Virtus's Reader
XÍCH SAO BĂNG

Chương 4: Mục 5

4

Nghe Taisuke kể, Koichi thấy mặt mình cứng lại.

“Chắc chứ? Mày dám khẳng định không?” Anh gằn giọng, nhìn em trai.

“Em không… Nhưng giống lắm. Em nghĩ là lão ta.”

“Nghĩ thì ích gì!”

“Có cách nào xác minh đâu… Em chỉ biết nói là giống thôi.” Taisuke ngồi trên giường, đan chặt hai tay, mắt rực cháy như muốn truyền đạt hết suy nghĩ trong lòng.

Koichi nhớ lại mười bốn năm trước. Taisuke sốc đến nỗi câm nín vì cái chết của bố mẹ, tự dưng lại thốt ra một câu mà đến giờ Koichi vẫn nhớ như in, “Anh hai, em có nhìn thấy. Em nhìn thấy kẻ đã giết bố mẹ.” Ánh mắt Taisuke bây giờ y hệt khi ấy. Căm phẫn cùng ăn năn ắt hẳn đang sống dậy trong tâm khảm cậu.

Koichi nhìn Shizuna. Cô ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào thành giường. Như mọi khi thì Shizuna sẽ lên tiếng đầu tiên, cho anh biết về tình hình hành động, không ngờ tối nay vừa về tới, lại là Taisuke mặt mũi tái nhợt mở lời, “Em nhìn thấy kẻ hồi đó.”

Koichi đứng dậy, mở tủ quần áo, lôi ra một hộp carton nhỏ. Anh mở nắp hộp, bên trong là tài liệu dày cộp, chứa đựng các thông tin liên quan đến án mạng của bố mẹ, phần lớn đều thu thập trên báo. Suy cho cùng, nguồn tài liệu mà trẻ con kiếm được cũng có hạn.

Koichi mở một trang báo, đưa cho em gái, “Shi, nhìn kĩ xem, giống Masayuki không?”

Bài báo đăng bức chân dung được vẽ lại theo miêu tả của Taisuke.

Shizuna nhìn chằm chằm vào bức vẽ rồi hơi nghiêng đầu ngẫm nghĩ. “Cũng có nét giống… Nhưng không hoàn toàn.”

Taisuke ngồi cạnh cúi xuống liếc chân dung, bối rối gãi đầu. “Lúc ấy em còn hoảng loạn. Hơn nữa, đó là lần đầu tiên em mô tả chân dung nên không giải thích rõ được. Thật ra em muốn vẽ khuôn mặt như Masayuki cơ.”

Koichi đóng tập tài liệu và ngồi xuống ghế, “Nhiều năm qua rồi, kí ức của mày thay đổi thì sao?”

“Làm gì có! Tin em đi! Em hối hận lắm, bắt gặp hung thủ mà không làm gì được. Có chết em cũng không quên nổi bản mặt ấy. Chết cũng không! Không ngày nào em không nghĩ tới, thậm chí nằm mơ còn thấy. Cho nên, kí ức của em không hề thay đổi! Không hề!”

Nhìn vào mắt cậu em đang ráo riết giải thích, Koichi không nỡ nghi ngờ thêm. Tim anh đau nhói mỗi khi nghĩ đến gánh nặng tâm lý mà Taisuke phải chịu từ tấm bé khi nhìn thấy mặt kẻ giết chết bố mẹ.

Koichi khoanh tay. “Giống thôi thì làm được gì.”

“Em không nghĩ là trùng hợp đâu. Bố mẹ từng mở quán cơm Tây. Masayuki cũng đang kinh doanh quán cơm Tây. Biết đâu lão ta và bố có liên quan trong công việc?”

Koichi gật đầu. Nghe có lý lắm.

“Để anh điều tra thử…”

“Điều tra kiểu gì ạ?” Shizuna hỏi.

“Anh sẽ nghĩ cách. Tóm lại cứ giao việc này cho anh. Phát hiện được gì sẽ báo hai đứa.”

Shizuna lặng lẽ gật đầu, nhưng Taisuke dường như chưa bằng lòng.

“Sao thế Taisuke? Có ý kiến gì?”

“Không, mà…”

“Nghĩ gì mau nói toẹt ra! Chẳng giống mày chút nào.”

“Em chỉ nghĩ, phải chăng hai người không tin em?”

“Tại sao?”

“Lão ta có thể là hung thủ, là kẻ sát hại bố mẹ đấy. Sao hai người bình tĩnh thế? Đáng lẽ phải choáng váng, phải kích động hơn chứ?” Taisuke dẩu môi.

Koichi thở dài. “Anh hiểu cảm giác của mày. Đâu phải anh không choáng váng. Nếu Masayuki thực sự là kẻ mày đã nhìn thấy thì bất ngờ quá ấy. Vấn đề là chưa có bằng chứng. Anh ghét cảm giác thấp thỏm vì chuyện này lắm. Chúng ta toàn hi vọng rồi lại thất vọng đấy thôi.”

“Đúng vậy, anh Tai.” Shizuna tham gia. “Tìm được bằng chứng rồi hẵng phấn khởi. Em không muốn phải thất vọng nữa, nhất là về chuyện này…”

Nghe hai người nói, Taisuke từ bất mãn chuyển dần sang bất lực, cuối cùng cậu khẽ gật đầu. “Em hiểu rồi. Chỉ mình em nhìn thấy hung thủ. Em nói giống thế nào đi nữa cũng không thể chứng minh.”

“Đừng trẻ con thế! Anh đã bảo sẽ điều tra mà. Quay lại việc chính, tình hình tối nay ra sao? Thuận lợi chứ?” Koichi nhìn các em.

“Đóng góp của anh Ko rất hiệu quả.” Shizuna đáp. “Yukinari khá để tâm đến vấn đề khách quen. Khi em nhắc đến chuyện chiếu sáng, hắn suy nghĩ nghiêm túc lắm.”

“Bõ công anh tìm hiểu trước. Còn cuộc hẹn lần sau?”

