STT 38: CHƯƠNG 38: BÀ BẦU
Tôn Kiệt Khắc mở bản đồ hệ thống, nhanh chóng đuổi theo định vị.
Dù đối phương có thể tàng hình, nhưng quả cầu định vị của AA đã giúp ích rất nhiều.
Tốc độ của đối phương cực nhanh, lại còn liên tục di chuyển theo đường vòng, khiến Tôn Kiệt Khắc dần dần đuổi không kịp.
Liếc nhìn bản đồ, Tôn Kiệt Khắc quyết định mặc kệ những động tác giả của gã, đi đường tắt đã dò la từ ban ngày, chạy thẳng đến phía trước để mai phục.
Nấp ở góc đường, Tôn Kiệt Khắc nhìn chấm đỏ trên bản đồ ngày càng gần, tim đập thình thịch. Hắn nắm chặt tay, tâm trí hiện lên hình ảnh những thi thể trong hồ sơ vụ án và AA bê bết máu.
Ngay khi chấm đỏ trùng khớp với vị trí của mình, Tôn Kiệt Khắc vung mạnh cánh tay, lưỡi dao điện phóng ra.
Khoảnh khắc bóng đen xuất hiện từ góc đường, Tôn Kiệt Khắc đưa tay ra, đâm thẳng vào đầu đối phương.
Lưỡi dao sắp đâm xuyên qua đầu thì bỗng nhiên vang lên một tiếng “cạch”, lưỡi dao điện tự động thu vào, cánh tay của hắn cũng bị hack!
“Đệt mẹ nhà nó!” Tôn Kiệt Khắc dứt khoát lấy đà, lao thẳng vào người mặc áo khoác.
Tuy nhiên, sức mạnh của đối phương lớn đến đáng kinh ngạc, trực tiếp hất cả người lẫn áo khoác của Tôn Kiệt Khắc văng vào tường.
Khi Tôn Kiệt Khắc lau vết máu ở khóe miệng rồi đứng dậy, hắn cuối cùng cũng nhìn thấy diện mạo thật sự của mục tiêu.
Đó là một người đàn bà, một bà bầu cao lớn, trông ít nhất cũng một mét chín, toàn thân phủ một lớp da màu bạc. Da của mụ ta đã được cải tạo!
Cải tạo da thì thôi đi, điều kỳ lạ hơn là cái bụng của mụ.
Toàn bộ bụng của mụ được thay thế bằng một vật liệu trong suốt như thủy tinh, để lộ đứa trẻ chưa thành hình đang nằm trong nước ối.
Lúc này, mụ nắm chặt tay, nhìn Tôn Kiệt Khắc với vẻ mặt phẫn uất, hét lên ánh ách:
- Tại sao lại cản trở tao! Tao chỉ muốn lấy lại cơ thể của mình! Tại sao lại cản trở tao?!
- Cái quái gì vậy?
Tôn Kiệt Khắc không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn lắc mạnh tay, phóng lưỡi dao đã thu vào ra ngoài.
Để tránh bộ phận giả bị hack lần nữa, Tôn Kiệt Khắc xé một miếng vải từ quần áo, nhét vào khe hở của cánh tay để cố định lưỡi dao.
Đùng đùng đùng! Đạn từ trên trời rơi xuống như mưa, đó là drone của Tứ Ái, nhưng đòn tấn công này chẳng hề hấn gì với lớp da cải tạo của mụ.
- A a a! Đây không phải là cơ thể của tao!!
Theo tiếng gào thê lương của người đàn bà, những chiếc drone trên trời đột nhiên ngừng bay, rơi thẳng xuống đất. Chúng cũng bị hack.
Bất kể chuyện gì đã xảy ra với người đàn bà này, việc mụ đã giết nhiều người như vậy, thậm chí suýt nữa giết chết AA là sự thật không thể chối cãi.
Nhân lúc đối phương đang rối loạn tinh thần, Tôn Kiệt Khắc lao tới, giơ dao chém vào đầu mụ.
- Tại sao mọi người đều muốn hại tao! Tao chỉ muốn về nhà! Đầu tao đau quá! Mẹ ơi!
Người đàn bà khoanh tay, đỡ lưỡi dao của Tôn Kiệt Khắc.
“Xoẹt” một tiếng, Tôn Kiệt Khắc dùng hết sức lực nhưng chỉ để lại trên cánh tay đối phương một vết cắt nông.
- Tại sao mọi người đều muốn hại tao!! Tao đã làm gì sai chứ!
Hai tay người đàn bà tách ra, biến thành bốn tay.
Bốn tia laser đỏ rực bắn ra từ lòng bàn tay, giao nhau, cắt về phía Tôn Kiệt Khắc với tốc độ cực nhanh.
Ngay khi cơ thể Tôn Kiệt Khắc sắp bị cắt thành nhiều mảnh, con mắt trái đang nhắm chặt của hắn đột nhiên mở to.
