Chương 419 - Cao trào
Nhìn cặp mông trắng nõn đang vểnh cao, chủ động mà run rẩy, mềm mại đầy đặn ép sát vào quy đầu.
Lục Vân hít sâu một hơi, bàn tay ghì chặt lấy vòng eo thon mềm của nàng, chậm rãi chuyển động phần hông, để quy đầu thuận theo huyệt khẩu trắng mịn một lần nữa tiến vào ——
Từng chút, từng tấc, chậm rãi, tinh tế đưa vào.
Cảm giác lỗ thịt bị kéo căng ra tức thì trở lại, cây gậy cực nóng khó khăn đẩy sâu vào trong thân thể nàng, mỗi khi xâm nhập thêm một tấc, đôi môi hồng của Tư Mã Uyển Nhi lại bật ra một tiếng thở dốc run rẩy.
Tư Mã Uyển Nhi bấu chặt những ngón tay xuống nền gạch, bờ vai run lên, hai chân đang kẹp chặt lại chủ động hé ra một chút, như thể sợ hắn tiến vào không đủ sâu.
"Ân... Vào rồi... Vật kia của ngươi... Sao vẫn nóng như vậy... Cứng như vậy..."
Giọng nàng lí nhí, đứt quãng, theo cây côn thịt càng tiến vào sâu, lỗ thịt của nàng cũng càng co rút lại, từng chút một cắn nuốt lấy hắn, cuối cùng lại một lần nữa nuốt trọn cả cây gậy thô to vào tận hoa tâm.
Mật huyệt và thân gậy dán vào nhau không một kẽ hở, tựa như trời sinh một cặp, quấn quýt lấy nhau, sớm đã không phân biệt được đôi bên.
Lục Vân thúc mạnh hông, ép toàn bộ mông ngọc của nàng sát xuống mặt đất, xương chậu và thịt mông va chạm vào nhau, phát ra tiếng nước vang lên nặng nề.
Thân thể Tư Mã Uyển Nhi run lên, phát ra một tiếng rên rỉ càng thêm kiều mị:
"A —— Lục ca ca... Ngươi... Lại thúc trúng điểm đó rồi... Nô gia... Nô gia thật sự sắp bị ngươi làm hỏng mất..."
Lục Vân dùng hai tay khống chế vòng eo thon mềm của Tư Mã Uyển Nhi, từng chút một đưa cây côn thịt nóng bỏng vào nơi sâu thẳm.
Hắn không vội vàng —— mà làm cho mỗi một cú thúc đều thật chậm, thật sâu, dường như muốn để cây gậy thịt thô to đó tinh tế nghiền nát từng tấc, từng nếp gấp bên trong thân thể nàng.
"A... A... Ngươi... Ngươi cứ mài như vậy... Nô gia... Huyệt của nô gia... đều đang run rẩy..."
Tư Mã Uyển Nhi cắn môi, giọng nói run run, đóa hoa mềm mại nơi mật huyệt giữa hai chân đã bị đâm rút đến ướt át không ngừng.
Mỗi khi huyệt khẩu khẽ mở co bóp, nó đã tự động rỉ ra dòng mật dịch, thuận theo bắp đùi chảy từng giọt xuống nền gạch.
"A... Ngươi... Thật xấu... Cú nào cũng phải thúc sâu như vậy... Tiểu huyệt sắp bị ngươi đâm thủng rồi..."
Giọng nàng càng thêm đứt quãng, mông ngọc không ngừng đẩy về phía sau, khe mật sưng đỏ mỗi lần giao hợp với côn thịt lại phát ra tiếng nước "bạch bạch bạch".
Tư thế của nàng lúc này đã hoàn toàn rộng mở, hai đầu gối quỳ tách ra xa hơn, eo cũng cong xuống thêm một chút, đôi chân thon dài trắng nõn hơi hơi run rẩy.
Thịt mông vì vểnh cao mà căng cứng, kẹp lấy cây côn thịt thô cứng đang run lên bần bật.
Mà cây gậy kia cũng đã được chất lỏng của nàng làm cho ướt đẫm ánh nước ——
Mỗi một lần rút ra, đều kéo theo một sợi chỉ bạc ướt át, mỗi một lần đưa vào, đều có mật ngọt theo huyệt khẩu bị ép ra, thuận theo thân côn thịt chậm rãi trượt xuống, rơi tại nơi giao nhau giữa hai chân nàng.
"Lục ca ca... Thêm chút nữa... Sâu hơn chút nữa... Tiểu huyệt của nô gia... đã hoàn toàn bị ngươi làm cho mở ra rồi..."
Nàng lời còn chưa dứt, Lục Vân đột nhiên dùng sức thúc mạnh hông.
