1
Taisuke mở cửa sổ thật chậm để khỏi gây tiếng động, và thò đầu ra nhìn trời đêm.
“Sao rồi?” Koichi hỏi.
“Hỏng rồi. Trời nhiều mây quá.”
Koichi thở dài, chép miệng. “Đúng như dự báo thời tiết à…”
“Làm sao bây giờ?” Taisuke ngoái nhìn anh trai.
Đang ngồi khoanh chân giữa phòng, Koichi bỗng vớ lấy ba-lô bên cạnh, đứng dậy. “Đi thôi. Nãy anh xuống thì thấy bố mẹ đang bàn bạc gì đấy dưới quán. Giờ mình chuồn đi chắc bố mẹ không biết đâu.”
“Liệu có thấy sao không nhỉ?”
“Có khi chẳng thấy gì, nhưng phải đi mới biết. Chứ lỡ mai nghe người ta kể thấy rõ lắm lại tiếc đứt ruột. Mày không muốn đi thì ở nhà.”
“Em muốn đi.” Taisuke chu môi.
Koichi lôi túi bóng đựng giày thể thao của hai anh em từ dưới bàn học ra. Hồi chiều cậu đã giấu bố mẹ, lén đem vào đây. Koichi xỏ giày luôn trong phòng, đeo ba-lô rồi thò một chân ra ngoài cửa sổ. Tay nắm chặt khung cửa, cậu rút nốt chân còn lại ra. Phút trước còn lủng lẳng ở tư thế đu xà, phút sau cả người đã biến mất.
Taisuke ngó ra ngoài, ngay dưới cửa sổ là mái tôn nhà kho. Koichi đang đứng dưới đó, thản nhiên phủi bụi trên người. Cậu chơi trò trốn thoát này từ lâu nên giờ (đã lên lớp Sáu), cậu thành thạo lắm rồi. Taisuke mới bắt chước anh trai gần đây và tạm thời vẫn chưa nắm được yếu lĩnh.
“Cấm gây tiếng động đấy.” Dứt lời, Koichi nhẹ nhàng nhảy xuống đất trong khi Taisuke vẫn ngồi kẹp hai chân vào khung cửa sổ. Koichi đứng dưới vẫy tay giục em trai nhanh lên.
Bắt chước anh trai, Taisuke bám chặt khung cửa bằng cả hai tay, chầm chậm rút chân còn lại ra ngoài và dốc hết sức để tạo tư thế đu xà. Cậu thấp hơn anh trai gần hai mươi phân nên tất nhiên chân cũng xa mái tôn hơn. Taisuke muốn nhảy xuống thật khẽ, nhưng vẫn gây ra tiếng rầm rõ to. Cậu méo mặt nhìn Koichi. Anh trai nhăn nhó máy môi, tuy không thành tiếng nhưng nhìn khẩu hình cũng đoán được là đang mắng “Đồ ngốc.”
“Em xin lỗi,” Taisuke máy môi đáp thầm. Sau đó, cậu khom người toan nhảy khỏi mái tôn. Thật ra bây giờ cậu thấy sợ hơn lúc nhảy khỏi cửa sổ. Mái nhà kho không quá cao mà khi chuẩn bị nhảy, Taisuke lại có cảm giác mặt đất xa kinh khủng. Thật không hiểu làm sao Koichi nhảy xuống dễ dàng đến vậy.
Nhảy thôi, Taisuke hạ quyết tâm. Đúng lúc đó, cậu nghe tiếng gọi từ phía trên vọng xuống.
“Anh Tai ơi!”
Taisuke giật mình ngẩng lên thì thấy Shizuna đang thò đầu qua cửa sổ. Cô bé có vẻ ngái ngủ, song ánh mắt vẫn dán chặt vào cậu.
“Ối, sao lại dậy rồi!” Taisuke nhăn nhó với em gái. “Shi ngủ đi.”
“Anh đang làm gì? Anh đi đâu vậy?”
“Chẳng làm gì cả. Không liên quan đến Shi.”
“Cho Shi đi với.”
“Không được!”
“Này!” Koichi đứng dưới khẽ giục, “Lề mề gì thế?”
Taisuke nằm sấp trên mái tôn, nhìn xuống nói, “Nguy to, Shi dậy rồi.”
“Hả?!” Koichi há hốc miệng. “Tại mày ồn ào quá đấy! Bảo nó ngủ mau!”
“Nhưng nó đòi đi cùng.”
“Đồ ngốc. Làm sao có thể… Bảo nó là không!”
Taisuke đứng dậy, ngước nhìn em gái đang thò đầu qua cửa sổ, “Anh hai bảo không được.”
Nghe vậy, Shizuna liền mếu máo, “Shi biết thừa. Các anh đi chơi riêng là xấu tính đấy!”
“Sao cơ?”
“Các anh đi xem sao băng phải không? Đồ xấu tính! Shi cũng muốn đi, Shi muốn xem sao băng cùng các anh.”
Taisuke bối rối. Shizuna vờ như không biết gì, hóa ra đã nghe rõ kế hoạch thám hiểm của hai anh. Taisuke lại nằm sấp xuống, “Shi biết chúng ta đi xem sao băng rồi.”
“Thế thì sao?” Koichi khó chịu hỏi.
“Nó cũng muốn xem. Nó muốn đi với chúng ta.”
Koichi lắc đầu quầy quậy. “Bảo với nó con nít không được đi.”
Taisuke gật đầu, đứng dậy nhìn lên cửa sổ. Shizuna mếu máo. Trong bóng tối vẫn thấy rõ nước mắt lăn dài trên gò má bầu bĩnh. Cô bé chăm chú nhìn anh trai bằng ánh mắt nài nỉ.
Taisuke vò đầu bứt tai, khom người gọi Koichi. “Anh hai ơi.”
“Sao nữa?”
“Hay mình dẫn Shi theo nhé. Bỏ nó ở nhà tội lắm.”
“Biết tội, nhưng không dẫn được thì đành chịu chứ sao! Phải leo bao nhiêu bậc thang!”
“Em hiểu, em cõng nó là được.”
“Mày tính cõng kiểu gì? Leo người không cũng đủ mệt rồi.”
“Em làm được. Em sẽ cõng đàng hoàng. Dẫn Shi đi cùng đi.”
Koichi ra chiều chán nản, cuối cùng vẫn vẫy tay bảo Taisuke, “Cứ xuống trước đi đã.”
“Ơ, còn Shi…”
“Mày đứng đó vướng quá. Hay mày tự bế Shi xuống?”
“A, em hiểu rồi.”
“Nhanh lên!”
Nghe Koichi giục, Taisuke tập trung nhảy xuống. Bịch, cậu tiếp đất bằng mông. Trong khi Taisuke xoa mông đứng dậy, Koichi đã bật nhảy, bám vào mép mái tôn rồi trèo lên. Đứng trên mái tôn, Koichi nói gì đó về phía cửa sổ. Cuối cùng, Shizuna trong bộ đồ ngủ thò chân ra ngoài, ngồi lên bậu cửa.
“Không sao đâu, cứ tin anh.” Koichi khẽ trấn an cô bé.
Shizuna nhảy ra khỏi cửa sổ, Koichi liền vững chãi đỡ lấy em gái. “Thấy chưa, có sao đâu nào,” cậu vỗ về cô em bé bỏng. Để Shizuna trên mái, Koichi nhảy xuống đất rồi ngồi xổm trước mặt Taisuke, “Nào, lên đi.”
“Dạ?”
“Ngồi lên vai anh, khẩn trương.”
Đợi Taisuke ngồi rồi, Koichi vịn tường nhà kho chầm chậm đứng dậy. Bây giờ đầu Taisuke cao hơn mái tôn một chút.
“Đến lượt mày kiệu Shi. Cẩn thận vào. Mày ngã cũng không sao, nhưng đừng để Shi bị thương.”
“Em biết rồi. Shi ơi, trèo lên vai tao. Ngồi lên cổ ấy.”
“Quào, cao quá!”
Sau khi chắc chắn Shizuna đã yên vị trên vai Taisuke, Koichi từ từ ngồi xổm xuống. Tuy Shizuna còn bé, chân và thắt lưng Koichi hẳn vẫn chịu áp lực khá lớn khi phải gánh trọng lượng của hai đứa em trên vai.
“Anh hai có khác, siêu ghê,” Shizuna thầm ngưỡng mộ.
Sau khi đưa Shizuna xuống đất an toàn, Koichi lấy áo gió trong ba-lô ra mặc cho em gái, “Em đi chân trần nhưng đừng lo, anh sẽ cõng em.”
“Vâng.” Shizuna vui vẻ gật đầu.
Ba anh em đèo nhau trên một chiếc xe đạp. Koichi phụ trách đạp xe, Taisuke ngồi sau cùng, Shizuna ngồi giữa. Taisuke đeo ba-lô của anh trai trên lưng.
“Bám chắc nhé.” Nói đoạn, Koichi bắt đầu đạp.
Đi được một lúc, bên trái xuất hiện một ngọn đồi nhỏ. Phía trước ngọn đồi là trường cấp một mà ba anh em đang theo học. Qua trường một chút sẽ thấy cổng torii nhỏ bên đường. Koichi dừng xe trước cổng. Cạnh cổng torii là cầu thang đá rộng khoảng một mét.
“Đi nào!” Koichi cõng Shizuna và bắt đầu leo lên, Taisuke theo sát phía sau.
Yokosuka được tạo thành từ biển và đồi. Địa hình gần bờ biển dốc ngược lên, tuy nhiên nhà cửa vẫn xây dựng bằng phẳng như thành phố bình thường. Cầu thang đá mà ba anh em đang leo cũng là để phục vụ cho sinh hoạt của cư dân nơi đây.
“Mấy đứa ở trường có đến không nhỉ?” Taisuke thở hổn hển.
“Đến sao được, đêm hôm thế này.”
“Vậy anh em mình có cái để khoe rồi.”
“Đấy là nếu nhìn thấy sao băng, một cái thôi cũng được.”
Đi hết thang đá, đường bớt dốc hơn, cuối cùng một bãi đất trống rộng mênh mông hiện ra trước mặt ba anh em. Đây là bãi đất quy hoạch vừa được san lấp tầm một tháng trước để xây dựng thành phố mới. Nhiều máy móc hạng nặng như máy ủi, máy xúc vẫn đậu ngổn ngang.
Koichi cầm đèn pin soi đường dưới chân và tiến về phía trước. Trên mặt đất chăng đầy dây nhựa phân lô.
“Dừng ở đây được rồi. Taisuke, lấy bạt nhựa ra đi.”
Nghe Koichi gọi, Taisuke mở ba-lô lấy hai tấm bạt nhựa trải ra đất. Hai anh hai bên, em gái ở giữa, ba đứa nằm ngửa trên bạt, nhìn trời đêm. Khi Koichi tắt đèn pin, không gian đen đặc đến mức xòe tay không thấy ngón.
“Anh ơi, tối quá.” Shizuna lo lắng nói.
“Đừng sợ, tay anh ở đây này.” Koichi đáp.
Taisuke chăm chú nhìn lên trời. Bầu trời đêm nay không có lấy một tia sáng. Sao thường còn chẳng thấy, huống chi là sao băng.
Vào tầm này năm ngoái, Taisuke lần đầu biết đến mưa sao băng Anh Tiên [part0000.html#fn1]. Hồi ấy Koichi cũng trốn ra ngoài giống đêm nay rồi về khoe với cậu em rằng vừa đi ngắm sao băng cùng bạn. Taisuke trách anh không dẫn mình theo, và năn nỉ sang năm anh nhớ rủ mình đi cùng.
Koichi kể nếu đợi khoảng một tiếng có thể thấy mười đến hai mươi ngôi sao băng. Mới nghe kể mà Taisuke đã rộn ràng phấn khích. Cậu chỉ biết về sao băng qua sách vở chứ chưa tận mắt ngắm lần nào.
Chờ mãi sao không xuất hiện, Taisuke bắt đầu chán nản, “Anh ơi, chẳng thấy gì nhỉ?”
“Ừm.” Koichi thở dài. “Thời tiết này chắc chịu rồi.”
“Đã cất công tới tận đây mà… Shi cũng chán lắm nhỉ?”
Shizuna không trả lời.
“Nó ngủ lâu rồi.” Koichi nói.
Chờ thêm một lúc nữa, vẫn không thấy dấu vết sao băng. Đã thế còn có giọt lành lạnh rơi xuống mặt.
“Ôi, mưa!” Taisuke chồm dậy.
“Về thôi.” Koichi bật đèn pin.
Ngược với lúc đến, bây giờ mấy anh em đi xuôi xuống thang. Mưa nhỏ song vẫn đủ làm ướt các bậc đá nên phải đi đứng thật cẩn thận, nhất là với Koichi đang cõng Shizuna trên lưng.
Cuối cùng cũng xuống đến cổng torii, do Shizuna ngủ say nên ba anh em không thể đạp xe như lúc đến. Koichi tiếp tục cõng Shizuna đi bộ, Taisuke dắt xe theo sau. Mưa rả rích rơi, từng giọt tí tách trên áo gió của Shizuna.
Về tới con hẻm sau nhà, vấn đề đặt ra là làm sao đưa được Shizuna lên cửa sổ tầng hai.
“Để anh xem tình hình đằng trước. Nếu bố mẹ ngủ rồi, mình sẽ lẻn vào bằng cửa chính.”
“Còn chìa khóa?”
“Anh có đây.”
Koichi cõng Shizuna vòng ra trước nhà.
Taisuke dựng xe đạp gần cửa hậu rồi dùng dây xích khóa lại. Bỗng có tiếng lịch kịch ngay cạnh đấy. Là tiếng mở cửa. Taisuke liếc lên thì thấy một người đàn ông đang bước ra khỏi cửa hậu nhà mình. Dù chỉ nhìn được một bên mặt, cậu vẫn biết đây là người lạ. Người đàn ông bỏ đi ngược hướng Taisuke.
