Nếu là Tống Thanh Ước của trước kia, có lẽ hắn đã chửi thẳng vào mặt Ngao Thư Ý — Lão già bất tử nhà ngươi không có thời gian cho ta ư? Sống ngần ấy năm chẳng phải ngươi đã sống uổng phí rồi sao? Năm này qua năm khác, mấy ngàn năm rồi lại mấy ngàn năm.
Nằm chết dí trong Long Cung, vô dụng cùng cực! Bây giờ lại ra vẻ trân quý thời gian trước mặt tiểu gia ta sao?
Hoặc dù không chửi thẳng mặt, tên người hầu cậy thế chủ trước mắt này cũng khó thoát một trận đòn. Thứ gì mà cũng dám vênh váo với ta?
Nhưng bây giờ không phải là trước kia, Tống Thanh Ước hắn cũng không còn là gã thanh niên Thủy tộc có thể núp sau bóng lưng vĩ đại nữa.
Không có cô cô dịu dàng, cũng chẳng còn phụ thân uy nghiêm.
Hắn phải gánh vác trách nhiệm của Thanh Giang thủy phủ, dù cho quyền hành đã bị tước đoạt nhiều lần.
Hắn cũng từng có lúc ngây thơ như thế. Cứ ngỡ thiên hạ này chẳng qua chỉ là một nước Trang. Thanh Giang rộng lớn, nào đâu kém gì Trường Hà?
Hắn đã từng hùng tâm vạn trượng, muốn thoát khỏi sự che chở của phụ thân, thử tự mình bày mưu bố cục.
Thế nhưng những năm gần đây, hắn cuối cùng cũng thấy được thế giới này vận hành ra sao.
Cuối cùng cũng hiểu ra, việc hắn có thể bày cờ trên mảnh đất một mẫu ba phần này đã là nhờ sự che chở của phụ thân.
Trang thiên tử tước đi quyền đánh cờ của hắn, tiện tay đặt hắn lên bàn cờ, hắn có thể làm gì được chứ? Bàn về quyền mưu, hắn trước mặt Đỗ Như Hối chẳng khác nào trò trẻ con.
Bàn về thực lực, Trang quốc ngày nay đã sớm có thể áp chế Thanh Giang thủy phủ. Cửu Giang Huyền Giáp và Tân An Bạch Vũ, tùy tiện điều động một nhánh quân cũng đủ để phạt sông phá phủ. Trang Cao Tiện lại càng có thể nghiền chết hắn chỉ bằng một ngón tay.
Hắn chỉ có thể không ngừng tự nhủ — Tống Thanh Ước, ngươi phải nhẫn, ngươi phải chờ.
Ngươi đã từng thấy hoa thủy bình nở rộ khắp Thanh Giang, thấy sắc đỏ trải dài tám trăm dặm, trong truyền thuyết xa xưa của Thủy tộc, đó là điềm báo của phiêu bạt phương xa, đi đến tận cùng. Miền đất vĩnh hằng trong mộng sẽ không còn xa nữa.
Trường Hà Long Cung xa hoa đến nhường nào, gạch vàng lát nền, bạch ngọc xây thềm, thủy tinh châu to như cối xay, san hô máu phải ba người ôm... Vương cung nước Trang so với nơi này quả thực như nhà xí.
Nhìn từ góc độ này, Trang Cao Tiện quả thực đáng sợ. Vương cung nước Trang hai đời trước thế nào, bây giờ vẫn thế ấy. Lúc ẩn mình khiêm tốn có thể khắc chế, sau khi trung hưng Trang quốc, uy thế như mặt trời ban trưa, vẫn có thể khắc chế.
Điều này cho thấy hắn có dã tâm lớn hơn, có hùng tâm còn lâu mới được thỏa mãn.
Đôi lúc, Tống Thanh Ước cũng cảm thấy tuyệt vọng!
Trong đại điện vàng son lộng lẫy, vị thủy quân đến từ Thanh Giang lần đầu tiên nhìn thấy Thủy tộc cộng chủ trong truyền thuyết — đó là một bóng người mặc trường bào màu vàng, ngồi trên bảo tọa Long Quân. Nét mặt không nhìn rõ, chỉ có một ánh mắt không mấy ấm áp, lặng lẽ rủ xuống.
