cẩn thận đi ra cửa. “Lần sau mấy chuyện này không nên lắp ráp trong chung cư nữa.”
Cô gần như phải khúm núm mới chui vào được thang máy. Sau một hồi vật lộn, cuối cùng AA cũng xuống được dưới nhà.
Việc đầu tiên sau khi ra ngoài là cô vội vã đi tìm Tôn Jack và mọi người để khoe.
“Lão đại! Lão đại! Mọi người ở đâu vậy?” AA hỏi Tôn Jack qua hệ thống.
“Cái gì? Đến khu công nghiệp Điều Đốn sao? Được thôi! Tôi đến ngay!” Đôi chân của bộ giáp xương ngoài gập lại, bánh xe dưới chân xoay tít, đẩy AA lao về phía trước.
Thật ra, rất nhiều cảm hứng thiết kế trên bộ giáp xương ngoài này đều là cô lấy từ Tháp Phái, có sẵn mẫu để tham khảo nên mới làm nhanh như vậy.
“Lão đại! Lão đại!!” Từ xa, AA đã vẫy tay chào mọi người. Một khối kim loại to lớn như vậy lao tới khiến ai nấy đều kinh ngạc.
Đối với cái thứ trông có vẻ giống mình này, Tháp Phái tỏ ra hơi khó chịu: “Mày muốn ăn đòn à?”
“Tôi… tôi đây là đang chào hỏi anh mà.”
“Mày đây là sao chép, là đạo nhái! Tao sẽ kiện mày!”
“Thôi được rồi!” Tôn Jack cắt ngang cuộc đối thoại của hai người. “Tứ Ái đâu rồi? Sao còn chưa tới? Chỉ còn chờ mỗi cô ấy.”
Ngay lúc Tôn Jack vừa hỏi, tiếng rít của động cơ phản lực vang lên từ trên trời. “Tới rồi.”
Mọi người ngẩng đầu lên, liền thấy Tứ Ái cùng một con robot màu bạc được một chiếc máy bay không người lái treo lơ lửng thả xuống.
“Sao cô cũng mang theo robot thế? Bây giờ thịnh hành mang robot chiến đấu à?” Tháp Phái càng thêm khó chịu.
“Ha hả, không thể để tiền của mấy anh trai bao nuôi cho không được chứ?” Tứ Ái nháy mắt với Tôn Jack.
“Chúng ta đi dã ngoại đấy à? Có thể nghiêm túc một chút được không?” Tôn Jack có chút mệt mỏi, hắn gãi trán, chia phụ kiện cho mọi người.
“Đây là mục tiêu ủy thác lần này của chúng ta, Phạt Khắc Tư, điều tra viên cấp một của BCPD khu công nghiệp. Trên người hắn có khoảng năm món nghĩa thể chiến đấu, phần lớn đều là đời mới nhất. Trong phụ kiện có thông số của nghĩa thể.”
“Trông cũng bình thường, cấu hình này cảm giác còn không bằng Cương Tâm.” Lão 6 xoa cằm nói. “Lần này chúng ta coi như vớ được món hời lớn rồi.”
“Đừng mất cảnh giác, người khác tìm chúng ta làm việc chắc chắn không đơn giản.” Tôn Jack nói xong, dẫn mọi người đi vào khu công nghiệp. “Nếu đã làm thì phải làm cho thật đẹp.”
“Lão đại, chúng ta đi đâu bây giờ?”
“Còn đi đâu được nữa, đương nhiên là đến đơn vị công tác của hắn ngồi rình.”
Tôn Jack vừa nói vừa mở hệ thống, định vị trụ sở chi nhánh của BCPD trong khu công nghiệp.
“Đừng quá lộ liễu, nếu lôi kéo đội phản ứng khẩn cấp của BCPD tới thì không phải chuyện đùa đâu.” Tứ Ái nhắc nhở.
“Tôi biết chứ, ý của đối phương khi tìm chúng ta đã rất rõ ràng, chắc chắn là muốn càng kín đáo càng tốt. Làm tốt thì không sao, nếu làm hỏng, cái gã họ Tô kia chắc chắn sẽ trở mặt không quen biết.” Tôn Jack ngày càng thích nghi được với môi trường của Hội Phần Lớn.
“Nhưng mà tôi hơi lo,” Tôn Jack khoác vai Lão 6, “chuyện này là do cậu bắt mối, cậu tìm người đáng tin không đấy? Đừng để chúng ta bị coi như giẻ lau chân, dùng xong rồi vứt đi đấy.”
“Sao có thể, anh bạn!! Tôi có thể hại anh, chứ sao lại hại chính mình được?” Lão 6 không ngừng vỗ ngực. “Một tay lái buôn như tôi mà lại để xảy ra chuyện đó sao? Anh có thể sỉ nhục nhân cách của tôi, nhưng không thể sỉ nhục nghề nghiệp của tôi!”
“Trước mắt cứ bắt được mối này đã. Thêm bạn thêm đường.” Tôn Jack nói rồi tăng tốc bước chân.
Trời mới biết bước tiếp theo Solomon sẽ làm gì, mình phải đẩy nhanh tiến độ.
Mục đích của hắn không phải chỉ là làm tay đấm thuê cho người khác. Sau khi bắt được mối, bước tiếp theo là gia tăng mối quan hệ lợi ích.
Bất kể là bằng cách nào, chỉ có khiến đối phương không thể rời bỏ mình, thì khi Solomon thực sự tìm đến cửa, hắn mới có thể thật sự giúp đỡ.
Trụ sở chi nhánh của BCPD rất gần, hai mươi phút sau, Tôn Jack đã tìm thấy địa điểm.
Mục tiêu của những người khác quá lớn, trừ Tôn Jack có thể ngụy trang để theo dõi từ xa, những người còn lại tản ra chờ đợi mục tiêu xuất hiện.
Đối phương cũng không có ý định lẩn trốn, ba giờ sau, hệ thống nhận diện khuôn mặt của Tôn Jack bắt đầu báo động.
Gã tên Phạt Khắc Tư này dường như cũng giống Cương Tâm, sở thích cũng là furry, gã đội một cái đầu linh cẩu lốm đốm, nửa khuôn mặt còn được cải tạo máy móc.
“Mục tiêu xuất hiện!”