Cậu bé thầm nghi hoặc, đi vòng ra trước nhà. Không thấy Koichi đâu, Taisuke đưa tay kéo cánh cửa có khắc chữ Ariake, ai dè mở được luôn. Trong quán tối om, cánh cửa bên trong quầy thu ngân thì lại mở và có đèn sáng. Đó là cửa phòng của bố mẹ, nằm cạnh cầu thang.
Taisuke dợm bước tới thì thấy Koichi đi ra, vẫn cõng Shizuna. Taisuke cảm thấy có điều là lạ, thái độ anh trai hơi khác thường thì phải, dù rằng ngược sáng nên cậu nhìn không rõ.
“Anh…” Cậu bất giác gọi.
“Đừng lại đây.” Koichi nói.
“Gì cơ?”
“Bị giết rồi.”
Taisuke chớp mắt, không hiểu anh trai nói gì.
“Bị giết rồi.” Koichi lặp lại, giọng thẫn thờ. “Cả bố và mẹ, đều bị giết chết rồi.”
Giờ thì Taisuke đã hiểu. Nhưng vẫn chưa ý thức được tình hình, cậu bất giác mỉm cười, để rồi mau chóng nhận ra anh trai không nói đùa. Taisuke liếc khuôn mặt đang ngủ ngon lành của Shizuna trên lưng anh.
Chân cậu bỗng bủn rủn.
----------------------------------------
Dường như mưa đã tạnh, cần gạt nước của taxi cũng dừng hoạt động.
Ra khỏi đường hầm ngắn trên Quốc lộ 16, rẽ phải ở cột đèn giao thông đầu tiên và chạy xe thêm một đoạn nữa thì cầu vượt của tuyến đường sắt Keikyu xuất hiện. Có mấy chiếc xe cảnh sát đang đậu ngay trước cầu.
Hagimura Shinji xuống taxi, chậm rãi đến gần hiện trường. Ở đó có một đường nhỏ cắt ngang đường chính tạo thành ngã tư, góc trên bên phải ngã tư là một quán cơm Tây. Quán này gắn liền với nhà ở. Cánh cửa khắc chữ Ariake đang mở, cảnh sát ra vào liên tục.
Hagimura nhìn đồng hồ đeo tay, đã gần 3 giờ sáng. Chẳng ai hiếu kì vây xem vào giờ này, song phía ngoài quán vẫn chăng dây thừng.
Hagimura đi ngang qua cửa quán rồi rẽ phải với ý định quan sát xung quanh, đúng lúc bắt gặp một người đàn ông. Tuy chưa nhìn rõ mặt vì trời tối, Hagimura vẫn nhận ra ông ngay nhờ tư thế cầm ô như cầm gậy đánh golf. Cả đồn cảnh sát đều biết dạo gần đây ông nghiện chơi golf, hình như việc này bắt đầu từ khi đội trưởng hình sự rủ ông đi chơi cùng. Hẳn bản thân ông cũng rõ, rất nhiều người bàn tán sau lưng rằng đánh golf không phù hợp với vị trí của mình.
Vụt, tiếng vung ô vang lên.
“Nice shot!” Hagimura bắt chuyện.
Người đàn ông giữ nguyên tư thế sau khi vung ô, quay mặt về phía Hagimura, râu ria lởm chởm như mọi khi.
“Cậu đến sớm nhỉ?” Ông hạ ô xuống.
“Anh Kashiwabara mới là người đến sớm chứ.”
“Tôi ở lại đồn mà. Tôi được lệnh trong ngày mai phải hoàn tất báo cáo lần trước, rề rà mãi chẳng xong nên tạm chợp mắt trên sofa. Đang thiu thiu thì nhận được báo án, tôi giật mình tỉnh cả ngủ.” Kashiwabara vẫn cầm ngược chiếc ô đen. Chắc quen tay, ông vừa nói chuyện vừa vung nhẹ như đang mô phỏng cú đánh tiếp cận về vị trí lỗ golf. Cán ô thỉnh thoảng lại vạch sạt qua đất.
“Em cũng sốc quá. Không ngờ quán ăn này lại có án mạng.” Dứt lời, Hagimura nhỏ giọng hỏi lại đàn anh, “Là giết người anh nhỉ?”
“Chắc vậy. Ông bà chủ bị đâm trong phòng khách tầng một. Cả hai đều bê bết máu, tôi không rõ có bao nhiêu vết thương.”
“Anh xem hiện trường rồi ạ?”
“Tôi nhìn lướt thôi. Giám định hiện trường cũng tới ngay mà.”
“Vợ chồng họ… sao có thể?” Hagimura cau mặt. “Ba ngày trước chúng ta còn tới đây ăn trưa nhỉ?”
“Phải, tôi đã chọn cơm bò băm.”
“Cơm bò băm ngon thật, từ giờ không còn dịp nào ăn nữa rồi. Sao lại xảy ra chuyện này chứ! Đúng là cuộc đời vô thường mà.”
Hagimura nhớ lại ba ngày trước. Sau khi đi điều tra thêm về một vụ gây tai nạn bỏ trốn, anh cùng Kashiwabara ghé Ariake ăn trưa. Họ là khách quen ở đây. Đồ ăn phong phú, lại rẻ và ngon, quả là điểm đến lý tưởng cho các điều tra viên hình sự vốn cần nhiều thể lực.
“Nhà này có con thì phải.” Hagimura nhìn ngôi nhà. “Em nhớ là hai đứa con trai.”
“Ba đứa.” Kashiwabara đáp. “Lớp Sáu, lớp Bốn và lớp Một. Đứa nhỏ nhất là con gái.”
“Anh biết rõ thật.”
“Tôi vừa gặp xong. Đứa tôi gặp là con cả. Lúc tôi đến, nó đang đứng ngoài cửa. Nó cũng chính là người gọi điện báo cảnh sát.”
Hagimura cố lục lọi trí nhớ. Đâu như có lần đang dùng bữa ở Ariake thì thấy một cậu bé cao lớn từ bên ngoài bước vào, song không nhớ nổi mặt mũi.
“Anh hỏi chuyện nó rồi ạ?”
“Hỏi đại khái thôi. Khi nào người trên Sở xuống, nó sẽ phải kể lại lần nữa, tôi nghĩ thế nên để nó nghỉ ngơi trong phòng rồi.”
“Phòng nào ạ?”
“Phòng trên tầng hai.” Kashiwabara vung dù chỉ.
Hagimura trông theo, không thấy cửa sổ nào cả, “Hai vợ chồng bị sát hại mà lũ trẻ thoát chết à?”
“Chúng nó bảo lúc đó ra ngoài.”
“Ra ngoài? Án mạng xảy ra tầm mấy giờ?”
“Khoảng từ 12 giờ đến 2 giờ, chắc họ bị giết giữa lúc lũ trẻ đang ở ngoài.”
“Trẻ con đêm hôm mà ra ngoài một mình?”
“Đi xem sao băng.”
“Gì cơ?!”
“Ừm…” Kashiwabara lấy sổ tay trong túi quần ra. “Thằng bé bảo, có mưa sao băng Anh Tiên nên đã đến chỗ quy hoạch thành phố mới để xem.”
“Ồ, đúng là trong cái rủi có cái may.”
“Lũ trẻ trốn bố mẹ trèo ra từ cửa sổ tầng hai. Thằng lớn bảo lúc đó bố mẹ còn sống.”
Hagimura gật đầu, vòng ra hẻm nhỏ sau nhà. Cửa hậu để mở, bên trong có ánh sáng hắt ra, kèm theo tiếng nói loáng thoáng của đội giám định hiện trường. Cạnh cửa hậu là căn phòng nhỏ lợp mái tôn, trông giống kho chứa đồ. Nhìn tiếp lên trên, Hagimura hơi giật mình.
Cửa sổ tầng hai đang mở, một cậu bé ngồi trên bậu cửa chăm chú nhìn trời đêm, tựa như không quan tâm đến điều tra viên bên dưới.
“Koichi.” Kashiwabara đã đến bên cạnh.
“Dạ?” Hagimura hỏi lại.
“Tên nó là Koichi. Thằng thứ hai tên Taisuke, con bé út là Shizuna.” Kashiwabara nhìn sổ tay, đoạn thở dài lắc đầu. “Thật tội nghiệp!”
Một lát sau, cấp trên của họ tới cùng vài điều tra viên khác. Theo chỉ thị, Hagimura nhận nhiệm vụ thu thập thông tin từ hàng xóm xung quanh, còn Kashiwabara phải chờ các điều tra viên trên Sở xuống, vì ông không chỉ là người đầu tiên đến hiện trường mà thường ngày còn hay lui tới Ariake nên cũng nắm được đôi điều về gia đình họ, và quen biết lũ trẻ đã phát hiện thi thể.
“Thu thập thông tin gì giờ này! Mấy ai còn thức chứ?!” Điều tra viên lão làng Hidekazu vừa đi vừa càu nhàu.
“Bắt đầu từ chỗ kia nhé.” Hagimura trỏ quầy bán ramen đằng xa.
Đúng lúc ấy, một xe cảnh sát tiến đến. Đây hẳn là xe của Sở Cảnh sát tỉnh.
----------------------------------------
> Kính mời quý khách
>
> Thưởng thức món cơm bò băm trăm năm lịch sử
>
> Niềm tự hào của quán chúng tôi!
Nhìn dòng chữ trên bìa thực đơn, Koichi nhớ lại nhiều năm trước…
----------------------------------------
“Nhà mình mở quán cơm Tây này từ trăm năm trước ạ?”
“Đồ ngốc, làm gì có chuyện đó!” Yukihiro đáp trong khi vẫn luôn tay thái hành tây.
“Ở đây viết trăm năm lịch sử mà.” Koichi mới học được từ lịch sử ở trường.
“Trăm năm lịch sử là của cơm bò băm. Chắc mày không biết, cơm bò băm là do người Nhật nghĩ ra đấy. Ẩm thực Yokosuka nổi tiếng với cà-ri hải quân [part0000.html#fn2]. Nhưng suy cho cùng, người Nhật muốn so tài nấu nướng thì phải so bằng món ăn do chính người Nhật sáng tạo.”
“Hừm, đọc cái này con cứ tưởng nhà mình làm cơm bò băm từ trăm năm trước.”
“Đấy là do mày tưởng chứ thực đơn không ghi thế. Mà khách có tưởng theo cũng chẳng sao.” Nói rồi, Yukihiro phá ra cười làm bụng phệ rung rinh.
Bố là người suy nghĩ khá hời hợt trong hầu hết mọi việc. Chỉ cần các con khỏe mạnh và không gây phiền phức cho người khác thì chúng có làm gì ông cũng chẳng phàn nàn nửa lời. Trong kí ức của Koichi, bố chưa bao giờ nhắc cậu học bài hay phụ việc nhà. Xem chừng bố còn vụng cả tư duy kinh doanh, vì mẹ Toko hay cằn nhằn với các con.
“Bố mấy đứa đúng là không biết làm ăn. Đến khách cũng khuyên nên tăng giá, vậy mà ông ấy vẫn tự mãn rằng rẻ mà ngon là ưu điểm của quán. Mua nguyên liệu rẻ tiền thì đã đành, đằng này ông ấy lại bảo muốn nấu món ngon đâu thể dùng nguyên liệu nửa vời. Tốn kém lắm chứ! Không hiểu nổi bố mấy đứa đang làm gì nữa.”
Lời phàn nàn của Toko cho thấy Yukihiro tuy hời hợt về mánh khóe kinh doanh, nhưng không hề cẩu thả khi nấu nướng. Ông cực kì tỉ mỉ trong khâu chọn nguyên liệu, chế biến món ăn và không bao giờ chịu thỏa hiệp.
Thật ra Yukihiro chỉ là chủ quán đời thứ hai, cụ thân sinh ra ông mới là người gây dựng Ariake. Quán tuy nhỏ, song nổi tiếng chất lượng. Rất đông thực khách nơi xa cũng cất công ghé qua thưởng thức. Từ khi tiếp quản quán, điều khiến Yukihiro khó chịu nhất là nghe người ta chê đồ ăn không ngon như xưa. Có lần ông nổi giận đùng đùng, “Khách hôm nay hình như từng đến hồi ông già còn làm. Hắn bảo bây giờ nấu cay hơn. Lưỡi bị gì không biết!”
Koichi chưa tận mắt chứng kiến, nhưng đã nghe Toko kể rằng từng có người trong nghề đến ăn cắp bí quyết nêm nếm, cũng có đầu bếp tập sự thành thật hỏi xin công thức.
“Bố con bảo người ta còn trẻ, nhờ vả cũng chân thành, hiềm nỗi đâu thể dạy cho họ. Giả sử là công thức tự nghĩ ra thì thôi, đằng này lại là học từ ông già. Ông nội không truyền thụ cho ai khác ngoài bố con cả.”
Koichi không hiểu công thức nấu ăn giá trị đến mức nào, chỉ biết nó rất quan trọng với bố. Trong phòng bố mẹ đặt bàn thờ Phật nho nhỏ, Koichi biết ở ngăn kéo bàn thờ để một cuốn sổ lớn cũ kĩ. Thi thoảng Yukihiro lấy ra đọc, lâu lâu lại viết thêm vào. Khỏi nói cũng biết đó là sổ ghi chép công thức nấu ăn.
Có lần Koichi đang đọc trộm, Yukihiro đột nhiên vào phòng và tát cậu một cái, “Nếu mày muốn nối nghiệp, tao sẽ dạy cho. Đừng lén lút học mót như phường trộm cướp!”
Koichi cắn chặt răng, cố nén khóc. Sau đó, Yukihiro hỏi cậu tại sao đọc trộm.
“Tại người ta bảo ai cũng nấu được.” Koichi đáp.
“Ai cũng nấu được? Nói rõ hơn xem nào?”
“Hôm qua ở trường, có người nói dù là món ngon cỡ nào, cứ biết công thức thì ai cũng nấu được.”
“Ai bảo mày thế?”
“Bạn con.”
“Nên mày muốn nấu thử?”
Koichi gật đầu.
“Nấu ở đâu?”
“Ở nhà bạn ạ.”
“Mày định nấu gì?”
