Virtus's Reader
XÍCH SAO BĂNG

Chương 2: Mục 3

2

Kim đồng hồ vừa điểm 2 giờ, Minamida Shiho xuất hiện ở đầu cầu thang, nhìn quanh quán và nhanh chóng nhận ra Hisanobu Takayama. Cô mỉm cười bước tới.

Shiho mặc bộ đồ màu xám nhạt. Thân hình cao thon nên chỉ mặc váy thường vẫn khoe được đôi chân dài miên man. Đây là điểm khiến Takayama mê mẩn.

“Xin lỗi, anh chờ lâu chưa?”

“Không, anh vừa đến thôi, còn chưa kịp gọi gì mà.”

“May quá!” Shiho cởi túi đeo vai, ngồi xuống ghế đối diện Takayama rồi đứng dậy như chợt nhớ ra điều gì. “Chúng ta nên ngồi cạnh nhau thì hơn.”

“Ồ, vậy hả?”

“Bởi mình sẽ cùng nghe anh ta giải thích mà.”

Dứt lời, cô ngồi xuống bên Takayama một cách tự nhiên. Mùi thơm như hoa tràn ngập khoang mũi anh. Shiho vẫy phục vụ và gọi một cốc trà sữa hoàng gia, Takayama gọi cà phê.

“Chọn món nào đắt hơn đi.” Shiho nói.

“Tại sao?”

“Dù sao anh ta cũng là người trả tiền. Anh đừng ngại. Mình chịu nghe anh ta nói chuyện còn gì.”

“Ừm, nhưng mà…”

Takayama cầm thực đơn xem giá. Đúng là trà sữa hoàng gia mà Shiho gọi đắt hơn cà phê, nhưng chỉ đắt hơn có hai trăm yên. Lợi nhỏ đã hí hửng… tâm lý bình dân của Shiho khiến tim Takayama đập nhanh hơn.

“Em thực sự xin lỗi.” Shiho chắp tay. “Tự dưng lại kéo anh vào chuyện này.”

“Đừng bận tâm. Lãi suất ngân hàng vẫn thấp nên anh đang phân vân chưa biết làm gì. Phải nói là vừa đúng lúc.”

“Anh nói vậy em cũng an tâm hơn. Dù sao thì em sợ nhất là gây phiền phức cho anh Takayama.”

“Em đừng khách sáo.” Takayama vươn tay cầm cốc, uống một ngụm cho đỡ khô cổ. Nghe cô gọi tên mình, tới giờ anh vẫn thấy xốn xang.

“Sao anh ta đến muộn thế nhỉ? Bắt mình chờ lâu quá, lạ thật đấy.” Dứt lời, Shiho liền “A!” một tiếng, đứng dậy bước sang chiếc bàn cách đó vài mét, có một thanh niên mặc vest nâu đang ngồi quay lưng lại. Cô vòng ra phía trước người ấy, cười nói. “Anh, sao lại ở đây? Bọn em ngồi kia nãy giờ rồi.”

“Hả?” Thanh niên ngoái lại, nhìn thấy Takayama liền đứng lên. “A, xin lỗi. Ôi không, tôi sơ ý quá.” Cậu kẹp cặp vào nách, tay cà phê đá tay biên lai đi sang bàn Takayama và Shiho.

“Cậu đến khi nào?”

“À… khoảng hai mươi phút trước.”

“Ừm, hình như lúc tôi đến cậu đã ngồi ở đấy rồi.” Takayama nhớ lại.

“Vậy à? Xin lỗi vì đã không nhận ra. Tôi cứ nghĩ anh sẽ đến cùng Shiho.”

“Lúc em đến anh cũng có nhận ra đâu?”

Nghe Shiho bắt bẻ, thanh niên tỏ ra xấu hổ, “Cũng phải. Thật ngại quá.”

“Thế nên anh mới không đạt được chỉ tiêu của ngân hàng đấy.”

“Đã bảo đừng nói vậy mà.” Thanh niên vẫn đứng, lấy danh thiếp từ túi trong áo vest. “Chắc anh nghe Shiho kể rồi, đây là chút thông tin về tôi.”

Danh thiếp ghi: Komiya Yasushi, Phòng Kinh doanh, Ngân hàng Sankyo chi nhánh Nihonbashi.

Takayama có mở tài khoản ở Ngân hàng Sankyo. Chắc Shiho nhớ ra nên mới nhờ đến anh. Cô kể rằng đàn anh thời đại học đang gặp khó khăn do không hoàn thành chỉ tiêu, nên mong anh giúp đỡ.

“Cảm ơn anh lắm! Anh đã giúp tôi rất nhiều.” Yasushi cúi đầu lia lịa.

“Anh ngồi xuống cái đã. Đứng nói chuyện dễ gây chú ý.” Shiho nhắc.

“À, vậy tôi xin phép.” Cuối cùng Yasushi cũng ngồi xuống.

Thanh niên này mang bộ dạng điển hình của nhân viên ngân hàng. Tóc rẽ ngôi vừa vặn, chải chuốt gọn gàng. Kính gọng vàng không quá thời trang, màu cà-vạt cũng đơn điệu. Người không cao lắm, nhưng khi ngồi lại có cảm giác rất cao, có lẽ là nhờ ngồi thẳng lưng.

Thấy Yasushi chững chạc, Takayama cũng an tâm hơn. Anh không giỏi giao tiếp với người lạ.

“Anh, em vẫn chưa nói chi tiết với anh ấy đâu. Thật ra em cũng chưa hiểu lắm, mong anh giải thích cặn kẽ.”

“À, tất nhiên rồi. Vậy tôi sẽ giải thích cho hai người nhé.” Yasushi mở cặp lấy một tờ giấy, đặt trước mặt Takayama và Shiho. “Tôi xin giới thiệu về trái phiếu đô-la do Công ty Tài chính Châu Âu phát hành. Thời hạn khoảng hai năm và lãi suất hằng năm là 4,3% tính bằng đô-la Mỹ.”

“Tức là trong hai năm không thể hủy hợp đồng ạ?” Shiho hỏi.

“Hủy thì hủy được, nhưng tiền gốc không đảm bảo. Vì công ty tài chính dùng tiền khách gửi đầu tư vào các kênh khác nhau để thu lợi nhuận mà, vốn đầu tư phập phù dễ gây ra thua lỗ. Nên em cứ đợi đến ngày đáo hạn thì gốc và lãi đều đảm bảo.”

“Công ty tài chính anh nói đấy có ổn không? Sẽ không phá sản chứ?” Shiho ngờ vực hỏi.

“Trên đời làm gì có công ty nào chắc chắn không phá sản.” Yasushi đáp và mở sổ tay. “Ừm… Có bảng xếp hạng cho công ty dạng này…”

Theo Yasushi, Moody’s [part0001.html#fn1] xếp nó vào hạng Aaa, còn S&P [part0001.html#fn2] xếp vào AAA. Takayama không hiểu cậu nói gì, nhưng công ty đó xem chừng đáng tin cậy.

Shiho hỏi thêm vài câu nữa. Yasushi cẩn thận giải đáp từng câu một. Dù là đàn anh, song cậu không hề tỏ vẻ bề trên, nói năng với Shiho rất khách sáo lịch sự. Thái độ chân thành ấy khiến Takayama có cảm tình, tự nhủ gửi gắm cho người này cũng yên tâm. Thật ra khi nghe họ trao đổi về sản phẩm đang được mời chào, Takayama cũng không hiểu mô tê ra sao, bởi anh mù tịt tài chính.

“Anh à! Anh thấy thế nào ? Em nghĩ là ổn đấy.” Shiho hỏi Takayama.

“Cũng được. Tùy em quyết.” Takayama trả lời. Câu “Tùy em quyết” khiến anh rung động vì cảm giác như mình đã xem Shiho là bạn đời.

“Anh bảo tối thiểu là 2 triệu yên [part0001.html#fn3] đúng không?” Shiho hỏi lại.

“Được thế anh sẽ rất biết ơn.”

