Virtus's Reader
XÍCH SAO BĂNG

Chương 3: Mục 4

3

Mới nhìn chất lỏng màu đỏ chảy từ bình gạn vào ly thủy tinh, Togami Yukinari đã thấy là rượu ngon. Anh lắc nhẹ ly, quan sát rượu vang bám trên thành ly lặng lẽ trượt xuống. Tốc độ và độ bám gần giống với tưởng tượng của anh. Yukinari lại lắc ly để ngửi mùi thơm rồi nhấp một ngụm. Rượu đậm đà, có vị chát của tannin [part0002.html#fn1], đồng thời vẫn cảm nhận được vị ngọt nhẹ, quả không tệ. Anh nghĩ rất hợp với món bê cốt lết.

“Rượu có xuất xứ Piedmont.” Cậu trai trẻ cầm bình rượu giới thiệu, chắc đang học việc để làm sommelier [part0002.html#fn2]. Chiếc nơ đeo cổ trông không hợp với cậu lắm.

“Ở Bắc Ý nhỉ?”

“Vâng, thân chai có đề Gran Reserva. Reserva nghĩa là…”

“Được rồi, tôi biết.” Yukinari giơ tay phải ngăn cậu ta nói tiếp. Anh không thích nghe giới thiệu trong lúc nếm rượu, vì như thế rất dễ tạo ra định kiến.

Yukinari nhấp thêm một ngụm, lặng lẽ nhắm mắt rồi tưởng tượng về bữa ăn. Thực khách cảm thấy thế nào nếu thưởng thức rượu vang khi hương vị món cốt lết còn đọng trong khoang miệng? Kết hợp rượu cùng xốt bò có hợp không?

Reserva tức là thời gian ủ rượu bắt buộc về mặt pháp lý. Yukinari không rõ năm hay sáu năm, nhưng sao cũng được, quan trọng là hương vị có hợp với món ăn hay không.

“Không tệ.” Yukinari đưa ra kết luận rồi đặt ly lên bàn, lòng lại băn khoăn vấn đề khác. Đó là giá cả. Nếu đưa rượu này về bán ở quán, chắc giá phải đội lên hơn bảy ngàn yên. Như vậy là quá đắt với các cặp đôi đến ăn tối trong tâm trạng thoải mái.

Yukinari lấy sổ tay trong túi, thầm nghĩ cứ ghi lại tên rượu đã, giá cả có thể thương lượng thêm tùy theo số lượng mua.

Anh rời bàn, quan sát xung quanh.

Dù nhìn giống tiệc đứng, đây thực chất là một buổi nếm thử rượu vang Ý. Trên bàn bày các món ăn cùng loại rượu gợi ý phù hợp.

Khách mời đa phần làm trong ngành ăn uống, thi thoảng còn bắt gặp vài gương mặt nổi tiếng. Tuy nhiên cũng không ít người nằm ngoài hai nhóm này. Nghe đâu một số thư mời được bán đấu giá trên mạng. Có lẽ ban tổ chức cho rằng thà như vậy còn hơn để vắng khách nên nhắm mắt làm ngơ.

Yukinari dừng lại ở bàn bày rượu vang trắng cùng cá tươi ướp marinade [part0002.html#fn3]. Chọn loại vang trắng nào chính là một trong những vấn đề khiến anh trăn trở dạo gần đây. Anh vừa nhấc ly thì giọng một cô gái lọt vào tai. “Hôm trước có người giới thiệu cho tôi một quán cơm Tây ngon lắm.”

Bị thu hút bởi cụm từ quán cơm Tây, Yukinari hơi quay đầu sang. Một đôi nam nữ đang đứng ngay bên cạnh. Thoạt nhìn anh tưởng họ là tình nhân, song lại cảm thấy không giống lắm, bởi người đàn ông khá nhún nhường.

“Quán cơm Tây cũng không nhiều. Tên gì vậy?” Anh ta hỏi.

“Togami-tei [part0002.html#fn4] ạ. Tên lạ anh nhỉ?”

Yukinari bất giác cứng người. Anh không ngờ quán ăn cô gái nhắc tới lại là Togami-tei.

“Anh muốn uống thêm không?” Một cô phục vụ cười hỏi.

“A, cảm ơn…” Yukinari chìa ly rỗng ra. Song tâm trí anh chỉ tập trung vào cuộc đối thoại bên cạnh.

“À, tôi nghe qua rồi. Quán này có mấy chi nhánh ở Tokyo đấy. Tôi chưa ăn bao giờ, ngon lắm cơ à? Hôm đó cô gọi món gì?”

“Thịt bò hầm. Bạn đi cùng tôi gọi hải sản chiên xù, cũng tấm tắc khen ngon đấy.”

“Ồ, để rồi tôi dẫn bà xã đi thử.”

“Không phải phụ nữ nào cũng thích quán ăn ấy đâu. Nếu muốn đưa chị nhà đi, tôi nghĩ anh nên hỏi ý chị trước.”

Đang định nếm vang trắng, Yukinari bỗng khựng lại. Anh không thể làm ngơ trước nhận xét này.

“Ồ, vậy ư? Sao cô lại nghĩ thế?”

Người đàn ông thắc mắc, Yukinari cũng dỏng tai lên nghe. “Một lời khó nói hết. Tôi nghĩ nếu là phụ nữ thì sẽ hiểu. Mà cũng có thể chỉ là ý kiến chủ quan của tôi thôi.”

“Tò mò ghê. Cô làm tôi thấy hứng thú rồi đấy.”

“Hay anh cứ đi một lần xem sao. Đi rồi sẽ biết anh ạ.”

“Ừm, cũng phải. Được, tôi sẽ thu xếp thời gian đi thử xem sao.”

Thấy hai người chậm rãi rời đi, Yukinari vội đặt ly vang trắng đang uống dở lên bàn rồi đuổi theo.

Cả hai sánh bước bên nhau, nói cười rôm rả. Cô gái cao ráo, trông qua chỉ ngoài đôi mươi. Người đàn ông cũng trẻ, nhưng chắc hơn tuổi hơn cô gái, vóc người tầm thước, toát ra tác phong của một nhân viên kinh doanh.

