Virtus's Reader
Xuyên Qua Từ Đấu Phá Bắt Đầu

Chương 38: CHƯƠNG 38: TINH HÀ LỆNH

Thấy Tiêu Viêm còn đang ngơ ngác kinh hãi, Dược Lão định bụng tiếp tục chém gió thì lại thấy Chu Thần chẳng nói chẳng rằng đã vạch trần thân phận của mình, nét mặt thoáng chút không vui. Nhưng dù sao Chu Thần cũng đã khen mình như vậy, trong lòng Dược Lão vẫn thấy sướng rơn.

Thế là Dược Lão ôn hòa nói: "Tiểu tử ngươi có chuyện gì sao?"

"Đúng là có chút chuyện."

Chu Thần lấy Lang Đầu Huyết Ngọc Căn ra, đưa cho Dược Lão rồi nói: "Sư tôn, linh hồn của người vẫn chưa hồi phục. Đây là Lang Đầu Huyết Ngọc Căn mà con đã phải trả một cái giá cực lớn mới có được, nó có thể giúp ích rất nhiều cho việc trị liệu linh hồn."

"Con có lòng rồi..."

Nhận lấy Lang Đầu Huyết Ngọc Căn, ánh mắt Dược Lão nhìn Chu Thần càng thêm dịu dàng. Người đồ đệ thần bí này, có lẽ rất đáng để tin tưởng.

"Một ngày làm thầy, cả đời làm cha. Sư tôn truyền thụ công pháp, giải đáp nghi hoặc, ân tình này cao như trời biển. Một ngày nào đó, con nhất định sẽ vì sư tôn chém chết Hàn Phong, tái tạo thân thể, san bằng Hồn Điện."

Chu Thần nghiêm túc nói. Dù sao đi nữa, Dược Lão đã truyền cho hắn Phần Quyết – bộ công pháp siêu cấp có thể tu luyện thẳng tới Đấu Đế. Bất kể là vì phần tình nghĩa này hay vì sự phát triển thế lực sau này, Dược Lão đều là đối tượng phải lôi kéo bằng được.

Dược Lão nhìn người đồ đệ trước mắt đang thể hiện quyết tâm, cũng cảm thấy vô cùng vui mừng.

"Trận đại chiến vừa rồi, không làm mất mặt Dược Trần ta."

Dược Lão híp mắt, vẻ ngoài thì tự mãn nhưng thực chất là đang quan tâm.

"Chỉ là may mắn thôi ạ. Lão sư người cũng biết đấy, Đấu Hoàng vẫn mạnh lắm, con cũng phải đại chiến ba trăm hiệp với hắn, đấu trí đấu dũng một phen mới may mắn thắng được."

Chu Thần dẻo miệng đáp, không hề hé răng nửa lời về việc mình toàn thắng là nhờ hack.

"Ha ha, vừa rồi vi sư vốn định ra tay cứu ngươi, ai ngờ ngươi lại tung ra một chiêu hiểm, đánh cho tên Đấu Hoàng Lăng Ảnh của Cổ tộc kia gần chết, còn hung hăng tống tiền một vố. Đúng là có phong thái của ta năm xưa."

Dược Lão vẫn cười tủm tỉm, trông vô cùng hiền từ.

"Lão sư, chuyện nhìn lén này... không hay lắm đâu ạ."

Chu Thần mồ hôi túa ra như tắm. Không ngờ Dược Lão đã âm thầm quan sát toàn bộ quá trình, ngay cả chuyện mình vô sỉ moi tiền Huân Nhi cũng thấy rõ mồn một.

Hại mình còn định bịa chuyện cho qua.

Mà ở bên cạnh, Tiêu Viêm vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui sướng tột độ khi biết lão sư của mình là Dược Tôn Giả, mãi vẫn chưa hoàn hồn.

Ầm ầm!

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên, bên trong thành Ô Thản, một dấu ấn tinh tú rực rỡ phóng thẳng lên trời, trông càng thêm nổi bật dưới những đám mây trắng.

Dấu ấn tinh tú sống động như thật, uy vũ phi thường, phảng phất như muốn vọt tới đỉnh thương khung, sau đó bùng nổ rực rỡ, hóa thành vô số tia sáng màu lam óng ánh. Trong phút chốc, nửa bầu trời như được nhuộm một màu xanh biếc đến kinh ngạc, tựa như dải Ngân Hà.

Tinh Hà Lệnh, tín hiệu lệnh của Tiên Thần Các, đại biểu cho tình huống khẩn cấp!

"Chẳng lẽ...?"

Chu Thần vội kéo Tiêu Viêm lại, gấp gáp hỏi: "Tiêu Viêm, thấy dấu ấn tinh tú trên trời không? Hướng đó là nơi nào?"

"Là... là... khu chợ của Tiêu gia ta..."

Tiêu Viêm quan sát vị trí của Tinh Hà Lệnh, lập tức khẳng định.

"Không ổn rồi, Tiên nhi và Huân Nhi xảy ra chuyện rồi!"

Chu Thần nhớ tới chuyện Huân Nhi kéo Tiểu Y Tiên đi dạo phố, bỗng cảm thấy bất an.

"Sư tôn, tình thế cấp bách, xin người cho con mượn sức mạnh một lát."

Chu Thần nhìn Dược Lão bên cạnh, khẩn cầu. Dù sao, muốn nhanh chóng đến được khu chợ của Tiêu gia ở phía bên kia thành, chỉ có bay là nhanh nhất.

"Ừm, thả lỏng tâm thần, để vi sư nhập vào người ngươi."

Dược Lão dứt lời, hóa thành một luồng năng lượng, tràn vào người Chu Thần.

Oanh!

Một luồng sức mạnh vô danh nhanh chóng bao bọc toàn thân Chu Thần. Ngay lập tức, cơ thể hắn đột ngột lơ lửng giữa không trung, một đôi cánh Đấu Khí màu đỏ rực đột nhiên bung ra. Thân hình thon dài của Chu Thần tựa như một con kinh long thức giấc, thanh thế ngút trời!

Chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến mất trước mặt Tiêu Viêm.

"Này các người... Chờ với, cho tôi đi với chứ!"

Tiêu Viêm khóc không ra nước mắt, phải biết rằng, Huân Nhi cũng đang gặp nguy hiểm, hắn còn sốt ruột hơn.

Quay đầu lại, nhìn Phí Lôi đang đứng sừng sững như một tòa tháp sắt, Tiêu Viêm mắt sáng lên, mặt dày mày dạn nói: "Vị đại ca này, anh đi theo Chu sư huynh, thực lực chắc cũng lợi hại lắm nhỉ. Có thể đưa tôi đi nhanh một chút được không?"

Phí Lôi khẽ gật đầu, nghiêm mặt nói: "Tôi chỉ là Đấu Linh, chưa thể bay lượn trên không trong thời gian dài. Hành động có thể hơi thô bạo một chút, Tiêu Viêm công tử, cậu phải chuẩn bị sẵn sàng."

Nói xong, Phí Lôi xách cổ áo Tiêu Viêm rồi bắn vọt đi! Mượn những điểm dừng chân trên sườn núi, hắn nhanh chóng lao về phía dấu ấn Tinh Hà Lệnh.

"Chậm... chậm lại..."

Tiếng hét thất thanh của Tiêu Viêm bị tiếng gió rít át đi, nhỏ dần rồi mất hẳn...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!