“Cơm bò băm…”
Yukihiro tặc lưỡi, buông một câu, “Tào lao!”
Một lúc sau, ông đứng dậy bảo Koichi. “Đi với bố.”
Koichi theo Yukihiro vào bếp. Bố đưa cậu con dao và bảo thái rau, “Bố sẽ dạy mày cách nấu cơm bò băm, dạy từ đầu đến cuối. Rồi mày tự ngẫm xem, có phải ai cũng nấu được không.”
Yukihiro tạm đóng cửa quán. Toko kinh ngạc, cố ngăn chồng, nhưng ông gạt phắt đi, “Anh phải dạy cho thằng ranh này biết thế nào là nấu nướng. Em đừng xen vào.”
Koichi muốn bỏ chạy, song cũng hiểu nếu làm vậy, mình sẽ thực sự no đòn.
Yukihiro bắt đầu từ khâu làm nước xốt, thứ tạo nên linh hồn của món ăn. Koichi trố mắt dõi theo sự phức tạp trong từng công đoạn cùng mức độ tỉ mẩn khi điều chỉnh nhiệt độ và nêm nếm gia vị. Cậu choáng váng khi nhận ra mỗi ngày bố đều nấu nướng cẩn thận nhường nào.
Yukihiro bắt tay vào làm từ sáng, tối mịt mới hoàn thành, thế mà ông còn bảo đáng lẽ phải tốn nhiều thời gian hơn mới cho ra món ngon chuẩn vị.
“Mày ăn thử xem.” Yukihiro đặt đĩa cơm bò băm vừa làm trước mặt Koichi.
Koichi xúc một thìa cho vào miệng. Quả nhiên là cơm bò băm cậu vẫn thường ăn.
“Ngon quá!” Cậu cảm thán.
“Sao? Còn nghĩ ai cũng nấu được không?” Yukihiro hỏi.
Koichi lắc đầu. “Con thì chịu rồi. Cơm bò băm ngon nhường này, ngoài bố ra, người khác biết công thức cũng chưa chắc làm được.”
Nghe vậy, Yukihiro gật đầu hài lòng, cười nói, “Mày hiểu là tốt rồi. Mày cũng sẽ nấu được thôi.”
“Thật ạ?”
“Bố nói dối làm gì. Chỉ hiềm…” Yukihiro bỗng nghiêm mặt dặn, “Mày không được nấu ở nhà bạn. Phải nấu ở đây, nấu cho khách ăn và thu tiền. Cơm bò băm nhà ta không phải đồ miễn phí.” Dứt lời, ông lại cười toe.
----------------------------------------
Nhìn thực đơn, Koichi nhớ lại bao hồi ức. Tất cả đều vui nhộn, khiến cậu suýt bật cười. Song hồi ức tươi đẹp đến đâu cũng vỡ vụn ngay khi mắt rời thực đơn. Không gian để thực khách thưởng thức món ăn của Yukihiro giờ lố nhố toàn là cảnh sát mặt mũi hình sự.
“Cháu là Ariake Koichi đúng không?”
Nghe tiếng hỏi, cậu ngẩng lên và thấy hai người đàn ông mặc đồ vest lù lù đứng đấy.
Cả hai đều là điều tra viên. Chẳng ai tự giới thiệu tên. Người có mái tóc bạc cắt ngắn ngồi đối diện với Koichi, người cao lớn còn trẻ ngồi ghế bên cạnh.
Sau đó, một người nữa đến, kéo ghế bàn bên và ngồi xuống. Koichi biết người này vì ông từng tới ăn vài lần, gần đây cũng tới. Ông có vẻ thân với Yukihiro, và hay dừng lại ở quầy thu ngân để tán gẫu về golf. Đêm nay Koichi mới biết ông là cảnh sát. Sau khi gọi điện trình báo, cậu đứng đợi ở cửa quán và ông là người đầu tiên xuất hiện, giới thiệu với cậu tên mình là Kashiwabara.
“Tôi nói chuyện với cháu được chứ?” Người tóc bạc hỏi. Koichi nhìn Kashiwabara, cậu đã kể khái quát tình hình với ông.
“Giờ không được thì để mai nhé?” Kashiwabara tỏ vẻ quan tâm.
Koichi khẽ lắc đầu. “Không sao ạ.” Thật ra cậu muốn quay vào ngay với hai em, nhưng nghĩ thiếu lời khai của mình thì khó mà bắt được hung thủ, nên cậu không thoái thác.
“Tôi cần cháu kể lại chuyện tối nay, càng chi tiết càng tốt.” Người tóc bạc yêu cầu.
“Dạ… Cháu nên kể từ đâu?” Koichi khàn giọng hỏi, yếu ớt đến mức chính cậu phải ngạc nhiên, và nhận ra mình đang run rẩy.
“Từ đâu cũng được. Chỗ nào đơn giản nhất ấy.”
Đầu óc Koichi rối bời, không sao tập trung suy nghĩ được. Cậu nhìn sang Kashiwabara.
“Cháu kể từ khúc trốn nhà đi chơi đi.”
“Vâng.” Koichi gật đầu, quay lại người tóc bạc. “Khoảng 12 giờ đêm, cháu cùng hai em trèo cửa sổ ra ngoài. Chúng cháu định đi xem sao băng Anh Tiên…”
“Tất nhiên là giấu bố mẹ?”
“Vâng.” Koichi gật đầu.
“Lúc các cháu ra ngoài, bố mẹ ở đâu?”
“Đang nói chuyện ở chỗ này ạ.”
“Trông họ thế nào?”
“Không có gì lạ… Vẫn như bình thường thôi.”
Đêm qua trước khi ra ngoài, Koichi đã lén thăm dò tình hình tầng một thì thấy bố mẹ đang nói chuyện. Cả hai đều nói nhỏ nên Koichi không nghe rõ, có lẽ vẫn là chuyện làm ăn. Cậu nhận ra, gần đây hễ đả động đến chủ đề này, bố mẹ đều tránh để các con nghe thấy.
“Xem xong sao băng rồi về là mấy giờ?”
“Có xem xong đâu ạ.”
“Gì cơ?”
“Xấu trời nên chưa xem được đã phải về.”
“Ra vậy. Mấy giờ các cháu về đến nhà?”
“Tầm 2 giờ… Mà cháu không chắc lắm. Vì một lúc lâu sau cháu mới xem đồng hồ.”
“Không sao. Lúc ra ngoài cháu trèo cửa sổ, lúc về lại đi cửa chính nhỉ? Vì sao?”
“Vì cháu đang cõng em gái. Nếu chỉ có cháu và Taisuke, chúng cháu sẽ leo cửa sổ vào, đằng này có cả em gái nên đành chịu. Hơn nữa, nó còn ngủ quên giữa đường.”
“Cháu có chìa khóa à?”
“Vâng.”
“Lúc nào cháu cũng mang theo sao?”
“Cháu móc nó vào ví ạ.” Koichi vừa trả lời vừa tự nhủ, phải liệt kê cả chuyện này ư, có ích gì chứ…
“Bây giờ cháu hãy kể về tình hình sau khi vào quán.” Người tóc bạc thận trọng chỉ dẫn.
“Quán không bật đèn. Nghĩ bố mẹ đã ngủ nên cháu lấy chìa tự mở, vào quán mới phát hiện cửa nhà ở mở hé, có ánh đèn hắt ra.” Koichi ngoái nhìn cánh cửa phía trong quầy. “Bụng bảo dạ lẽ nào bố mẹ còn thức. Nhưng hết cách rồi, muốn lên tầng hai phải đi qua đó. Cháu đành chuẩn bị tinh thần ăn mắng và đẩy cửa vào…”
----------------------------------------
Mở cửa quầy là gặp ngay chỗ sơ chế nguyên liệu nấu ăn, rộng khoảng 5 m². Bên phải là chỗ để giày, từ đây bước lên là vào nhà, nhìn thẳng tới sẽ thấy cầu thang, bên trái là phòng khách kiêm phòng ngủ của bố mẹ. Không vào nhà mà mở cánh cửa trong góc chỗ sơ chế, sẽ thấy lối đi dẫn ra cửa hậu.
Liếc thấy cửa trượt phòng bố mẹ để mở, Koichi thầm hốt hoảng, “Thôi xong rồi.” Bố mẹ mà ngủ là phải đóng cửa cơ. Chắc phát hiện ba anh em trốn đi chơi nên đang chờ cả bọn về rồi mắng cho một mẻ đây.
Cõng Shizuna trên lưng, Koichi lén liếc vào phòng thì…
----------------------------------------
“Cháu nhìn thấy chân.” Cậu nói với điều tra viên.
“Chân?” Người tóc bạc nghiêng đầu.
“Chân mẹ cháu. Mẹ đang mang tất. Cháu tò mò sao mẹ lại nằm đây nên ngó hẳn vào…” Koichi nghẹn lời, không biết phải diễn tả tình huống sau đó thế nào.
----------------------------------------
Đập vào mắt Koichi là vải trắng nhuốm đỏ. Trong giây lát cậu cứ tưởng là quốc kì Nhật Bản. Vải phủ lên thân trên Toko, che khuất cả mặt bà.
Khi Koichi nhận ra không phải quốc kì mà là tạp dề thấm máu, cũng là lúc cậu trông thấy bố ngã gục trong bếp. Yukihiro nằm sấp, máu đẫm lưng áo thun.
Nhìn bố mẹ im lìm, Koichi cũng không nhúc nhích nổi, toàn thân như đông cứng. Đến khi nghe tiếng động phía sau, cậu mới hoàn hồn. Mỗi khi đóng mở, cửa quán đều khẽ cọt kẹt. Âm thanh quen thuộc từ nhỏ ấy làm Koichi bừng tỉnh. Vẫn cõng Shizuna, cậu chầm chậm lùi lại, mang giày và quay ra quán. Đúng lúc này, Taisuke đi vào.
----------------------------------------
Bấy giờ Koichi nói vài câu với em trai. Cậu không nhớ mình nói gì, chỉ nhớ Taisuke nghe xong liền tái mặt, người run bắn lên.
“Cháu sốc đến nỗi không biết chuyện gì đang xảy ra…” Koichi cúi đầu. “Sau khi dẫn hai em lên tầng hai, cháu xuống quán gọi máy bàn báo cảnh sát và ra chờ ngoài cửa.”
Người tóc bạc im lặng. Koichi cúi đầu nên không biết vẻ mặt ông thế nào.
“Đêm nay tới đây thôi nhỉ?” Kashiwabara nói. “Biết đâu khi bình tĩnh hơn thằng bé sẽ nhớ ra thêm điều gì.”
“Cũng phải…” Người tóc bạc gật đầu. “Tối nay lũ trẻ ngủ ở đâu?”
“Vẫn chưa quyết định. Tôi nghe nói người thân nhà họ đều không ở gần đây. Tạm thời tôi đã liên hệ với thầy chủ nhiệm của Koichi.” Kashiwabara đáp.
“Khi nào ổn định được chỗ nghỉ ngơi đêm nay thì báo cho tôi biết nhé. Koichi.” Người tóc bạc nói. Koichi ngẩng lên thì bắt gặp vẻ mặt áy náy của ông. “Xin lỗi vì đã hỏi chuyện giữa lúc cháu kiệt quệ, nhưng chúng tôi cũng chỉ muốn bắt được hung thủ cho sớm thôi.”
Koichi lặng lẽ gật đầu.
Hai điều tra viên vừa rời đi, Kashiwabara liền ngồi sang ghế trống, “Cháu khát nước không?”
Koichi lắc đầu. “Chú ơi…”
“Sao?”
“Cháu quay lên với các em được không?”
Kashiwabara lộ vẻ bối rối. “À… Thật ra lát nữa lục soát cả tầng hai nên là… thậm chí còn phải đề nghị các em cháu ra khỏi phòng nữa.”
Koichi nhìn Kashiwabara, “Không được ở đấy ạ? Chúng cháu sẽ không cản trở công việc đâu.”
“Xin lỗi cháu, không được. Hiện trường cần giám định kĩ càng hết mức có thể. Chúng tôi sẽ sắp xếp chỗ nghỉ khác cho các cháu đêm nay.”
“Chắc Shi… em gái cháu vẫn đang ngủ. Nó ngủ say lắm.”
“Không nỡ gọi em dậy hả?”
“Bình thường thì không sao, riêng đêm nay cháu muốn để nó ngủ. Nó vẫn chưa biết gì. Vì chưa biết chuyện vừa xảy ra nên nó ngủ say lắm. Ít nhất đêm nay cháu muốn nó ngủ một giấc thật ngon.”
Đang nói, Koichi bỗng nghe nóng rát trong lồng ngực. Khuôn mặt say ngủ của Shizuna hiện lên trong tâm trí cậu. Việc phải báo tin dữ cho cô bé khiến tim Koichi đập mạnh hơn cả sự thật là bố mẹ đã bị giết. Cậu tuyệt vọng, không biết phải làm gì.
Cảm xúc dâng trào trong lòng Koichi cuối cùng hóa thành nước mắt. Nhìn thấy thi thể bố mẹ, cậu không hề khóc, vậy mà giờ nước mắt cứ ròng ròng. Cậu chộp lấy tấm khăn ăn bên cạnh che mặt, không kìm được òa khóc.
----------------------------------------
Hơn 8 giờ sáng, Phòng Cảnh sát Yokosuka mở cuộc họp đầu tiên về án mạng Ariake. Hầu hết các điều tra viên hiện trường đều thức trắng đêm. Hagimura là một trong số đó. Anh cùng Hidekazu dạo quanh khu vực quán nhưng không thu hoạch được gì. Khuya khoắt tìm ra ai còn thức cũng khó khăn lắm rồi. Họ đến hỏi thăm cửa hàng tiện lợi và quầy bán ramen rồi lại tay trắng ra về.
Các điều tra viên khác cũng thế. Đội điều tra cơ động chưa tìm ra thông tin nào đáng chú ý. Trưởng phòng Hình sự trên Sở về chủ trì cuộc họp mà không giấu nổi vẻ nôn nóng.