“Xin lỗi…”

Nghe tiếng gọi vọng theo, hai người dừng chân, ngoái lại với vẻ ngơ ngác.

Yukinari sững sờ. Cô gái thật xinh đẹp, đẹp hơn nhiều so với hình dung của anh khi nhìn từ phía sau.

“A… Xin lỗi vì đường đột xen ngang. Thật ra tôi tình cờ nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi của hai vị.”

Hai người nhìn nhau, cô gái nghiêng đầu bối rối.

“Quán cơm Tây ấy…” Yukinari giải thích. “Hai vị đã nhắc đến Togami-tei nhỉ?”

“À…” Cô gái gật đầu. “Đúng vậy, có vấn đề gì sao?”

“Tôi muốn hỏi điều gì khiến cô không hài lòng ạ?”

“Sao cơ?”

“À, lúc nãy cô bảo không phải phụ nữ nào cũng thích Togami-tei ấy. Cô giải thích cụ thể hơn được không?”

Lúc này, người đàn ông bước lên trước một bước. “Xin lỗi, nhưng anh là ai?”

“A, tôi vô ý quá. Tôi nên tự giới thiệu trước mới phải.” Yukinari lấy danh thiếp từ túi áo khoác ra. “Đây là danh thiếp của tôi.”

Danh thiếp ghi: Togami Yukinari, Giám đốc Điều hành, công ty TNHH Togami-tei.

Cô gái mở to mắt, người đàn ông cũng chết lặng.

“Ôi không! Tôi nói linh tinh gì thế này…” Cô gái đưa tay che miệng.

“Trời, xin lỗi anh.” Người đàn ông lập tức đổi thái độ, gập người lia lịa. “Chúng tôi không ngờ người của quán ăn ở ngay bên cạnh. Chúng tôi không cố tình bình phẩm đâu, mong anh đừng để bụng. Thật ra quý cô đây khen đồ ăn của Togami-tei rất ngon.”

Yukinari lắc đầu. “Tôi không để bụng, ngược lại còn thấy may mắn ấy chứ. Tại hiếm khi được nghe khách hàng nhận xét thẳng thắn. Tôi chỉ muốn biết suy nghĩ của quý cô thôi.” Anh nhìn chằm chằm vào cô gái.

Cô bối rối cúi đầu, chớp mắt. “Xin lỗi anh. Tôi không có ý gì sâu xa cả. Anh đừng bận tâm, cứ coi như cảm tưởng của một cô gái trẻ thôi.”

“Cảm tưởng này rất quan trọng đấy ạ. Xin cô nói thẳng cho tôi biết.”

“Nào nào, mong hai người bình tĩnh.” Người đàn ông xen vào. “Quý cô đây là con gái nhà khách hàng của chúng tôi chứ không làm trong ngành dịch vụ ăn uống. Tôi nghĩ cô ấy thực sự nhỡ miệng thôi. Vấn đề này xin dừng lại ở đây nhé?”

“Không, tôi không hề có ý trách móc. Tôi thật lòng muốn nghe đánh giá của cô mà. Mong cô hiểu cho.” Yukinari gãi đầu.

Như đã hiểu tâm tư của anh, người đàn ông bảo cô gái, “Cô thấy sao, Saori? Anh ấy đã chân thành đến vậy, hay cô cứ nói ra suy nghĩ của mình đi?”

“Mong cô giúp cho.” Yukinari cúi người.

“Khó xử quá. Sao lại thành ra thế này…” Cô thở dài. “Phải nói ngay bây giờ ạ?”

“Ý cô là…?”

“Nếu được, tôi muốn đến một lần nữa để tự mình xác nhận rồi mới nói với anh.”

“Đến quán ăn của tôi?”

Cô gái gật đầu. “Tôi không muốn đưa ra những nhận xét thiếu trách nhiệm với người điều hành quán ăn. Ngộ nhỡ ý kiến ấy là do ảnh hưởng của tâm trạng nhất thời, tôi sẽ gây phiền phức cho anh mất.”

“Không sao, như thế này cũng rất đáng để tham khảo rồi.”

“Tôi không đồng ý. Tôi không muốn tùy tiện phát ngôn ở đây để mai sau hối hận. Tôi sẽ thu xếp thời gian quay lại Togami-tei. Nếu ấn tượng vẫn giống lần trước, tôi sẽ nhắn cho anh nhé. Gửi vào email này được chứ ạ?” Cô nhìn danh thiếp của Yukinari.

“Vâng, nhưng…” Yukinari những muốn nghe ngay và luôn. Tuy nhiên cô chưa muốn, anh cũng không ép được. Bên cạnh đó, hiếm có cô gái nào cân nhắc nghiêm túc đến thế chỉ để trình bày cảm nhận cá nhân. Riêng lý do này cũng đủ khiến Yukinari muốn nghe ý kiến của cô cho bằng được. Và anh muốn nghe trực tiếp chứ không phải qua email.

“Được rồi, thỏa thuận thế. Nếu gửi email, cô Saori cũng dễ viết ra cảm xúc thật hơn.” Người đàn ông toan kết thúc cuộc trò chuyện.

Yukinari vội hỏi, “Khoan đã. Khi nào cô đến Togami-tei?”

“Tôi chưa biết nữa…”

“Chọn được ngày thì báo tôi nhé. Nếu được, sau khi dùng bữa, cô có thể dành cho tôi năm mười phút không?”

“Email không được sao?”

“Xin cô đấy!”

Yukinari lại cúi mình, và nghe tiếng cô thở dài.

“Thôi được. Tôi sẽ báo. Mong anh đừng hi vọng quá. Tôi không biết nhiều quán ăn, cũng chẳng rành ẩm thực.”

“Ý kiến của những vị khách như vậy càng giá trị. Cảm ơn cô.”

Cô gái cười khổ, nhìn người đàn ông đi cùng, “Tự dưng lại thành thế này…”

“Có sao đâu. À, phải rồi. Tôi quên chưa tự giới thiệu, đây là danh thiếp của tôi.” Người đàn ông đưa danh thiếp cho Yukinari.

