STT 146: CHƯƠNG 141: NHÀ XƯỞNG CỦA SATAN BANG
"Hắn tới rồi! Nhanh lên! Biển số xe NC224134, là chiếc xe thể thao có cánh gió lớn kia, mau đuổi theo!" Tôn Kiệt Khắc lao từ sân thượng xuống, nhảy vào chiếc minibus bên cạnh và hét về phía Lão 6 đang cầm lái.
"He he! Cứ xem đây!" Lão 6 nhấn lút chân ga, nhanh chóng bám theo.
"Xe của đối phương có hệ thống cảnh báo theo dõi, ta đã gây nhiễu rồi. Vấn đề mạng cứ để ta lo, các cậu cứ yên tâm đuổi theo." Giọng của Kim Cang vang lên trong tai mọi người.
"Xì, cứ làm như ai cũng không bằng ông ấy." Tháp Phái khinh khỉnh nói.
"Nói đến ám sát thì vẫn phải đến tay tôi." Ngồi ở hàng sau, Tứ Ái lau khẩu súng bắn tỉa của mình, rút một viên đạn đầu nhọn màu đen từ hộp đạn bên hông rồi nạp vào.
Tôn Kiệt Khắc dán mắt vào chiếc xe thể thao phía xa, cơ thể dần trở nên trong suốt. "Tất cả im lặng, đợi đến chỗ nào vắng người chúng ta sẽ cùng ra tay. Phải đảm bảo giải quyết hắn trước khi gã này kịp gửi đi bất cứ thông tin nào. Đừng quên thân phận của hắn là cảnh sát BCPD, xong việc là rút ngay, cố gắng không để lại dấu vết."
Ngồi ở ghế sau, AA rưng rưng nước mắt trong lúc cởi bộ giáp xương ngoài của mình, tay không ngừng vò góc áo, trông vô cùng tủi thân. "Có ai nói nhiệm vụ lần này là ám sát đâu..."
Rõ ràng là bộ giáp của cô quá cồng kềnh, đã bị Tôn Kiệt Khắc gạt khỏi kế hoạch, chỉ giao cho nhiệm vụ điều khiển drone do thám và chờ lệnh tại chỗ.
Hầu hết các con đường trong khu công nghiệp đều vắng người, vì đây chủ yếu là nơi làm việc chứ không phải khu dân cư hay giải trí. Càng rời xa trung tâm, xe cộ trên đường càng thưa thớt, các tòa nhà xung quanh dần được thay thế bằng đủ loại nhà xưởng.
Vài phút sau, xe đến một ngã tư đèn tín hiệu nữa. Khi Lão 6 đạp phanh, đèn nội thất trên xe bỗng nhấp nháy, một giọng nữ AI nhẹ nhàng vang lên: "Số lượt phanh của ngài đã hết, vui lòng nạp tiền. Số lượt phanh của ngài đã hết, vui lòng nạp tiền."
"Đệt!" Mọi người trong xe đồng thanh chửi.
"Đùa nhau à! Đúng lúc nước sôi lửa bỏng lại hỏng chuyện! Đi làm nhiệm vụ mà ông lại vác một chiếc xe hợp đồng đến đây?" Tứ Ái chộp lấy khẩu súng bắn tỉa dí vào đầu Lão 6.
"Mẹ kiếp, xe này là tôi chôm được! Làm quái nào tôi biết nó là xe hợp đồng!" Lão 6 lắp bắp thanh minh.
"Haiz, nhìn mấy người cuống lên kìa, chuyện này lại phải đến tay tôi." Ngồi hàng sau, Tháp Phái giật lấy túi đồ nghề của AA, hì hục một lúc dưới sàn xe. Chẳng mấy chốc, một lỗ hổng mở ra, để lộ mặt đường đang lướt đi vùn vụt bên dưới. Sau đó, hắn thò một chân xuống.
"Phanh bằng chân à?" Tôn Kiệt Khắc cạn lời nhìn anh ta.
"Kệ nó là phanh chân hay phanh gì, dùng được là tốt rồi." Thấy sắp đến một ngã tư đèn đỏ nữa, Tháp Phái đạp mạnh chân xuống. Kèm theo tiếng ma sát chói tai, chiếc xe từ từ dừng lại.
Nhờ sự trợ giúp của Tháp Phái, rắc rối nhỏ này cuối cùng cũng không gây ra sự cố nào, và họ có thể tiếp tục bám theo mục tiêu.
Nhưng hết chuyện này lại đến chuyện khác. Vừa qua khỏi ngã tư và chính thức tiến vào khu công nghiệp, chiếc xe của Phạt Khắc Tư bắt đầu tăng tốc.
"Bị phát hiện rồi sao?" Tôn Kiệt Khắc không khỏi căng thẳng.
"Chưa đâu, chỉ là ra khỏi nội thành nên không còn giới hạn tốc độ. Nhiều đứa thích ra đây đua xe lắm. Xem tôi đây." Lão 6 nói rồi nhấn ga đuổi theo.
Dù miệng nói đầy tự tin, nhưng khoảng cách giữa hai xe vẫn ngày một xa hơn.
"Nhanh lên, sắp không thấy đèn hậu của nó rồi!"