Dựa trên lời khai của cậu con cả, có thể xác định vợ chồng Ariake bị sát hại trong khoảng thời gian từ nửa đêm đến 2 giờ sáng. Ghi chép cho thấy, cậu báo cảnh sát lúc 2 giờ 10 phút sáng, khớp với lời khai là đã gọi điện ngay khi phát hiện thi thể.
Hung thủ đâm chết hai vợ chồng tại phòng khách kiêm phòng ngủ bằng những hung khí khác nhau. Ariake Yukihiro bị đâm từ sau lưng bằng dao làm bếp kiểu Tây. Lưỡi dao dài gần 30 phân, xuyên thấu thân và thòi ra ngực. Pháp y nhận định nạn nhân tử vong gần như lập tức.
Toko cũng bị đâm chết bằng một con dao làm bếp kiểu Tây, nhưng nhỏ hơn. Khác với chồng, bà bị đâm vào ngực, trên cổ còn dấu vết bóp cổ, và nhát đâm có thể là đòn quyết định lấy mạng bà.
Hai hung khí vẫn găm trên người nạn nhân, có thể hung thủ thấy khó rút ra, nhưng suy luận hợp lý hơn là, hung thủ cho rằng cứ để nguyên cũng không gây hậu họa gì cho mình cả, bởi hai con dao đều lấy ở bếp nhà Ariake và không có dấu vân tay để lại. Giám định cho rằng hung thủ đeo găng khi gây án.
Hiện trường có dấu vết kháng cự giằng co, đồ đạc xem chừng không bị lục lọi nhưng tiền hàng (hẳn là có) lại chẳng thấy đâu nữa. Cảnh sát phán đoán hung thủ đã ẵm đi cả két sắt di động ở quầy hay đại loại thế. Việc này cần phải xác minh với mấy cậu con trai.
Hiện tại vẫn chưa đủ manh mối để kết luận rằng hung thủ là một hay nhiều người, có phải người quen của nạn nhân không. Ngoài ra, không thể khẳng định hung thủ chợt nảy ý định giết người chỉ vì hắn không chuẩn bị sẵn hung khí. Bởi ai cũng biết quán cơm Tây kiểu gì chẳng có dao.
Dù sao thì việc đi điều tra thu thập thông tin hôm nay rõ ràng rất quan trọng.
Cuộc họp kết thúc, ai vào việc nấy, trong đó Phòng 1 [part0000.html#fn3] Sở Cảnh sát tỉnh chịu trách nhiệm chính. Các điều tra viên ở địa bàn án mạng như Hagimura và đồng nghiệp cũng tham gia phá án.
Hagimura nhìn sang Kashiwabara ngồi cạnh. Ông chống một tay lên cằm, mắt nhắm nghiền, song các ngón bàn tay kia đang gõ nhịp trên bàn cho thấy ông chưa gà gật.
“Lũ trẻ sao rồi ạ?” Hagimura khẽ hỏi.
“Đang ở lữ quán [part0000.html#fn4].” Kashiwabara thấp giọng đáp.
“Lữ quán?”
Kashiwabara thu lại bàn tay đang chống cằm rồi xoa gáy, “Lữ quán ở Shioiri. Thầy chủ nhiệm của thằng lớn cũng ở cùng hay sao ấy.”
“Anh đưa chúng đến đó à?”
“Không, tôi đưa lên xe cảnh sát thôi.”
“Tình hình sao rồi ạ?”
“Lũ trẻ á?”
“Vâng.”
Kashiwabara thở dài đánh thượt. “Đứa con gái út vẫn ngủ. Thằng lớn bảo đừng đánh thức em gái nên cảnh sát đã bế cô nhóc lên xe.”
“Cô bé biết chuyện bố mẹ bị sát hại…”
“Vẫn chưa. Thế nên anh nó mới nói vậy.” Kashiwabara nhìn đồng hồ đeo tay. “Chắc thằng bé chưa kể đâu. Ông thầy chủ nhiệm sẽ nói chăng? Trông ông ta không đáng tin lắm, chẳng biết có sao không nữa.”
Hagimura không tưởng tượng nổi phải nói thế nào với cô bé về thảm cảnh này. Anh thầm thấy may mắn vì mình không phải làm việc đó, “Hai đứa con trai thì sao?”
“Thằng lớn rất điềm tĩnh, còn trả lời mấy câu hỏi của Phòng 1. Tôi ngồi bên nghe mà phục nó quá chừng.”
“Thằng bé?”
“Thằng bé…” Kashiwabara lắc đầu. “Nó sốc đến nỗi không nói được gì. Lúc lên xe cảnh sát, nó vẫn đờ đẫn như con rối, ánh mắt vô hồn.”
----------------------------------------
Hóa ra nơi này có lữ quán! Koichi thầm nghĩ khi ngắm khuôn viên đẹp đẽ. Vườn trồng đủ loại cây cối, xen kẽ có đèn đá trang trí, ngoài ra rải rác vài tảng đá lớn phủ rêu.
“Thầy nghĩ rất kĩ rồi, con thấy bảo do hỏa hoạn thì sao?” Noguchi đề xuất.
Koichi quay lại nhìn thầy chủ nhiệm, “Hỏa hoạn… ạ?”
“Ừ. Vờ như nhà con bị cháy, bố mẹ phải nhập viện, các con được đưa đến đây. Tạm thời cứ giải thích thế, con thấy sao?” Noguchi ôn tồn hỏi. Mọi khi giọng thầy rất chói tai, hôm nay thầy cố gắng hạ tông xuống. Nhìn khuôn mặt gầy gò của thầy, Koichi tự nhủ bình thường mà thầy nói năng thế này thì đã không bị gọi là cái còi.
Hai thầy trò đang đứng ở sảnh tầng một lữ quán, lúc này ở đây không có khách trọ nào khác.
“Con thấy sao?” Noguchi hỏi lại.
“Thầy định nói dối em gái con ạ?”
“Trước mắt cứ nói như thế. Tạm thời thôi. Em con còn nhỏ, nếu biết sự thật, nó sẽ sốc đến mức nào chứ.”
“Một ngày kia cũng biết…”
“Tất nhiên trước sau gì vẫn kể rõ mà. Thầy chỉ nghĩ tạm thời nói tránh lý do khiến các con phải ở đây và bố mẹ không đi cùng thôi. Đợi tâm trạng con bé ổn định hơn rồi lựa lúc kể thật cũng chưa muộn mà?”
Koichi cúi đầu, hai tay hết đan vào lại tách ra. Cậu hiểu ý Noguchi. Đúng là khó mà nói thẳng với Shizuna, chính cậu cũng muốn trì hoãn việc báo tin buồn cho em gái, nhưng lòng vẫn băn khoăn, chuyện này không đơn giản là nói sớm hay muộn cũng như nhau.
“Cô Tsushima đang trông em gái con, nhờ cô ấy nói với con bé như thế khi nó thức dậy nhé?”
Tsushima là chủ nhiệm lớp Shizuna, một cô giáo có khuôn mặt tròn.
“Taisuke thì sao ạ? Nó không biết nói dối đâu. Giờ nó lại như thế…”
Từ lúc nhìn thấy xác bố mẹ, Taisuke cư xử rất khác thường. Nếu không ai thúc giục, cậu sẽ bất động mãi. Trong khi chờ cảnh sát, Taisuke chỉ ngồi thu lu, tay ôm chặt đầu gối. Tới lữ quán cậu vẫn đờ đẫn, chân bước mà như bị ai kéo đi. Giờ này hẳn Taisuke đang cuộn tròn trong góc phòng. Từ đêm qua tới giờ, Koichi chưa nghe em trai nói lời nào.
“Cô Okada chủ nhiệm em trai con đang trên đường đến. Đợi cô đến rồi bàn chuyện Taisuke sau, giờ con phải quyết định xem nên nói thế nào với em gái đã.”
Koichi mơ hồ gật đầu, có quá nhiều điều cần suy nghĩ, ví như từ mai, à không, từ nay phải sống thế nào. Cậu không tìm ra câu trả lời, tâm trí hỗn loạn như có cuồng phong vừa quét qua. Cậu còn cảm thấy nếu ai đó sẵn sàng nghĩ hộ thì cậu sẽ nghe theo hết.
“Chà, thống nhất thế nhé?”
“Vâng.” Koichi đáp.
“Ồ, đúng lúc quá.” Noguchi nhìn ra sau Koichi.
Koichi ngoảnh lại thì thấy cô Tsushima dắt tay Shizuna đến gần. Shizuna mặc áo thun với quần đùi, đều là đồ Koichi nhét đại vào túi trước khi rời khỏi nhà.
Tsushima nhìn Noguchi rồi nhìn Koichi. “Cô bé đã dậy nên tôi đưa ra đây. Chuyện đó… quyết định thế nào rồi?”
“Koichi đồng ý, cô cứ làm theo kế hoạch lúc nãy nhé.” Noguchi nháy mắt.
“Tôi hiểu.” Cô giáo gật đầu.
“Cô ơi! Taisuke sao rồi ạ?” Koichi hỏi.
“Có cô cảnh sát trông chừng giùm, con đừng lo.”
“Anh hai, chỗ nào thế này? Sao chúng ta lại ở đây? Bố mẹ đâu?” Shizuna thắc mắc.
Koichi không biết phải trả lời từ đâu.
“Shizuna! Chuyện là thế này, hôm qua nhà con bị cháy.”
Cô giáo nói, làm đôi mắt vốn đang ngái ngủ của Shizuna bỗng mở to. Có lẽ vì quá sốc, cô bé nhất thời không thốt nên lời. “Các con đi xem sao băng đúng không? Hóa ra lại may, chứ bố mẹ con đều bị thương.”
“Hả…” Shizuna mếu máo như chực khóc và nhìn Koichi. “Không thể nào.”
“Thật đấy.” Koichi đáp. “Nhà cháy.”
“Nhà cháy rồi ư? Không thể sống ở đó nữa ạ?” Mắt Shizuna đỏ lên.
“Chưa cháy hết nên… không sao.”
“Phải đấy. Nhà vẫn còn, con yên tâm nhé, chỉ hiềm không về ngay được nên các con chịu khó ở tạm đây.”
“Bố mẹ đâu ạ?” Shizuna nhìn quanh.
“Như cô vừa nói, bố mẹ con đều bị thương, đã nhập viện.”
“Vậy ạ?” Shizuna nhăn nhó nhìn Koichi. “Anh ơi, làm sao giờ…”
Koichi muốn động viên em gái, nhưng nghĩ mãi mà chẳng nặn ra lời nào phù hợp. Bởi chính cậu cũng lo lắng, bế tắc không biết ba anh em phải làm sao.
Lúc này, một người khác tiến về phía cậu, “Xin lỗi.”
Koichi ngẩng lên thì thấy Kashiwabara. Ông nói với hai thầy cô, “Cho tôi mượn Koichi được không. Chúng tôi chuẩn bị kiểm tra hiện trường nên muốn cậu bé đi cùng.”
“Bây giờ á?” Noguchi cất giọng the thé. “Thằng bé đã ngủ được mấy đâu.”
Kashiwabara nhìn xuống Koichi. “Không đi nổi à?”
Koichi lắc đầu. “Không sao ạ. Cháu sẽ đi.” Cậu nhìn cô giáo, “Phiền cô chăm sóc Shizuna giúp con.”
“Ừ, cứ để cô.”
“Anh hai đi đâu?” Shizuna hỏi.
“Có việc cần điều tra nên anh về nhà một lát.”
“Cho Shi đi với.”
“Em ở đây đi. Anh về xem tình hình trước đã.”
“Hả…”
“Con đừng làm phiền anh hai chứ.” Nghe cô giáo nhắc nhở, Shizuna đành bỏ cuộc, nhưng lại nhắc đến vấn đề khác. “Cô ơi, bệnh viện ở đâu? Chúng ta không đi thăm bố mẹ con sao ạ?”
“Một thời gian nữa nhé.” Trong lúc rời đi, Koichi vẫn nghe tiếng cô Tsushima đánh trống lảng.
Koichi cùng Kashiwabara lên xe đậu trước lữ quán. Đây là lần thứ hai cậu ngồi xe cảnh sát. Tuy từ lâu đã muốn ngồi thử một lần, nhưng đến nằm mơ Koichi cũng không tưởng tượng nổi mong muốn ấy sẽ thành hiện thực theo cách này.
“Cháu có ngủ được không?” Kashiwabara hỏi. Thấy Koichi im lặng nghiêng đầu, ông lẩm bẩm. “Cũng phải.”
Xe cảnh sát đậu lố nhố trước quán cơm Ariake, quanh quán chăng dây thừng. Đêm qua chỗ này còn vắng vẻ, hôm nay đã đầy nhóc những kẻ hiếu kì hóng chuyện. Cách đó không xa, một người đàn ông vác camera lớn và một phụ nữ cầm micro đứng đối diện. Nhìn cảnh này, Koichi tự nhủ, tạm thời không thể để Shizuna xem thời sự.
Cậu xuống xe, được cảnh sát mở đường đưa vào. Trong quán cũng lố nhố cảnh sát.
Người tóc bạc lần trước tiến ra đón, “Xin lỗi vì cứ làm phiền cháu mãi.”
Koichi im lặng gật đầu.
“Nhờ cháu kiểm tra một vòng trong nhà nhé. Nếu phát hiện điều gì bất thường, dù nhỏ đến đâu cũng cho chúng tôi biết.”
“Vâng.” Koichi đáp.
Bắt đầu từ cửa quán, họ chầm chậm đi vào qua các bàn.
Thành thật mà nói, dù có điều bất thường, Koichi cũng không tự tin mình sẽ nhìn ra. Bởi cậu chưa từng quan sát kĩ cả quán lẫn nhà ở. Thậm chí, có đôi lần Yukihiro thay đổi cách sắp xếp bàn ghế của quán mà cậu còn chẳng nhận thấy.
“Bên trong quầy thì sao?” Người tóc bạc hỏi.
Koichi vòng vào trong quầy quan sát các dụng cụ nấu ăn và gia vị. Không phát hiện điểm gì khác thường.
“Nhà cháu không có két sắt xách tay hay gì sao?”