“Xong luôn! Hắn mời em đến buổi nếm thử cơm bò băm.”

“Cơm bò băm? Có cả buổi nếm thử kiểu ấy à?”

“Yukinari dặn em nhất định phải đến. Xem chừng hắn không giỏi tán gái, lần tới em sẽ chủ động tấn công.”

Trông Shizuna phấn chấn, Koichi tin tưởng gật đầu, đồng thời cũng để ý thấy Taisuke đăm chiêu nghĩ ngợi.

----------------------------------------

Hai ngày sau, Koichi đi Yokohama.

Ra khỏi ga Sakuragicho, anh đi về phía Nam, dọc theo con đường đầy hàng ăn. Ngay trước cây cầu bắc qua sông Oka có một quán giải khát tên Cây Ngựa. Nhìn từ bên ngoài, quán giống nhà làm bằng các khúc gỗ, trong quán cũng sử dụng rất nhiều gỗ tự nhiên.

Áp quầy là chiếc bàn cao dài làm bằng gỗ tấm xẻ dọc thân cây. Koichi ngồi vào, gọi một tách cà phê. Quán có mỗi mình anh là khách. Ông chủ râu rậm nhưng hói đầu thuần thục pha cà phê cho anh.

“Quán mình mở bao lâu rồi chú?” Koichi bắt chuyện trong khi nhấm nháp cà phê.

“Hai mươi lăm năm.” Không hiểu sao ông chủ lại hạ giọng. “Cũ kĩ hết rồi. Đụng chỗ nào cũng cần sửa, khổ nỗi tiền đâu cơ chứ.”

“Lâu năm phết chú nhỉ? Chắc quanh đây cũng thay đổi nhiều đúng không ạ?”

“Chà… Chắc không thay đổi mấy nữa. Chật ních, hết đất phát triển rồi.” Ông chủ lau bát đĩa và nghiêng đầu suy nghĩ.

“Hồi nhỏ cháu từng đến đây. Cháu nhớ có một quán cơm Tây, chú biết không ạ?”

Chủ quán gật đầu cái rụp, “Togami-tei chứ gì? Ở chéo bên kia đường. Giờ thành cửa hàng đĩa CD và DVD cũ.”

“Ồ, vậy sao, quán đó…”

“Giờ chuyển qua bên Kannai. Cậu không biết Togami-tei á? Dạo này nó mở chi nhánh khắp nơi đấy.”

“Hình như cháu từng thấy ở Ginza.”

“Quán ăn đầu tiên ở ngay đằng kia. Quán nhỏ thôi mà hồi ấy đã rất đắt khách. Nhiều lúc phải xếp hàng cơ. Có người sốt ruột còn bỏ xếp hàng chạy sang quán tôi.” Ông chủ vui vẻ kể, kí ức này xem chừng không khiến ông khó chịu.

“Sao lại đông khách thế ạ?”

“Quán có cơm bò băm nổi tiếng lắm. Còn được báo đài giới thiệu nữa. Tôi có ăn mấy lần, công nhận ngon.”

Shizuna kể là sẽ đến buổi nếm cơm bò băm. Togami Yukinari định dùng món này làm điểm nhấn trong thực đơn của chi nhánh mới.

“Chủ quán là người thế nào ạ?”

“Chủ quán mang họ Togami, nên quán mới có tên Togami-tei. Ông ta nhiệt huyết với công việc lắm, lúc khai trương có sang đây chào hỏi. Nghe đâu từng học nghề ở nơi khác, đủ khả năng thì tự mở quán. Thoạt tiên buôn bán khó khăn vì vắng khách, tới năm thứ ba tự dưng phất lên. Nãy có kể đấy, khách phải xếp hàng dài cơ mà. Tôi đang ngưỡng mộ con người số đỏ thì ông ta chuyển đi Kannai. Chắc tại ở đây nhỏ quá. Có lẽ đã kiếm bộn tiền. À quên, tôi cho cậu địa chỉ bên Kannai nhé?”

“Dạ thôi ạ. Cháu tự tìm được. Cảm ơn chú.”

“Chuyển đi Kannai phải mười năm rồi. Từ đó thuận buồm xuôi gió, chi nhánh mọc khắp nơi. Bỏ xa tôi.”

Koichi gật đầu, uống cạn tách cà phê. Theo anh tìm hiểu, quán Togami-tei đầu tiên chuyển đến Kannai vào mười hai năm trước. Hai năm sau, Masayuki chuyển nhà. Quả nhiên ông ta đã giàu hơn nhiều.

Bố mẹ Koichi bị sát hại cách đây mười bốn năm, ứng với thời điểm Togami-tei phát đạt (nếu lời kể của ông chủ ở đây là đúng). Thật vô lý khi vừa phất lên, chủ quán lại đi Yokosuka giết người cướp của.

Koichi trả tiền cà phê và rời khỏi quán. Anh nhìn cửa hàng băng đĩa cũ nằm chéo bên kia đường. Mặt tiền bằng kính, dán áp-phích phim và ảnh nghệ sĩ. Không vào trong nên khó mà biết chính xác, nhưng Koichi ước chừng nó chỉ rộng hơn Ariake một chút thôi. Nếu làm ăn tốt đến mức khách phải xếp hàng dài, thì tất nhiên sẽ muốn chuyển đến chỗ khang trang hơn.

Đang quay ra ga Sakuragicho, Koichi sực nhớ một chuyện nên chuyển hướng về ga Hinodecho, vừa đi vừa rút điện thoại bấm một dãy số. Anh không cho Taisuke và Shizuna biết rằng mình vẫn giữ liên lạc với người này.

Đầu dây bên kia bắt máy. Koichi cho biết anh đang ở ga Hinodecho và muốn gặp mặt. Người ta lập tức nhận lời, điểm hẹn là ga Yokosuka Chuo.

Lâu rồi Koichi mới lại đi tàu tốc hành Keikyu. Đứng bên cửa, anh nhìn cảnh vật vùn vụt lướt qua và nhớ về những ngày xa xôi.

Anh từng rất yêu vùng đất này, bao quanh là núi và biển, dễ dàng trông thấy trời sao.