Danh thiếp ghi: Kasugai Kenichi, Tổ 1 Phòng Kinh doanh, Cortesia Japan trụ sở Tokyo.

Yukinari có biết Cortesia, đây là công ty chuyên kinh doanh vàng bạc đá quý, “Không liên quan đến ngành ăn uống nhỉ?”

“Tôi nói từ đầu rồi mà. Biết cô đây thích rượu vang nên tôi nhờ người quen trong ban tổ chức tiệc gửi thư mời.”

“Tên cô là…” Yukinari lại nhìn cô gái.

“Tôi tên Takamine, Takamine Saori.”

Saori lấy thẻ sinh viên trong túi xách ra. Cô là sinh viên năm bốn của một trường đại học nữ sinh ở Kyoto, hiện đang bảo lưu để đến Tokyo trải nghiệm cuộc sống.

“Thật tao nhã!”

“Tốt nghiệp mà chưa biết gì về xã hội thì quá là mạo hiểm, anh không nghĩ thế ư?” Ánh mắt Saori đầy thách thức, xem ra tính cách có phần mạnh mẽ.

“Cũng có lý.” Yukinari đáp. Cô gái này không tùy tiện phát ngôn dù chỉ là nêu cảm tưởng về quán ăn. Có lẽ với người như cô, việc dành thời gian tìm hiểu thế giới trước khi bước ra xã hội là điều tất nhiên.

Sau đó, Saori và Kasugai cùng rời bữa tiệc. Yukinari ở lại thử rượu tiếp, nhưng không sao tập trung nổi. Hình bóng Saori cứ lởn vởn trong tâm trí. Anh không rõ là do mình để tâm đến ý kiến của cô về Togami-tei, hay đã bị chính con người cô thu hút.

Bữa tiệc kết thúc lúc 9 giờ hơn. Yukinari bắt taxi về nhà ở Meguro. Nhà này do Masayuki bố anh mua chừng mười năm trước. Đây vốn là nơi ở của một gia đình người Đức nên cổng vào cực kì cao. Cũng vì thế mà dù bên ngoài trông khá giống nhà Nhật, bên trong lại có rất ít phòng kiểu truyền thống.

Masayuki đang nghe điện thoại ở phòng khách. Chắc ông cũng vừa về nên vẫn chưa cởi vest. Qua giọng điệu nghiêm khắc của ông, Yukinari đoán được người ở đầu dây bên kia là quản lý quán ăn nào đó.

“Dù sao thì cũng đừng tái phạm nữa! Nhớ kĩ cho tôi!” Nói xong, Masayuki cúp máy.

“Có chuyện gì vậy ạ?” Yukinari hỏi.

“Không có gì. Chỉ là mua nhầm nguyên liệu, thành ra thiếu suất ăn định sẵn thôi. Có phải trẻ con đâu cơ chứ!” Masayuki tặc lưỡi, cởi áo khoác. “Thử rượu vang thế nào?”

“À, con thấy có vài loại không tệ, nhưng không loại nào thực sự đặc sắc.”

Masayuki cười nhạt, “Thôi, anh cứ cân nhắc cho kĩ. Bố cũng từng đau đầu vì mấy chuyện này rồi.”

“Con sẽ không bắt chước bố.”

“Tất nhiên. Quán ăn của anh mà, tất cả do anh chịu trách nhiệm và quyết định.”

“Con hiểu!” Yukinari rời phòng khách lên cầu thang. Phòng của anh ở tầng hai.

Anh sắp tiếp quản một quán ăn mới của Togami-tei. Địa điểm đã có, thi công đang xúc tiến. Mỗi ngày anh đều nghĩ về nó và bận rộn chuẩn bị đủ mọi việc. Nguyện vọng lớn nhất của anh là biến nó thành quán ăn mang phong cách riêng. Tất nhiên, nếu không làm khách hàng hài lòng thì tất cả đều vô nghĩa.

Hình bóng Takamine Saori lại thoáng qua tâm trí. Anh thực sự muốn nói chuyện với cô ngay bây giờ.

----------------------------------------

Chính giữa chiếc nhẫn đính một viên đá chói lọi, bao quanh là các viên đá nhỏ trong suốt xếp khít nhau.

Taisuke chớp chớp mắt. “Đẹp dữ! Ở đâu ra vậy anh?!”

Koichi cầm nhẫn bằng đầu ngón tay, cười ranh mãnh, “Anh lấy đạo cụ chụp ảnh ra chế lại thôi. Nhìn kiểu gì cũng thấy giống thật, đúng không?”

“Em mượn xem thử.” Taisuke nhận chiếc nhẫn và quan sát tỉ mỉ.

Vì lần này phải vào vai người kinh doanh đá quý, gần đây Taisuke luôn chú ý tìm hiểu những kiến thức liên quan. Đặc biệt, cậu khá rành về Cortesia Japan, nơi Kasugai Kenichi đang làm việc. Nhẫn đính hôn của công ty có một điểm đặc biệt, đó là chữ C trong Cortesia sẽ xuất hiện ở đâu đó trên đế đính kim cương.

Mặt bên đế chiếc nhẫn Taisuke đang cầm cũng trang trí bằng chữ C và chữ C ngược. Đây là kiểu thiết kế chính thống.

“Chắc mang cái này đi lừa được đấy.” Taisuke cầm kính lúp lên soi nhẫn.

“Uầy, anh Tai ra dáng phết! Nhìn y hệt tay buôn đá quý chuyên nghiệp luôn.” Shizuna ở bên trêu chọc.

“Đá cubic zirconia đây mà!” Taisuke nói.

“Tất nhiên rồi.” Koichi bật cười. “Kim cương thật mấy triệu yên cơ. Nhưng mày nhìn ra nó là giả à? Khá đấy!”

Taisuke rời mắt khỏi kính lúp. “Bề ngoài thì y đúc kim cương, nhìn bằng kính lúp mới thấy đường cắt khá thô. Hơn nữa, màu tia sáng quá đậm. Rõ là đồ nhân tạo.”