“Két sắt ạ?”
“Thứ dùng để đựng tiền bán hàng ấy.”
Koichi gật đầu “À” một tiếng. “Tiền bán hàng ở đây ạ.” Cậu trỏ hộp nhôm hình vuông mỗi cạnh hơn một gang tay, đề chữ Bột cà-ri bằng bút dạ.
“Hả, hộp này ư?”
“Vâng.”
Người tóc bạc kéo hộp lại, mở nắp bằng bàn tay đeo găng. Trong hộp là vài tờ tiền giấy và xu lẻ.
“Cất ở đây sao…”
“Bố cháu bảo két sắt vô dụng.” Koichi nói. “Dùng nó thì khác gì chỉ cho trộm cắp chỗ để tiền chứ.”
Người tóc bạc nhìn các đồng nghiệp, rồi đóng nắp hộp.
Koichi mở cánh cửa cạnh quầy, bước vào và thấy cửa phòng ngủ của bố mẹ. Với Koichi, chỗ này bây giờ thật đáng sợ. Bắt buộc phải vào sao, cậu căng thẳng nghĩ.
“Trước khi vào nhà, cháu xem giúp tôi chỗ cửa hậu nhé.” Người tóc bạc đề nghị.
Koichi gật đầu, mở cửa trong góc và đi qua lối hẹp dẫn ra cửa hậu. Ở đó cũng lắp cánh gỗ và tất nhiên là khóa được. Cạnh cửa hậu đặt cái xô, trong xô cắm một chiếc ô nhựa trong suốt. Koichi dán mắt vào nó.
“Sao thế?” Người tóc bạc hỏi.
“Cái ô không phải của nhà cháu.” Koichi đáp.
“Ồ?” Người tóc bạc đến gần xô, nhưng không chạm vào ô. “Sao cháu biết?”
“Nhà cháu không ai dùng loại ô này. Với lại cắm ô vào đấy thì dùng xô sẽ rất vướng, kiểu gì cũng ăn mắng, nên anh em cháu không bao giờ làm thế.”
Người tóc bạc gật đầu, rời khỏi chỗ chiếc xô, vẫy tay gọi một đồng nghiệp và thì thầm vào tai anh ta.
Sau đó Koichi kiểm tra khắp nhà, nhưng không tìm ra thêm điểm nào đáng chú ý. Phòng ba anh em vẫn giống hệt lúc cả bọn trốn đi tối qua. Còn phòng bố mẹ, Koichi không lòng dạ nào mà quan sát kĩ. Chỉ riêng vết máu trên chiếu tatami là hằn sâu vào đáy mắt cậu.
Koichi về đến lữ quán là đã gần trưa. Bước vào phòng, cậu thấy Shizuna đang ngồi gấp giấy bên bàn thấp cỡ lớn, cô Tsushima ngồi bên cạnh. Hình như Taisuke đang ở gian kế bên, hai gian ngăn cách nhau bằng cửa lùa.
“A! Anh hai. Sao rồi ạ? Nhà mình vẫn còn chứ?” Shizuna vội hỏi.
“Không sao hết, anh bảo rồi mà.” Koichi ngồi xuống cạnh cô bé.
“Koichi! Con trông em chút nhé. Cô cần đi gọi điện thoại.” Cô Tsushima đánh tiếng.
“Vâng ạ.” Koichi đáp. Đợi cô ra ngoài, cậu nhìn lên bàn và hỏi, “Em đang làm gì thế?”
“Gấp hạc ạ. Em đang gấp ngàn hạc giấy để tặng bố mẹ.” Shizuna nói như hát, rồi thực sự ngâm nga.
Nhìn đôi tay nhỏ bé tỉ mẩn gấp từng con hạc, Koichi lại thấy buồn. Nỗi buồn nhanh chóng trào dâng, cuối cùng xô đổ bức tường trong lòng cậu. Koichi nắm chặt tay Shizuna, làm nát cả hạc giấy cô bé đang cầm.
Shizuna hốt hoảng nhìn cậu, “Anh hai…”
“Làm thế cũng vô ích thôi.”
“Ơ…”
Koichi đứng dậy, mở cửa lùa.
“Ấy, đừng! Anh Tai bị ốm, đang ngủ đấy.”
Đúng là Taisuke đang cuộn mình trong chăn. Khi Koichi nhấc chăn lên, Taisuke lộ vẻ hoảng sợ, tay chân co quắp như rùa. Koichi nắm tay Shizuna, kéo em gái đến bên Taisuke. Cô bé mếu máo kêu đau. Koichi đưa hai tay ôm mặt cô em.
“Shi, nghe cho kĩ đây. Bố mẹ không còn nữa, chết cả rồi.”
Đôi mắt to đen láy của Shizuna đảo quanh, mặt đỏ bừng lên, “Anh nói dối.”
“Anh không nói dối. Thật ra không phải cháy nhà mà là bố mẹ bị giết, bị kẻ xấu giết.”
“Nói dối. Không phải thế. Em ghét anh nhất.” Shizuna hất tay Koichi, mặt méo xệch, tay chân khua khoắng. Cô bé gào khóc ầm ĩ.
Koichi cúi xuống, ôm Shizuna vào lòng như muốn bao bọc em gái.
Cô bé càng khóc to hơn, “Không, không!”
“Giờ chỉ còn lại chúng ta…” Koichi gắng gượng nói. Taisuke vốn đờ đẫn, lúc này đột nhiên hét lên rồi òa khóc như muốn trút hết nỗi đau đã đè nén từ qua đến nay.
----------------------------------------
“Đêm qua à? Chà, tôi không chắc. Tôi nghĩ xem lại hóa đơn là biết thôi.” Người đàn ông tóc thưa vừa nghiêng đầu suy nghĩ, vừa sắp xếp kệ bánh sandwich và cơm nắm. Trên ngực anh ta là bảng tên đề chữ Quản lý.
“Phiền anh kiểm tra giúp tôi nhé?”
Nghe Hagimura nhờ vả, tay quản lý thở dài bất đắc dĩ, rõ ràng là không muốn làm việc phiền hà này. “Chờ tôi chút.” Anh ta nói rồi quay về quầy tính tiền.
Hagimura nhìn quanh. Cửa hàng trông rất mới, tường và sàn nhà hầu như chưa hư hại. Nhìn chỗ bày rượu, anh đoán cách đây không lâu nơi này là cửa hàng rượu.
Hagimura và Kashiwabara đang dừng chân ở một cửa hàng tiện lợi ven Quốc lộ 16. Họ đến để thu thập thông tin, nhưng Kashiwabara cứ đứng ở quầy tạp chí với vẻ mặt chán nản.
“Xem nào… Đêm qua tôi chỉ bán được một cái, lúc 11 giờ 22 phút. Nhắc mới nhớ, hình như đúng là có khách đến mua thật.” Nhìn hóa đơn dài dằng dặc, tay quản lý lẩm bẩm một mình.
“Lúc ấy anh ở cửa hàng à?” Hagimura hỏi.
“Vâng. Ban đêm thường chỉ có mình tôi.”
“Anh nhớ vị khách ấy trông thế nào không?”
Quản lý cau mày ngẫm nghĩ. “Là đàn ông, tôi không nhớ trông anh ta thế nào. Tôi có nhìn mặt từng khách đâu…”
“Anh có ấn tượng gì về trang phục, vóc dáng không? Hay độ tuổi cũng được.”
Quản lý xua tay như muốn nói tha cho tôi đi, “Tôi đã bảo không nhớ mà! Xin lỗi nhưng đừng trông đợi gì ở tôi. Tôi vốn chẳng tự tin vào trí nhớ của mình cho lắm.”
“Vậy nếu nhớ ra điều gì, phiền anh liên hệ với chúng tôi nhé.” Hagimura đưa mảnh giấy nhớ ghi thông tin liên lạc của đội hình sự.
“À, vâng vâng!” Tay quản lý nhận mảnh giấy, đặt sang một bên, hiển nhiên là định vứt ngay sau khi cảnh sát đi khỏi.
Hagimura gọi Kashiwabara, cả hai bước ra khỏi cửa hàng.
“Cậu làm việc chăm chỉ, đáng lẽ tôi không nên phũ phàng, nhưng xin lỗi, lượm tin kiểu này chỉ tốn công thôi.” Kashiwabara nói thẳng.
“Chưa biết thế nào mà!”
“Vô ích! Tay quản lý nói đúng, nhân viên cửa hàng tiện lợi làm sao nhớ mặt khách được. Hơn nữa, chắc gì hung thủ đã mua ô đêm qua. Ngộ nhỡ hắn có sẵn thì sao!”
“Nếu đúng thế thì bó tay, nhưng khả năng mua ô đêm qua cũng không thấp. Mãi nửa đêm khu này mới mưa nên rất có thể trước đó hắn không mang ô theo, đúng chứ?”
Kashiwabara lắc đầu. “Điều tra theo hướng ô là vô ích, chẳng thu được gì đâu.”
“Sao anh lại quả quyết như thế! Chắc gì đã vô ích.”
“Được, tôi hỏi cậu, tại sao hung thủ để ô lại?”
“Hắn vội chạy trốn nên để quên chăng? Khả năng cao là lúc hắn bỏ trốn mưa đã ngớt hoặc tạnh hẳn, nên quên ô cũng chẳng có gì khó hiểu.”
“Cậu không nghe kết quả giám định à? Dấu vân tay trên ô bị lau sạch! Hắn cố tình xóa dấu vân tay, lý nào lại ngốc đến mức để quên đồ?”
“Biết đâu hắn xóa dấu vân tay rồi mới gây án. Vả lại, chưa thể khẳng định là hắn xóa dấu vân tay. Nhỡ hắn đeo găng thì sao?”
Kashiwabara hừ mũi. “Cậu nghĩ hung thủ chỉ đến trộm cắp hay là người quen của nạn nhân?”
“Theo tình hình hiện trường, em nghĩ hắn là người quen. Hắn tấn công lúc hai vợ chồng mất cảnh giác.”
“Tôi đồng ý với cậu. Nói cách khác, không phải hung thủ đột nhập mà chính hai vợ chồng dẫn hắn vào nhà. Giờ chưa đến mùa đông, mang găng trông rất khả nghi. Theo tôi, gây án xong, hung thủ xóa dấu vân tay trên ô. Theo lẽ thường thì mang ô về sẽ nhanh gọn hơn chứ. Hung thủ không làm thế, là bởi cầm ô sẽ gây vướng víu khi chạy trốn, vả lại hắn tin chắc bỏ ô lại cảnh sát cũng không tóm nổi mình. Thành ra, có thể ô là do hung thủ nhặt hoặc đánh cắp ở đâu đó.”
Lập luận của đàn anh khiến Hagimura cứng họng. Quả thật nghe rất hợp lý.
Koichi cho biết, ô nhựa đặt gần cửa hậu quán Ariake không phải của gia đình cậu. Kết quả giám định cho biết không tìm thấy dấu vân tay trên ô. Cảnh sát suy đoán đây là đồ hung thủ bỏ lại nên Hagimura và Kashiwabara mới đi tìm hiểu các cửa hàng bán ô nhựa cùng loại, thế mà…
“Em hiểu ý anh. Nhưng tìm thấy đồ hung thủ bỏ lại thì đi điều tra nguồn gốc của nó cũng là chuyện bình thường mà.”
“Chuyện thường ư?” Kashiwabara vừa đi vừa nhún vai. “Nói sao nhỉ? Tôi lại cảm thấy chúng ta được cử đi dọn dẹp các đường nhánh. Còn đường chính thì Phòng 1 chiếm hết mất rồi.”
“Đường chính..?”
“Vụ nợ nần đó.”
“Quả nhiên có liên quan à?”
“Chỉ có thể là lý do đó thôi.”
Mới hai tiếng trước, điều tra viên tìm hiểu về các mối quan hệ xoay quanh hai vợ chồng nạn nhân đã thu được một thông tin đáng chú ý.
Chuyện là gần đây vợ chồng Ariake vay tiền của vài người quen, song không trả nổi do kinh doanh bết bát.
Cảnh sát chưa rõ số tiền là bao nhiêu, nhưng theo lời một bạn học cùng cấp hai với Yukihiro hiện đang mở phòng khám tư thì Yukihiro từng hỏi ông ta, “Càng nhiều càng tốt, nhưng trước mắt cho tớ vay 1 triệu yên được không?”
Từ đó mà suy, khoản nợ nhà Ariake là khá lớn đối với một quán cơm Tây cỡ nhỏ.
“Cơ mà người điều tra tình hình kinh doanh của quán lại bảo, không phát hiện khoản vay lớn nào. Họ có vay ngân hàng nhưng không trả chậm.”
“Đâu nhất thiết phải là khoản vay hợp pháp.”
“Ý anh là vay nặng lãi?”
“Có thể lắm. Mà dễ thường mọi chuyện còn tệ hơn ấy. Chủ quán thích cá cược nên tôi đang thiên về khả năng này.”
“Thích cá cược?” Hagimura hơi ngạc nhiên trước thông tin chưa từng xuất hiện trong quá trình điều tra.
“Hồi trước tôi tình cờ nghe được lúc ở quán ăn. Yukihiro cá cược tất tần tật từ đua xe đạp, đua ngựa đến mạt chược. Sẽ sớm tìm ra manh mối thôi.”
“Anh có định nói với các anh Phòng 1…?”
“Tôi không nói đâu.” Kashiwabara cười rung cả vai. “Để họ đi đường vòng càng lâu càng tốt. Ai bảo họ cứ xuống địa bàn là đẩy cho người ta mấy nhiệm vụ thiếu thực tế như tìm nguồn gốc cái ô, tôi chẳng muốn giúp. Mà kiểu gì họ cũng tìm ra, chỉ là sớm hay muộn thôi.”
“Ý anh là… họ bị giết vì nợ tiền cá cược?”
“Có thể lắm.”
“Chủ nợ giết con nợ làm gì chứ?”
“Thường thì không, nhưng ai dám khẳng định đây. Nói chuyện không ổn thỏa, nổi máu điên đâm chết người chẳng hạn.”
