STT 37: CHƯƠNG 37: BẤT THƯỜNG
- Mẹ kiếp!
Nghe gã nói vậy, Tôn Kiệt Khắc khoác áo mưa trong suốt lên người, nhanh chóng đuổi theo.
- Này, bro đi đâu đấy?
Giọng nói của Song 6PUS vang lên trong hệ thống thần kinh của Tôn Kiệt Khắc.
- Tôi đi theo sau quan sát từ xa! Như vậy ít nhất cũng an toàn hơn một chút!
Tôn Kiệt Khắc nhìn AA đang đứng dưới màn mưa phía xa.
- Chỉ là một mồi nhử thôi mà, có cần phải làm vậy không?
- Cút mẹ mày đi! Đó là một con người bằng xương bằng thịt đấy! Tapai, đánh cho gã một trận!
AA im lặng đi về phía trước theo lộ trình trong hệ thống, Tôn Kiệt Khắc lén lút bám theo từ xa.
Tôn Kiệt Khắc cũng không biết làm vậy có tốt hơn không, nhưng nếu không làm gì đó, lòng hắn thật sự không yên.
Thấy Tôn Kiệt Khắc kiên quyết như vậy, những người khác cũng không nói gì thêm.
Dần dần, thời gian trôi qua, đèn trên những tòa nhà xung quanh lần lượt tắt, cả con phố chìm vào bóng tối.
Nhìn về phía khu C2 sáng đèn ở xa xa, Tôn Kiệt Khắc hỏi trong kênh liên lạc của nhóm:
- Sao chỗ này tối om thế? Khác với những khu khác à?
- Vì các công ty ở khu vực này có phúc lợi tốt, buổi tối được tan làm.
Tôn Kiệt Khắc cạn lời.
Nhìn cô gái với vóc dáng mảnh khảnh đang đứng dưới màn mưa xa xa, Tôn Kiệt Khắc nói qua hệ thống thần kinh:
- Đừng căng thẳng, AA, cứ thoải mái. Tôi đang ở sau em năm mươi mét, cứ đi bình thường, có chuyện gì tôi sẽ đến kịp ngay.
- Vâng, em biết rồi, Kiệt Khắc.
AA khẽ lắc chiếc ô màu neon trong tay để thể hiện sự bình tĩnh của mình.
Càng về khuya, càng có nhiều công ty trong các tòa nhà cao tầng hai bên tan làm, khu C3 càng trở nên tối tăm.
- Khởi động chế độ nhìn đêm.
Khi con mắt giả sau tròng kính màu vàng phát ra ánh sáng lục nhàn nhạt, bóng dáng mờ ảo của AA ở phía xa lại trở nên rõ ràng.
Cứ đi lòng vòng như vậy, có lẽ vì quá ít người qua lại, nên việc AA đi đi lại lại trông có vẻ hơi lộ liễu.
- Không ổn rồi, chỉ cần tên kia không phải kẻ ngốc, chắc chắn sẽ nhận ra AA có vấn đề.
Tôn Kiệt Khắc thầm nghĩ.
- AA, em đừng cứ đi lòng vòng trong khu vực này nữa, sang khu vực khác dạo một vòng, sau đó giả vờ vô tình đi ngang qua khu C3.
AA im lặng gật đầu, rời khỏi khu C3 tối tăm, đi dạo bên ngoài nửa tiếng rồi mới quay lại, như vậy trông hợp lý hơn nhiều.
Thời gian trôi qua từng chút một, đến ba giờ sáng, tinh thần Tôn Kiệt Khắc dần chuyển từ căng thẳng sang tê dại. Công việc mai phục này đúng là không phải cho người làm, thảo nào Song 6PUS lại đẩy việc này cho họ.
Lúc này, giày và tất của hắn đều ướt sũng, giẫm lên đất nhớp nháp, khó chịu vô cùng.
Dùng tay gõ gõ vào đầu gối tê cứng, Tôn Kiệt Khắc nhìn AA vẫn đang di chuyển không ngừng ở phía xa, thầm cảm thán sự chuyên nghiệp của cô nàng.
- Chân cô nàng này không mỏi à? Hay chân cô ta cũng được cấy ghép rồi?
Nhìn chằm chằm quá lâu, mắt Tôn Kiệt Khắc cũng mỏi nhừ, hắn tháo gọng kính màu vàng của hệ thống xuống, dùng mu bàn tay dụi dụi mắt.
Ngay khi Tôn Kiệt Khắc định đeo kính lại, hắn thấy bên trái mình có một gã đàn ông mặc áo khoác đang kéo một chiếc túi ngọ nguậy đi về phía góc phố xa xa.
Đã gặp vô số kẻ kỳ quái ở thành phố này, Tôn Kiệt Khắc cũng không còn thấy lạ, chỉ cần đừng cản trở hắn hoàn thành nhiệm vụ là được.
Tôn Kiệt Khắc liếc nhìn AA ở phía xa, định tiếp tục bám theo, nhưng đúng lúc này, hắn phát hiện cơ thể AA như biến thành bóng ma, trở nên mờ ảo.