Koichi khẽ lắc đầu, không cho phép bản thân chìm đắm trong nỗi buồn. Anh tự nhủ, chẳng phải mày đã quyết định từ bỏ chốn xưa, không bao giờ nhìn lại ư?

Đến ga Yokosuka Chuo, Koichi gọi lại cho người nọ và được báo là đang ở quán cà phê tự phục vụ gần đó. Koichi nhanh chóng tìm thấy quán. Anh bước vào với đôi chút hồi hộp, dù thi thoảng vẫn gọi điện, nhưng nhiều năm chưa gặp mặt rồi.

Người nọ ngồi ở quầy quay mặt ra đường. Nhìn chéo từ phía sau, trông ông không thay đổi nhiều, chỉ là tóc đã điểm bạc, tấm lưng dưới lớp áo vest xám gầy hơn.

Mua cà phê xong, Koichi tiến đến gần. Người nọ lập tức nhận ra và ngoái lại. Đứng hình vài giây, ông mở to mắt ngạc nhiên. “Koichi à, lớn thế này rồi cơ đấy!”

Koichi ngồi xuống cạnh ông, cười gượng, “Lần trước chú cũng nói y chang. Từ đó tới giờ cháu có cao thêm chút nào đâu.”

“Thế à? Hình như đúng thật.” Người đàn ông mỉm cười. Ông vẫn để râu mọc lởm chởm quanh miệng như mười bốn năm trước.

Người này là Kashiwabara thuộc Phòng Cảnh sát Yokosuka, vẫn làm điều tra viên như trước. Kashiwabara chủ động liên lạc với Koichi sau khi anh rời cô nhi viện không lâu. Ông bảo đã xin số điện thoại ở cô nhi viện. Kể từ đó, mỗi năm ông gọi điện một hai lần, như thể lâu lâu nhớ ra thì gọi, cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ đơn giản hỏi thăm tình hình hiện tại mà thôi.

Koichi nói dối Kashiwabara, rằng anh không hề gặp lại Taisuke và Shizuna. Nghĩ đến những việc ba anh em đang làm, anh biết mình tiếp xúc với cảnh sát tại chức là hết sức nguy hiểm.

“Lần gần nhất chúng ta gặp nhau là bốn năm trước nhỉ?” Kashiwabara nói.

“Vâng, vì vụ đánh bạc…”

“Đúng rồi.”

Bốn năm trước, Kashiwabara bảo có chuyện muốn nói nên gọi anh ra gặp. Trước đó không lâu, cảnh sát triệt phá một băng ghi độ đua ngựa và đánh bạc ở Yokohama, tịch thu giấy tờ sổ sách, và thấy có tên Ariake Yukihiro trong danh sách khách hàng. Cố nhiên, đó là bố của Koichi.

Yukihiro từng mắc nợ đến 3 triệu yên. Người ta cho rằng ngay trước khi bị sát hại, hai vợ chồng đi vay tiền người quen để trả khoản này. Nhận định là băng ghi độ có thể liên quan đến vụ sát hại vợ chồng chủ quán cơm Tây, cảnh sát Yokosuka bèn lật lại hồ sơ. Việc Kashiwabara gọi Koichi ra gặp cũng là một phần của cuộc điều tra. Tuy nhiên sau cùng cảnh sát vẫn không tìm ra manh mối. Kết quả cho thấy băng nhóm này rất ít khả năng liên quan trực tiếp đến án mạng.

“Hôm nay cháu có chuyện gì gấp à?” Kashiwabara hỏi.

“Không có gì gấp cả. Cháu có việc ở gần đây nên muốn gặp chú chút thôi. Cháu làm phiền lúc chú bận ạ?”

Koichi nói xong, ông điều tra viên liền cười lộ cả hàm răng ố vàng vì thuốc lá.

“Cảnh sát quèn bền vững, bận thì cũng chỉ chạy loong toong cho người ta thôi. Nói chuyện phiếm đôi chút chẳng ảnh hưởng gì. Dạo này lại không có nhiều việc cần chạy nên khá thoải mái. Vụ án năm ấy là lần gần nhất tôi cày cật lực đến vậy.”

Koichi hiểu cụm từ vụ án năm ấy là ám chỉ vụ nào.

“Đã mười bốn năm trôi qua… Nhanh thật!” Koichi nói. “Sắp hết thời hiệu rồi chú nhỉ?”

Kashiwabara gật đầu, hớp một ngụm cà phê.

“Gần đây có vài động thái xem xét lại việc điều tra. Chắc cháu sẽ thắc mắc giờ mới xem xét lại thì để làm gì, đúng không? Các vụ án xảy ra liên tiếp, vụ nào không giải quyết được cứ dời lại mãi, sắp hết thời hiệu thì vội vàng lôi ra. Ai cũng biết làm vậy chỉ tốn công vô ích. Suốt mười lăm năm trời còn không tìm được manh mối, làm sao tự dưng có phát hiện mới ngay trước khi thời hiệu hết hạn được. Đơn giản chỉ đối phó giới truyền thông thôi.”

Koichi gật đầu. Có thể bản thân Kashiwabara đã quên, bốn năm trước ông từng nói tương tự. Sau khi xác định băng nhóm đánh bạc kia không liên quan, Phòng Cảnh sát Yokosuka và Sở Cảnh sát tỉnh Kanagawa lại ngưng điều tra vụ sát hại vợ chồng chủ quán Ariake.

“Quả thật chẳng có tiến triển gì nhỉ?” Koichi hỏi.

Kashiwabara lộ vẻ rầu rĩ, “Manh mối duy nhất là bức phác họa, nhưng mười bốn năm rồi, khuôn mặt người ta cũng thay đổi.”

“Chẳng lẽ không tìm được ai giống chân dung hết ạ?”

“Chỉ giống thì có đấy. Thỉnh thoảng quần chúng vẫn cung cấp một số thông tin. Mỗi lần như vậy chúng tôi lại bay đi xác minh ngay. Không riêng Kanagawa hay Tokyo, chúng tôi còn đến cả Saitama và Tochigi. Tất cả đều tay trắng trở về.”