“Có lý, nhưng…”
Hagimura nghiêng đầu nghĩ ngợi. Đúng lúc này, âm báo tít tít của máy nhắn tin phát ra từ ngực áo Kashiwabara.
“Ôi trời, giục cái gì không biết.” Kashiwabara thò tay vào túi ngực và nhìn quanh. Cách đó khoảng hai chục mét có bốt điện thoại.
Hagimura nhìn Kashiwabara gọi điện, vừa châm một điếu thuốc vừa tự nhủ lần này ông nhiệt tình hơn hẳn mọi khi, phải chăng là do tiếp xúc với lũ trẻ nhà nạn nhân.
Kashiwabara đang độc thân, nhưng thật ra mấy năm trước ông từng kết hôn, cậu con trai hiện sống cùng mẹ, hình như đã học tiểu học rồi.
“Tôi chẳng làm được gì cho ra dáng người cha. Lần cuối tôi gặp con trai là lúc nó ba tuổi. Giờ chắc nó quên mặt tôi rồi. Mà có khi như thế lại tốt cho nó hơn.” Kashiwabara từng kể với nụ cười tự trách.
Hagimura đoán rằng lũ trẻ nhà Ariake đã khiến Kashiwabara nhớ đến con mình.
Kashiwabara ra khỏi bốt điện thoại với vẻ mặt nghiêm túc hơn, “Gọi taxi đi. Chúng ta đến lữ quán ở Shioiri.”
“Đến lữ quán? Có chuyện gì với lũ trẻ sao?”
“Thằng thứ hai chịu mở miệng rồi. Nó cung cấp một manh mối hữu ích, rằng đã nhìn thấy hung thủ.”
“Sao cơ?”
“Nghe bảo thầy chủ nhiệm của thằng lớn gọi tới. Thằng lớn muốn nói chuyện với cảnh sát nó quen và chỉ đích danh tôi. Tạ ơn trời đất!”
Thấy một taxi trống từ đằng xa chạy tới, Hagimura và Kashiwabara cùng giơ tay vẫy.
----------------------------------------
“Cháu nghĩ mũi hắn cao. Cũng có thể không phải, cháu nhìn không rõ lắm…” Giọng Taisuke nhỏ dần. Cuối cùng cậu cúi đầu ủ rũ và nhìn Koichi bằng ánh mắt cầu cứu.
“Cố lên!” Koichi khẽ động viên.
“Mặt thì sao? Mặt hắn to không?” Người đàn ông mặc vest mở sổ vẽ ra. Trông anh ta giống nhân viên văn phòng cần mẫn hơn là cảnh sát.
Taisuke bối rối. “Không ạ, mặt hắn khá gầy.”
Người đàn ông gật đầu, đưa bút vẽ sột soạt.
Koichi nhìn lên bàn, trên bàn chỏng chơ mười mấy con hạc giấy do Shizuna gấp. Cô bé hiện đang nằm ở gian kế bên. Không nghe tiếng khóc nữa, có lẽ cô bé mệt lả mà thiếp đi rồi.
Trưa nay, Shizuna điên cuồng gào khóc khi nghe tin bố mẹ đã qua đời, Taisuke cũng khóc toáng lên theo. Đã vài tiếng đồng hồ trôi qua, tiếng gào thét của hai đứa em vẫn văng vẳng bên tai Koichi. Cậu cảm thấy toàn thân như phát sốt.
Người lớn trách Koichi sao lại nói cho Shizuna biết, nhưng cậu không hề hối hận. Koichi nghĩ từ nay anh em cậu nên tự quyết định chuyện của mình, bởi chỉ còn ba người họ sống tiếp cùng nhau.
Khóc một hồi, Taisuke mới bắt đầu lên tiếng. Sau khi căm thù rủa xả kẻ sát nhân, cậu bất ngờ nhìn Koichi và nói, “Anh hai, em có nhìn thấy. Em nhìn thấy kẻ đã giết bố mẹ.”
Taisuke kể, đêm qua, lúc Koichi cõng Shizuna vào cửa trước quán ăn, một người đàn ông chạy ra từ cửa hậu.
Koichi vô cùng kinh ngạc, vội báo cho thầy giáo.
Thầy giáo báo ngay cho cảnh sát.
Không lâu sau Kashiwabara và đồng nghiệp đến nơi, một trong số họ là người đàn ông đang ngồi trước mặt Taisuke, nói rằng muốn phác họa chân dung hung thủ càng sớm càng tốt.
Nhóm Kashiwabara chờ ở bên ngoài. Chắc cảnh sát sợ tập trung quá đông sẽ khiến Taisuke căng thẳng, khó mà nói chuyện. Họ bảo Koichi ở lại với cậu em.
“Đại khái hắn trông thế này nhỉ?” Người đàn ông mặc vest đưa sổ vẽ cho Taisuke xem.
Trên sổ vẽ khuôn mặt một người đàn ông có cằm nhọn mũi cao. Không hiểu sao, Koichi có cảm giác chưa giống.
“Cháu nghĩ chỗ này rộng hơn.” Taisuke chỉ vào vùng trán. “Với lại… trông hắn có vẻ mạnh.”
“Trông có vẻ mạnh?”
“Vâng.” Taisuke khẽ gật đầu.
“Nói vậy ai hiểu được.” Koichi buột miệng. “Có vẻ mạnh là sao?”
“Là…” Taisuke cúi đầu.
“Không sao, cháu thấy thế nào thì cứ nói cho tôi biết.” Người đàn ông mỉm cười rồi lại múa bút, sau đó đưa chân dung cho Taisuke xem. “Thế này thì sao?”
Lần này, khuôn mặt trong bản vẽ dữ dằn hơn ban nãy. Koichi không biết người đàn ông chỉnh sửa ở đâu và thế nào.
Taisuke gật đầu. “Dạ. Cháu thấy… được rồi. Trông rất giống ạ.”
“Vậy sao? Cảm ơn cháu.” Người đàn ông vui vẻ cười híp mắt. “Tôi sẽ dùng cái này làm tài liệu tham khảo điều tra. Nếu nhớ thêm điều gì khác, cho chúng tôi biết nhé.”
Người đàn ông cầm sổ vẽ ra khỏi phòng, nhóm Kashiwabara đi vào, trong đó có điều tra viên tóc bạc và đồng nghiệp trẻ của ông. Người trẻ từng đến quán ăn cùng Kashiwabara nên Koichi quen mặt, giờ mới biết anh ta mang họ Hagimura và người tóc bạc là Yokoyama.
“Xin lỗi! Cháu kể lại tình hình lúc bắt gặp người đó được không? Càng chi tiết càng tốt.” Kashiwabara mở lời.
Taisuke lắp bắp kể lại những gì đã thấy. Koichi ngồi bên lắng nghe, không hiểu mấy thông tin này ích lợi chỗ nào. Chỉ là một người đàn ông mặc đồ sẫm màu, vóc dáng bình thường đột nhiên tông cửa hậu lao ra và chạy mất, tuổi tác giọng nói ra sao đều không biết.
Quả nhiên chỉ một lát sau, các điều tra viên đã rời đi với vẻ thất vọng.
Đợi họ khuất dạng, Taisuke chán nản nói, “Anh hai, giá mà em nhìn kĩ hơn…”
“Đừng lo. Có bản vẽ chân dung rồi, hung thủ sẽ bị bắt sớm thôi. Còn cái ô nữa mà.”
“Ô?”
“Hung thủ bỏ quên ô. Nhất định sẽ tìm ra manh mối.”
Koichi vừa dứt lời, cửa lùa phía sau bỗng mở ra. Shizuna đang đứng đó.
“Em dậy rồi à?” Koichi hỏi.
Mắt sưng vù vì khóc, Shizuna bước đến ôm chặt Koichi. “Shi muốn trả thù. Shi muốn giết kẻ làm hại bố mẹ.”
Koichi vuốt nhẹ tấm lưng nhỏ bé của em gái, “Ừm, nếu tìm được hung thủ, ba anh em ta sẽ cùng giết hắn.”
----------------------------------------
Thấy Hagimura xuất hiện, quản lý cửa hàng tiện lợi ra chiều ngán ngẩm. Hagimura chỉ biết gượng cười đáp lại.
“Anh đến bao nhiêu lần cũng vậy thôi. Tôi nói rồi, đừng trông đợi gì ở tôi.” Quản lý nhíu mày.
“Tôi quay lại cho chắc mà. Anh đừng căng thẳng.”
“Nhưng anh cứ đến hoài, tôi bứt rứt lắm.” Quản lý mở ngăn kéo, lấy ra một bản photocopy. Đây là bức chân dung Hagimura mang đến hôm trước. “Tôi nói rồi, vị khách mua ô đêm đó không giống thế này. Tôi nghĩ là trẻ hơn. Mà cũng không rõ nữa, hơn mười ngày rồi còn gì.”
“Không nhất thiết phải là người mua ô. Chỉ cần thấy ai nhang nhác chân dung, anh báo cho tôi luôn nhé.”
“Hiểu mà. Đến giờ vẫn chưa nghĩ ra ai. Nghĩ ra là tôi báo ngay. Anh là Hagimura phải không? Tôi sẽ nhớ.”
Đúng lúc này, một cặp đôi bước vào. Quản lý liền tỏ thái độ không rảnh tiếp chuyện cảnh sát. Hagimura đành nói “Nhờ anh nhé!” rồi rời đi.
Hagimura nhìn đồng hồ. Đã hơn 10 giờ đêm. Hôm nay đến đây thôi, anh thầm nghĩ và giơ tay vẫy một chiếc taxi đúng lúc chạy qua, ngồi vào xe là xoa bóp bắp chân. Tính sơ quãng đường đã cuốc bộ mấy ngày qua, anh thở dài.
Lúc Hagimura về tới Phòng Cảnh sát Yokosuka, đồng nghiệp đang tan ca. Không thấy Kashiwabara đâu, Hagimura bèn hỏi thăm đàn anh Hidekazu.
“Kashiwabara? Cậu ta đi Kinugasa.” Hidekazu đáp.
“Kinugasa?”
“Nghe nói có anh chàng tuần nào cũng ăn trưa ở Ariake, chắc cậu ta đi tìm người này. Nhưng không biết tên, chỉ biết gã ta làm việc tại chi nhánh ngân hàng nào đó ở Kinugasa. Chắc phải tìm từng nơi mất.”
“Gã ta giống chân dung ạ?”
Hidekazu lắc đầu. “Gã lùn và mập, khác hẳn chân dung. Chắc Kashiwabara hi vọng gã biết ít nhiều về người trong bức họa.”
Hagimura gật đầu. “Ra vậy.”
Taisuke trông thấy kẻ có khả năng là hung thủ. Đây là một manh mối quan trọng. Nhiều điều tra viên đã cầm chân dung đi tìm kiếm thông tin. Phạm vi điều tra tập trung vào các mối quan hệ của vợ chồng nạn nhân và các vị khách hay lui tới Ariake. Hơn mười ngày trôi qua, vẫn chưa tìm ra ai đáng nghi.
“Hay chúng ta đi sai hướng.” Hidekazu nói. “Nhỡ đâu chân dung phác họa không giống, hoặc hung thủ vốn chẳng quen biết vợ chồng Ariake. Phòng 1 cũng chưa thu được thông tin gì giá trị. Vụ này dài hơi đây.”
Không một bằng chứng nào cho thấy vợ chồng Ariake nợ nần chồng chất. Phòng 1 của Sở vốn ưu tiên điều tra theo hướng tiền bạc, nhưng xem xét động thái hai, ba ngày qua, dường như họ lại chuyển trọng tâm sang dò tìm manh mối quanh hiện trường án mạng.
“Bên thư viện thế nào rồi anh?” Hagimura hỏi.
“Chỗ người ta bảo trông thấy vợ chủ quán ấy hả? Chịu, tôi không rõ. Chắc không liên quan đâu.” Hidekazu lơ đễnh đáp và mặc áo khoác, xem chừng chuẩn bị ra về.
Trước hôm án mạng, có người bắt gặp Toko ở cửa thư viện gần nhà. Nhân chứng là chủ cửa hàng rau và có quen Toko. Anh ta lái xe tải nhỏ giao rau chạy ngang qua đúng lúc Toko bước vào thư viện.
Thủ thư lại nói, không nhớ là trông thấy Toko, cũng không có phiếu mượn sách nào của bà. Tuy nhiên thư viện cho đọc báo và tạp chí tại chỗ, nên nhiều điều tra viên nhận định Toko đến đây vì lý do này.
“Tôi về trước nhé.” Hidekazu tạm biệt rồi ra khỏi phòng.
Liền đó, Kashiwabara trở về với áo khoác vắt trên vai, nách áo sơ-mi ướt sũng.
Thấy Hagimura, ông khẽ giơ tay chào rồi ngồi phịch xuống ghế, lấy trong túi áo sơ-mi ra một điếu thuốc, ngậm vào miệng châm lửa, rít một hơi thật sâu rồi nhả khói, nhưng trông không sảng khoái cho lắm. Mấy hôm nay ông hốc hác thấy rõ, sắc mặt cũng vàng vọt, chỉ riêng đôi mắt vẫn sáng quắc.
“Anh đi Kinugasa à?” Hagimura bắt chuyện.
Kashiwabara gật đầu, kéo gạt tàn về phía mình, “Tôi đi gặp một nhân viên kinh doanh của ngân hàng Shinkin. Có người bảo gã ta là khách quen của Ariake, nhưng gã khẳng định mới đến ăn khoảng ba lần. Đúng là đồn đại thất thiệt.”
“Anh có cho gã xem chân dung không?”
“Có, gã bảo không có ấn tượng gì.” Kashiwabara xoay cổ làm khớp xương kêu răng rắc, lại hỏi, “Phía cậu thế nào?”
“Cũng tay trắng. Em vẫn quanh quẩn mấy cửa hàng tiện lợi và siêu thị thôi.”
“Hay hung thủ không phải người địa phương?” Kashiwabara ngậm thuốc, trải bản đồ Yokosuka ra bàn. “Xem xét thời điểm gây án, nếu hung thủ ở nơi khác thì ắt phải lái xe đến. Hắn đậu xe ở đâu?”