Theo một tiếng nước vang lên, côn thịt đâm thẳng tới nơi sâu nhất, quy đầu hung hăng thúc vào điểm tận cùng trong hoa tâm của nàng.
Tư Mã Uyển Nhi kịch liệt run lên, trước mắt tối sầm lại, cả người như bị điện giật mà mềm nhũn ra trên mặt đất, chỉ có thể dựa vào hai khuỷu tay để gắng gượng chống đỡ.
"A... A a... Thúc trúng... bên trong... A... Nha... Ta sắp tiểu ra rồi..."
Miệng nàng thở dốc không ngừng, cặp mông trắng bị đâm cho sóng thịt cuộn trào, khe huyệt sớm đã sưng đỏ mềm nhũn, trở nên vừa ướt vừa trơn.
Thậm chí có thể cảm nhận được vòng thịt mềm nơi hoa tâm đang chủ động mút lấy quy đầu, như thể sợ bị rút ra.
Lục Vân vừa rút ra, lại tiếp tục thúc mạnh hông ——
"Bạch!" Cả cây côn thịt nặng nề cắm đến tận cùng!
"A a a ——!" Giọng Tư Mã Uyển Nhi vút cao, tiếng rên rỉ nũng nịu vỡ ra, mật huyệt nơi sâu thẳm co rút kịch liệt, một dòng nhiệt nóng tuôn trào.
Lục Vân cảm nhận được mật huyệt kia sau cơn cao trào co thắt dữ dội, quả thực như muốn nuốt sống cả cây côn thịt vào trong, kẹp chặt đến mức thắt lưng hắn căng cứng, suýt chút nữa đã phun trào trong cơ thể nàng.
Nhưng hắn không buông tha cho nàng, mà cắn chặt răng, hai tay giữ chặt cặp mông trắng đẫm mồ hôi của nàng, hung hăng thúc mạnh, một lần nữa đâm tới đáy!
"Bạch!" Lại một cú va chạm mạnh!
"A a —— không... Đừng sâu như vậy... Tiểu huyệt sắp bị ngươi làm thủng rồi..."
Tiếng rên rỉ nũng nịu của Tư Mã Uyển Nhi mang theo run rẩy, khóe mắt rưng rưng lệ, toàn bộ gương mặt xinh đẹp áp sát vào nền gạch, những món trang sức trâm cài tinh xảo khẽ rung động.
Nàng vừa mới lên đỉnh một lần, mật huyệt vẫn không ngừng co bóp, giống như hoa tâm còn đang nức nở trong dư vị, thế nhưng Lục Vân lại không định dễ dàng buông tha cho đối phương như vậy, thắt lưng không ngừng thúc đẩy.
"Bạch! Bạch! Bạch!"
Côn thịt hết lần này đến lần khác đâm vào, vách trong mật huyệt bị ép phải một lần nữa phối hợp với hình dạng thô cứng của nó.
Lỗ thịt bị đâm cho mở rộng ra, mật dịch sền sệt dính nhớp như sóng vỗ tràn ra bốn phía, bắn ướt cả gốc mông và bắp đùi, tất cả đều là một tầng ánh nước.
Tiếng côn thịt ra vào trong huyệt khẩu ẩm ướt, bị dâm dịch bao bọc, khuấy động vang lên, từng tiếng như đâm thẳng vào sâu trong màng nhĩ.
Tư Mã Uyển Nhi không nhịn được ngẩng đầu lên, đôi môi anh đào khẽ mở, thốt ra những lời mê loạn đẫm nước mắt:
"Lục ca ca... Mạnh quá... Nô gia... Hình như lại sắp đến nữa rồi... Tiểu huyệt của nô gia... lại sắp tiết ra nữa rồi..."
Lục Vân cúi người xuống, lòng bàn tay giữ lấy gáy nàng, một tay ôm chặt eo nàng, ép nàng phải vểnh mông lên thật cao.
Côn thịt điều chỉnh góc độ một cách tinh vi, thúc vào chỗ thịt mềm mẫn cảm nhất trong mật huyệt, rồi hung hăng khuấy động!
"A a a...! Đúng rồi... Chính là chỗ đó... Cứ nhằm vào nơi nô gia không chịu nổi mà làm..."
Đôi chân dài trắng như tuyết của nàng đã mềm nhũn đến mức gần như co giật, đầu gối ghì chặt xuống sàn, thịt mông theo từng cú va chạm mà rung lên những gợn sóng lấp lánh, huyệt khẩu bị đâm đến lật đỏ đã hoàn toàn mở ra, mặc cho Lục Vân không chút giữ lại mà cắm vào.