“Giờ danh sách còn không ạ?”

“Cháu muốn nói tới những người giống bức họa à? Tất nhiên, tôi nghĩ là còn lưu trữ, nhưng mà sao?”

“Dạ không có gì, cháu định xin chú cho xem thử thôi.”

Kashiwabara tỏ ra ngờ vực, nhìn lom lom vào Koichi. Koichi né tránh ánh mắt ông, đưa cà phê lên miệng.

“Vì sắp hết thời hiệu rồi, đằng nào cảnh sát cũng không làm được gì nhiều, nên cháu định sẽ thử một vài việc trong khả năng của mình. Tìm kiếm thông tin trên mạng internet chẳng hạn.”

“Thế thì cần gì danh sách. Cháu có âm mưu gì?”

“Âm mưu gì được… Cháu muốn xem xét những người trong danh sách một lần nữa.” Koichi nhìn qua vách kính ra ngoài đường, một bên má anh cảm nhận được ánh mắt bỏng rát của Kashiwabara.

“Cháu tìm thấy kẻ tình nghi…” Kashiwabara hỏi. “… và muốn xác minh xem tên người đó có trong danh sách hay không chứ gì?”

Koichi hơi hoảng khi bị vạch trần. Không hổ danh điều tra viên. Nói trúng tim đen anh ngay! Koichi cười cười lắc đầu. “Nếu thế thật, cháu sẽ báo với chú đầu tiên. Còn giờ, cháu chỉ muốn tự tìm hiểu trong khả năng của mình thôi. Cháu không muốn ngồi im chờ thời hiệu kết thúc.”

Kashiwabara nhìn Koichi bằng ánh mắt sắc bén riêng có của cảnh sát. Koichi cảm nhận được một sức mạnh đang cố xuyên thấu nội tâm mình. Cuối cùng, Kashiwabara buông tiếng thở dài, ánh mắt sắc bén dịu lại.

“Không thể để danh sách tuồn ra ngoài. Hơn nữa, không phải cảnh sát ngồi im. Ban nãy nói rồi, chúng tôi đang xem xét lại trước khi thời hiệu kết thúc. Chắc sẽ tìm đến những người giống bức họa lần nữa.”

“Thế thì tốt quá.”

“Nhân tiện, hai đứa em thế nào rồi? Đến giờ vẫn không liên lạc với nhau à?”

“Vâng. Giờ chúng nó ở đâu, sinh sống ra sao, cháu không hề hay biết.”

“Dù sao cũng là anh em máu mủ. Gia đình sống cùng nhau vẫn hơn.”

Giọng Kashiwabara mang âm hưởng như đang chất chứa tâm sự của chính mình. Koichi nhớ lại câu chuyện anh được nghe bốn năm trước. Kashiwabara có một đứa con với người vợ cũ, đứa trẻ mắc bệnh bẩm sinh và nhập viện, phẫu thuật nhiều lần vẫn không cứu được. Nghe nói nó mất ngay trước khi lên cấp hai, đồng phục cũng chuẩn bị đầy đủ rồi, vậy mà…

“Chú vẫn ở một mình sao?”

“Ừ.”

“Chú không tái hôn à?”

Nghe Koichi nói, Kashiwabara lúc lắc vai, cười xòa.

“Ai thèm lấy lão già vô tích sự như tôi. Koichi mới là người nên cưới vợ đi chứ?”

“Cháu chưa nghĩ tới.”

“Xây dựng gia đình mới cũng tốt. Mà thôi, nghe tôi nói thì không có sức thuyết phục lắm.” Kashiwabara vừa dứt lời thì chuông điện thoại trong túi áo reo vang. Ông xin lỗi và nhận điện, nói được hai ba câu thì cúp máy, bảo Koichi. “Xin lỗi cháu, tôi bị gọi về rồi. Lâu lắm cháu mới đến thăm, vậy mà… Thật ngại quá.”

“Dạ không sao, cháu phải xin lỗi vì đã gọi chú ra trong giờ làm việc mới đúng.”

“Giữ liên lạc nhé.” Kashiwabara cầm tách cà phê lên và dợm bước, thình lình khựng lại, ngoái nhìn Koichi. “Phát hiện ra điều gì phải báo cho tôi biết! Không được tự ý hành động đâu đấy, nhớ chưa?”

“Cháu biết rồi,” Koichi đáp.

Nhìn theo Kashiwabara khuất dần ngoài quán, Koichi nghĩ mình vẫn chưa thể hé lộ về Togami Masayuki.

Taisuke bảo ông ta giống kẻ cậu bắt gặp ở cửa sau, chỉ thế thôi thì chưa đủ để kết luận ông ta là hung thủ. Hiện tại, Masayuki đơn giản là bố của con mồi. Nếu tiết lộ với Kashiwabara, nhất định ông sẽ đeo bám Masayuki và ba anh em phải dừng kế hoạch đang tiến hành. Không những thế, Kashiwabara sẽ điều tra Masayuki, từ đó có khả năng phát hiện sự tồn tại của cô gái mang tên Takamine Saori, rồi sinh nghi khi biết cô gái chính là Shizuna. Koichi không đủ tự tin là sẽ lấp liếm trót lọt nếu bị Kashiwabara chất vấn.

----------------------------------------

Bữa tiệc tri ân khách hàng do Togami Yukinari lên kế hoạch được tổ chức tại Togami-tei chi nhánh Hiroo. Bình thường quán đóng cửa vào Chủ nhật, riêng hôm nay thì mở cửa đón khách mời từ 5 giờ chiều, bữa tiệc chính thức bắt đầu lúc 6 giờ.

Mang danh tiệc tri ân, thực tế là buổi nếm thử để lắng nghe đánh giá, cảm tưởng về thực đơn mới nhằm chuẩn bị cho chi nhánh sắp khai trương ở Azabu Juban. Các vị khách quen được nhận thư mời đều biết điều này, họ đến tham dự với tâm trạng háo hức muốn biết con trai Masayuki sẽ phát huy năng lực tới đâu. Yukinari cũng tự nhận thức được không ít người sẽ cố tình đưa ra những đánh giá khắt khe với mình.

