"Hắt xì!"
Trên xe ngựa đang hướng đến Tiêu phủ, Chu Thần đột nhiên hắt xì một cái. Hắn xoa xoa mũi, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ là cô nàng Nhã Phi đang nhớ mình à?"
Chẳng buồn nghĩ nhiều, Chu Thần dẫn theo Phí Lôi đi thẳng vào Tiêu phủ. Hắn túm đại một đệ tử Tiêu gia hỏi đường, biết được Tiêu Viêm đang ở hậu sơn liền dẫn Phí Lôi đi thẳng tới đó.
Tình tiết quan trọng thế này sao có thể bỏ lỡ được, biết đâu còn farm được một mớ điểm nhân quả nữa chứ.
Lúc này đang là chạng vạng tối, nhiệt độ đột ngột giảm xuống, một lớp sương trắng mỏng manh bao phủ đỉnh núi phía sau, mãi không tan.
Dược Lão, người vừa mới được giải thoát tối qua, lúc này đang ra sức dụ dỗ tên nhóc ngây thơ Tiêu Viêm. Vì chiếc nhẫn đã bị Chu Thần lấy đi, Tiêu Viêm thậm chí còn không biết lão già trước mặt chính là kẻ đã hút đấu khí của mình suốt hơn hai năm, biến hắn thành một phế vật...
"Nhóc có thấy trận đại chiến của các cường giả trong thành Ô Thản vừa rồi không?"
Dược Lão nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, từng bước dẫn dắt.
"Con thấy... Có thể ngự không phi hành, đó là cường giả cấp bậc Đấu Vương trở lên phải không ạ?"
Tiêu Viêm nuốt nước bọt, nói với vẻ khó tin.
"Một trong hai người đó chính là sư huynh của con."
"Cái gì?"
Tiêu Viêm há hốc miệng, kinh ngạc đến trợn mắt hốc mồm.
"Vậy bây giờ ta hỏi con, con có muốn trở thành đệ tử của ta, trở thành một luyện dược sư không?"
Dược Lão chắp tay sau lưng, râu tóc bạc phơ, ra dáng một cao nhân tiền bối đích thực, phong thái cao thủ toát ra không thể che giấu.
"Luyện dược sư?"
Nghe vậy, Tiêu Viêm sững sờ, rồi mày nhíu chặt: "Trên Đấu Khí đại lục này, ai mà chẳng muốn trở thành luyện dược sư. Nhưng luyện dược sư đâu phải ai muốn là cũng làm được? Những điều kiện hà khắc kia..."
Nói đến đây, giọng hắn bỗng khựng lại. Tiêu Viêm đột ngột ngẩng đầu, miệng há hốc: "Chẳng lẽ... ta đủ điều kiện?"
"Ừm... Tạm được đi. Này tiểu tử, rốt cuộc con có học hay không đây?" Lắc đầu quầy quậy, Dược Lão tỏ vẻ hơi mất kiên nhẫn.
Ngoại trừ việc bị trận đại chiến ở thành Ô Thản làm kinh động, phải âm thầm ra tay yểm trợ cho Chu Thần, Dược Trần vẫn luôn quan sát mọi hành vi của Tiêu Viêm để khảo sát tâm tính và tư chất của cậu nhóc. Nhưng đến giờ, sự kiên nhẫn của ông cũng sắp cạn kiệt rồi.
Tiêu Viêm không do dự nữa, cái đầu nhỏ gật lia lịa. Luyện dược sư, đó là cấp bậc nhân vật mà ngay cả thế lực khổng lồ như Vân Lam Tông cũng phải cung phụng như khách quý cơ mà.
"He he, chịu rồi à? Chịu thì bái sư đi chứ." Dược Lão ngồi co chân trên một tảng đá xanh, cười gian xảo như một con cáo già.
"Còn phải bái sư nữa à?"
"Nói thừa! Không bái sư mà muốn ta dốc túi truyền dạy à, nằm mơ đi nhé!" Dược Lão trợn trắng mắt.
Tiêu Viêm méo miệng đầy bất đắc dĩ, nhưng vì để trở thành một luyện dược sư tôn quý, cậu đành phải cung kính hành lễ bái sư với lão giả trước mắt.
Thấy Tiêu Viêm làm đủ lễ nghi, Dược Lão mới hài lòng gật đầu, giọng điệu cũng trở nên thân thiết hơn vài phần: "Ta tên là Dược Lão. Về phần lai lịch của ta, bây giờ tạm thời chưa nói cho con biết, kẻo con lại phân tâm. Con chỉ cần biết rằng, trong mắt ta, luyện dược sư ngũ phẩm, lục phẩm cũng chỉ là cái rắm mà thôi."