Lục Vân ôm lấy vòng hông của Tư Mã Uyển Nhi mà điên cuồng thúc động, cự căn nơi hạ thân hung bạo đâm rút trong mật huyệt của nàng.
Thân thể yêu kiều của Tư Mã Uyển Nhi lại run lên, mật huyệt một lần nữa kẹp chặt!
Mật ngọt hòa cùng mồ hôi điên cuồng chảy xuống từ huyệt khẩu, làm mặt đất ướt sũng một mảng, ngay cả đầu gối và bắp chân của hai người cũng bị dâm dịch thấm ướt.
Nàng lại một lần nữa leo lên đỉnh cao trào thứ hai ——
"Ân a a a... Lại, lại đến nữa rồi... Lục ca ca... Đừng dừng lại... Mau làm chết nô gia đi... Làm đến mức ta ngay cả lời cũng không nói nên lời..."
*
Ngay lúc Lục Vân và Tư Mã Uyển Nhi đang triền miên không dứt, ở Tây cảnh xa xôi, bên trong Đông Vương phủ.
Đêm đen như mực, ngoài rèm gió lùa qua rặng tùng, tiếng chuông gió dưới mái hiên thỉnh thoảng vang lên.
Đông Vương Đế Vi Chi ngồi một mình sau chiếc án sơn vàng, lòng bàn tay nắm một phong mật thư, phong thư đã bị xé ra, vết mực trên giấy vẫn chưa khô.
Ánh nến trên án soi chiếu gương mặt tuấn lãng nghiêng nghiêng của hắn, lại kéo cái bóng trong đáy mắt hắn ra thật dài.
Đó là thư gửi từ Ích Châu —— Trước đó ở Ích Châu, toàn bộ các cọc ngầm trong địa phận đều đã bị nhổ bỏ theo sự phản bội của 'Quân Thời đại nhân'.
Lục Vân đã thu phục Ích Châu, bình định chiến loạn, vỗ về dân tâm, chém giết tham quan ô lại, khiến cho dân chúng khắp nơi ca tụng.
Cuối cùng, mật báo viết rằng trăm ngành nghề ở Ích Châu đã được chấn chỉnh, Lục Vân sắp khởi hành về kinh.
Dòng cuối cùng chỉ viết: "Lục Vân, sắp khởi hành về kinh."
Trong sảnh không một ai lên tiếng.
Đế Vi Chi im lặng nhìn những dòng chữ kia, ánh mắt sâu thẳm như giếng cổ tĩnh mịch.
Bỗng nhiên —— hắn giơ tay lên, đầu ngón tay khẽ điểm một cái, lá thư lặng lẽ bốc cháy, ngọn lửa men theo các góc giấy mà nuốt chửng từng tấc một.
Cho đến khi mẩu tro tàn cuối cùng rơi xuống, hắn mới chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo: "Triệu Long... Lục Vân..."
"Tốt lắm!"
Lúc này, một nam tử mặc trường bào, trông như mưu sĩ trong điện đứng dậy, chắp tay trầm giọng nói:
"Điện hạ, vụ án 'đầu cơ tích trữ nội khố' ở trong kinh đã bị Lục Vân tra phá, kế hoạch mà thái hậu âm thầm vận hành nhiều năm đã bị hủy trong phút chốc."
"Bây giờ Ích Châu cũng đã mất hết, các cứ điểm bị nhổ bỏ, lương thảo và tiền bạc bị cắt đứt..."
Giọng hắn ngưng lại một chút, chau mày: "Tài lực còn lại trong phủ, e rằng không chống đỡ nổi đội quân hiện nay quá lâu."
Lời của mưu sĩ vừa dứt, trong điện lại rơi vào một khoảng lặng.
Đông Vương vẫn ngồi trên ghế cao, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên tay vịn, mặt không biểu cảm.
Một lát sau, hắn bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, nói: "Tiểu hoàng đế này nếu đã muốn mạng của bổn vương, vậy thì bổn vương đây cũng không cần phải băn khoăn nhiều nữa..."
Giọng hắn không vội vàng, nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười cực kỳ lạnh lẽo: "Đi mời người Thát Đát đến đây!"
Dứt lời, hắn chậm rãi đứng dậy, phất tay áo.
"Vâng!"
—[ 𝓤̉𝓷𝓰 𝓱𝓸̣̂ 𝓭𝓲̣𝓬𝓱 𝓰𝓲𝓪̉ 𝓬𝓱𝓲́𝓷𝓱 𝓬𝓱𝓾̉ 𝓸̛̉ ᴢᴀʟᴏ: 0704 730 588 (𝓟𝓱𝓾̛𝓸̛́𝓬 𝓜𝓪̣𝓷𝓱) ]—