Lúc này Tống Thanh Ước mới giật mình nhận ra, trong điện này sao mà vắng lặng đến thế, dường như mấy trăm năm, mấy ngàn năm qua chưa từng có một tiếng vang vọng.
Tên người hầu Long Cung dẫn hắn đến đây cũng không biết đã lặng lẽ biến mất từ lúc nào. Thời gian đã trôi qua bao lâu? Tâm thần của mình đã bị nhiếp phục rồi sao?
Những ý niệm hư hư thực thực lướt qua trong đầu, liền nghe thấy giọng nói của Long Quân: "Thủy tộc Thanh Giang... nhánh này vốn thuộc về Thủy tộc Thần Trì. Từ thời Tống Hành Khiêm di dời đến Thanh Giang, thành lập thủy phủ, trẫm nể tình nhánh này dời đi xa xôi không dễ, ban cho ngọc sách, sắc phong tôn danh. Nhưng từ đó về sau, họ Tống chưa từng tiến vào Trường Hà. Ngươi là cháu của Tống Hành Khiêm à? Sao còn nhớ đến trẫm?"
Tống Thanh Ước cũng biết nhánh Thủy tộc của mình là từ đời gia gia Tống Hành Khiêm di dời từ nơi khác đến, từng bước đứng vững gót chân ở Thanh Giang rồi thành lập thủy phủ. Nhưng hắn không biết là dời từ đâu đến, cũng không biết Thủy tộc Thần Trì là gì.
Lúc phụ thân Tống Hoành Giang còn sống, ông đối với chuyện này kín như bưng, hắn cũng không mấy để tâm. Hắn sinh ở Thanh Giang, lớn lên ở Thanh Giang, cũng chỉ muốn giữ vững Thanh Giang, chẳng quan tâm đến nguồn gốc cố hương làm gì. Thanh Giang chính là cố hương của hắn.
Với sự thông minh của mình, hắn cũng không khó nghe ra ý oán trách trong lời của Trường Hà Long Quân.
Nhưng lời oán trách này cũng thật thú vị. Long Quân nói cứ như thể việc thành lập Thanh Giang thủy phủ hoàn toàn là do ngài sắc phong vậy. Chuyện đó phải ngược dòng về tận thời cổ đại, lúc Liệt Sơn Nhân Hoàng còn tại vị, Trường Hà Long Cung mới có thứ quyền hành đó chứ!
Từ xưa đến nay, việc Trường Hà Long Cung dùng ngọc sách ban tên chỉ là hình thức mà thôi. Sau khi thủy phủ được xây dựng xong, dâng lên một ít cống phẩm là có thể được ban tên, thậm chí còn không cần Long Quân ra mặt. Hơn nữa, cái hình thức này cũng không phải độc quyền của Trường Hà Long Cung. Phàm là quốc gia nào lớn mạnh một chút đều có tư cách sắc phong thủy chủ, cũng có thể ban phát ngọc sách.
Nói trắng ra, năm đó gia gia Tống Hành Khiêm đến thăm Trường Hà Long Cung là để cho vị Thủy tộc cộng chủ trên danh nghĩa này chút thể diện, tìm cách dâng cho ngài một ít cống phẩm. Ai nợ ân tình của ai, thật đúng là khó nói.
Lão Long Quân này, là thấy Tống Thanh Ước ta còn trẻ, tưởng ta dễ lừa gạt sao?
Trong lòng thầm nghĩ những điều này, càng thêm khó chịu, nhưng trên mặt không hề biểu lộ, chỉ ngơ ngác nói: "Thủy tộc Thần Trì?"
"Ồ." Trường Hà Long Quân cười nhạt một tiếng, tiếng cười này lại có chút cô đơn khó tả, sau đó nói: "Mới có mấy ngàn năm ngắn ngủi, danh tiếng Thần Trì đã không còn ai biết đến. Nhân tộc không biết, Thủy tộc cũng không biết. Thật khiến ta không biết phải nói gì."