"Đệt! Cái xe của nợ của nó là xe thể thao X27! Còn cái thùng sắt này của mình thì đuổi kiểu quái gì?"
Tôn Kiệt Khắc bật chế độ nhìn xa của hệ thống, nhìn chiếc xe đang dần khuất xa, lòng không khỏi sốt ruột.
"Cứ thế này không ổn, sắp mất dấu rồi!" Tôn Kiệt Khắc nhanh trí, quay sang nhìn Tháp Phái. "Nhanh lên, dùng chân đẩy đi! Tăng tốc cho xe!"
"Đẩy cái mả nhà ông ấy! Tưởng đây là xe đạp à!"
Miệng thì nói vậy, nhưng Tháp Phái vẫn làm theo. Anh ta nhanh chóng chuyển sang chế độ siêu tần, thò cả hai chân qua cái lỗ trên sàn xe.
Hệ thống vận động của Tháp Phái rõ ràng tốt hơn hẳn cái xe nát này, khoảng cách đang bị kéo dãn dần được giữ ổn định.
"Nhanh nữa lên! Nhanh nữa lên!" Tôn Kiệt Khắc không ngừng thúc giục.
"Bảo ông mua xe thì không mua! Mẹ kiếp, tôi đạp đến tóe cả lửa ra rồi đây này!" Ngọn lửa màu lam phụt thẳng ra từ chân Tháp Phái, tốc độ của chiếc xe nát lại đột ngột tăng vọt.
May mà cuối cùng Tháp Phái cũng ra trò, bám dính lấy được mục tiêu. Hơn mười phút sau, đối phương giảm tốc độ, từ từ lái vào cửa hông của một nhà xưởng.
Tôn Kiệt Khắc đang trong trạng thái tàng hình nhanh chóng xuống xe bám theo. "Được! Nơi này đủ kín đáo, chúng ta ra tay ở đây!"
Nhưng ngay khi Tôn Kiệt Khắc vừa đến cửa, giọng của Lão 6 lại vang lên từ kênh liên lạc: "Khoan đã, sao tôi thấy chỗ này có gì đó không ổn."
Ngay khi Tôn Kiệt Khắc vừa đến cổng nhà xưởng, qua cánh cổng sắt đang có điện cao thế, hắn thấy một người đàn ông gầy gò dẫn theo một đám người từ bên trong nhà xưởng khổng lồ bước ra.
Nhưng lúc này Tôn Kiệt Khắc không còn để ý họ đang nói gì, mà dán chặt mắt vào ngực gã đàn ông kia. Ở đó có một hình xăm thập tự giá ngược!
Không chỉ gã đó, mà tất cả những kẻ đi sau lưng hắn đều có hình xăm thập tự giá ngược trên ngực! Tôn Kiệt Khắc vừa mới từ trạm không gian xuống đã từng đụng độ với loại người này. Nơi đây chính là địa bàn của Satan Bang!
"Tôi đã nói mà, chuyện này không đơn giản như vậy. Gã này là cảnh sát BCPD mà lại cấu kết với xã hội đen." Tháp Phái lên tiếng.
"Có gì lạ đâu, không cấu kết mới là chuyện lạ." Tứ Ái cẩn thận đưa nòng súng qua khe hở, nhắm về phía bên kia.
"Khoan, đừng ra tay vội! Nổ súng lúc này quá mạo hiểm. Hơn nữa, theo tài liệu nhận được, các điểm yếu chí mạng trên cơ thể hắn đều được trang bị giáp. Chúng ta đến đây để ám sát, không phải để sống mái với Satan Bang."
Tôn Kiệt Khắc đè nòng súng của Tứ Ái xuống, ngay sau đó cả nhóm lùi lại sau bức tường. "AA, do thám!"
Ngay lập tức, con nhện do thám nhanh chóng bò qua khe hở. Hình ảnh và âm thanh bên trong nhà xưởng lập tức truyền đến tai mọi người.
"Chó Hoang, yêu cầu hôm nay hơi kỳ quặc đấy." Giọng của gã cầm đầu băng Satan nghe như thể đã từng bị thương, khàn đặc như tiếng thủy tinh bị nghiền nát.
"Đừng có lảm nhảm nữa, phi vụ này nhận hay không thì nói một lời. Người đã được cải tạo xong cho mày rồi đây." Phạt Khắc Tư vừa nói vừa đi về phía đuôi xe.
Hắn vươn tay mở cốp xe, một người với làn da trắng bệch, chân tay bị trói chặt xuất hiện trước mắt mọi người.
Dù khuôn mặt bị mái tóc dài che khuất, nhưng nhìn vào những đặc điểm trên cơ thể, rõ ràng đó là một phụ nữ.
Thấy cảnh này, Lão 6 lập tức căng thẳng, vội chạy đến bên cạnh Tôn Kiệt Khắc, khẩn khoản khuyên: "Đừng quên chúng ta đến đây để làm gì! Cậu tuyệt đối đừng có nóng đầu đấy!"
"Lần này mà làm hỏng chuyện là danh tiếng của chúng ta nát bét luôn đấy! Sẽ không còn ai dám thuê chúng ta nữa! Chúng ta sẽ phải làm lính đánh thuê quèn cả đời thôi!"