“Ồ!!” Koichi và Shizuna nhìn nhau.

“Em nghĩ thế.” Taisuke trả nhẫn cho Koichi. “Tiếc là em không chắc lắm. Em chưa thấy kim cương thật bao giờ nên chẳng biết đối chiếu kiểu gì.”

“Thất vọng quá đi! Mà thôi, đành chịu vậy!” Koichi cẩn thận cất lại nhẫn vào hộp rồi lấy hộp khác ra. Anh mở nắp, xoay về phía Taisuke. “Cái này thì sao?”

Trong hộp cũng là nhẫn, nhưng nhẫn này đính dày đặc đá nhỏ thay vì một viên đá lớn.

“Là sản phẩm mới của Cortesia!” Taisuke trả lời ngay. “Vẫn chưa bán tại Nhật.”

“Chợ đen ghê thật. Mới đó mà đồ dởm đã ngầm xuất hiện trên thị trường. Anh tìm được ở Okachimachi đấy. Họ bảo người tinh ý nhìn qua là biết hàng giả ngay, còn dân nghiệp dư không phân biệt nổi đâu.”

“Em chịu. Em mới xem hình thôi mà.”

“Đưa em xem với.” Shizuna ở bên chìa tay ra. Vừa cầm nhẫn, cô liền đeo ngay vào ngón áp út. Chiếc nhẫn sáng lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang. “Dễ thương quá! Em thích lắm.”

“Anh đã chỉnh cỡ nhẫn theo ngón tay Shi. Sớm muộn gì cũng thành đồ của em, đừng lo, nhưng đeo trong nhà thôi, đừng mang ra ngoài.”

Shizuna liền bĩu môi, tháo nhẫn, “Gì chứ! Chán thật!”

“Anh định bán cho Yukinari à?” Taisuke hỏi.

“Chuẩn! Cái gắn viên kim cương to bự lúc nãy 6,5 triệu, chiếc nhẫn thiết kế này 3,5 triệu, vị chi 10 triệu. Có thể thêm vài số lẻ cho hợp lý hơn.”

“Sẽ không bị phát hiện là giả chứ?”

“Phụ thuộc vào khả năng của hai đứa thôi. Chỉ cần dụ Yukinari mua rồi tặng ngay cho Shizuna, hắn sẽ không có cơ hội kiểm tra kĩ chiếc nhẫn, không bao giờ.”

“Yukinari… không rành đá quý chứ?” Shizuna lo lắng.

Koichi cầm tờ giấy trên bàn lên.

“Togami Yukinari, 28 tuổi, tốt nghiệp Khoa Kinh tế Đại học Keimei. Ra trường làm việc tại quán ăn của bố. Sắp quản lý quán riêng ở Kichijoji. Sở thích là nghe nhạc, đi bộ leo núi, câu cá. Thời đại học từng tham gia câu lạc bộ xe đạp. Chưa ở riêng bao giờ. Mẫu xe ưa chuộng là Legacy Touring Wagon. Nghệ sĩ yêu thích: không có, đúng hơn là gần như mù tịt về giới giải trí. Nhãn hàng yêu thích: không có. Thường cắt tóc ở tiệm gần nhà, chưa từng nhuộm tóc. Ông bố là Togami Masayuki, chủ sở hữu chuỗi quán cơm Tây Togami-tei, hiện sở hữu bốn chi nhánh ở Tokyo, một ở Yokohama và một ở Osaka. Phát đạt khá nhanh trong mười năm qua. Dự kiến sẽ mở chi nhánh mới, do Yukinari toàn quyền phụ trách. Nhà Togami ở Meguro, nhưng hình như trước đây họ sống ở Yokohama.”

Koichi đọc liền một mạch rồi nhìn Taisuke và Shizuna, “Hai đứa thấy sao? Hồ sơ không đề cập đến việc Yukinari rành đá quý. Theo nguồn tin chưa kiểm chứng, trước giờ hắn chỉ có một bạn gái, đã chia tay từ thời đại học. Yukinari không mấy dính dáng đến nữ giới, nói dễ nghe là do tính tình chất phác, nói khó nghe là do vụng về. Yukinari sẽ không nghi ngờ chiếc nhẫn đâu. Anh nói rồi, thành bại phụ thuộc vào khả năng diễn xuất của hai đứa.”

Taisuke nhận tờ giấy của Koichi và đọc lại. Quả nhiên không có gì đáng lo. Đồng thời cậu cũng khâm phục Koichi vì có thể điều tra chi tiết đến thế chỉ trong thời gian ngắn. Lần nào cũng vậy, khả năng thu thập thông tin tài tình của Koichi luôn gây ấn tượng mạnh cho cậu.

Đối tượng lần này do Koichi phát hiện khi trà trộn vào một bữa tiệc độc thân. Togami Yukinari nằm mơ cũng không ngờ trong đám đàn ông tụ tập nhằm tìm bạn gái lại có kẻ lừa đảo đến săn mồi.

Koichi kể, việc Yukinari rơi vào tầm ngắm chỉ là ngẫu nhiên. Biết Yukinari kinh doanh chuỗi quán cơm Tây, Koichi bắt đầu quan tâm đến con người này. Sau khi tình cờ nghe lỏm được vài chuyện, anh tin đây là đối tượng thích hợp nhất cho phi vụ tiếp theo.

Koichi xếp Yukinari vào nhóm A. Nói cách khác, nếu kế hoạch suôn sẻ, món hời thu được sẽ cực kì lớn.

“Tối nay đấy nhé. Shi tự tin chứ?” Koichi hỏi.

Anh đang nhắc đến lời hẹn của Shizuna và Yukinari hôm thử rượu. Cô sẽ dùng bữa tại Togami-tei chi nhánh Hiroo rồi gặp anh ta.

“Tất nhiên! Có chiến lược đàng hoàng rồi mà.” Shizuna tự tin đáp.

“Cơ mà suôn sẻ thật. Không ngờ Yukinari dễ cắn câu thế. Kế hoạch của anh hai lúc nào cũng hoàn hảo!”