Khóe miệng Tiêu Viêm giật giật, nhìn bộ dạng tùy tiện của Dược Lão, lời vừa định nói ra lại phải nuốt ngược vào trong: "Lão nhân này rốt cuộc có lai lịch gì? Phải biết, Đan Vương Cổ Hà danh chấn Già Mã đế quốc cũng chỉ mới là lục phẩm thôi mà! Coi luyện dược sư lục phẩm như cái rắm...?"
"Lời này mà đồn ra ngoài, e là sẽ bị cả Già Mã đế quốc cười cho là bị bệnh tâm thần mất?"
Thấy vẻ mặt đầy hoài nghi của Tiêu Viêm, Dược Lão đang định nói tiếp thì một giọng nói trong trẻo vang lên: "Tiêu Viêm sư đệ, đệ nghĩ xem, trước mặt một đại tông sư luyện dược cửu phẩm, một luyện dược sư lục phẩm thì đáng là gì?"
Vừa dứt lời, Chu Thần sải bước như rồng bay hổ lượn xuất hiện cùng Phí Lôi. Ngay sau đó, Chu Thần cúi gập người chín mươi độ, thành kính hành lễ: "Sư tôn, đệ tử đến muộn."
Tiêu Viêm đứng bên cạnh, ngơ ngác nhìn vị Chu Thần các chủ đã lấy đi chiếc nhẫn nhưng lại chữa khỏi chứng phế vật cho mình, vẻ mặt không thể tin nổi.
Hơn nữa, luyện dược sư cấp cao nhất trên Đấu Khí đại lục cũng chỉ mới cửu phẩm! Một lão già chỉ còn lại linh hồn mà là luyện dược sư cửu phẩm ư? Lừa quỷ chắc.
"Tiêu Viêm sư đệ, đệ có biết người trước mắt là ai không? Ngài ấy chính là Dược Tôn Giả lừng lẫy đại danh, luyện dược sư cửu phẩm, Đấu Tôn đỉnh phong, các chủ của Tinh Vẫn Các!"
Chu Thần chẳng hề có ý định giữ bí mật cho Dược Lão, hắn ra sức nhồi nhét vào đầu Tiêu Viêm về việc Dược Lão cường đại và vô địch đến mức nào...
"Tôn giả... Ta bái một cường giả Đấu Tôn làm sư phụ..."
Tiêu Viêm hoàn toàn sốc tận óc.
Mà Chu Thần cũng được như ý nguyện khi nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống:
"Đinh... Túc chủ tiết lộ thân phận của Dược Tôn Giả Dược Trần trước thời hạn, làm thay đổi dòng thời gian của thế giới, ban thưởng 1000 điểm nhân quả."
"Đinh... Mời túc chủ tiếp tục cố gắng, tiến một bước thay đổi dòng thời gian của nhân vật chính Tiêu Viêm trong vị diện Đấu Phá Thương Khung, cướp đoạt điểm nhân quả."
"Ồ? Vậy nếu tao giết Tiêu Viêm thì sao? Có khi nào hốt được mấy trăm nghìn điểm nhân quả trong một nốt nhạc, cho mày lên thẳng cấp ba luôn không?"
Chu Thần xoa cằm, thầm tính toán trong đầu.
"Đinh... Thế giới Đấu Phá Thương Khung là một vị diện cao cấp, ý chí thế giới cực kỳ mạnh mẽ. Nếu túc chủ giết chết nhân vật chính của vị diện, tỷ lệ cực lớn sẽ phải đối mặt với lôi kiếp trừng phạt của ý chí thế giới, không phải cường giả lục giai thì không thể chống đỡ."
"Cường giả lục giai à? Tương ứng với Đấu Đế, cũng tức là Thiên Chí Tôn của đại thiên thế giới rồi."
Khóe miệng Chu Thần giật một cái, hắn lập tức từ bỏ ý định nguy hiểm này.
Thật ra có Viêm Đế tương lai làm đàn em cũng ngon chán, cần gì phải đánh sống đánh chết, mổ gà lấy trứng làm gì cho mệt?
Cứ từ từ mà làm, điểm nhân quả sẽ không thiếu, ngược lại, có khi còn nhiều hơn ấy chứ...