“Em nói qua điện thoại rồi, em chỉ có 500 nghìn yên, còn lại anh ấy trả cũng được chứ?”

“Tất nhiên! Nhưng chỉ một người đứng tên thôi.”

“Vậy dùng tên anh ấy đi.”

“Ừ. Tuy nhiên hết hạn hai năm, gốc và lãi sẽ được gửi cả vào tài khoản anh Takayama. Không sao chứ?” Yasushi nhìn Takayama và Shiho để xác nhận.

“Không sao hết.” Shiho đáp ngay. “Đoạn sau bọn em tự lo liệu. Chưa biết lúc đó thế nào. Có khi toàn bộ tiền của em đều chuyển sang tài khoản anh Takayama rồi ấy chứ.”

Nghe vậy, Takayama thấy người nóng bừng lên, bất giác nhìn Shiho. Trông cô vẫn thản nhiên như thể phát ngôn vừa rồi chẳng phải chuyện gì quan trọng. Cô còn nhìn anh như tìm kiếm sự đồng thuận, “Anh nhỉ?”

“Ừm.” Giọng anh hơi khàn đi.

“Anh xin lỗi! Chúng ta kí hợp đồng tại đây luôn được không?” Yasushi lấy trong cặp ra đủ loại giấy tờ.

Đầu tiên là kí và đóng dấu hợp đồng, tiếp theo là kí và đóng dấu giấy rút vốn. Đến mục điền số tiền, Takayama bỗng ngẩng lên, “Hay để tôi chi hết được không?”

“Ý anh là sao?”

“Tôi sẽ chuyển 2 triệu yên luôn, cho đỡ rắc rối.” Anh nhìn sang bên cạnh. Shiho cũng đang điền giấy rút vốn với số tiền 500 nghìn yên.

“Không vấn đề gì, nhưng…” Yasushi nhìn Shiho.

“Không được!” Shiho kiên quyết phản đối. “Em không muốn anh Takayama gánh hết! Em đã rủ rê anh ấy, nên em cũng sẽ bỏ tiền.”

“Nhưng…”

Cô lắc đầu. “Em không chấp nhận! Thật ra em muốn góp một nửa cơ.”

Takayama cười khổ, thở dài đáp, “Anh hiểu rồi. Em bướng thật đấy.”

“Em muốn sòng phẳng trong chuyện tiền bạc thôi.” Dứt lời, cô lại điền giấy tiếp.

Điền xong, Takayama và Shiho đưa sổ tiết kiệm cho Yasushi. Yasushi kí vào giấy biên nhận rồi trả lại cho hai người.

“Chờ tôi khoảng hai mươi phút nhé? Tôi sẽ làm thủ tục ngay.” Yasushi ôm cặp đứng lên.

“Anh đi cẩn thận.” Shiho nhẹ nhàng vẫy tay.

Yasushi đi về phía cầu thang, được mấy bước đã quay lại. Cậu áy náy nhìn Takayama, “Tôi quên mất một việc quan trọng. Hôm nay anh có mang thẻ bảo hiểm không?”

“Thẻ bảo hiểm y tế nhỉ? Cô ấy có dặn nên tôi mang theo đây.” Takayama lấy thẻ trong túi áo khoác đưa ra.

“Anh ạ, sao lại cần cái này?” Shiho bất mãn hỏi.

“Anh xin lỗi, gần đây thủ tục rườm rà hơn, nên…”

Sau khi Yasushi rời đi, Shiho gọi thêm ly nước cam, “Anh muốn uống gì nữa không?”

“Không cần đâu, anh vẫn còn cà phê.”

“Em thực sự xin lỗi, tự dưng lại nhờ anh việc vô lý như vậy…”

“Có gì đâu, anh hiểu mà. Anh thấy khá hay đấy chứ. Để tiền nhàn rỗi thì phí lắm.”

“Cảm ơn anh.” Shiho mỉm cười.

Dù mới quen biết chưa đầy một tháng, nhưng qua việc hôm nay, Takayama cảm thấy khoảng cách đôi bên đã thu hẹp đáng kể. Tất nhiên còn quá sớm để cầu hôn, chỉ là trực giác mách bảo, cứ đà này chắc chắn anh sẽ thỏa nguyện.

Người đẹp như vậy sẽ thành vợ mình… Takayama ngây người ngắm Shiho đang uống nước cam bên cạnh. Chỉ thế thôi đã đủ khiến anh hạnh phúc rồi.

“Sao anh?” Nhận ra ánh mắt Takayama, Shiho chớp chớp mắt.

“À không, không có gì.” Takayama nhìn đi chỗ khác, anh vốn chẳng phải kiểu người có thể leo lẻo mấy câu “Anh say đắm em mất rồi.”

Yasushi quay lại, trán lấm tấm mồ hôi, “Xin lỗi vì bắt hai người chờ lâu. Trước tiên, tôi xin phép trả sổ tiết kiệm, hai người kiểm tra lại nhé.” Cậu lấy hai cuốn sổ ra khỏi cặp, đặt trước mặt Takayama và Shiho.

Takayama cầm sổ xem, quả nhiên đã hụt 1,5 triệu yên.

“Còn đây là thẻ bảo hiểm. Cảm ơn anh nhiều lắm! Trong vòng một tuần trái phiếu sẽ được gửi đến, có vấn đề gì cứ liên lạc với tôi ạ.” Yasushi lịch sự dặn.

“Anh đạt chỉ tiêu chưa?” Shiho hỏi.

Yasushi mỉm cười nhẹ nhõm, gật đầu đáp, “Tất nhiên rồi. Chân thành cảm ơn hai người.”

“Lần sau đừng cầu viện bọn em nữa nhé.”

“Ngại quá! Anh nhất định sẽ đền đáp xứng đáng.” Yasushi cầm biên lai trên bàn, đứng dậy. “Thôi, tôi xin phép. Hôm nay tôi biết ơn nhiều lắm! Mong hai người tiếp tục ủng hộ Ngân hàng Sankyo.”

Yasushi gập người lia lịa và rời đi.

Takayama mỉm cười dõi theo, rồi nhận xét, “Cậu ta có vẻ hiền lành nhỉ?”

“Bởi vậy mới không hoàn thành chỉ tiêu đấy. Nghe nói anh ấy không bán theo kiểu ép buộc được.” Nhìn đồng hồ đeo tay, Shizuna ra chiều hoảng hốt. “Thôi chết! Đã giờ này rồi á! Em phải đi đây.”

“Em trốn việc à?”

“Sắp có cuộc họp. Anh Takayama cứ thong thả nhé.”

“Thôi, anh cũng đi luôn.”

Hisanobu Takayama bắt taxi trước quán cà phê. Tiễn anh xong Shiho mới cất bước. Không lâu sau, điện thoại trong túi cô đổ chuông.

“Alo?”

“Quý khách cảm thấy thế nào?”

“Tuyệt! No problem.” Cô đáp và nhìn quanh.

Ariake Taisuke đứng bên kia ngã tư với bộ vest nâu, kính gọng vàng, đóng bộ điển hình của nhân viên ngân hàng.

“Một tháng triệu rưỡi bọ. Chẳng béo bở tẹo nào!”

“Biết sao giờ. Chỉ thị của anh Ko mà! Em định lấy nốt nửa triệu kia.”

“Mày sẽ làm được thôi. Thằng kia mê mày như điếu đổ rồi.”

“Tất nhiên! Anh nghĩ em là ai?”

Taisuke nở nụ cười xấu xa, “Thôi, nói chuyện sau nhé.”

“Vâng.” Dứt lời, Shizuna cúp máy và khẽ vẫy tay với Taisuke.

----------------------------------------

Taisuke xuống ga Monzen–Nakacho thuộc tuyến tàu điện ngầm Tozai. Đi bộ dọc theo đường Kasaibashi một đoạn, cậu rẽ vào chung cư màu xám trước đại lý xe hơi. Chung cư khá cũ, thời buổi này rồi vẫn chưa được trang bị khóa tự động.