Hơn 5 rưỡi, khách hàng lục tục kéo đến. Trong số đó có vài gương mặt Yukinari biết rõ. Một số người nôn nóng đã chúc mừng anh luôn, chắc coi hôm nay như màn ăn mừng sớm việc khai trương quán mới.

6 giờ mới khai tiệc, nhưng quán đã bày thức uống và đồ ăn nhẹ để những người tới sớm có thể nhâm nhi trong lúc chuyện trò. Chỗ ngồi đều xếp sẵn, nhưng một vài khách vẫn đứng uống rượu như dự tiệc đứng.

Yukinari đang nói chuyện với họ thì người phụ trách tiếp tân đi vào.

“Thưa cậu, vị khách ngoài kia không có thư mời, nên giải quyết thế nào ạ?” Anh ta vừa nói vừa đánh mắt ra cửa.

Vị khách nọ chính là Takamine Saori, vẻ mặt bối rối.

“Tôi biết rồi.” Nói xong, Yukinari tiến ra đón cô.

Nhìn thấy anh, Saori lộ vẻ nhẹ nhõm như tìm thấy phao cứu sinh.

“Cô không nhận được thư mời à? Hình như gửi rồi mà nhỉ?”

“Tôi nhận rồi. Song sợ đánh mất nên nhờ người bạn định đi cùng giữ hộ, vì tôi thấy trong thư mời ghi rằng có thể đi hai người…”

“Lát nữa bạn cô đến sau, đúng không?”

“Cô ấy mới gọi điện báo có việc đột xuất, không đến được. Ừm… Nếu bắt buộc phải có thư mời thì tôi không vào cũng được ạ.”

“Cô nói gì thế, không sao cả. Tôi đã mời cô rồi mà. Nào, mời cô đi hướng này.”

Yukinari xem sơ đồ xếp chỗ rồi đưa Saori vào tận nơi. Là bàn trong góc.

“Mời ngồi, cô cứ tự nhiên nhé.”

“Khoan đã…” Saori nhìn quanh, thì thầm. “Trông tôi có kì quá không? Ai lại đến nơi thế này một mình.”

“Sao mà kì! Cô đừng bận tâm.”

“Mọi người đều có đôi có cặp, riêng tôi dùng bữa một mình, ngài ngại sao ấy.”

“Thế à…” Yukinari nhìn quanh một lượt và nghiêng đầu đăm chiêu. Anh thấy ăn một mình cũng không sao, nhưng một cô gái trẻ có thể sẽ bận tâm nhỉ?

“Anh không dùng bữa à?” Saori hỏi.

“Có chứ, tối nay tôi cũng tham dự. Nếu không dùng bữa trong cùng một bầu không khí với mọi người thì sẽ khó nắm bắt vấn đề.” Nói đến đây, chừng như nghĩ ra, Yukinari mở lời. “Vốn dĩ tôi định ăn một mình, nếu cô không chê thì chúng ta ghép bàn nhé?”

Gương mặt lo âu của Saori bỗng chốc bừng sáng, “Vậy anh dùng bữa cùng tôi đi. Có anh ngồi cùng, tôi an tâm hơn, sẽ đỡ ngại hơn khi ở lại đây.”

“Được. Để tôi cho người thu xếp.”

Rời khỏi bàn Saori, Yukinari tự hỏi không biết đề xuất của mình có táo tợn quá không. Anh lo là cô nhận lời chỉ vì khó từ chối chứ không phải thật lòng.

Đồng hồ điểm 6 giờ, quản lý quán ăn phát biểu ngắn gọn xong, bữa tiệc chính thức bắt đầu. Trước tiên là các món khai vị. Món nào cũng ít, có lẽ vì Yukinari muốn khách hàng nếm thử được nhiều.

Mỗi lần đưa thức ăn vào miệng, Saori đều gật gù hoặc tỏ ra suy ngẫm. Mọi hành động của cô đều không thoát khỏi sự quan sát của Yukinari.

“Cô thấy có điểm nào bất ổn không?” Yukinari hỏi.

“Dạ không, ngon lắm ạ.”

“Chắc cô ngại nói thật trước mặt tôi nhỉ? Dùng bữa xong sẽ có phiếu khảo sát, nhờ cô điền giúp tôi nhé. Nhận xét gay gắt cỡ nào cũng không sao.”

“Gay gắt gì chứ…” Cô mỉm cười, gật đầu. “Nhưng anh đã bỏ công ra mời, nên tôi xin phép được viết hết những gì mình nghĩ.”

“Vâng, tôi chỉ mong thế.”

Yukinari cúi mình tỏ rõ sự chân thành, bụng bảo dạ, “Đúng là một cô gái đặc biệt,” có cả sức mạnh nội tâm lẫn lòng trung thực. Phải như người khác, cuộc nói chuyện này đã toàn những câu xã giao sáo rỗng.

“Tối nay bố anh không đến ạ?” Saori hỏi.

“Bố tôi không đến.” Yukinari trả lời dứt khoát. “Bữa tiệc hôm nay tôi tổ chức vì bản thân, không liên quan đến bố. Khách mời cũng do tôi quyết định.”

“Ra thế.”

“Có vấn đề gì với bố tôi sao?”

“Không có gì.” Cô lắc đầu, rồi ngước nhìn Yukinari. “Quán Togami-tei đầu tiên là ở Yokohama nhỉ?”

“Phải. Nó ở khoảng giữa Sakuragicho và Hinodecho.”

“Anh đến Yokosuka bao giờ chưa?”

“Yokosuka? Chưa từng, tôi không đi đây đó mấy. Yokosuka làm sao cơ?”

“Không sao, chỉ là tôi có người quen sống ở đấy.”

“Vậy à?” Yukinari gật gù, không khỏi thắc mắc tại sao Saori hỏi thăm về Masayuki xong tự dưng lại quay sang Yokosuka.