Tống Thanh Ước nghiêm túc hành lễ: "Thanh Ước không còn trưởng bối, cũng không biết lịch sử, kính xin tôn thượng chỉ giáo."
"Thủy tộc Thần Trì có lịch sử lâu đời, năm đó trẫm phân đất phong hầu cho Thủy tộc trong thiên hạ, sắc phong xây dựng thủy phủ, trong đó có nhánh này. Đến sau khi Đạo lịch mở ra, lại càng xuất hiện một thiên kiêu Thủy tộc kinh tài tuyệt diễm, kế thừa Thần Trì, đăng lâm Diễn Đạo, hiệu là 'Thần Trì thiên vương'. Danh hiệu này, trẫm cũng tán thành." Trường Hà Long Quân chậm rãi nói: "Từ Đạo lịch năm 3922 đến nay, trẫm chưa từng thấy một tài năng Thủy tộc nào có thể sánh được với người đó."
Đây quả là một lời đánh giá cực cao!
Khiến cho Tống Thanh Ước không khỏi ngưỡng vọng, muốn biết đó rốt cuộc là bậc kiêu tài thế nào mà dám lấy Thiên Vương làm hiệu trong thời đại Nhân tộc hưng thịnh, Long Quân đều phải ẩn mình.
Trường Hà Long Quân tiếp tục: "Tiếc thay, Thủy tộc Thần Trì cực thịnh nhờ hắn, cũng suy vong vì hắn. Hắn thua trong cuộc tranh giành sinh tử với Đường Dự, cũng thua luôn cả Thần Trì."
Cái tên Đường Dự, Tống Thanh Ước đương nhiên biết rõ... hoàng đế khai quốc của Kinh quốc, ai mà không biết chứ?
Thần Trì thiên vương, vậy mà lại chết trong tay Kinh thái tổ sao?
Chuyện này lại không thấy ghi chép trong sử sách.
Không đúng, Trường Hà Long Quân đột nhiên nhắc đến đoạn lịch sử này, rốt cuộc có dụng ý gì?
Tống Thanh Ước tuy dám thầm oán Long Quân, nhưng cũng không dám thực sự xem thường trí tuệ của vị lão Long này.
Có thể ngồi vững trên ngôi vị Long Quân trong thời đại Nhân tộc ngày càng lớn mạnh, há chỉ một chữ "Nhẫn" là đủ?
Hắn thở dài một tiếng: "Thì ra Thủy tộc Thanh Giang chúng ta lại là hậu duệ của Thủy tộc Thần Trì, còn từng có một thời huy hoàng như vậy. Thần Trì nay ở đâu? Vẫn còn trong lãnh thổ Kinh quốc hiện tại sao? Thuộc phủ nào?"
Trường Hà Long Quân nói: "Sau này Thần Trì bị Đường Dự lấp đi, xây thành trì 'Kế Đô', là khởi nguồn của Kinh quốc. Thủy tộc Thần Trì cũng theo đó mà chia năm xẻ bảy, lưu lạc khắp chân trời."
Thủ đô của Kinh quốc, thành Kế Đô!
Kế Đô cũng là tên của một hung tinh, Đại Kinh là đế quốc quân chủ, dùng tên này đặt cho kinh đô, ý là "Thiên tử trấn hung". Hậu nhân nghe danh này, có thể thấy được khí phách của Kinh thái tổ.
Có lẽ chính tòa đô thành hung hãn như vậy mới có thể nuôi dưỡng được hoàng tộc cương liệt đến thế.
Tống Thanh Ước cảm khái một tiếng, tiếc nuối nói: "Đều đã qua rồi!"
Lẽ ra hắn nên nói về mối quan hệ của mình với Thủy tộc Thần Trì, về huyết mạch với Thần Trì thiên vương, nên nói về tại sao mấy ngàn năm qua, Thủy tộc không còn xuất hiện một Thần Trì thiên vương thứ hai, tại sao thiên kiêu của Thủy tộc lại ít ỏi đến vậy.