Taisuke leo thang bộ lên tầng ba, dừng chân ở căn 305. Phía trên cửa gắn đèn LED to cỡ hạt gạo. Sau khi chắc chắn đèn đang tắt, Taisuke mới lấy chìa khóa. Nếu đèn sáng thì phải rời đi ngay, đây là quy tắc Koichi đặt ra khi gắn đèn. Bởi tín hiệu đó đồng nghĩa với việc bên trong có người phục kích. Không chỉ cảnh sát mà rất nhiều người khác cũng đang truy lùng họ.

Căn hộ chỉ có một phòng nhưng rộng rãi thoải mái, kê hai giường đơn vẫn đảm bảo không gian cho Koichi làm việc. Tuy nhiên, ở đây không có các nội thất cần thiết cho hộ gia đình bình thường như bàn ăn, sofa.

Koichi đang ngồi ở bàn máy tính. Anh vốn sợ nóng nên ở nhà thường chỉ mặc áo ba lỗ.

“Xem chừng thuận lợi nhỉ?” Koichi cất tiếng, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính.

“Shi bảo anh rồi à?” Taisuke cởi áo khoác, tháo cà-vạt và ngồi xuống giường.

“Ừm, nó tạt qua Koishikawa xong mới đến đây.”

“Koishikawa?” Taisuke hỏi rồi gật đầu. “Tay thầy giáo kia á?”

“Hắn muốn thảo luận về chuyến du lịch nên gọi nó đến gần trường. Thầy bà gì mà mất nết! Giải lao giữa giờ cũng tranh thủ gọi cho con gái nhà người ta.”

“Chuyến đi suối nước nóng mà hôm trước Shi nói à?”

“Chắc vậy.”

“Anh định để nó đi?”

“Tất nhiên là không!” Koichi xoay ghế lại, nhặt phong bì bên cạnh ném cho Taisuke.

Taisuke mở ra xem. Bên trong đựng trái phiếu đô-la Mỹ mệnh giá 2 triệu do Hisanobu Takayama đứng tên sở hữu. Tất nhiên đây chỉ là đồ giả.

“Thấy anh siêu chưa?!” Koichi cười tự mãn.

“Dù vẫn như mọi khi, nhưng khâm phục anh ghê! Ai nghĩ đây là đồ giả chứ.”

“Tuần sau nhớ gửi qua bưu điện như thường lệ nhé.”

“Vậy là hai năm tới chúng ta có thể yên tâm nhỉ?”

“Mong thế. Chỉ sợ Takayama cần tiền đột xuất.”

“Tài khoản của anh ta còn hơn 5 triệu yên, với lại nghe nói anh ta còn các khoản tiền gửi khác. Nếu không gặp chuyện gì nghiêm trọng, anh ta sẽ không chọn cách phiền phức như hủy hợp đồng đâu.”

“Chắc thế. Mà chính vì vậy chúng ta mới nhắm vào anh ta.” Ngồi trên ghế, Koichi duỗi người vươn vai, đôi vai trần nổi cơ bắp cuồn cuộn.

Kế hoạch trái phiếu đô-la dùng để bẫy Hisanobu Takayama là một trong những phi vụ họ thích nhất. Không cần ép buộc mà vẫn moi được tiền, và rất lâu sau đối phương mới nhận ra mình bị lừa.

Nhược điểm của kế hoạch này là không kiếm được nhiều tiền. Hiện nay, ngân hàng quy định phải chứng minh chính chủ nếu muốn rút từ 2 triệu yên trở lên. Đôi khi rút dưới 2 triệu cũng cần xuất trình giấy tờ để chứng minh thân phận, nên họ mới mượn thẻ bảo hiểm y tế của Takayama. Tuy nhiên, chỉ với thẻ đó thì khó mà rút được hơn 2 triệu yên, do trên thẻ không có ảnh.

Chính vì thế, Shizuna mới kiên quyết từ chối khi Takayama đề nghị thanh toán toàn bộ số tiền. Taisuke tiếc nuối nghĩ, giá mà luật xác minh danh tính chưa ra đời, họ sẽ moi hết 5 triệu yên chứ đâu chỉ dừng ở 2 triệu!

“Nhân tiện, đã đến lúc nộp quỹ khoản doanh thu quý giá.” Taisuke kéo cặp lại.

Cậu rút phong bì ngân hàng, đặt trước mặt Koichi và thở một hơi dài. Những lúc thế này, cậu luôn râm ran tự hào.

Koichi liếc vào trong phong bì, gật gù, “Nửa triệu yên còn lại phải trông cậy vào diễn xuất của Shi rồi.”

“Shi bảo sẽ có cách. Nó tự tin lắm, còn hỏi ‘Anh nghĩ em là ai’ cơ.” Taisuke nhớ lại cuộc điện thoại với Shizuna.

“Không sao đâu. Con bé sẽ làm được thôi.” Koichi cười.

Ba anh em đã chiếm của Takayama 1,5 triệu yên, nhưng vẫn có thể lấy thêm nửa triệu yên nữa. Việc này không quá khó, chỉ cần Shizuna bảo Takayama rằng “Em cần tiền gấp, anh trả em nửa triệu yên nhé.” Takayama đầu tư 1,5 triệu yên nhưng nhận được trái phiếu trị giá 2 triệu yên nên hẳn sẽ yên tâm đưa 500 nghìn yên cho Shizuna. Tất nhiên, với điều kiện là lúc ấy anh ta chưa nhận ra đây là trò lừa đảo.

Toàn bộ kế hoạch tác chiến đều do Koichi soạn ra, và Taisuke phải công nhận là hay.

“Anh đang làm gì?” Taisuke vừa thay đồ vừa hỏi.

“Thu thập thông tin về đối tượng tiếp theo.” Koichi quay lại với màn hình máy tính.

“Anh chọn đối tượng chưa?”

“Tương đối rồi.”

“Tiếp theo là ai? Bác sĩ à?”

“Không phải bác sĩ! Thôi, đợi Shi tới rồi anh nói một thể.”

“Dù làm gì thì cũng là đại gia nhỉ?”

“Tất nhiên. Chúng ta nhắm vào bọn thừa tiền thôi.”

“Em sẽ đóng vai gì? Lại nhân viên ngân hàng à?”

“Không, không chơi chiêu ấy nữa. Mày sẽ là nhà buôn đá quý.”

“Nhà buôn đá quý? Lần đầu em đóng vai này!”

“Nghiên cứu cho kĩ vào. Phải dụ người ta mua viên kim cương 10 triệu yên cơ đấy.”

“Thật?!”

“Kịch bản thì giờ mới viết, nhưng anh định chơi một ván lớn.”

Taisuke đấm tay phải vào lòng bàn tay trái, đứng lên. Cậu mở tủ lạnh lấy một lon bia rồi bật nắp.

“10 triệu à? Phải dốc hết sức thôi.” Dứt lời, cậu uống bia.

----------------------------------------

Họ bắt đầu hành nghề lừa đảo từ ba năm trước, khi Shizuna vừa rời khỏi cô nhi viện đã dính bẫy kinh doanh chứng chỉ.

Lúc ấy, Koichi đang làm trong một công ty thiết kế nhỏ. Công việc này do đàn anh ở trường dạy nghề mà Koichi theo học sau khi tốt nghiệp cấp ba giới thiệu. Taisuke đổi chỗ làm xoành xoạch, thường gọi làm nghề tự do, nghe thì thoải mái nhưng thật ra chẳng bền chặt ổn định gì cả.

Hai anh em sống cùng nhau, về sau Shizuna cũng chuyển tới. Cô làm việc tại một quán ăn gia đình, thu nhập không đủ để ở riêng.

Một ngày nọ, Shizuna đang mua đồ thì một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, ăn vận chỉn chu lại gần bảo, “Em rất phù hợp với hình mẫu lý tưởng của chị, nên chị không kìm được mà đến bắt chuyện với em.” Cô ta xin ba mươi phút vì có chuyện muốn nói và rủ Shizuna vào quán cà phê.