Khi Yukinari rời chỗ để đi họp với quản lý quán ăn, một phụ nữ đã gọi anh lại. Bà là khách quen của quán từ lâu.

“Yukinari, cô gái kia là ai thế? Xinh ghê! Bạn gái cậu sao?”

Yukinari vội xua tay. “Không phải, chỉ là một vị khách thôi ạ.”

“Ở ngoài nhìn vào lại thấy khác đấy. Vợ chồng tôi đang bảo nhau cuối cùng cậu Yukinari đã tìm được một cô gái tốt rồi.”

“Không phải mà bác. Thật đấy, bác tha cho cháu đi.”

Yukinari toát mồ hôi lạnh và nhanh chóng bỏ chạy, nhưng anh không thấy khó chịu, ngược lại, trong đầu anh bỗng lóe lên suy nghĩ, tiến tới với Saori cũng không tồi.

Các món ăn tiếp tục được đưa lên, cuối cùng cũng đến lúc cơm bò băm được dọn ra trước mặt các thực khách. Yukinari bỗng thấy hồi hộp. Anh không muốn bỏ qua bất kì biểu cảm nào của khách hàng khi họ thưởng thức món này.

Phản hồi rất tốt, đúng như mong đợi. Thậm chí còn có người thốt lên, “Lần đầu tiên tôi được ăn cơm bò băm ngon thế này.”

Yukinari yên dạ tiến bước, và thình lình sửng sốt. Saori có phản ứng khác thường, gò má tái xanh, mặt đanh cứng. Yukinari nhận ra mắt cô đỏ hoe. Đôi mắt ấy đang nhòa lệ.

----------------------------------------

Taisuke dừng chơi game để xem đồng hồ thì thấy sắp 8 giờ tối. Đã gần hai tiếng trôi qua kể từ khi bữa tiệc bắt đầu. Ước chừng món tráng miệng sắp ra, cậu tắt game, đặt điện thoại lên ghế phụ lái. Cậu tựa vào dây an toàn, dõi nhìn tòa nhà chênh chếch phía trước. Togami-tei Hiroo nằm trong tòa nhà đó.

Vẫn như lần trước, cậu đang đợi Shizuna. Nếu cô đi đâu cùng Yukinari, cậu sẽ bám theo, nhưng cậu nghĩ hôm nay lại hoài công thôi. Với kinh nghiệm của Taisuke, chỉ có hai loại đàn ông khù khờ về phụ nữ. Loại thứ nhất rất cố gắng để trở nên thu hút đối với phái nữ, nhưng người ta chẳng thèm ngoái nhìn anh ta lấy một lần. Loại thứ hai không hẳn là không thu hút phái nữ, nhưng vì quá chuyên tâm cho một vấn đề khác, nên vẫn không có duyên với các cô gái.

Trong đa số các trường hợp, loại thứ nhất vẫn tích cực với các cô gái hơn. Dù không có can đảm mời các cô gái đi chơi, thì vẫn đủ độ lì để chờ các cô ngỏ lời trước. Đối với Shizuna, thu phục loại này dễ như ăn bánh, cũng không tốn quá nhiều thời gian và công sức để moi được tiền.

Togami Yukinari rõ ràng thuộc loại thứ hai. Tối nay anh mời Shizuna đến bữa tiệc vì công việc. Hiển nhiên anh không ghét cô, nhưng anh cổ hủ, không chịu thể hiện những cảm xúc ấy ở nơi làm việc. Đúng hơn là anh chẳng nghĩ ra được chuyện như mời cô đi đâu đó sau bữa tiệc, càng không tưởng tượng được cô muốn anh ngỏ lời mời. Trong đầu anh không có ý nghĩ như vậy.

Lúc ra khỏi nhà Taisuke đã nói, lọc lõi như Shi cuối cùng cũng gặp một ca hóc búa rồi. Koichi gật gù công nhận, có lẽ thế thật.

Vài ngày trước Koichi đã đi Yokohama, thăm địa điểm mở quán Togami-tei đầu tiên để thu thập thông tin liên quan đến Masayuki.

“Không lẽ nhầm người thật?” Koichi nói. Vào thời điểm xảy ra vụ án, Masayuki đang chuyên tâm kinh doanh, không có lý do gì để đột nhập quán cơm Tây ở Yokosuka, cũng không có dấu hiệu nào cho thấy mối liên hệ giữa Togami-tei và Ariake.

Taisuke luôn kính nể khả năng điều tra phân tích của anh mình. Anh hai đã nói thì chắc chắn là đúng.

Tuy nhiên…

Cú sốc khi nhìn thấy mặt Masayuki tối hôm trước, ở chính nơi này, vẫn còn đọng lại trong lòng Taisuke tới tận bây giờ. Mười bốn năm trôi qua, đúng là kí ức có thể đã thay đổi, không loại trừ khả năng nhận nhầm người. Cậu hiểu. Dù vậy, khuôn mặt Masayuki vẫn trùng với khuôn mặt người đàn ông cậu bắt gặp vào đêm xảy ra vụ án. Hai khuôn mặt khớp nhau, không lệch một li, như thể được đồ lại từng đường nét.

Taisuke lúc lắc đầu, quyết định không nghĩ đến chuyện này nữa. Phân tâm linh tinh rồi sao nhãng việc bọc hậu cho Shizuna thì toi. Cậu lại đưa mắt về phía tòa nhà.

Togami Yukinari xuất hiện. Taisuke giật bắn mình, ngồi thẳng dậy. Bởi vì Shizuna cũng xuất hiện bên cạnh Yukinari. Hơn nữa, Yukinari còn choàng tay sau lưng cô.

Hai người đợi đèn chuyển sang xanh rồi cùng nhau qua đường. Taisuke nghiêng đầu thắc mắc. Nếu chỉ tiễn thôi, không lý gì Yukinari lại đi cùng. Shizuna vẫn cúi đầu. Trông có vẻ không được khỏe. Một chiếc taxi màu đen dừng lại trước mặt hai người.

Cửa sau mở ra.