“Công nhận. Vừa thả miếng mồi tên Togami-tei, hắn đã đớp chặt lấy làm em nhịn cười muốn nội thương.”

Nghe Taisuke và Shizune nhận xét, Koichi gật đầu mãn nguyện, “Chính vì thấy Yukinari quá chuyên tâm với nhà hàng, anh mới nhắm vào hắn. Theo một nghĩa nào đó, có thể nói hiện tại Yukinari không quan tâm đến đàn bà, chỉ tâm tâm niệm niệm quản lý cho tốt quán ăn sắp được giao phó, nên sẽ muốn nghe bất kì nhận xét nào về Togami-tei. Tất nhiên hắn sẽ sập bẫy hai đứa thôi. Kết quả này tạm thời chưa liên quan đến sức hấp dẫn của Shi.”

“Hự, đau lòng ghê!”

“Anh nói là tạm thời mà! Từ giờ nhờ vào Shi đấy, nhất định em phải cưa đổ hắn.”

“Cứ để em! Em bắt mạch được hắn rồi.” Nghe Koichi khích tướng, Shizuna càng thêm sục sôi ý chí.

“Tốt! Anh tin ở Shi.” Koichi lại ngồi vào ghế, nghiêm túc nhìn các em. “Anh có chuyện muốn nói với hai đứa. Xong vụ này, chúng ta sẽ rửa tay gác kiếm. Togami Yukinari là mục tiêu cuối cùng.”

Taisuke lập tức mở to mắt.

“Anh Ko, ý anh là sao?” Shizuna cũng hoang mang.

“Không hiểu tiếng mẹ đẻ à?! Cuỗm được tiền của Togami Yukinari rồi, chúng ta sẽ bỏ nghề này, không đi lừa đảo nữa.” Koichi chậm rãi nói.

“Sao lại thế?” Taisuke hỏi.

Koichi thở dài. “Đâu thể lừa đảo mãi được. Sớm muộn gì mày với Shizuna cũng phải dựng vợ gả chồng và xây tổ ấm. Bởi thế, cải tà quy chính càng sớm càng tốt.”

“Đột ngột quá… Shi nhỉ?” Taisuke tìm kiếm sự đồng tình.

Shizuna cũng gật đầu. “Đúng đấy ạ. Sao lại quyết định vội vàng thế. Khó khăn lắm chúng ta mới thuận lợi như bây giờ.”

Koichi lắc đầu. “Không đột ngột đâu. Anh cân nhắc lâu rồi. Nếu cứ tiếp tục, một ngày kia chúng ta sẽ gặp nguy hiểm. Ai biết khi nào và ở đâu chúng ta đột nhiên chạm trán nạn nhân. Đúng như Shi nói, chúng ta đang rất thuận lợi, nhưng quan trọng là biết rút lui đúng lúc. Anh quyết rồi, không thể thay đổi. Đây là phi vụ cuối cùng.”

Xem chừng Koichi đã hạ quyết tâm. Những lúc thế này, ai khuyên can gì cũng vô dụng. Hơn nữa, Taisuke và Shizuna hiểu rất rõ, quyết định của Koichi luôn luôn chính xác.

“Anh đã nói vậy thì cứ vậy đi.” Taisuke đáp.

“Còn Shi?”

“Em cũng đồng ý.”

“Được, đây là vụ cuối! Có nhiều tiền rồi, chúng ta mở một quán nhỏ ở đâu đó nhé.” Koichi mỉm cười.

----------------------------------------

Hơn 6 giờ rưỡi, Yukinari bước vào Togami-tei chi nhánh Hiroo. Quán rất đông khách. Nhìn thấy khách quen ngồi ở quầy thu ngân, Yukinari nhỏ giọng chào hỏi lúc đi qua, trong số đó có cặp vợ chồng già tháng nào cũng đến một lần kể từ khi khai trương. Sau vài câu tán gẫu, anh tiếp tục đi vào. Các bàn hầu như đã kín khách.

Takamine Saori ngồi ở bàn nhỏ sát tường, đang uống trà, chắc đã dùng bữa xong.

Yukinari quay ra quầy xem biên lai. Anh muốn biết cô gọi món gì.

Kiểm tra rồi, anh lại tiến về chỗ Saori. Cô nhận ra, ngẩng đầu lên. Nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, Yukinari chợt khựng lại, trái tim rung động. Chính anh cũng không rõ tại sao.

“Cô gọi món cốt lết à?” Anh hỏi.

“Vâng. Rất ngon ạ.”

“May quá. Tôi ngồi đây được chứ?” Anh chỉ vào ghế đối diện. Nghe cô đáp “Vâng, mời anh,” Yukinari mới ngồi xuống. Anh vẫy phục vụ lại và yêu cầu một tách cà phê.

“Không ngờ cô đến một mình. Tôi cứ đinh ninh cô đi cùng bạn.”

“Tôi cũng định thế. Tiếc là bạn tôi có việc đột xuất, nên…”

“Ra vậy. Cô đổi sang ngày khác cũng được mà?”

“Tôi nghĩ đến phương án này rồi. Hiềm nỗi đã hẹn anh tối nay, sợ thay đổi lại phiền cho anh…”

Yukinari lắc đầu quầy quậy. “Làm gì có. Đều tại tôi nài nỉ cô mà. Ôi, thực sự rất xin lỗi vì đã khiến cô lo lắng chuyện không đâu.”

“Anh đừng bận tâm, tôi không ngại đi ăn một mình.” Saori mỉm cười uống trà.

Phục vụ đã mang cà phê tới. Sau khi nhấp một ngụm, Yukinari ngồi thẳng lưng và nhìn cô.

“Vậy, giờ cô có thể cho tôi biết quán chúng tôi còn thiếu sót gì không?”

Nghe vậy, Saori vội xua tay. “Chưa đến mức gọi là thiếu sót. Có lẽ người khác không để ý, chỉ là tôi hơi lấn cấn thôi. Nếu anh coi trọng quá, tôi xấu hổ lắm.”

“Tôi vẫn muốn nghe để tham khảo. Xin cứ nói thẳng cho tôi biết.” Yukinari đặt hai tay lên đầu gối.