Người phụ nữ tự nhận là chuyên gia tư vấn thẩm mỹ. Một trong những công việc của chị là giới thiệu chuyên gia làm đẹp xuất sắc cho các thẩm mỹ viện trên thế giới. Vì vậy chị đang tìm kiếm nhân lực cho vị trí này. Theo chị ta, nhân lực xuất sắc là những cô gái trẻ đẹp, bởi chuyên gia làm đẹp mà xấu thì khách hàng khó lòng tin vào thẩm mỹ viện được. Lời giải thích quả rất thuyết phục.

Shizuna đã tin sái cổ. Cô nghĩ làm chuyên gia thẩm mỹ nghe cũng hay. Hơn nữa, vì được khen xinh nên cô thấy lâng lâng. Tuy nhiên, bà chị kia bảo không thể vào thẩm mỹ viện làm ngay được. Trước hết, Shizuna phải lấy chứng chỉ chuyên gia bằng cách tham gia khóa học qua video và mua giáo trình. Sau khi Shizuna thi đỗ, chị ta sẽ giới thiệu cho cô vô số cơ hội việc làm. Cả bộ giáo trình có giá gần 300 nghìn yên. Khi ấy, Shizuna không trả nổi nên đành đi vay tiền.

Shizuna giấu biến việc này với Koichi và Taisuke. Không phải cô sợ ăn mắng, mà do ngây thơ nghĩ rằng sẽ âm thầm thi lấy chứng chỉ để tạo bất ngờ cho hai anh.

Vấn đề là ba anh em sống cùng một phòng, việc giấu giáo trình quả là quá khó. Taisuke thì thôi, chứ Koichi rất nhạy bén. Shizuna làm sao giấu được. Quả nhiên Koichi nhanh chóng phát hiện sự việc. Hơn nữa, anh còn lập tức nhận ra chân tướng đằng sau mấy cuốn giáo trình.

“Em bị lừa rồi.” Anh bình tĩnh giải thích về chiêu trò kinh doanh chứng chỉ. Chúng bán giáo trình với giá rất cao và gửi tài liệu đàng hoàng trong một, hai tháng đầu. Sau đó người mua không sao liên lạc được với chúng nữa. Tất nhiên, giới thiệu công việc cũng chỉ là nhảm nhí.

Thoạt đầu Shizuna chỉ nghĩ đơn giản là trò trẻ con của mình bị Koichi bắt bài, nhưng càng nghe cô càng tái mặt, nhận ra mình đã sập bẫy.

“Em phải hủy hợp đồng và đòi lại tiền.”

Koichi lắc đầu. “Vô ích thôi. Hết thời hạn hủy hợp đồng rồi.”

“Vậy em đến đồn cảnh sát báo mình bị lừa.”

“Cảnh sát chẳng giúp được gì đâu. Đến trung tâm hỗ trợ người tiêu dùng thì may ra còn được tiếp.”

“Được, em sẽ đến.”

“Dẹp đi, chỉ tổ phí thời gian. Trung tâm hỗ trợ người tiêu dùng mà không liên lạc được với chúng thì giải quyết kiểu gì?”

Shizuna sắp khóc đến nơi, cô ủ rũ hỏi, “Làm sao đây? Chẳng lẽ đành chịu?”

“Chịu là chịu thế nào?!” Taisuke phản bác. “Tại sao? Tại sao phải chịu? Anh không thấy cay à?”

“Mày im đi!”

“Im sao nổi? Ba trăm ngàn đấy! Nào phải khoản tiền nhỏ! Sao Shi lại phải trả nợ vì chuyện vô lý như vậy?!”

“Mày lắm mồm quá!”

“Em không từ bỏ đâu! Không thể hiểu nổi!”

Koichi gãi đầu, thở dài nhìn Taisuke, “Từ bỏ gì? Anh nói thế bao giờ.”

“Nhưng…”

“Nói chung chỉ cần lấy lại ba trăm ngàn là được chứ gì?”

“Vâng, nhưng anh nói cứ như hết cách rồi, nên…”

“Khó mà lấy lại tiền từ chỗ bọn chúng. Lấy được cũng rất tốn công.”

“Thế phải lấy từ đâu?”

Koichi hừ mũi, nhìn hai em. “Hai đứa biết câu ‘tiền không tự sinh ra cũng không tự mất đi, nó chỉ chuyển từ túi người này sang túi người khác’ chứ? Tiền không đứng yên một chỗ mà qua tay rất nhiều người. Tiền của Shizuna đã vào tay chúng, ta lấy lại ở chỗ khác là xong.”

“Chỗ khác là chỗ nào?” Taisuke thắc mắc.

Koichi nhếch mép cười. “Chà, chỗ nào nhỉ?”

Sau đó, ý tưởng do Koichi đề xuất khiến Taisuke và Shizuna phải á khẩu. Anh muốn bẫy người khác bằng chiêu trò y chang, kinh doanh chứng chỉ!

“Trên đời này, không biết lừa người thì sẽ bị người lừa. Nhìn đám chính trị gia với quan chức mà xem, rặt một lũ lừa dân để vét đầy túi riêng. Dân biết được sẽ nổi dậy chắc? Toàn bỏ cuộc đấy thôi. Tóm lại, thằng nào giỏi thằng đó thắng. Nếu bị kẻ khác lừa, ta phải lừa lại. Kẻ bị ta lừa không muốn bị thiệt thì đi mà lừa lừa người khác.”

“Giống trò Old Maid ấy hả?”

Nghe Taisuke hỏi, Koichi gật đầu đáp, “Chính xác.”

Koichi yêu cầu Shizuna tái hiện chi tiết tình huống lúc bị lừa. Anh phân tích thật kĩ, viết kịch bản rồi bắt Shizuna và Taisuke tập luyện không biết bao nhiêu lần. Số giáo trình Shizuna đã mua, Koichi đem đến văn phòng thiết kế đóng gói lại như mới. Tiếp theo là ra phố tìm kiếm mục tiêu. Đối tượng phải là những cô gái trẻ khá tự tin về ngoại hình, không bằng lòng với cuộc sống hiện tại và ôm nỗi bất an mơ hồ cho tương lai. Tóm lại là giống Shizuna lúc bị lừa.

Taisuke cho rằng chọn típ người ôn hòa sẽ dễ đối phó hơn, Shizuna phản đối ngay. “Người tự nghĩ là mình kiên định mới dễ bị lừa.”

“Như Shi hả?”

“Đúng!” Shizuna gật đầu với vẻ cay cú.

Hai anh em nhắm vào cô gái trẻ đang mua sắm tại trung tâm thương mại Yurakucho. Qua cách chọn mỹ phẩm, họ đoán cô ta rất quan tâm đến việc làm đẹp. Shizuna bắt chuyện và rủ cô gái vào quán cà phê. Tận dụng kinh nghiệm bị lừa của mình, cô đã khiến cô ta xiêu lòng. Liền đó Taisuke xuất hiện với túi giấy đựng giáo trình, “Giáo trình này rất khan hiếm, chúng tôi chỉ còn đúng một bộ. Nếu hôm nay cô đăng kí, tôi sẽ giao nó cho cô luôn.”

Đây đúng là câu chốt hạ. Cô gái lập tức kí hợp đồng. Taisuke và Shizuna dẫn cô ta đến văn phòng cho vay nặng lãi để vay ngay 300 nghìn yên. Cô gái không mảy may nghi ngờ, nhận giáo trình Taisuke đưa rồi vui vẻ ra về.

Vài ngày sau, kẻ lừa đảo gửi tiếp giáo trình cho Shizuna với nội dung sơ sài hơn hẳn giáo trình tháng trước. Họ bèn chuyển luôn cho cô gái đã mắc lừa. Đúng như Koichi dự đoán, đó là lần cuối Shizuna nhận giáo trình, cho nên không còn gì để gửi cho cô gái nữa.

“Nguy hiểm thật! Quả nhiên em đã bị lừa.” Shizuna cắn môi. “Nếu không có anh Ko, chắc em chỉ biết cam chịu.”

Koichi bật ngón cái, đắc thắng nói, “Miễn là chúng ta đoàn kết, mấy chuyện này chỉ là muỗi.”