“Phòng 1 đã kiểm tra camera giám sát ở bãi đỗ xe gần đó. Tiếc là không thấy ai giống kẻ trong phác họa.”
“Nếu là hung thủ, tôi sẽ không chọn bãi đỗ xe gần hiện trường. Đậu xe lề đường lại càng nguy hiểm, bởi người dân xung quanh sẽ gọi cảnh sát. Thà rằng đỗ xe ở xa hơn một chút, bù lại an toàn. Chọn một bãi đỗ có hàng ngàn xe ra vào mỗi ngày, dù lái xe đến rồi về lúc nửa đêm cũng chẳng ai nghi ngờ…” Kashiwabara đảo mắt quanh bản đồ và dừng lại ở một điểm. Ông chỉ vào đó, “Chỗ này thì sao?”
Hagimura tới gần, chăm chú nhìn bản đồ. Kashiwabara đang chỉ một trung tâm mua sắm lớn ở Shioiri, bên trong có vài quán ăn, rạp chiếu phim và khu trò chơi điện tử. Tất nhiên, bãi đỗ xe cực kì rộng.
“Cách hiện trường gây án khá xa, đi bộ mệt lắm.”
“Chưa đến mức không đi nổi. Ngoài ra còn một nơi nữa.” Kashiwabara chỉ vào khách sạn nằm đối diện trung tâm mua sắm. “Bãi đỗ xe ở đây cũng rất lớn.”
“Nó có tận ba tầng hầm đỗ xe.”
“Phí gửi xe ở đây thu bằng máy tự động nhỉ?”
“Vâng, nhưng chắc cũng có người quản lý ở lối ra.”
“Tốt quá, tôi sẽ nhờ người ta xem qua chân dung.” Kashiwabara dụi điếu thuốc thứ hai vừa châm vào gạt tàn, cầm áo khoác đứng dậy.
“Anh đi luôn à?”
“Đằng nào về nhà cũng chẳng làm gì.” Kashiwabara vắt áo khoác lên vai, bước ra cửa.
“Đợi chút, em đi với.” Hagimura đuổi theo.
Hai người đón taxi ở cổng cơ quan và quyết định đến khách sạn trước. Kashiwabara ngồi bắt tréo chân, tay gõ nhẹ lên đầu gối, mắt đăm chiêu nhìn ra cửa sổ xe, bộ dạng bồn chồn.
“Ba anh em nhà kia… chắc sẽ phải vào trại.” Gần đến khách sạn, ông mới mở lời.
“Trại trẻ mồ côi ấy ạ?”
Kashiwabara khẽ gật đầu. “Không thể nhờ cậy họ hàng. Không phải ruột rà, bình thường lại ít gặp gỡ. Ở đó lũ trẻ cũng không thoải mái được.”
“Quán ăn Ariake thì sao?”
“Tôi chịu. Vợ chồng họ nợ ngân hàng, nên chắc sẽ phải thanh lý thôi.”
“Tiếc thật…” Từ nay không còn cơ hội ăn món cơm bò băm kia nữa rồi, Hagimura nghĩ.
----------------------------------------
Thấy Taisuke toan bỏ mô hình xe tăng vào thùng carton, Koichi ở bên cạnh liền giật lấy. “Mày vừa lấy một mô hình Gundam mini còn gì. Mày quên là chỉ được đem theo một món đồ chơi à?”
“Đây là thứ cuối cùng bố mẹ mua cho em…”
“Vậy thì bỏ Gundam lại. Người ta dặn càng ít hành lý càng tốt mà.”
“Cho em mang Gundam với cái này thôi, đi mà!” Taisuke chắp tay van nài.
“Không được. Phải dành chỗ để đựng quần hoặc tất. Thiếu đồ chơi vẫn sống được chứ thiếu đồ mặc là gay to. Sau này không ai mua cho chúng ta nữa đâu.”
Taisuke buồn bã cúi đầu, lấy mô hình Gundam ra khỏi thùng carton. Cậu nhìn qua nhìn lại giữa hai món đồ chơi một lúc, cuối cùng cho Gundam vào thùng và để xe tăng lên bàn học.
Rời mắt khỏi em trai, Koichi quay lại với công việc của mình. Cậu đang cất đồ lót, quần áo, đồ dùng học tập vào thùng carton. Koichi đóng hành lý cả cho Shizuna nên lượng đồ khá nhiều.
Shizuna nằm trên giường, không phải đang ngủ mà đang hờn dỗi. Cô bé có hai món đồ chơi yêu thích là thỏ nhồi bông và gối hình voi. Khi Koichi nói phải chọn một trong hai, Shizuna liền bật khóc.
Thật lòng Koichi muốn để Taisuke và Shizuna mang theo những thứ chúng thích. Tuy chưa hình dung được cuộc sống ở cô nhi viện ra sao, nhưng Koichi đoán chắc không phải ngày nào cũng hạnh phúc, vui vẻ. Anh em cậu ắt phải chịu đựng rất nhiều. Khi ấy, những món đồ chơi thân thương sẽ mang lại phần nào an ủi.
Tuy nhiên Koichi cảm thấy không nên dựa dẫm vào những thứ đồ chơi đó. Thay vào đó, nên học cách tự kiềm chế ngay từ bây giờ. Linh cảm mách bảo, mới thế này đã không chịu đựng được, tương lai sẽ càng khó sống.
Đưa anh em Koichi vào cô nhi viện là quyết định của người lớn. Dù cũng được hỏi ý kiến, nhưng ba anh em đâu còn lựa chọn nào khác.
“Có rất nhiều bạn giống các con. Tuy hoàn cảnh khác nhau, nhưng đều đột ngột mất bố mẹ do tai nạn nào đó. Một số may mắn được họ hàng nhận nuôi, còn hầu hết không nơi nương tựa sẽ vào cô nhi viện. Đây không phải trường hợp hiếm gặp. Nhiều người lớn lên ở cô nhi viện, về sau vẫn đạt được những thành tựu to lớn trong xã hội. Vì vậy, điều quan trọng là ra đời các con sẽ sống thế nào kia.”
Nghe giọng điệu vừa như thuyết phục vừa như động viên của thầy chủ nhiệm, Koichi nghĩ bụng, “Con hiểu hết, hiểu rõ hơn thầy cơ.”
Cô nhi viện đã nhắn mang nhiều hành lý cũng không có chỗ để, nên mỗi người chỉ đóng gói một thùng carton thôi. Quần áo và dụng cụ học tập của ba anh em xếp gần như đầy ắp ba thùng carton. Koichi đứng lên, nhìn xuống các em.
“Xuống nhà lấy kỉ vật của bố mẹ nào. Mỗi đứa hai món, một của bố và một của mẹ.”
Taisuke uể oải bò dậy, Shizuna vẫn nằm lì trên giường.
Koichi thở dài. “Shi, đủ chưa? Không lấy thì sau này khóc lóc hối hận anh cũng kệ đấy. Chúng ta chỉ còn hôm nay thôi, từ mai không thể về đây được nữa.”
Shizuna đành buông thú nhồi bông đang ôm và ra khỏi giường.
Ba anh em xuống cầu thang, vào phòng ngủ của bố mẹ. Đây là lần đầu tiên sau án mạng Koichi quan sát kĩ căn phòng. Lần trước xem xét theo yêu cầu của cảnh sát, thật ra cậu gần như không dám mở to mắt nhìn cho đàng hoàng.
Phòng ngủ này cũng là phòng tiếp khách của gia đình, là nơi họ ăn cơm ngày ba bữa. Phòng có bàn thấp lớn cho năm người ngồi quanh, bàn thờ Phật và TV. Tủ âm tường đặt máy sưởi chạy dầu. Mùa đông đến, nhà họ lấy nó ra và cất quạt điện vào.
Căn phòng không còn vết tích nào của vụ sát hại, vì các thầy cô trường tiểu học và hội phụ huynh đã xin phép cảnh sát cho dọn dẹp sạch sẽ. Dù vậy, Koichi vẫn thấy phảng phất mùi máu tanh.
Shizuna lại gần bàn trang điểm của Toko, ngồi xuống trước gương rồi cầm thỏi son và hộp phấn. Koichi nhớ lại cảnh cô bé chăm chú ngắm mẹ trang điểm.
“Em lấy cả hai cũng được.” Koichi nói.
“Thật ạ? Nhưng…”
“Một cái phần anh. Shi giữ giùm anh nhé.”
Shizuna gật đầu.
Taisuke ngắm đồng hồ đeo tay của bố. Chiếc đồng hồ màu vàng đã cũ mà Yukihiro vẫn hay phổng mũi khoe là hàng hiệu. Cậu hỏi, “Em lấy cái này được không?”
“Được chứ.”
“Anh hai mang gì đi?”
“Anh chọn sẵn rồi.”
Dứt lời, Koichi mở ngăn kéo bàn thờ Phật.
Cuốn sổ ghi chép công thức nấu ăn vẫn nằm đó. Cậu lấy ra, lật soàn soạt. Chữ chi chít trên những trang giấy ố vàng.
“Chỉ cần cái này là đủ.” Koichi nói với Taisuke và Shizuna. “Có nó, anh có thể nấu các món của bố bất cứ lúc nào.”
----------------------------------------
Năm mới sang, cũng là lúc Hagimura cảm thấy linh tính chẳng lành sắp thành sự thật.
Đã gần sáu tháng trôi qua từ khi vợ chồng chủ quán Ariake bị sát hại, cảnh sát vẫn chưa phá án xong. Dựa vào manh mối quan trọng nhất là bức phác họa chân dung hung thủ, các điều tra viên đã thẩm vấn khoảng hai nghìn người mà không tìm ra nghi phạm.
Tình trạng nợ nần của vợ chồng họ vẫn là ẩn số. Tuy nhiên, ngay trước khi án mạng xảy ra, hai người đã rút từ hai tài khoản tổng cộng khoảng 2 triệu yên [part0000.html#fn5]. Nhân viên ngân hàng cho biết đều do chính chủ đến rút.
Vì không tìm thấy số tiền, cảnh sát nghi ngờ chính hung thủ mang đi, dù tiền vừa rút đã tình cờ bị cướp thì nghe không mấy thuyết phục. Phải chăng hung thủ biết hai vợ chồng đã chuẩn bị khoản tiền mặt lớn nên quyết định ra tay ngay trong đêm. Ai biết việc rút tiền? Và các nạn nhân rút nhiều tiền như thế để làm gì?
Điều tra viên rà soát nhà Ariake kĩ càng đến mấy cũng không tìm ra lời giải cho những câu hỏi trên.
Một tháng trôi qua, ban chuyên án bắt đầu mất kiên nhẫn. Đối với án mạng kiểu này, giải quyết sớm đến đâu là phụ thuộc vào giai đoạn đầu điều tra. Ấy vậy mà, dù đã huy động đông đảo nhân lực miệt mài thu thập thông tin và thẩm vấn nhiều ngày liền, manh mối vẫn bóng chim tăm cá, ai nấy sốt ruột là phải thôi.
Có lần, một điều tra viên Phòng 1 rũ rượi trở về, nhìn chân dung dán trên tường, anh ta thốt lên, “Bức họa có giống thật không trời?!”
Nghe vậy, Hagimura chợt có linh tính chẳng lành, rằng án mạng này sẽ vĩnh viễn không lời giải.
Năm mới đến trong bầu không khí ngày càng nặng nề của ban chuyên án.
Một tuần sau bài chúc mừng năm mới phát qua loa của trưởng phòng cảnh sát Yokosuka, địa bàn họ liền có án mạng khác.
Xác một cô gái trẻ nằm lăn lóc ở bãi đất trống gần nút giao thông Yokosuka, bị hãm hiếp và siết cổ đến chết bằng một loại dây nào đấy. Cảnh sát tìm thấy túi xách chắc là của cô trong bụi cây bên cạnh, ví đã bị lấy đi. Trong túi xách có giấy phép lái xe nên xác định được ngay danh tính nạn nhân. Cô là nhân viên của siêu thị gần đó, chắc là bị tấn công trên đường về nhà.
Hagimura và đồng nghiệp lập tức có mặt theo lệnh triệu tập. Theo thông lệ, anh chịu trách nhiệm thu thập thông tin quanh hiện trường vụ án. Nhận phân công xong, anh thầm nghĩ, vậy là hết duyên với án mạng kia rồi.
Tất nhiên ban chuyên án vụ Ariake vẫn đặt ở Phòng Cảnh sát Yokosuka, song nhân lực tham gia đã giảm đáng kể, hiện tại chỉ còn hơn hai chục người, mà con số cũng chỉ trên danh nghĩa, chứ thực tế chẳng mấy khi thấy mặt đồng nghiệp Phòng 1 xuống đây. Hagimura và Kashiwabara đều ở ban chuyên án, song giờ chỉ thụ động chờ tin.
Một đêm lạnh giá đi điều tra về, hai người vào quán bánh cá hầm. Án mạng cô siêu thị sắp giải quyết xong. Cảnh sát đã bắt giữ một thanh niên học cùng cấp ba với cô. Bạn học đều biết hắn từng đeo bám nạn nhân. Bằng chứng quyết định để bắt giữ là dấu vân tay của hắn trên chiếc túi xách bị quăng trong bụi cây.
“Vụ nào cũng phanh phui dễ dàng thế này thì tốt quá!” Hagimura cảm thán.
Kashiwabara nghe ra ý anh, liền hỏi, “Cậu muốn nhắc đến vụ Ariake?”
Hagimura gật đầu, xắn nhỏ khoai tây bằng đôi đũa dùng một lần, “Đồng ý là không có bằng chứng nào khác ngoài chân dung và cái ô được cho là của hung thủ, lại thêm án mạng phát sinh nửa đêm nên không tìm ra nhân chứng… Cơ mà sao lại đến mức đi vào ngõ cụt chứ? Rõ ràng là người quen gây án, anh không nghĩ chỉ cần làm rõ các mối quan hệ xoay quanh vợ chồng Ariake là tìm ra hung thủ sao?”