Khi Tôn Kiệt Khắc cảm thấy nhãn cầu nóng rực, bốn tia laser dừng lại ngay trước mũi giày của hắn.
Dưới tác động gây nhiễu của bức xạ, bốn cánh tay của người đàn bà co giật liên tục. Đứa trẻ trong bụng mụ cũng mím môi khóc thút thít, cảnh tượng này khiến Tôn Kiệt Khắc buồn nôn.
- Đã mang thai rồi còn lắp thiết bị chiến đấu làm cái quái gì!!
Tôn Kiệt Khắc lao tới, nhảy lên cao, vung đao chém xuống, chặt đứt cả bốn bàn tay của mụ.
Ngay khi hắn tưởng mọi chuyện đã được giải quyết, phần bên trong cánh tay của đối phương đột nhiên bật ra, biến những phần tay bị đứt thành lưỡi hái, vung mạnh về phía Tôn Kiệt Khắc.
Tôn Kiệt Khắc buộc phải lùi lại mấy bước. Hắn định sử dụng khả năng gây nhiễu của con mắt giả lần nữa, nhưng phát hiện nó đã vô tác dụng. Đối phương đã hack cả con mắt giả của hắn.
Dù chiếm ưu thế, nhưng đối phương không lập tức truy kích mà co rúm người lại, nét mặt tỏ vẻ sợ hãi:
- Tha cho tôi... tha cho tôi được không? Tôi muốn lấy lại cơ thể của mình. Đây thật sự không phải là cơ thể của tôi!!
Đối phương giống như một con bọ ngựa máy móc xấu xí, hai chân chụm vào nhau, khẩn cầu Tôn Kiệt Khắc.
- Con mụ này điên thật sao? Sao lại không có chút logic nào vậy?
Liếc nhìn hai chiếc drone bay tới từ phía trên, Tôn Kiệt Khắc biết những người khác sắp đến.
Hắn hít sâu một hơi, nhìn người đàn bà trước mặt, quyết định trấn an đối phương trước.
- Tại sao cô lại giết người!
Người đàn bà giơ lưỡi hái lên che đầu, cơ thể co rúm lại, run rẩy không ngừng:
- Không... không phải tôi giết, tôi chỉ muốn lấy lại cơ thể của mình, đây không phải là cơ thể của tôi, có người đang điều khiển nó! Hắn ta muốn tôi quay về!
Mụ đột nhiên giơ lưỡi dao lên, điên cuồng đâm vào cái bụng trong suốt của mình, nhưng lớp vật liệu đó dường như có khả năng phòng thủ cực mạnh, không hề để lại dấu vết.
- Đây là bệnh tâm thần mạng sao? Hôm nay thật sự được mở mang tầm mắt.
Nhìn hành động bất thường của người đàn bà, Tôn Kiệt Khắc lại lùi thêm một bước.
- Anh có biết không?
Người đàn bà đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tôn Kiệt Khắc, vẻ mặt méo mó, nước mắt nước mũi giàn giụa.
- Trước đây tôi luôn làm việc chăm chỉ, tôi luôn làm việc rất chăm chỉ! Rõ ràng tôi đã cố gắng như vậy, nhưng tại sao lại rơi vào kết cục này!
Tôn Kiệt Khắc nhìn mụ với vẻ mặt phức tạp.
- Bình tĩnh, cô bình tĩnh trước đã, cô vẫn còn cứu được, mọi chuyện vẫn còn đường lui! Bộ phận giả tháo ra được thì cũng lắp vào được.
- Không!!
Người đàn bà gào lên, giọng khàn đặc, khó nghe vô cùng.
- Hết đường lui rồi! Cậu căn bản không biết tôi đã trải qua những gì, xong rồi! Mọi thứ đều xong rồi! Tôi căn bản không cảm nhận được tình yêu của mình dành cho đứa trẻ này.
Người đàn bà giơ lưỡi hái lên, nghiến răng nghiến lợi cào lên lớp vật liệu trong suốt, phát ra âm thanh chói tai như móng tay cào lên bảng đen.
Âm thanh đó khiến đứa trẻ trong bụng sợ hãi, nó vùng vẫy khóc thét, nhưng người đàn bà không hề có ý định dừng lại, ngược lại càng lúc càng điên cuồng.
- Một người mẹ! Tại sao lại không yêu con mình? Tại sao lại không yêu chút nào! Bởi vì đây căn bản không phải là con tôi! Rõ ràng là mọi thứ đều phù hợp, tôi thà chết đi! Cũng không muốn quay về địa ngục lạnh lẽo đó!!
- Đầu tôi đau quá! Cơ thể tôi đau quá! Bọn họ muốn điều khiển tôi! Tôi nhất định không quay về!
Lời nói của đối phương trở nên lộn xộn, Tôn Kiệt Khắc không còn hiểu mụ ta đang nói gì nữa.