----------------------------------------

Taisuke đang chuẩn bị bữa tối thì có tiếng mở cửa. Shizuna bước vào.

“Chào cả nhà.” Cô khịt khịt mũi, nhìn Taisuke cười gượng. “Lại cà-ri à? Anh biến tấu chút coi?”

“Biến tấu rồi đấy. Tối nay tao nấu cà-ri rau củ.”

“Gì cơ? Anh chỉ ném đồ thừa trong tủ lạnh vào thôi mà bày đặt. Tuần nào anh Ko lo bữa tối, em mới thấy háo hức khi đến đây.” Shizuna ngồi xuống giường, vứt túi xách và túi giấy sang một bên, “A… Mệt quá.”

Vẫn ngồi trước máy tính, Koichi xoay người về phía cô và bắt tréo chân, “Tâm trạng tay thầy giáo thế nào?”

“Tất nhiên là không tệ. Hắn gọi cái em đến ngay còn gì.”

“Bàn chuyện du lịch hả?”

Shizuna gật đầu, mặt ỉu xìu, “Hắn nói nên đi sớm để kịp ngắm lá đỏ, lại còn chuẩn bị sẵn một đống tài liệu hướng dẫn du lịch. Hắn định chọn quán trọ mà phòng nào cũng có bồn tắm lộ thiên.”

“Khi nào đi?”

“Thứ Bảy của tuần thứ hai tháng sau.”

Koichi nhìn lịch dán tường. “Còn ba tuần chứ mấy.”

“Mau hạ màn thôi!” Taisuke nhẹ tay khuấy cà-ri. “Ông thầy cấp hai này dành dụm được ít hơn chúng ta tưởng. Thà lấy độ nửa triệu rồi cắt đứt sớm cho xong. Cứ dùng chiêu bán bảo hiểm nhân thọ như mọi khi là được mà.”

Koichi khoanh tay nhìn em gái, “Hiện tại em thấy sao?”

Shizuna nhíu mày, nghiêng đầu ngẫm nghĩ. “Khó nói lắm. Anh nhận xét đúng, hắn keo kiệt lại rất cảnh giác. Hình như hắn nghi em tỏ ra thân thiết hòng bán bảo hiểm.”

“Sự thật là vậy mà.” Koichi cười đáp.

Song song với Hisanobu Takayama, ba anh em còn nhắm vào một thầy giáo độc thân, 35 tuổi, dạy khoa học tự nhiên ở trường cấp hai Koishikawa. Shizuna gặp hắn tại buổi tiệc mai mối hồi tháng Chín. Sau khi điều tra cụ thể, Koichi xếp hắn vào nhóm C, tức là chẳng trông mong kiếm được hơn 1 triệu yên nhưng cũng đáng để gài bẫy. Nhóm B là những kẻ có thể moi hơn 1 triệu yên, Takayama thuộc nhóm này. Trường hợp không áng chừng nổi mức thu hoạch tối đa thì xếp vào nhóm A. Từ trước đến giờ họ chỉ gặp hai đối tượng như vậy.

“Nếu em đi suối nước nóng cùng tay thầy giáo, không chừng hắn lại cho cả đống tiền.”

Nghe Shizuna nói, Taisuke liền cao giọng, “Ê! Quy tắc là không sử dụng trò đó mà!”

“Em biết. Em nói chơi thôi.”

“Đừng đùa kiểu ấy! Dù bọn tao gặp chuyện gì đi nữa…”

“… cũng không để em phải bán thân. Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!” Shizuna sốt ruột xua tay.

Bị chặn họng, Taisuke nín lặng, bất lực nhìn Koichi. Thấy anh trai chậm rãi chớp mắt, gật đầu như muốn nói “Quy tắc sẽ không thay đổi, đừng lo,” Taisuke mới lại tập trung nấu cà-ri.

Tiền không tự sinh ra cũng không tự mất đi, chỉ chuyển từ túi người này sang túi người khác, thế nên phải tìm cách để tiền chảy vào túi mình. Đây là khẩu hiệu của ba anh em khi chính thức dấn thân vào con đường lừa đảo. Tuy nhiên Koichi đã đặt ngay ra vài quy tắc. Một trong số đó là tuyệt đối không lợi dụng thân thể Shizuna. Anh bảo, loại đàn ông bắt em gái bán thân thì chết đi cho rồi.

Tất nhiên Taisuke tán thành ngay. Cậu tuyên bố thà để cậu đi ngủ với mấy mụ sồn sồn lắm tiền còn hơn.

“Trời, không được! Thế cũng là bán thân! Anh em mình không làm mấy chuyện ấy! Chúng ta chỉ dựa vào kĩ năng lừa gạt thôi!” Koichi quả quyết.

Lời Koichi lúc ấy vẫn văng vẳng bên tai Taisuke. Cậu biết Koichi sẽ không để em gái đi nghỉ với ai, nhưng Shizuna mới đáng lo. Mỗi khi kế hoạch bế tắc, cô lại bảo “Làm bừa đi.” Dù biết em chỉ nói suông, Taisuke vẫn canh cánh trong lòng, vì chính Shizuna còn đặt ra điều khoản “Cho phép người ta hôn và cho sờ ngực qua lần áo.”

Koichi khoanh tay suy nghĩ nãy giờ, lúc này lên tiếng, “Chốt thời hạn nào! Phải xử lý xong trong tháng này. Mục tiêu là bảo hiểm trị giá 500 nghìn. Em bảo không đạt chỉ tiêu của công ty rồi khóc lóc với hắn xem.”

“Có ổn không đây.” Shizuna nghiêng đầu trầm tư.

“Triển khai chiến thuật ghen tuông nữa. Taisuke, tới lượt mày lên sàn đấy.”

“Chơi luôn!”

“Nếu vẫn không cắn câu thì thôi. Hắn chỉ thuộc nhóm C, không đáng đầu tư nhiều thời gian công sức. Chúng ta còn kế hoạch khác lớn hơn.”

“Kế hoạch lớn?” Mặt Shizuna sáng bừng lên. Mỗi lần bắt tay vào phi vụ mới, cô đều tỏ ra háo hức.

“Chi tiết để ăn cơm xong hẵng bàn, kẻo hưng phấn quá ảnh hưởng đến tiêu hóa.” Koichi sờ cằm đầy ẩn ý.

Bữa tối là nhiệm vụ của Koichi và Taisuke, hai nhân khẩu nhà này. Họ thay phiên nhau mỗi người một tuần. Shizuna thuê căn hộ bên Hamacho, Nihonbashi, sinh sống ở đó và không cất giữ bất cứ thứ gì liên quan tới hai anh. Tương tự, ở đây cũng không tồn tại bằng chứng nào cho thấy Shizuna từng qua lại.

Hiện tại, Koichi đã xin nghỉ ở văn phòng thiết kế, nhưng không bỏ hẳn nghề mà vẫn nhận thầu phụ, bởi mạng lưới quan hệ trong ngành thiết kế rất có ích cho nghề chính.

Nghề chính ở đây tất nhiên là lừa đảo!

Khi Shizuna mắc bẫy kinh doanh chứng chỉ và ba anh em dùng mánh khóe để lấy lại số tiền bị mất, không ai nói sẽ coi đây là nghề chính, nhưng rõ ràng chỉ cần họ đồng tâm hiệp lực thì đi lừa tiền cũng không khó khăn gì. Ít nhất, một lần nữa Taisuke cảm nhận được sức mạnh của mối dây gắn kết cả ba.

Về sau, một sự cố xảy ra đã khiến họ quyết tâm tận dụng nguồn sức mạnh này. Không thể tin được Koichi lại là nạn nhân của sự cố ấy.

----------------------------------------

Vào buổi sáng sau một kì nghỉ dài, Koichi đến văn phòng thiết kế như thường lệ, nhưng văn phòng đã trống trơn. Máy ảnh kĩ thuật số, máy tính, máy photocopy, máy in, bảng màu mẫu, mực in, giấy, bút chì, bút bi, khăn giấy, gạt tàn… đều biến mất, không sót lại thứ gì. À không, vẫn còn một thứ là chìa khóa văn phòng đang nằm lặng lẽ trên bệ cửa sổ đã tháo rèm cuốn.