Phải chăng là… Taisuke vừa nghĩ vừa nổ máy. Linh cảm của cậu rất chính xác. Đỡ Shizuna lên xe rồi, Yukinari cũng ngồi vào ghế sau.

Taisuke cho xe chạy gần như cùng lúc với chiếc taxi. Cậu duỗi tay trái chộp lấy điện thoại đang để bên ghế phụ lái, vừa xem xét xung quanh có xe cảnh sát hay không, vừa bấm máy.

“Chuyện gì thế?” Koichi bắt máy ngay, chắc ít nhiều có linh cảm là cậu sẽ gọi lúc này.

“Shi rời quán ăn cùng Yukinari. Cả hai lên taxi đi rồi.”

“Chỉ hai người rời quán thôi à?”

“Vâng. Hai người sóng vai bước ra. Yukinari còn choàng tay qua lưng Shi nữa chứ!”

“Lạ nhỉ?”

“Lạ gì đâu! Chắc Shi tán đổ hắn rồi đấy!”

“Kể cả thế, nhưng không khách nào ra khỏi quán thì lạ quá. Yukinari rời đi tức là tiệc phải kết thúc rồi, chứ chẳng lẽ hắn về trước khách à!”

Koichi nói đúng. Thật tỉnh táo làm sao, Taisuke thầm thán phục.

“Hai đứa đi về hướng nào?” Koichi hỏi.

“Vừa ra đại lộ Roppongi, đang chạy về hướng Tameike.”

“Tiếp tục bám theo! Đừng để mất dấu.”

“Em hiểu rồi. Lỡ hai đứa vào khách sạn hay nhà nghỉ thì em sẽ làm như mọi khi nhé.”

Trong trường hợp này, cậu sẽ gọi điện cho Shizuna, báo tin cha hoặc mẹ cô gặp tai nạn. Lý do khẩn cấp như thế thì không thằng đàn ông nào nỡ giữ cô lại.

“Cũng được, nhưng anh nghĩ chúng nó không vào những chỗ như thế đâu.” Koichi nói. “Dù sao đi nữa, mày cứ bám theo cẩn thận.”

Sau khi đáp gọn “OK,” Taisuke cúp máy.

Chiếc taxi chở Shizuna và Yukinari chạy từ đường Uchibori sang đường Kajibashi, rẽ vào Shinohashi. Trông hướng di chuyển, Taisuke đã đoán được điểm đến. Rõ ràng là Nihonbashi. Căn hộ của Shizuna ở Nihonbashi Hamacho.

Sau khi băng qua ngã tư Suitengumae, taxi rẽ trái. Không nghi ngờ gì nữa. Yukinari định đưa Shizuna về nhà.

Taxi dừng trước tòa nhà màu xám đậm. Yukinari xuống xe trước, Shizuna xuống ngay sau. Taisuke nhìn chằm chằm vào hai người, cân nhắc xem phải xử lý thế nào cho phù hợp nếu Yukinari định vào nhà Shizuna.

Thế nhưng Yukinari chỉ nói với Shizuna vài câu rồi ngồi lại vào xe. Đợi taxi đi khuất, Shizuna mới lên nhà.

Taisuke đậu xe bên vệ đường, tắt máy xuống xe và lao vào chung cư.

Taisuke có chìa khóa nhà Shizuna phòng khi cần, lúc này bèn tự mở cửa điện tử ở sảnh để vào. Căn hộ của cô trên tầng năm. Trong khi chờ thang máy, cậu sốt ruột giậm chân liên tục.

Đến căn hộ số 503, Taisuke bấm chuông và xoay tay nắm. Cửa không khóa.

Shizuna ngồi trên sàn giữa nhà, áo khoác cũng chưa cởi. Cô nhìn Taisuke với khuôn mặt tái mét.

“A, anh Tai…”

“Sao vậy?” Taisuke cởi phăng giày bước vào, “Sao lại nhờ Yukinari đưa về? Không khỏe à?”

Shizuna lắc đầu. “Không phải. Em xin lỗi, em… phá hỏng kế hoạch mất rồi.”

“Phá hỏng rồi? Là sao? Giải thích đàng hoàng xem nào.”

Taisuke ngồi xếp bằng cạnh Shizuna. Cậu lo lắng nhìn mặt cô, bỗng giật mình. “Shi khóc à?”

Lớp trang điểm dưới mắt cô tèm lem hết cả.

“Em cố gắng kiềm chế rồi nhưng nước mắt cứ tuôn ra. Thực sự xin lỗi.”

“Nên tao mới hỏi có chuyện gì. Mau trả lời đi xem nào.” Taisuke nóng nảy vỗ hai tay vào đầu gối.

Shizuna nhíu mày, cắn chặt môi. Nhìn cô, Taisuke càng thêm nôn nóng.

“Shi, đủ rồi đấy!”

“Cơm bò băm…”

“Gì cơ?”

Shizuna nhìn Taisuke. Ngực cô phập phồng như đang cố điều chỉnh hơi thở, rồi cô lại cất tiếng, “Món cuối cùng được mang ra là cơm bò băm. Món cơm bò băm mà hắn ta, mà Togami Yukinari vẫn luôn tự hào.”

“Vậy thì sao?”

“Nó giống lắm.”

“Giống cái gì?”

Như do dự, Shizuna liếm môi rồi mới nói, “Giống của nhà mình…”

“Của nhà mình?”

“Giống cơm bò băm bố từng nấu cho chúng ta! Cơm bò băm của Ariake. Cơm bò băm em ăn tối nay có hương vị y hệt.”

----------------------------------------

Nghe Shizuna kể lại xong, Koichi vẫn khoanh tay nín lặng, đôi mắt nghiêm nghị nhìn đăm đăm vào một điểm vô định trong khoảng không.

Taisuke ngồi trên giường, chờ phản ứng của anh trai. Cậu đưa Shizuna về đây khoảng mười phút trước. Thấy Koichi thắc mắc vì không hiểu chuyện gì xảy ra, cậu bảo anh trước hết hãy nghe Shizuna nói đã.