Kashiwabara vừa rót bia cho mình vừa lắc đầu. “Vẫn không tìm ra thì làm sao bây giờ! Cậu biết tôi đã cầm phác họa đi hỏi bao nhiêu người không?!”
“Biết chứ. Em biết anh chạy đôn chạy đáo hơn bất cứ ai. Vì thế em mới bực điên người.”
“Tôi tin chắc hung thủ không phải người quen! Ít nhất cũng không phải người hay qua lại với hai vợ chồng. Bởi tôi đã xem xét tất cả các đối tượng đó, không sót một ai.”
“Nếu không quen, còn lâu vợ chồng họ mới mời vào nhà lúc nửa đêm.”
“Khó hiểu thật. Tôi tìm gặp cả bồ cũ của bà vợ cơ.”
“Em biết, không thu hoạch được gì.”
“Ừ. Chỉ tổ đi mua đường thôi.” Kashiwabara nốc bia ừng ực.
Khoảng hai tuần sau vụ án, nhóm điều tra quan hệ xã hội của vợ chồng Ariake đã tập trung vào quá khứ Toko.
Không tìm thấy manh mối nào quanh hai vợ chồng, cảnh sát chuyển sang tìm hiểu quá khứ từng người. Và họ đặc biệt quan tâm đến chi tiết hai vợ chồng chưa làm thủ tục kết hôn chính thức, cả hai đều có con riêng. Koichi và Taisuke là con ruột Yukihiro. Taisuke chào đời không lâu thì mẹ lũ trẻ ốm chết. Shizuna là con gái Toko, hộ khẩu không ghi tên cha. Nói cách khác, cô bé là con ngoài giá thú.
Toko từng làm gái quán bar ở Yokohama, gặp gỡ một người đàn ông rồi sinh hạ Shizuna. Có tiếp viên làm cùng Toko thời ấy cho biết, người đàn ông kia là quản lý ở một công ty, vợ con đàng hoàng. Dẫu vậy, Toko vẫn chấp nhận sinh con và nuôi dạy một mình.
Họ thật của Toko là Yazaki. Shizuna theo họ mẹ, nhưng nhà trường đồng ý cho cô bé dùng họ Ariake để tránh bạn học thắc mắc tại sao Shizuna khác họ với hai anh trai.
Vì lẽ gì Ariake Yukihiro và Yazaki Toko không làm thủ tục kết hôn? Câu trả lời nằm ở người đàn ông mà Toko từng qua lại, tức bố Shizuna.
Người này kể, khi Toko quyết định sinh Shizuna, cả hai đã thống nhất là ông ta không nhận con, bù lại sẽ chu cấp một khoản nhất định đến khi đứa bé trưởng thành. Giao hẹn thêm là nếu Toko kết hôn, ông ta liền ngừng chu cấp. Có lẽ Toko tiếc khoản tiền ấy nên mới hoãn kết hôn, và Yukihiro cũng nghĩ chẳng cần vội vàng làm gì.
Khi Kashiwabara đến gặp, người đàn ông càu nhàu, “Tôi còn không biết là Toko đang sống chung với một chủ quán ăn đấy. Cô ta lừa tôi kha khá tiền rồi.” Nhưng khi tra cứu sao kê ngân hàng, cảnh sát phát hiện ra rằng việc chu cấp đã gián đoạn hơn một năm.
Kashiwabara hỏi giờ có định đón Shizuna về nuôi không, người đàn ông không chỉ gạt phắt “Đùa à!” mà còn bồi thêm. “Tôi có muốn đứa bé đâu, tại Toko sống chết đòi sinh nên tôi mới nhượng bộ đấy. Thành ra chưa gặp nó lần nào, mà chẳng biết nó có phải con mình thật không.”
Kashiwabara kể, nghe đến đây ông suýt lao vào đấm hắn ta. Dù không phát hiện điểm nào chứng tỏ người đàn ông này liên quan đến vụ án, vài điều tra viên bận tâm về các mối quan hệ phức tạp vẫn kiên trì theo dõi thêm một thời gian, cuối cùng chỉ tốn công vô ích.
“Anh biết không, từ khi trên Sở lập ban chuyên án, tỉ lệ phá án gần đây gần như đạt 100%, cao hơn hẳn Tokyo với Osaka.”
“Mới nghe lần đầu đấy.”
“Vụ Ariake sẽ ra sao nhỉ?”
Kashiwabara trầm ngâm, vẻ mặt chua xót, “Ai biết! Có thể ba năm sau sẽ chỉ còn chúng ta và lũ trẻ nhớ về vụ việc.”
Hagimura thở dài. “Lời tiên đoán chẳng tốt đẹp gì.”
“Tôi có muốn nói thế đâu!”
Dứt lời, Kashiwabara uống cạn bia.
Tiếc là tiên đoán của Kashiwabara lại thành sự thật. Đừng nói ba năm, mới một năm trôi qua mà ở cơ quan họ chẳng còn ai nhắc đến vụ Ariake nữa. Trên Sở vẫn tiếp tục điều tra, nhưng không thấy thông báo gì về tiến triển.
Thêm một thời gian nữa, chính Hagimura cũng quên bẵng ba anh em nhà Ariake.
----------------------------------------
Tự dưng bị lay vai, Taisuke choàng tỉnh. Cậu ngơ ngác nhìn quanh thì thấy Koichi đứng ngay bên cạnh.
“Mày sao vậy? Anh đã dặn phải hoàn thành bài tập cơ mà!”
“A… Em ngủ quên.” Taisuke nuốt nước bọt đánh rột, nhìn lên bàn mới thấy cuốn vở đang mở đã ướt đẫm nước bọt.
“Bó tay. Thôi, lát nữa anh giúp mày làm.”
“Ui, thật ạ? May quá!”
“Chỉ tối nay thôi. Giờ thì mau chuẩn bị đi.”
“Xong rồi. Em chuẩn bị từ hôm qua cơ.”
Taisuke leo lên thang của giường hai tầng bên cạnh. Cậu ngủ giường trên, còn Koichi ngủ giường dưới. Kể từ khi mấy anh em vào cô nhi viện đến giờ, vị trí ấy chưa từng thay đổi.
Khi Taisuke cầm ba-lô leo xuống, Koichi mở rèm dưới của giường tầng còn lại trong phòng, bảo cậu bé mập mạp đang đọc truyện tranh dưới ánh đèn bàn.
“Tsuyoshi, như sáng nay đã kể, giờ tao với Taisuke ra ngoài xíu. Mày làm giống mọi khi giúp tao nhé.”
Cậu bé tên Tsuyoshi chớp đôi mắt tròn. “Muộn thế này còn đi đâu? Lộ ra là ăn mắng đấy.”
“Không liên quan gì đến mày. Nếu mày giúp tao trót lọt, lần sau tao lại đãi mày ramen.”
Tsuyoshi liền vui vẻ gật đầu. Lúc nào cậu ta cũng thèm ăn, đến nỗi bác gái ở nhà ăn phải thương tình cho cậu ta suất đầy hơn mọi người.
Koichi mở cửa sổ thám thính tình hình bên ngoài, rồi ngoái lại gật đầu với Taisuke, “OK! Thời cơ đây rồi!”
Taisuke thò tay vào gầm giường lôi cuộn dây leo núi bằng nhựa ra.
Lần đầu tiên Taisuke sử dụng nó là năm lớp Tám. Khi đó cậu rất sợ, giờ thì quen rồi. Cậu ròng dây qua chân giường và thả phần còn lại ra ngoài cửa sổ.
Koichi mang găng tay, luồn dây vào dụng cụ leo núi gọi là vòng số 8 đã gắn ở thắt lưng rồi nhảy phóc lên cửa sổ.
“Anh xuống trước nhé.” Dứt lời, Koichi thoăn thoắt trượt xuống trong tư thế mặt quay vào tòa nhà.
“Đỉnh thật!” Tsuyoshi thốt lên đầy ngưỡng mộ.
Tao cũng siêu lắm đấy, Taisuke nghĩ bụng và nhảy lên bệ cửa sổ, cách mặt đất khoảng năm mét. Giữ vững nguyên tắc hạn chế nhìn xuống, cậu bắt đầu trượt theo dây, hơi vụng về. Tất nhiên, cách dùng vòng số 8 là Taisuke học của anh trai.
Sau khi tiếp đất an toàn, cậu vẫy tay với Tsuyoshi đang ngó theo. Cậu ta bắt đầu thu dây.
“Chẳng biết Shi ra được không.” Taisuke băn khoăn.
“Yên tâm đi.” Koichi rảo bước.
Hai anh em đi dọc tòa nhà đến bãi để xe đạp trong khuôn viên. Shizuna đã chờ sẵn, cô bé khoác áo cardigan bên ngoài đồ thể thao.
“Lâu quá! Em lạnh run người rồi này!”
“Mày đến sớm thật.” Taisuke nói. “Ra kiểu gì thế?”
“Em không dùng cách thô lậu như các anh đâu.”
“Chắc dùng mỹ nhân kế với Kawaguchi chứ gì?” Koichi cười nham hiểm. “Mới lớp Bảy mà đã…”
Kawaguchi là sinh viên đến đây làm tình nguyện, phụ trách việc gác đêm.
“Chà, nói sao ta… Mà mau đi thôi, lạnh quá.”
Koichi và Taisuke lấy xe đạp ra. Cả hai đều do Koichi đem về. Cậu nói là xe cũ mua bằng tiền làm thêm, chẳng rõ thực hư thế nào. Quản lý cô nhi viện cũng không làm to chuyện khi chưa có bằng chứng cho thấy cậu ăn cắp.
Để Shizuna ngồi sau xe, Koichi bắt đầu nhấn bàn đạp.
Taisuke phóng theo.
Tình huống này khiến kí ức đau đớn lại hiện về trong tâm trí Taisuke dù cậu chẳng muốn. Bởi thế khi nghe Koichi nhắc đến kế hoạch tối nay, Taisuke đã không muốn đi. Koichi liền bảo, “Đừng trốn tránh! Có trốn cũng chẳng ích gì. Không ai giúp được chúng ta hết. Hãy quay về và tự bắt đầu lại!”
Koichi đã lên lớp Mười hai, mùa xuân sang năm sẽ rời cô nhi viện. Cậu nói có một việc phải hoàn thành trước lúc rời đi.
Ba anh em dừng xe gần điểm đến rồi nằm dài trên cỏ.
“Mưa sao băng Sư Tử tức là các ngôi sao thuộc chòm Sư Tử trở thành sao băng ạ?” Shizuna thắc mắc.
“Không, chẳng liên quan gì đến chòm Sư Tử. Chỉ là chòm Sư Tử tình cờ nằm ở hướng có sao băng thôi.”
Nghe Koichi giải thích, Shizuna thốt lên, “Gì vậy chứ!”
Bầu trời không một gợn mây, khác hẳn đêm hôm ấy. Khi mắt đã quen với bóng tối, họ nhận ra tinh tú giăng đầy trên cao. Và rồi…
Như thể bù đắp cho đêm ác mộng năm xưa, sao băng nối nhau bay ngang qua nền trời tối đen. Shizuna reo lên, “Oaaa!”
Taisuke im lặng. Cảnh tượng đẹp đến nỗi cậu không thốt nên lời, thế mà nước mắt cứ trào ra.
“Chúng ta…” Koichi nói. “Chúng ta cũng như sao băng.”
Chưa hiểu ý anh trai, Taisuke im lặng lắng nghe.
“Cứ bay vô định, chẳng biết sẽ cháy rụi ở đâu. Tuy nhiên…”
Koichi hít một hơi thật sâu, tiếp tục.
“Ba chúng ta gắn bó chặt chẽ với nhau, lúc nào cũng có mối dây ràng buộc [part0000.html#fn6], nên không phải sợ gì hết.”
----------------------------------------
1. [part0000.html#fnref1] Perseid: Một trận mưa sao băng đáng chờ đợi với tần suất lên đến 60 sao băng một giờ khi đạt cực đỉnh. (Các chú thích trong sách là của người dịch hoặc ban biên tập tiếng Việt)
2. [part0000.html#fnref2] Yokosuka (thuộc tỉnh Kanagawa), từng có quân cảng nổi tiếng hồi Thế chiến II. Cà ri hải quân Yokosuka lừng danh đến nỗi được coi là nguồn gốc của cà-ri khắp Nhật Bản. Tuy nhiên công thức làm cà-ri hải quân lại học từ hải quân Anh. Bởi thế Yukihiro không coi nó là ẩm thực Nhật.
3. [part0000.html#fnref3] Tên gọi tắt phòng chuyên trách hung án của cảnh sát hình sự. Ngoài Phòng 1 (điều tra các vụ giết người, cướp của, hành hung, cưỡng dâm, bắt cóc…), còn Phòng 2 (phòng chống tội phạm kinh tế và công nghệ cao), Phòng 3 (quản lý hành chính trật tự xã hội), Phòng 4 (phòng chống tội phạm băng đảng). Trong trinh thám Nhật Bản thường chỉ xuất hiện Phòng 1.
4. [part0000.html#fnref4] Quán trọ kiểu truyền thống Nhật Bản, có phòng trải chiếu, phòng tắm chung… Giờ thường chỉ thấy ở các vùng suối nước nóng hoặc nông thôn xinh đẹp.
5. [part0000.html#fnref5] 2 triệu yên năm 1992 tương đương 365 triệu đồng Việt Nam hiện tại (2023).
6. [part0000.html#fnref6] Nhan đề của tác phẩm là Ryusei no Kizuna, nghĩa là sợi dây gắn kết (hoặc sự móc nối) bằng/của sao băng. Âm tiết tuy dài, nhưng về mặt kí tự, chỉ có ba từ chính. Nhằm tìm một nhan đề có độ dài tương đương và chứa đựng được ý nghĩa sợi dây gắn kết, móc nối, chúng tôi chọn từ xích. Ngoài ra, từ xích trong tiếng Việt còn bao hàm thêm một ý nghĩa nữa của tác phẩm, mà bạn đọc sẽ tìm thấy ở đoạn kết.