Koichi kể, bấy giờ anh không hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra. Cũng phải thôi, Taisuke tự nhủ, ai chẳng hoang mang khi công ty tự dưng bốc hơi. Tất nhiên đại diện văn phòng đã mất tích. Và như một motif quen thuộc, đám chủ nợ điên tiết kéo đến. Lúc này Koichi mới biết văn phòng nợ rất nhiều tiền.

Đám chủ nợ ráo riết thúc giục, Koichi chẳng biết giải thích ra sao bởi chính anh cũng là nạn nhân, không chỉ mất việc mà còn bị nợ hai tháng lương. Chưa kể Koichi vừa mua máy ảnh kĩ thuật số hơn 400 nghìn yên theo lời khuyên “Nên sắm thiết bị cá nhân” của sếp. Tất nhiên, nó cũng không cánh mà bay. Chắc chắn từ đầu ông chủ đã ủ mưu cuỗm đồ chạy trốn nên mới dụ Koichi mua máy ảnh.

Ngoài ra còn tồn đọng một số hợp đồng khách hàng đã thanh toán trước, trong đó có vài biên lai do Koichi kí nhận. Người ta lấy đó làm căn cứ yêu cầu anh hoàn tiền.

Koichi đành hứa sẽ hoàn thành công việc mình đảm nhận. Anh mượn máy móc thiết bị của người quen trong giới để làm việc, tất nhiên mọi chi phí anh tự gánh vác, lấy từ số tiền mà Taisuke và Shizuna đi làm thêm kiếm được.

Giải quyết mọi việc xong xuôi, Koichi sụt hẳn bốn cân.

“Giờ anh chẳng tin ai hết, chỉ tin hai đứa thôi.” Mặt mày hốc hác, Koichi bảo các em. “Biết rõ thói đời mà còn mắc lừa, xấu hổ quá đi! Nhất định anh sẽ không phạm sai lầm tương tự nữa!”

“Anh có làm gì sai đâu.” Taisuke an ủi. “Anh bị lừa mà. Sao phải xấu hổ!”

Mắt Koichi vẫn hừng hực lửa giận, vẻ mặt nghiêm túc hơn, “Anh từng nói rồi, trên đời chỉ có lừa người hoặc bị người lừa. Biết thế mà còn bị lừa. Ngu quá! Chưa kể lại gây phiền phức cho hai đứa, thật không đáng mặt làm anh. Anh đúng là đồ tồi!”

Koichi cúi đầu ủ rũ, Shizuna bèn đặt tay lên vai anh, “Anh Ko, hay bọn mình cũng lừa người đi.”

Koichi ngẩng đầu nhìn cô. Taisuke cũng nhìn em gái chằm chằm. Cả hai chưa hiểu cô muốn nói gì.

“Thật vô lý! Tại sao chúng ta xui xẻo đến vậy? Bố mẹ bị giết, mấy anh em phải ra đường, tiền bán nhà thì bị họ hàng ở đâu đâu chiếm mất. Khó khăn lắm mới được sớm tối có nhau thì bị hết kẻ này đến kẻ khác lừa tiền. Nực cười! Vô lý hết sức! Anh Ko này, trên đời chỉ có đi lừa hoặc bị lừa đúng không? Bị lừa hoài thì ngu ngốc quá. Chúng ta đi lừa đi!”

“Đi lừa là sao?” Taisuke hỏi.

“Như lần các anh giúp em lấy lại số tiền bị lừa đấy. Chúng ta phối hợp rất tốt còn gì. Cứ thế phát huy thôi. Chúng ta sẽ lập thật nhiều phi vụ, lừa hết tiền của mọi người!”

“Làm thế bậy lắm, anh hai nhỉ?”

Koichi không gật đầu đồng tình. Anh vẫn bất động, mặt cúi gằm.

Khoảng một tuần sau, người ta tìm thấy đại diện văn phòng thiết kế ở bán đảo Oga tỉnh Akita. Đã chết, nghe nói nhảy lầu tự tử và để lại di thư. Nội dung di thư là: Ông ta góp vốn cho một dự án thành lập công ty công nghệ thông tin, dự định sau này sẽ phụ trách bộ phận thiết kế của họ. Toàn bộ tài sản tính mạng đổ vào đó mà công ty không có dấu hiệu khởi động, kẻ lôi kéo đầu tư biến mất, mặc kệ ông ta với khoản nợ kếch sù cùng nỗi niềm tuyệt vọng. Ông ta đành bỏ trốn, song vì không có can đảm tiếp tục cuộc sống như vậy nên tìm đến cái chết.

Tin này có lẽ là cú hích quan trọng ảnh hưởng đến quyết định của Koichi. Không lâu sau đó, anh tuyên bố, “Chúng ta đi lừa thôi, quyết không chịu khổ nữa.”

Shizuna nắm chặt hai tay. Taisuke gật đầu. Hai người cảm thấy, Koichi mà đã nói vậy, thì đây hẳn là con đường tốt nhất dành cho họ.

“Vũ khí lợi hại nhất chúng ta có là nhan sắc của Shizuna, phải tận dụng cho tốt. Trên đời có hàng tá đàn ông thừa tiền nhưng thiếu gái. Một trong các nguyên tắc của chúng ta là chỉ nhắm vào những tên này chứ không lừa người nghèo.” Koichi nói.

Dù chưa từng bàn bạc, cả ba đã tự phân công lao động từ lúc nào. Koichi chịu trách nhiệm lập kế hoạch và điều tra đối tượng, Taisuke và Shizuna là người thực thi. Quy trình cơ bản là, đầu tiên Shizuna đưa đám đàn ông vào tròng, sau đó Taisuke xuất hiện ở bước lừa tiền.

Trên thực tế, sự nghiệp mới của ba anh em tiến triển khá thuận lợi. Shizuna không những xinh đẹp mà còn được trời phú khả năng nắm bắt tâm lý đàn ông. Chỉ trò chuyện vài câu là cô biết đối phương thích mẫu phụ nữ nào.

Về phần Taisuke, Koichi và Shizuna nhận xét cậu là thiên tài bắt chước. Cậu có thể hóa thân vào mọi vai, từ tiếp thị bảo hiểm, nhân viên ngân hàng, thầy bói, cầu thủ bóng chày đến trai bao… Một khi cậu đã nhập vai thì dù nhìn thế nào người ta cũng không thể nghĩ cậu làm nghề gì khác.

Shizuna còn bảo, “Nếu anh làm diễn viên, có khi giờ đã đặt chân vào Hollywood rồi.”

Taisuke không chắc lắm. Cậu chỉ cố diễn cho khéo để khỏi vướng đường hai người kia, nhưng dần dà lại tìm thấy niềm vui và lẽ sống trong công việc này. Cậu háo hức mỗi khi nghĩ tới nhân vật mình sắp đóng. Quá trình tìm hiểu vai diễn cũng rất thú vị. Dù trước đây đã đổi việc nhiều lần, chưa bao giờ Taisuke tận hưởng cảm giác mãn nguyện đến thế.

----------------------------------------

Ba anh em ăn cà-ri xong, Koichi lấy tài liệu ra và bảo, “Nào, đến lúc bắt tay vào kế hoạch tiếp theo.”

“Anh đừng vòng vo nữa, nói toẹt ra đi.” Shizuna chu môi.

“Đây là mục tiêu lần này.” Koichi đặt tài liệu lên bàn kính. Tập tài liệu đính kèm ảnh một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, cằm nhọn, không đến mức đẹp trai song cũng ưa nhìn.

Shizuna nhận xét, “Người này ổn hơn nhiều so với mấy tên trước.”

“Đây là Togami Yukinari, cậu ấm của một chuỗi quán ăn.”

“Ta sẽ gạ bán viên kim cương 10 triệu yên cho hắn?” Taisuke hỏi.