Saori do dự trong chốc lát rồi gật đầu như đã hạ quyết tâm, “Thôi được. Vậy tôi xin mạn phép nói thẳng. Tôi bận tâm về quầy thu ngân.”

“Quầy thu ngân có vấn đề gì sao?”

“Đa phần người ngồi ở đó là khách quen. Họ trò chuyện với nhân viên, tạo nên bầu không khí vui vẻ như một gia đình.”

“Vậy thì sao?”

“Các quán ăn ở Pháp hay Ý cũng có khách quen, nhưng tôi hiếm khi thấy cảnh này. Người ta không xếp chỗ ngồi ở quầy thu ngân.”

“Ý cô là không nên xếp chỗ ngồi ở đó?”

Saori lắc đầu. “Không. Ý tôi là những người đến lần đầu sẽ thấy hơi khó chịu. Cảm giác như mình bị coi là người ngoài cuộc ấy.”

“Cô cả nghĩ rồi. Đúng là so với quán ăn Pháp hay Ý, tỉ lệ khách quen có thể cao hơn, nhưng đây cũng là thế mạnh của quán ăn kiểu Tây. Đến thêm vài lần, cô sẽ quen với bầu không khí này thôi.”

Cô nghiêng đầu nghĩ ngợi. “Chỉ vì một bữa ăn mà phải quen với bầu không khí của quán ăn, anh không thấy lạ sao?”

“Vậy ư? Nhưng…” Yukinari chợt cười gượng. “Xin lỗi cô. Tôi hỏi xin lời khuyên rồi lại bác bỏ nó, đến bó tay luôn.”

“Xin lỗi nếu lỡ làm anh mất vui. Dù sao cũng chỉ là ý kiến của một tay mơ, anh đừng để bụng.”

“Không, tôi sẽ cân nhắc. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này.” Yukinari lấy sổ tay trong túi ra, ghi rằng Xem lại cách tiếp khách quen.

“Mà này…” Saori bổ sung, “Đồ ăn thực sự rất ngon đấy.”

“Cảm ơn cô.”

Saori nhún vai mỉm cười. Nhìn nụ cười ấy, Yukinari lại thấy tim mình đập mạnh.

Quan sát phản ứng của Togami Yukinari, Shizuna cảm thấy cô đã làm chủ được tình hình. Quả nhiên anh ta không chỉ thật thà, hết lòng với công việc, mà còn chẳng biết nhiều về thói mưu mô xảo quyệt của phụ nữ. Yukinari nằm mơ cũng không ngờ cô gái Takamine Saori đang nghiêm túc trình bày suy nghĩ lại tìm cách dụ anh ta vào bẫy.

Không sao đâu, sẽ thuận lợi thôi, Shizuna tự động viên. Rất hiếm khi cô phải làm thế.

Thật ra, Shizuna mơ hồ cảm thấy lần này hơi khác mọi lần, bản thân cô cũng không rõ nguyên nhân. Nếu buộc phải nói, dường như cảm giác tội lỗi đang lan tỏa trong lồng ngực. Không phải cảm giác này chưa từng xuất hiện, nhưng cô luôn dễ dàng đẩy nó ra khỏi đầu, bởi niềm tin kẻ bị lừa mới có lỗi lúc nào cũng chiến thắng.

Song tối nay hơi khác. Nếu mọi khi Shizuna luôn ở thế trên và xem thường đối phương, thì ngược lại hôm nay cô có cảm giác như bị ai theo dõi.

Chẳng lẽ vấn đề nằm ở quán ăn. Từ lúc bước vào, Shizuna đã thấy bồn chồn vô cớ như bị ai gõ vào cánh cửa cũ kĩ trong góc khuất tâm hồn. Tuy nhiên cô không thấy khó chịu, thậm chí còn vô tình buông lỏng cảnh giác. Điều này khiến cô bối rối.

Vì đây là quán cơm Tây chăng, Shizuna nghĩ. Không gian rộng và sang trọng hơn hẳn Ariake của bố mẹ khi xưa, nhưng bầu không khí rõ ràng có điểm tương đồng. Bầu không khí ấy đưa cô về với ấu thơ, với những năm tháng hồn nhiên chưa từng nghĩ đến việc lừa lọc người khác.

“Có chuyện gì sao?” Yukinari hỏi, vẻ hơi bồn chồn.

“À, không có gì ạ.” Shizuna lắc đầu.

“Cô còn nhận xét nào nữa không? Gì cũng được. Cô cứ thoải mái nêu quan điểm. Những ý kiến không bị ảnh hưởng bởi định kiến hay kiến thức chuyên môn rất quý giá với chúng tôi.” Giọng Yukinari vẫn nhiệt tình như cũ.

Shizuna đặt tách trà xuống, nhìn quanh và nói, “Còn một điểm nữa ạ.”

“Điểm gì?” Yukinari nhoài người tới, tò mò hỏi.

“Là chỗ ngồi bên trong, ban nãy tôi mới để ý.”

“Bên trong?”

Ở không gian tách biệt phía trong cùng kê bốn cái bàn. Khách ngồi đó dường như đều là cặp đôi.

“Ánh sáng hơi khác nhỉ?” Shizuna nói.

Yukinari gật đầu. “Khu vực đó được thiết kế riêng cho các vị khách muốn dùng bữa một cách yên bình với người họ coi trọng. Thường là các cặp đôi. Chúng tôi giảm sáng cho thêm phần kín đáo thân mật.” Nói đoạn, anh nhìn Shizuna. “Có gì không ổn sao?”

“Ý tưởng khá hay, chỉ là góc chiếu sáng chưa tốt.”

“Góc chiếu sáng?” Yukinari kinh ngạc, lại nhìn vào bên trong.

“Vì trong không gian tối, ánh sáng mạnh chiếu từ một hướng sẽ tạo bóng đổ trên mặt họ, trông không đẹp cho lắm.”

“Ồ, thật sao?”

“Ví dụ, trong bóng tối mà rọi đèn pin từ dưới cằm lên, trông sẽ rất đáng sợ đúng không? Lấy ví dụ cho rõ thì chính là như vậy.”