Chẳng lẽ Thủy tộc hiện nay lại ít hơn Hải tộc Thương Hải sao? Chẳng lẽ môi trường trưởng thành của Thủy tộc hiện nay lại khắc nghiệt hơn Thương Hải sao? Chẳng lẽ tư chất của Thủy tộc hiện nay lại không bằng Hải tộc?
Lẽ ra hắn nên nói về những bí ẩn và nỗi khổ trong lịch sử, về những manh mối và cạm bẫy trong câu chuyện của Long Quân.
Thế nhưng hắn chỉ nói, đều đã qua rồi.
Trường Hà Long Quân ẩn mình trên bảo tọa, quan sát vị thủy quân Thanh Giang mới nhậm chức không bao lâu này, nhận ra Tống Thanh Ước và Tống Hoành Giang hoàn toàn khác nhau.
Như Ngao Thư Ý hắn, đương nhiên sẽ không vội vàng biểu lộ điều gì, chỉ thản nhiên nói: "Chuyện đã qua quả thực không có gì đáng nói. Thủy quân Thanh Giang nay đến bái kiến, rốt cuộc có chuyện gì?"
Tống Thanh Ước nói: "Thanh Ước đến đây không phải vì bản thân. Chính là phụng mệnh Đại Trang thiên tử, đến hành lễ với Long Quân!"
"Lễ từ đâu đến?" Trường Hà Long Quân hỏi.
Cái "hành lễ" này là lễ tiết, chứ không phải lễ vật.
Nhất định phải nói như vậy, đại diện quốc gia đi sứ mà mang theo một ít thổ sản, có lẽ cũng tính là lễ vật — nhưng chẳng phải đã giao cho Long Cung rồi sao, sao còn muốn nữa?
Lão gia hỏa này tham lam không đáy, chẳng trách Trường Hà Long Cung lại lộng lẫy đến thế!
Tống Thanh Ước mặt không đổi sắc, từ trong ngực lấy ra một cuộn lụa vàng được phong kín: "Kính dâng một bức thư họa của Đại Trang thiên tử."
Mi mắt Trường Hà Long Quân hơi giật.
Ta trấn giữ Long Cung không biết bao nhiêu ngàn năm, chứng kiến bao nhiêu hào kiệt, thiếu gì một bức thư họa của Trang Cao Tiện nhà ngươi? Cũng quá keo kiệt rồi!
Đương nhiên, thực tế đây cũng chỉ là một bức thư mà thôi, chưa chắc đã là do Trang Cao Tiện tự tay viết, ngay cả thư họa của Trang thiên tử cũng khó mà có được.
Hắn tùy ý vẫy tay, cuộn lụa vàng đã nằm trong tay, nhưng cũng không nhìn, chỉ nhẹ nhàng nâng lên, nhìn Tống Thanh Ước nói: "Trong thư viết gì?"
Tống Thanh Ước nói: "Đây là thư riêng giữa Đại Trang thiên tử và Long Quân, tiểu Giao đâu có tư cách xem trộm?"
"Vậy đường đường thủy quân Thanh Giang nhà ngươi, lần này đến chỉ để làm sứ giả đưa thư thôi sao?" Trường Hà Long Quân thản nhiên nói: "Việc này một phàm phu cũng có thể làm."
"Long Quân tôn quý nhường nào, há một phàm phu có thể diện kiến?" Tống Thanh Ước giữ lễ rất mực cung kính: "Tiểu Giao lần này đến đúng là làm sứ giả đưa thư, nhưng cũng không chỉ là sứ giả đưa thư."
Trường Hà Long Quân tỏ vẻ hờ hững: "Còn có chuyện gì, cứ nói ra đi."
Tống Thanh Ước cao giọng nói: "Từ xưa đến nay, Thanh Giang và Lan Hà vốn không phân biệt, sông nước chung nguồn, tộc đàn qua lại. Kể từ khi thể chế quốc gia hưng thịnh, hào kiệt Nhân tộc nổi lên khắp nơi, chia cắt non sông, sông núi đều lấy địa giới mà phân định. Thanh Giang và Lan Hà cũng vì thế mà chia hai. Nay thời gian thay đổi, thế sự xoay vần, Thanh Giang trong, Lan Hà đục... Thường có Thủy tộc Lan Hà, áo rách quần manh tìm đến, lại bị ngăn cách bởi cái gọi là biên giới của Nhân tộc, chỉ biết nhìn sông mà khóc. Lan Hà suy vong, thường khiến tiểu Giao đau lòng thương xót!"