“Đúng.” Koichi vui vẻ gật đầu. “Phải gạ hắn mua bằng được. Và tất nhiên là mua tặng Shizuna.”

Shizuna liếm môi, bật ngón tay cái, “Em đã sẵn sàng.”

----------------------------------------

Kawano Takeo xếp các tập quảng cáo lên bàn cứ như nhân viên kinh doanh du lịch, rồi lấy ra một bảng biểu với đủ loại số liệu viết tay.

“Anh tìm hiểu khá kĩ rồi, Hakone được đấy. Anh thấy ba khách sạn này thuận tiện cho việc đi lại. Cả ba đều thuộc phân khúc tầm trung, đồ ăn có vẻ ngon, giá xấp xỉ nhau. Đây, anh so sánh thử rồi.” Takeo đẩy bảng biểu về phía Shizuna.

Hình như là bảng so sánh chi phí trọ tại ba khách sạn. Tất cả đều do Takeo móc hầu bao, đáng lý đâu cần đưa cô xem. Chẳng lẽ hắn muốn ám chỉ “Vì cô mà tôi dốc ra rất nhiều tiền”? Anh cứ như vậy nên mới không được lòng phụ nữ đấy, Shizuna rủa thầm trong bụng.

Tất nhiên Shizuna không thể hiện ra mặt. Cô mỉm cười phụ họa, “Trông đều được ạ.”

“Vậy để anh quyết nhé?”

“Vâng. Khổ nỗi em vẫn chưa biết có xin nghỉ được không.”

Takeo sầm mặt. “Hôm đấy là cuối tuần mà…”

Shizuna lắc đầu. “Nhân viên bán hàng làm gì có cuối tuần ạ. Khách của em cả tuần đi làm, chỉ cuối tuần mới thảnh thơi cho em nói chuyện thôi.”

“Vậy sao…” Takeo hờn dỗi.

Với mái tóc mỏng, má xệ, bụng phệ, trông Takeo tã đến độ nhìn không ra mới 35 tuổi. Theo như Koichi tìm hiểu, Takeo học đại học chuyên ngành Hóa, ra trường làm cho một công ty dược phẩm, không hòa nhập được nên nửa năm là nghỉ. Hiện tại Takeo đang dạy khoa học tự nhiên ở một trường cấp hai, song chẳng thân với ai trong trường, học sinh cũng coi hắn như kẻ lập dị.

Thật ra Takeo không lập dị, chỉ đơn giản là kém giao tiếp xã hội. Hắn cũng muốn hẹn hò và kết hôn như bao người nên đã lên mạng đăng kí tham gia tiệc mai mối, đến nơi lại không đủ can đảm để bắt chuyện với ai. Khi Shizuna chủ động tiếp cận, thoạt đầu giọng hắn còn lạc đi vì căng thẳng, ánh mắt nhút nhát như chó con.

Dắt mũi một người đàn ông như vậy quá đơn giản đối với Shizuna. Sau bữa tiệc, ngày nào hắn cũng nhắn tin cho cô. Cả hai cùng đi ăn ba lần, trong đó có một lần đi xem phim. Mới thế thôi mà Takeo đã phởn chí, tự coi mình là bạn trai của Shizuna.

Mấy anh em đang định triển khai kế hoạch lừa tiền thì Takeo chợt rủ Shizuna đi suối nước nóng. Vì chắc mẩm Takeo không biết cách hẹn hò nên Shizuna khá ngạc nhiên về sự chủ động này. Qua trò chuyện mới vỡ lẽ, Takeo tham gia diễn đàn trực tuyến để tiện thảo luận khi gặp chuyện khó trao đổi với người quen, rồi ai đấy trên diễn đàn khuyên hắn rủ bạn gái đi suối nước nóng để thắt chặt tình cảm, Shizuna thầm mắng đúng là đồ rỗi hơi bày chuyện tầm phào.

Hiện giờ hai người đang ngồi ở quán cà phê trên tầng hai một hiệu sách lớn cạnh ga Ikebukuro. Shizuna nhấm nháp hồng trà và nhìn ra cửa sổ.

Trước cửa hàng tiện lợi có một thanh niên mặc sơ-mi kẻ ca-rô lòe loẹt, để tóc dài, đeo kính gọng đen, tay cầm túi giấy. Lần đầu thấy tạo hình này, Shizuna đã phì cười, thầm nghĩ cứ thể đặt vào Akihabara [part0001.html#fn4] thì sẽ hài hòa với khung cảnh đến mức không thể tin nổi.

Shizuna lần tìm điện thoại trong túi xách dưới gầm bàn, vì chỉ cần nhấn phím tắt nên mò mẫm bằng tay là đủ.

Thanh niên đứng trước cửa hàng tiện lợi lập tức có phản ứng. Cậu rút điện thoại trong túi ra xem rồi cúp máy. Đã nhận được tín hiệu.

“Khi nào Yukari mới được nghỉ?” Takeo hỏi.

“Để em xem…” Shizuna nghiêng đầu ngẫm nghĩ. “Chắc em phải hoàn thành chỉ tiêu rồi mới lên lịch cho việc khác được.”

“Chỉ tiêu nghiêm ngặt vậy sao?”

“Tất nhiên rồi.” Shizuna gật đầu. “Em không kiếm được hợp đồng thì công ty thuê em làm gì? Thành tích giảm sút đôi chút thôi là bị đánh vào lương ngay.”

“Ồ.” Takeo vẫn ù ù cạc cạc. Hắn phản ứng rất chậm khi nghe đến công ty hay doanh nghiệp. Có lẽ trong tiềm thức Takeo luôn trốn tránh nó. Shizuna thấy tội thay cho học sinh nào được ông thầy này hướng nghiệp.

“Vậy anh kí hợp đồng là được phải không?” Takeo vuốt ngược mái tóc mỏng ra sau, miệng lẩm bẩm.

Cố kìm lại tiếng reo “Đúng rồi đấy,” Shizuna mỉm cười. “Em không muốn làm phiền anh Takeo đâu. Anh phải tốn tiền cho chuyến du lịch nữa mà.”

“Ừ, vấn đề là đi về xong, tiền tiết kiệm còn bao nhiêu. Nếu dư dả, anh sẽ giúp em một chút.”

Chậm tiêu vậy, Shizuna sốt ruột mắng thầm. Anh nắm rõ chi phí đến mức ghi ra giấy cho tôi xem cơ mà…

Vốn chẳng bao giờ tiêu xài hoang phí, Takeo tiết kiệm được gần 10 triệu yên. Điều này cũng cho thấy hắn vô cùng keo kiệt. Shizuna từng nghĩ hắn đề phòng mình nên không chịu mua bảo hiểm. Gần đây cô mới vỡ lẽ, đơn giản là do hắn không muốn tiêu tiền thôi.

Takeo chợt nhìn ra sau Shizuna. Cô cũng cảm thấy có người đang tiến lại gần. Giây tiếp theo, một thanh niên đến cạnh bàn họ. Chính là người tóc dài đứng trước cửa hàng tiện lợi ban nãy.

“Biết ngay mà!” Thanh niên nhìn cô chằm chằm, cười bảo. “Đúng là Yukari.”

“A.” Shizuna thốt lên “Anh Yamada…”

“Nhìn bóng lưng là anh nhận ra ngay. Chà… Em đang làm việc hả?” Thanh niên tươi cười nhìn hai người.

“Không ạ…”

“Thật ư? Cuối tháng đến nơi rồi, anh tưởng em đang chạy chỉ tiêu chứ. Liệu có đạt không?”

“Em đang cố ạ.”

“Này…” Takeo xen vào. “Bạn em à?”

“Không phải…”

“Tôi là cứu tinh của Yukari.” Thanh niên đáp rồi quay sang cô tìm sự đồng tình, “Nhỉ?”

“Cứu tinh?” Takeo cau mày.

“À, ừm, anh Yamada, bọn em đang bàn chuyện quan trọng. Em xin lỗi, hẹn anh lần sau nhé?”