- Hả?! Chuyện gì vậy?
Khi Tôn Kiệt Khắc đeo kính vào lại, AA ở phía xa lại trở lại bình thường.
“Kỳ lạ... mắt giả bị lỗi sao? Hàng của Kim Cang có vấn đề à?” Tôn Kiệt Khắc quyết định sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ đi tìm anh ta tính sổ.
Hắn đeo kính hệ thống vào, tiếp tục bám theo. Nhưng chỉ đi được vài bước, một suy đoán đáng sợ đột nhiên lóe lên trong đầu hắn.
Sắc mặt Tôn Kiệt Khắc lập tức trở nên khó coi. Hắn nhanh chóng tháo kính, dùng tay che con mắt giả, chỉ dùng mắt thật nhìn AA ở phía xa.
Ngay sau đó, một cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện. AA ở phía xa bỗng dưng biến mất không một dấu vết.
“Chuyện... chuyện này sao có thể?!”
Cảm thấy có gì đó không ổn, Tôn Kiệt Khắc vội vàng đeo kính vào và chạy tới. Dưới tròng kính, AA vẫn ở đó, thong thả cầm ô đi dạo.
Nhưng khi Tôn Kiệt Khắc tháo kính ra, che con mắt giả lại, AA lập tức biến mất, trên con phố tối om chỉ còn lại một mình hắn.
Gần như ngay lập tức, Tôn Kiệt Khắc hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. “Chết tiệt! Có kẻ đã hack hệ thống và các bộ phận cấy ghép của mình! Hình ảnh này là hình chiếu ảo dùng để đánh lừa mình!”
Khi Tôn Kiệt Khắc đưa tay xuyên qua cơ thể AA, suy đoán của hắn càng được khẳng định.
Hắn đột nhiên bừng tỉnh, lập tức quay người chạy về phía gã mặc áo khoác lúc nãy. “Tên khốn đó đang mang AA đi!”
- Tập hợp! Tập hợp! AA bị bắt cóc rồi!
Tôn Kiệt Khắc vừa gọi trong kênh liên lạc của nhóm, vừa gửi vị trí đồng bộ của mình.
Khi hắn chạy đến góc phố, thò đầu nhìn, thì phát hiện con hẻm trống không, dưới màn mưa chẳng có ai.
Tôn Kiệt Khắc cảm thấy lòng nóng như lửa đốt, vốn đang định đuổi theo hướng khác thì đột nhiên dừng lại. Hắn hơi lo lắng, bèn tháo kính ra, che con mắt giả lại lần nữa.
Chỉ thấy trên con phố ban nãy còn trống không, một gã đàn ông mặc áo khoác đột nhiên xuất hiện. Lúc này, gã đang quỳ một gối trên đất, hai tay đâm vào bụng AA, rồi kéo ra như đang mở khóa kéo, phanh cơ thể cô ra!
- Mẹ kiếp! Mày đang làm gì thế!
Tôn Kiệt Khắc vung tay, lưỡi dao điện phóng ra, lao về phía gã đàn ông mặc áo khoác.
Gã đàn ông mặc áo khoác rõ ràng không ngờ Tôn Kiệt Khắc lại có thể nhìn thấy mình, nhất thời không kịp phản ứng.
Khi gã kịp phản ứng, Tôn Kiệt Khắc đã cách gã năm mét.
Đối mặt với cú lao tới của Tôn Kiệt Khắc, gã mặc áo khoác liền tóm lấy xương sống của AA, dùng sức ném thẳng cô về phía hắn.
Khi Tôn Kiệt Khắc buộc phải đưa tay đỡ lấy AA, gã kia nhân cơ hội biến mất vào màn mưa. Chiếc áo khoác trên người hắn nhanh chóng hòa vào môi trường xung quanh, đó chính là ngụy trang mô phỏng.
Đúng lúc này, Tôn Kiệt Khắc nhìn thấy máy bay không người lái của Tứ Ái trên trời đã đuổi theo, hắn nói với Tứ Ái trên trời:
- Tứ Ái! Mau chữa trị cho AA, tôi đi đuổi theo tên khốn đó!
Nói xong, Tôn Kiệt Khắc đặt AA trong tay xuống đất, đuổi theo hướng gã đàn ông mặc áo khoác chạy trốn.
Nhưng đúng lúc này, AA nắm chặt cổ áo Tôn Kiệt Khắc, sắc mặt tái nhợt, nói đứt quãng:
- Em đã... nhét... thiết bị định vị... vào áo gã...
Nói xong, cô gửi một phần mềm định vị đến hệ thống của Tôn Kiệt Khắc. Hắn vừa mở ra, một chấm đỏ trên bản đồ liền liên tục nhấp nháy.
- Kiệt Khắc, em... em làm tốt chứ?
AA nở nụ cười gượng gạo.
- Rất tốt, em làm rất tốt! Giờ thì nằm yên, sẽ có người đến cứu em ngay, nằm yên đi.
Tôn Kiệt Khắc quệt mạnh nước mưa trên mặt, đuổi theo tín hiệu định vị.