“Không thể nào!” Koichi vẫn nhìn đăm đăm vào khoảng không, bật thốt. “Chuyện này khó tin quá!”

“Nhưng là sự thật. Anh à, tin em đi. Nên em mới không kìm được nước mắt. Hương vị thật là hoài niệm mà, cơm bò băm của bố…” Shizuna giãi bày với khuôn mặt ủ rũ.

Koichi nhìn Shizuna lom lom, “Em nhớ hương vị bố nấu á? Mười bốn năm rồi đó.”

“Nhớ chứ sao không! Quên thế nào được, em thích nó lắm mà.”

“Vả lại bây giờ vẫn ăn đấy thôi.” Taisuke nói. “Thỉnh thoảng anh hai có nấu cho bọn em còn gì?”

Koichi chậm rãi lắc đầu. “Cái đó khác. Nó không phải cơm bò băm của bố.”

“Em biết. Món anh Ko nấu không phải cơm bò băm của bố.” Shizuna nói.

“Thật ư?” Taisuke nhìn Koichi.

“Ừ, không phải. Cơm anh nấu là đi tắt đón đầu, chứ làm đúng công thức của bố thì mất thời gian lắm.”

“Vậy mà em chẳng biết…” Taisuke gãi đầu xấu hổ.

“Vì mày có phân biệt được mùi vị gì đâu.” Koichi nhìn Shizuna, vẻ mặt dịu lại. “Đúng là có chút khác biệt, Shi nhận ra à?”

“Tất nhiên. Cho nên em mới bất ngờ, không nghĩ tối nay sẽ gặp lại nó.”

Koichi lại khoanh tay, ngồi dựa hẳn vào ghế nhìn lên trần nhà, “Thế thì đúng là hương vị của bố rồi.”

“Không sai vào đâu được.” Shizuna đáp.

“Được rồi,” Koichi nói, và đứng lên khỏi ghế, “Taisuke, đưa chìa khóa xe anh mượn chút.”

“Anh định đi đâu?”

“Siêu thị. Nhớ không nhầm thì ở Tsukishima có cửa hàng mở cửa 24/7 nhỉ?”

“Siêu thị? Để làm gì?”

“Còn phải hỏi? Đi mua nguyên liệu nấu cơm bò băm.”

Taisuke và Shizuna cùng ngạc nhiên kêu lên, “Nấu ngay bây giờ á?”

“Đúng vậy. Hôm nay không bỏ qua bước quan trọng nữa, anh sẽ tái tạo đúng hương vị bố làm cho Shi ăn thử, để so sánh với cơm bò băm Shi ăn ở Togami-tei. Chỉ có thể kiểm chứng bằng cách này thôi.”

Dứt lời, Koichi liền chộp lấy áo khoác và ra khỏi nhà.

Hai tiếng sau, nhà dậy mùi thơm nước xốt. Koichi buộc khăn lên đầu và tất bật trong bếp. Anh rất giỏi nấu nướng, nhưng Taisuke chưa bao giờ thấy anh nấu gì với thái độ hào hứng đến thế.

“Em ăn ở tiệc tri ân rồi, mà nghe mùi thơm em lại đói kinh khủng.” Shizuna thè lưỡi.

“Mà quan trọng là Yukinari thế nào? Tự dưng Shi khóc chắc hắn phải hốt hoảng lắm?” Taisuke hỏi.

Lúc này đã bình tĩnh hơn, Shizuna đáp, “Ừm, mấy người xung quanh cũng ngó lom lom, ngại muốn chết. Yukinari hỏi em khó chịu chỗ nào à, em không trả lời, nên hắn bảo thôi cứ ra ngoài trước đã, rồi đỡ em dậy, lấy áo khoác của em và đưa em về nhà. Em bị sốc, cứ ngơ ngơ lên taxi theo lời Yukinari.”

“Trời đất! Hắn không hỏi lý do mày khóc à?”

“Ừm. Trên taxi cũng chỉ hỏi nhà ở đâu thôi.” Shizuna lẩm bẩm nói thêm, “Hắn khá chu đáo…”

Taisuke nhìn Koichi. “Anh hai thấy sao về kế hoạch của chúng ta? Tình tiết tối nay có khiến cục diện xấu đi không? Shi cứ lo là đã phá hỏng kế hoạch rồi kìa.”

“Tính sao với kế hoạch…” Koichi nhìn vào nồi và tiếp, “Phải đợi xem mẻ cơm bò băm này.”

Taisuke và Shizuna hai mặt nhìn nhau.

Lại hai tiếng nữa trôi qua, một đĩa cơm bò băm bày ra trên bàn. Shizuna cầm lấy thìa, kéo đĩa lại trước mặt mình. Trước sự quan sát của hai anh, cô xúc một thìa cơm, đưa vào miệng, ánh mắt đầy căng thẳng.

Shizuna nhai được vài miếng, mắt bất ngờ mở lớn. Cô lại xúc thêm một thìa nữa.

“Sao?” Koichi hỏi.

Shizuna nhìn lại anh, gật đầu dứt khoát, “Đúng rồi. Đây đúng là hương vị cơm bò băm của bố.”

Taisuke cũng chộp lấy thìa, xúc cơm đưa lên miệng. Chính xác là hương vị của Ariake. Cảm giác hoài niệm lan khắp khoang miệng, tưởng chừng được trở về thời điểm mười bốn năm trước.

“Có phải hương vị em ăn ở Togami-tei hôm nay không?” Koichi hỏi.

Shizuna không đáp ngay, mà ăn thêm một thìa nữa rồi nghiêng đầu đăm chiêu.

“Sao?” Koichi thúc giục.

“Ừm… Hầu như là giống, nhưng vẫn hơi khác.”

“Gì vậy? Không phải à?” Taisuke cười hỏi.

“Không phải. Cơm bò băm ở Togami-tei, ăn xong vẫn còn phảng phất dư hương giống hệt cơm bò băm bố làm, nhưng cơm này không có. Cho nên, cơm em ăn ở Togami-tei mới là cơm của bố.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!