“Ơ, thế à? Có gì khó khăn phải liên hệ với anh ngay đấy. Nhớ chưa?”

“Vâng, cảm ơn anh.”

“Hôm trước đi công viên giải trí vui nhỉ? Khi nào đi tiếp nhé.”

“Vâng, nhất định rồi.”

Thanh niên tóc dài rời đi với nụ cười ranh mãnh. Dù biết chân tướng của nhau, Shizuna vẫn ớn lạnh sống lưng vì biểu cảm ấy.

“Ai đấy?” Takeo chất vấn.

“Đàn anh hồi cấp ba ạ. Em tình cờ gặp anh ấy ngoài phố. Biết em đang phải chạy chi tiêu bán bảo hiểm, anh ấy kí hợp đồng tại chỗ luôn…”

“Ồ…” Takeo lộ vẻ tổn thương. “Hai người cùng đi công viên giải trí sao?”

“Em bảo muốn cảm ơn, anh ấy liền yêu cầu em cùng đi công viên giải trí. Chỉ một lần thôi.”

“Nói thế này thật không phải, nhưng cậu ta hơi kì quặc đấy. Chắc là otaku à!”

“Em không rõ anh ấy làm gì, được cái giàu lắm. Nếu thành tích thấp quá em đành nhờ anh ấy vậy.”

“Nhờ cậu ta?” Takeo trừng mắt. “Em định nhờ tên khốn otaku đó?”

“Khẩn cấp quá thì chỉ còn cách ấy thôi.” Shizuna lạnh nhạt nói rồi nhấp một ngụm hồng trà.

Takeo với lấy tách cà phê. Tách va lạch cạch vào đĩa lót, cho thấy hắn đang mất bình tĩnh.

“Anh không đồng ý! Chỉ vì muốn kí hợp đồng mà hẹn hò với cậu ta ư. Nực cười!”

“Hẹn hò gì đâu. Bọn em đi công viên giải trí thôi.”

“Nhưng xem ra tên đó coi em là bạn gái rồi.”

“Làm gì có chuyện!”

“Dù sao thì anh cũng không muốn em làm thế. Đừng tái phạm nữa.”

“Chậc…” Shizuna cúi đầu.

Takeo đặt mạnh tách cà phê xuống bàn, “Bao nhiêu?”

“Gì cơ?” Cô ngẩng lên.

“Chỉ tiêu ấy! Em thiếu bao nhiêu?”

Nhìn Takeo giận sôi máu, Shizuna bất giác muốn liếm môi. Song cô phải cố kìm nén mà ngập ngừng mở miệng.

----------------------------------------

Qua ống nhòm, Taisuke thấy Shizuna và Takeo bước ra khỏi hiệu sách. Shizuna khoác tay phải Takeo, cùng băng qua đường, đi vào ngân hàng.

Taisuke rời mắt khỏi ống nhòm, nhìn đồng hồ đeo tay. Đã hơn 6 giờ. Hôm nay hai anh em còn một sự kiện quan trọng phải tham dự. Không thể đến muộn chỉ vì dành quá nhiều thời gian để úp sọt tên thầy giáo cấp hai này.

Taisuke lại giơ ống nhòm lên quan sát. Thông thường, những kẻ ngồi ở băng ghế dài và nhìn qua ống nhòm dễ khiến người khác nghi ngờ, nhưng chỉ cần ăn mặc như otaku thì sẽ không ai chú ý đến nữa.

----------------------------------------

Cuối cùng hai người cũng ra khỏi ngân hàng. Shizuna nói gì đó với Takeo rồi bắt một chiếc taxi chạy ngang qua, vẫy tay tạm biệt Takeo và lên xe. Takeo lưu luyến nhìn taxi lăn bánh.

Taisuke cũng đứng dậy, chạy ra lòng đường, giơ tay gọi taxi. Lên xe là yêu cầu tài xế chở đến Aoyama. Đúng lúc này điện thoại đổ chuông, là Shizuna.

“Yamada đây!”

“Giao dịch hoàn tất. Đã gửi một củ.”

“Ngon!” Taisuke lắc đầu. Một củ là 1 triệu yên. Tên Takeo keo kiệt hẳn đã nỗ lực để bạn gái khỏi rơi vào tay otaku.

“Giờ em về trụ sở ở Nihonbashi, đóng gói lại xong mới đến Aoyama.”

“Ừm. Tao đi trước kiểm tra tình hình.”

Taisuke cúp máy, gỡ kính và tóc giả, lấy chiếc gương ra rồi nhanh chóng chỉnh lại kiểu tóc. Cậu không có nhiều thời gian để đóng gói lại như Shizuna.

Vừa xuống Aoyama, Taisuke lao ngay vào nhà vệ sinh của cao ốc gần đó, lấy trong túi giấy ra túi xách đựng sơ-mi và áo khoác. Thay đồ xong, Taisuke nhét chiếc áo vừa cởi, đạo cụ hóa trang và túi giấy vào túi xách rồi ra khỏi nhà vệ sinh.

Cửa tiệm cậu cần đến nằm trên đường Kotto, tấm biển treo ở ngoài đề chữ Baron. Taisuke đứng trên vỉa hè bên kia đường, rút điện thoại ra áp vào tai vờ như đang nghe. Tất nhiên, mắt vẫn dán chặt vào cửa Baron. Nam thanh nữ tú trong độ tuổi từ hai mươi đến giữa ba mươi ăn diện đẹp đẽ lần lượt bước vào. Có cặp đôi nam nữ, có nhóm bạn cùng giới, cũng có người đi một mình.

Tối nay, một bữa tiệc nhỏ sẽ diễn ra ở đây. Và nhân vật quan trọng với anh em Taisuke cũng tham gia.

Taisuke nhìn đồng hồ, đã sắp 7 giờ. Một chiếc taxi đỗ lại, một người đàn ông mặc áo khoác da màu nâu xuống xe. Vừa thấy mặt anh ta, Taisuke liền đối chiếu với tấm ảnh đang hiển thị trên màn hình điện thoại. Đợi người đàn ông vào tiệm, Taisuke mới bấm nút gọi.

“Văn phòng Kế hoạch Art xin nghe.” Giọng Koichi vang lên.

“Mục tiêu đã vào trong. Hắn không dẫn theo ai, đi taxi đến.”

“Đúng như dự tính. Khách khứa thuộc tầng lớp nào?”

“Đủ thể loại. Con gái đi một mình cũng không lộ liễu. Anh tính sao?”

Nghe Taisuke hỏi, Koichi im lặng vài giây, “Thôi, cứ hành động theo kế hoạch ban đầu. Shizuna đi một mình dễ gây chú ý. Mày vào cùng nó.”

“Vâng.”

Taisuke cúp máy rồi lại nhìn Baron. Đột nhiên có người vỗ vai cậu từ phía sau. Ra là Shizuna. Cô diện váy xám với áo khoác ngoài. Hình như đã trang điểm lại, trông nhã nhặn hơn ban nãy một chút.

“Trang điểm thế này ổn hả?”

“Anh không hài lòng à?”

“Không phải, tao sợ chưa đủ quyến rũ thôi.”

“Kẻ địch nhìn trang điểm gợi cảm nhiều đến phát chán ra rồi. Nào, đi thôi, anh Kasugai.”

“Đi thôi, cô Saori.”

Chờ dòng xe cộ thưa bớt, cả hai băng qua đường.

----------------------------------------

1. [part0001.html#fnref1] Moody’s và S&P (Standard & Poor’s) là hai trong vài hãng định mức tín dụng uy tín nhất thế giới.

2. [part0001.html#fnref2] Moody’s và S&P (Standard & Poor’s) là hai trong vài hãng định mức tín dụng uy tín nhất thế giới.

3. [part0001.html#fnref3] 2 triệu yên năm 2006 tương đương 360 triệu đồng Việt Nam hiện tại (2023).

4. [part0001.html#fnref4] Một trung tâm văn hóa otaku kiêm khu phố mua sắm các hàng hóa liên quan đến video game, anime, manga, light novel và đồ điện tử.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!