Nói Thủy tộc Lan Hà áo rách quần manh chạy sang Thanh Giang, Trường Hà Long Quân một vạn lần cũng không tin. Ung Đế Hàn Hú hiện nay, được Mặc gia trợ giúp, quốc khố không biết dồi dào đến mức nào. Ung đình cai quản sông ngòi không biết bao nhiêu năm, với thủ đoạn của Hàn Hú, há lại không thu phục được lòng dân Lan Hà? Cuộc sống của Thủy tộc Thanh Giang các ngươi chưa chắc đã thoải mái bằng Thủy tộc Lan Hà đâu.
Đương nhiên, việc Lan Hà thủy phủ suy yếu cũng là sự thật... nhưng đó chẳng phải là do Thủy tộc Thanh Giang các ngươi đánh cho suy yếu sao?
Có điều một số chuyện, trọng điểm không nằm ở chỗ tin hay không, mà là có muốn tin hay không.
Ý đồ của Tống Thanh Ước, hay nói đúng hơn là của Trang Cao Tiện mà Tống Thanh Ước đại diện, đã quá rõ ràng.
Cuộc chiến giữa Trang và Ung lần trước mới yên tĩnh được vài năm, Trang Cao Tiện lại động tâm tư, muốn có được quyền hành của Lan Hà thủy phủ!
Trong mắt Ngao Thư Ý hắn, cuộc chiến Trang - Ung lại khác với những gì dân chúng bình thường thấy. Trận chiến oanh oanh liệt liệt đó, về bản chất là hành vi đôi bên cùng có lợi của Trang Cao Tiện và Hàn Hú, người trước mở rộng bờ cõi, kẻ sau tráng sĩ chặt tay.
Hai vị quân vương đều có lòng tin tuyệt đối vào bản thân, lấy Tỏa Long quan làm ranh giới, mỗi bên tự phát triển. Vốn tưởng rằng ít nhất cũng phải mười năm tám năm nữa mới có chuyện tiếp theo. Ngược lại không ngờ Trang Cao Tiện lại không thể chờ đợi được như vậy.
Ung quốc bây giờ có Mặc gia chống lưng. Trang Cao Tiện còn dám động đến Lan Hà, chắc hẳn là người đứng sau Ngọc Kinh Sơn đã cho hắn sự ủng hộ nào đó.
Bắt đầu từ Lan Hà là một lựa chọn tương đối ôn hòa. Nhất là Trường Hà Long Cung, chắc chắn có thể định tính "Thanh Giang Lan Hà vốn là một nhà".
Trường Hà Long Cung tuy chỉ có ý nghĩa tượng trưng, nhưng tầng ý nghĩa tượng trưng này cũng có thể phát huy tác dụng — chỉ cần Trường Hà Long Quân thừa nhận Thanh Lan là một thể, Thanh Giang thủy phủ liền có thể danh chính ngôn thuận tiếp quản Thủy tộc Lan Hà.
Còn về việc tiếp quản thế nào, làm sao để Thủy tộc Lan Hà tìm đến, đó là chuyện của chính Trang Cao Tiện.
Trường Hà Long Quân khẽ cười một tiếng, không nói gì.
Thừa nhận Thanh Giang và Lan Hà không phân biệt, đối với ngài chỉ là một cái gật đầu. Nhưng dựa vào đâu mà phải gật đầu chứ?
Tống Thanh Ước lập tức nói tiếp: "Nếu ta có thể cai quản Lan Hà, khiến Thủy tộc Thanh Lan được hưởng thái bình. Sẽ dâng cống phẩm lên Long Cung hàng năm không dứt!"
Trường Hà Long Quân cười nói: "Quốc chủ thiên hạ đều phân chia thủy quyền, duy chỉ có Trang thiên tử lại trao quyền cho ta. Là cho rằng ta không nhìn ra sao?"