“Ra thế. Tôi chưa từng nghĩ tới. Nhưng bản thân họ làm sao biết mặt mình trông thế nào?”

“Khi nhìn người đối diện, họ sẽ tự hình dung ra bản thân trong ánh đèn. Phụ nữ rất để ý đến cảm nhận bên ngoài về mình mà.”

Yukinari lắc đầu thán phục, “Đây là điều mà đàn ông không nghĩ đến. Cô lại cho tôi thêm một nhận xét có giá trị. Cảm ơn cô.” Yukinari ghi vào sổ tay, rồi lại nhìn bên trong, “Có lẽ ngoài chi nhánh mới, tôi phải xem xét vấn đề chiếu sáng ở cả các chi nhánh khác.”

“Chi nhánh mới?”

“Thật ra, chúng tôi sắp mở chi nhánh mới ở Azabu Juban. Tôi phụ trách mọi việc từ khâu chuẩn bị khai trương đến điều hành hoạt động, nên gần đây luôn đau đầu nghĩ xem phải làm những gì. Vì vậy tôi rất muốn nghe ý kiến của cô.”

Đúng như Koichi điều tra, Shizuna gật gù tự nhủ.

“Ôi thật ạ? Vậy thì còn gì bằng!”

“Đây là cơ hội hiếm có nên tôi muốn tạo ra khác biệt độc đáo so với các quán đang có. Nói thì dễ, làm mới khó.”

“Anh muốn một quán ăn thế nào?”

Mắt Yukinari liền sáng lên như thể anh chỉ chờ câu hỏi này.

“Nói ngắn gọn, tôi muốn nó là nơi khách hàng có thể thoải mái chuyện trò. Theo tôi, các chi nhánh Togami-tei trước giờ quá kiểu cách, không khuyến khích người ta giao lưu. Ồn ào là không nên, nhưng tán gẫu trong bữa ăn thì phải có chứ. Ai đấy có thể cho rằng chuyện trò vui vẻ hay không là việc của khách, nhưng theo tôi, nó còn phụ thuộc vào cách bài trí quán ăn và thái độ phục vụ của nhân viên.”

Nhìn Yukinari cười để lộ hàm răng trắng tinh, Shizuna chợt nghĩ, chắc anh ta chưa từng tiếp xúc với ác ý ẩn sâu trong lòng người. Một cơn bốc đồng trỗi dậy, thôi thúc cô mở mắt cho cậu ấm này về nhân loại xấu xa để anh ta phải thất vọng. Mặt khác, cô lại ghen tị với sự trong sáng của anh.

“Thật ra…” Yukinari nói tiếp, thái độ cứ như học sinh tiểu học vừa nghĩ ra trò nghịch ngợm mới. “Tôi muốn dùng một món làm điểm nhấn.”

“Món gì ạ?”

“Đó là…” Anh ta thì thầm. “Cơm bò băm.”

“Hả?” Shizuna tròn mắt kinh ngạc. “Cơm bò băm ấy ạ?”

Yukinari gật đầu cái rụp, “Tất nhiên không chỉ có vậy. Thực đơn lập sẵn sẽ bắt đầu với các món thịt, cá, và kết thúc bằng cơm bò băm. Các món lên trước đều được thiết kế dựa trên tiền đề đó. Và trọng điểm là để khách hàng thưởng thức cơm bò băm một cách thỏa mãn hết mức có thể.”

“Chắc ngon lắm đây, chỉ sợ no quá!”

“Khẩu phần từng món đều được điều chỉnh để phụ nữ có thể thưởng thức trọn vẹn bữa ăn.”

“Anh tự tin về cơm bò băm nhỉ?”

Nghe Shizuna nói, Yukinari thu cằm lại, hơi ưỡn ngực ra chiều tự hào, “Quán chúng tôi được như hôm nay là nhờ cơm bò băm. Vì nhiều người thích nó, lượng khách mới tăng dần lên.”

“Biết vậy tôi đã gọi cơm bò băm.”

Yukinari mỉm cười lắc đầu. “Tiếc là cơm bò băm của chi nhánh này không phải chính gốc. Mỗi lần mở quán mới, bố tôi đều yêu cầu quản lý phải tự tạo ra món cơm bò băm của riêng mình. Ông không tiết lộ công thức gốc với ngay cả cấp dưới. Nói cách khác, tuy gọi chung là cơm bò băm của Togami-tei, nhưng có nhiều phiên bản lắm.”

“Ở chi nhánh sắp khai trương cũng là cơm bò băm mới ạ?”

“Không, lần này sẽ giữ hương vị nguyên bản.” Yukinari tuyên bố. “Tôi muốn quay về điểm xuất phát và bán cơm bò băm của người sáng lập Togami-tei. Tôi đã thuyết phục bố, mãi gần đây bố mới đồng ý.”

“Bố anh cho công thức ạ?”

“Tôi hỏi xin mà, và tốn rất nhiều công sức mới tái tạo được hương vị gốc. À, thật ra tôi sắp tổ chức buổi nếm cơm bò băm. Cô tham dự nhé, nếu tiện. Tôi rất hi vọng cô sẽ đến.”

“Tôi ư? Tôi đến cũng được ạ?”

“Tôi mời cô mà. Ý kiến của cô còn giá trị hơn của chuyên gia ẩm thực. Không, phải nói là tôi rất muốn nghe cô nhận xét.”

Thấy Yukinari nhiệt tình mời mọc, Shizuna cười thầm. Vừa hay cô đang tìm cớ để gặp anh lần nữa. Buổi nếm thử cơm bò băm cũng không tệ, chỉ cần thảo luận với Koichi, anh sẽ nghĩ hộ Shizuna lời bình phẩm mang dáng dấp tay mơ nhưng lại khiến chuyên gia phải sửng sốt. Ý kiến khách đến lần đầu dễ thấy khó chịu vì bầu không khí do khách quen tạo ra, cũng là do Koichi mách nước.

“Ôi, muộn thế này rồi ư?” Yukinari nhìn đồng hồ đeo tay và thốt lên. “Xin lỗi vì đã giữ cô lâu quá. Tiếp theo cô có bận gì không?”