Tống Thanh Ước cung kính nói: "Chỉ là Thiên tử của ta tôn trọng Thủy tộc cộng chủ mà thôi."
Trường Hà Long Quân khoát tay: "Trẫm cả đời này chỉ thừa nhận di mệnh của Liệt Sơn Nhân Hoàng, chỉ nguyện thế gian an ổn, Nhân tộc và Thủy tộc hòa thuận dài lâu, bản thân không có gì cầu mong. Ngay cả thủy quyền Trường Hà này, trẫm cũng đã sớm buông bỏ. Thủy quyền Thanh Giang, với trẫm có ích lợi gì?"
"Ngài có thể không quan tâm, nhưng chúng ta lại không thể không thừa nhận." Tống Thanh Ước nói: "Thiên tử của ta nói, Long Quân chính là Thủy tộc cộng chủ, đây là thánh mệnh của Nhân Hoàng thời trung cổ, thế hệ chúng ta há không kính trọng? Nguyện cùng ngài phân quản non sông!
Trường Hà Long Quân như cười như không: "Nhóc con, ngươi thành thật nói cho ta biết. Ngươi có mấy phần trung thành với Trang thiên tử, hắn lại có mấy phần tin tưởng ngươi?"
"Ta đối với Đại Trang thiên tử trung thành tuyệt đối!" Tống Thanh Ước trước tiên nói một câu như vậy, rồi mới thoáng bộc lộ nội tâm: "Có điều Thiên tử của ta hùng tài đại lược, cũng không quan tâm trung thành hay không, chỉ quan tâm việc có thành hay không. Cho nên Thanh Ước sẽ là một thủy quân Thanh Hà có thể làm nên chuyện."
Trường Hà Long Quân nhẹ nhàng vuốt ve cuộn lụa vàng trong tay, trong những năm tháng dài đằng đẵng, lời gì mà ngài chưa từng nghe, người nào mà chưa từng gặp?
"Ngươi nói vậy, trẫm liền hiểu rồi." Ngài thản nhiên nói: "Tên người hầu vừa dẫn ngươi đến, có chỗ nào thất lễ không?"
Tống Thanh Ước nói: "Người hầu hôm nay ôn hòa nhã nhặn, chưa từng thất lễ."
Trường Hà Long Quân gật gật đầu, nói: "Mấy ngày trước, tên nô bộc này không biết lễ nghĩa, không biết từ đâu ôm về một đứa bé, trong cung này khóc oe oe, khóc mấy ngày liền. Ta liền hỏi tiểu nữ oa đó, hỏi nó tại sao khóc. Nó nói cả nhà nó đều bị nhốt trong lồng, chỉ có mình nó lén chạy ra được... Ồ? Lạc quốc là nơi nào? Sao ở đó lại có người dám bắt cóc buôn bán con dân Thủy tộc của ta?"
Tống Thanh Ước nhất thời không biết trả lời thế nào.
Trường Hà Long Quân tiếp tục: "Trẫm ẩn mình trong Long Cung đã lâu, nào biết chuyện này. Hỡi Thanh Giang thủy quân, ngươi dạy trẫm thế nào đây?"
Muốn dùng việc dẹp bỏ ngành buôn bán Thủy tộc ở Lạc quốc để đổi lấy cái gật đầu của Trường Hà Long Quân. Giao dịch này Trang Cao Tiện có làm được không? Thiện ác sẽ không phải là vấn đề Trang Cao Tiện cân nhắc, thứ duy nhất có thể khiến Trang Cao Tiện dao động chỉ có lợi ích. Nhưng phải biết, trong cuộc chiến Trang - Ung lần trước, Lạc quốc chính là đồng minh của Trang quốc!
Tống Thanh Ước làm một lễ thật sâu: "Thanh Ước ngu muội, không dám nói bừa. Nguyện xin ý chỉ của Thiên tử, rồi sẽ trình lên quân thượng."
Trường Hà Long Quân giơ tay lên: "Đi đi. Trẫm có rất nhiều thời gian, không ngại chờ đợi."