“Không, tôi không bận gì.” Shizuna mong ngóng anh ta ngỏ lời mời.

“Thật sao? May ghê.”

Nhưng dường như Yukinari không hề có ý định đó. Shizuna đành cầm túi xách lên.

“Thôi… tôi xin phép đi thanh toán…”

“Sao thế được.” Yukinari đưa tay phải ra ngăn cản. “Hôm nay tôi mời cô tới, sao dám bắt cô trả tiền. Cứ để tôi đãi bữa này.”

“Nhưng…”

“Cô đã đưa ra các đóng góp hết sức quý báu, vậy là đủ rồi. Xin cô đừng bận tâm chuyện tiền nong.”

Yukinari nói bằng giọng dứt khoát làm người ta không phản bác nổi. Chất giọng ấy khiến Shizuna cảm thấy đáng tin cậy. Cô thầm nghĩ có lẽ anh ta không hẳn là công tử bột.

“Vậy thì… cảm ơn anh.” Shizuna cúi mình.

Cô rời khỏi bàn, Yukinari liền đi theo như để tiễn cô.

Quầy thu ngân vẫn còn khách. Họ đang cùng uống rượu rất náo nhiệt.

“Có lẽ cô nói đúng.” Yukinari cất tiếng khi đã ra khỏi quán ăn và chờ thang máy. “Việc khách quen quá nổi bật quả không hay. Nhưng đâu thể vì thế mà ngó lơ họ. Đúng là bài toán khó.”

“Anh đừng bận tâm quá.”

“Không, hiếm có cơ hội xây dựng quán ăn từ đầu, tôi không muốn làm qua loa.”

Yukinari dứt lời đúng lúc cửa thang máy mở. Một người đàn ông tóc bạc, mặc vest xám bước ra. Nhìn thấy Yukinari, ông ta dừng lại, “Anh đến đây làm gì?”

“Còn bố? Tối nay bố đi Yokohama mà?”

Nghe thế, Shizuna giật mình nhìn chằm chằm vào người đàn ông. Togami Masayuki?

“Kế hoạch thay đổi. Còn anh, làm gì ở đây?” Nói đoạn, Masayuki liếc sang Shizuna.

“Con muốn nghe nhận xét của cô ấy. Người con gặp ở buổi thử rượu mà hôm trước con kể đấy.”

“À, ra thế.” Masayuki gật đầu. “Cảm ơn cô đã đến… Vậy, ý kiến của cô bé là?”

“Con sẽ nói bố nghe sau. Rất hữu ích ạ.”

“Thật sao? Tốt quá.”

Masayuki cười với Shizuna. Cô cảm nhận được sự bao dung trong nụ cười của ông.

“Thôi, tôi xin phép.”

“Để tôi đưa cô xuống.” Yukinari đề nghị.

“Tới đây được rồi ạ. Cảm ơn anh vì bữa ăn.” Shizuna bước vào thang máy.

Ra khỏi tòa nhà, đi bộ một quãng ngắn thì điện thoại đổ chuông.

“Ở làn đối diện.”

Giọng Taisuke vang lên. Shizuna nhìn quanh, và thấy một xe van màu xanh đậu bên kia đường, Taisuke đang ngồi bên trong. Shizuna sang đường, ngồi vào ghế phụ. Từ đây trông ra, chếch đằng trước bên phải chính là tòa nhà nơi Togami-tei tọa lạc.

“Sao rồi?” Taisuke hỏi.

“Cũng tàm tạm. Chắc không để lại ấn tượng xấu đâu.”

“Nhưng không hẹn hò sau bữa tối nhỉ. Anh hai bảo nếu có hẹn, tao phải bám theo quan sát tình hình. Còn mang cả dụng cụ hóa trang, giờ vô ích rồi.”

Shizuna cau mày. “Hắn cứng nhắc lắm. Em mà không dẫn dắt, còn lâu hắn mới chịu chủ động.”

Taisuke cười khùng khục. “Có vẻ thế thật.”

“Bọn em đã hẹn gặp lại, anh đừng lo.”

“Khá đấy.” Taisuke đang định khởi động xe thì khựng lại. “Ô, hắn ra kìa.”

Yukinari ra khỏi tòa nhà, theo sau là Masayuki. Chắc họ đã xong việc. Hai người gọi taxi và rời đi.

“Cha con họ tài thật! Làm ăn phát đạt, kiếm được bộn tiền.” Shizuna dõi theo taxi, tấm tắc cảm thán rồi quay sang Taisuke, không ngờ lại thấy mặt cậu cứng đờ, mắt ngó trừng trừng, bộ dạng nghiêm túc chưa từng có. “Anh sao thế?”

“Người kia… Người đi đằng sau, là bố Yukinari?” Taisuke hổn hển hỏi.

“Vâng, thì sao?”

“Là kẻ đó!” Taisuke lẩm bẩm.

“Hả?”

“Đêm hôm ấy… Đêm bố mẹ bị giết, kẻ đi ra từ cửa hậu nhà mình… chính là kẻ đó!”

----------------------------------------

1. [part0002.html#fnref1] Hợp chất tự nhiên có trong vỏ, hạt và cuống nho.

2. [part0002.html#fnref2] Chuyên gia nếm thử và phục vụ rượu vang trong nhà hàng, khách sạn cao cấp. Có nhiệm vụ xây dựng thực đơn rượu, chuẩn hóa quy trình phục vụ rượu, tư vấn khách chọn rượu vang phù hợp với món đã gọi…

3. [part0002.html#fnref3] Hỗn hợp lỏng (thường bao gồm giấm, dầu và hương liệu) dùng để ngâm thịt, cá, làm tăng hương vị cho món ăn.

4. [part0002.html#fnref4] Hộ Thần Đình. Hộ Thần (Togami) là họ của chủ quán. Đình (tei) là ngôi đình (hóng gió, thưởng trăng…), cũng có thể là từ đi kèm các tên riêng để chỉ một cơ ngơi hay kiến trúc nào đấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!