Nhiếp Ly nhìn Thẩm Tú đang nổi trận lôi đình, khẽ cười nhạt:
- Đạo sư Thẩm Tú quả là uyên bác, chưa từng xem qua sách đã vội kết luận là không tồn tồn tại. Chẳng lẽ đạo sư đã đọc hết tất cả sách trên thế gian này rồi sao?
Kiếp trước Thẩm Tú cũng y hệt như vậy, nói năng ngang ngược, không hề có lý lẽ.
- Lôi Hỏa Thánh Điển? Ta nhớ ra rồi, thư quán của học viện có cho ta mượn một quyển sách như vậy!
Một đệ tử bình dân đột nhiên lên tiếng. Hắn đã mượn ba quyển sách, trong đó có một quyển chính là Lôi Hỏa Thánh Điển, nhưng nội dung bên trong quá thâm sâu ảo diệu, hắn đọc không hiểu gì cả, chỉ là quên chưa trả lại sách mà thôi.
Nghe thấy tiếng của học viên nọ, sắc mặt Thẩm Tú lập tức sa sầm.
Người đệ tử bình dân mở Lôi Hỏa Thánh Điển ra. Đây là một bản sao chép chứ không phải nguyên tác, được viết bằng văn tự của thời đại Phong Tuyết Đế Quốc. Quyển đầu tiên có phần dịch thuật, nhưng những phần sau thì hoàn toàn không có. Văn tự thời kỳ Phong Tuyết Đế Quốc vô cùng tối nghĩa, người thường không tài nào đọc hiểu.
Không ngờ lại thật sự có quyển sách này, Phó viện trưởng Diệp Thắng và Lữ Dã đều kinh ngạc nhìn nhau. Bọn họ là Phó viện trưởng và Giáo sư của Thánh Lan Học Viện, nhưng thư viện của học viện có đến mấy chục vạn đầu sách, trong đó hơn chín thành là những điển tịch còn sót lại từ thời Thượng Cổ, ngay cả bọn họ cũng không dám nói có thể nhớ tên từng quyển một. Có rất nhiều sách, đến họ cũng không thể dịch nổi.
Kiếp trước, Nhiếp Ly lưu lạc khắp đại lục, thông thạo bảy loại văn tự. Về sau khi đạt đến cảnh giới Truyền Kỳ, hắn đọc sách nhanh như gió, đã xem qua là không bao giờ quên. Hơn nữa, hắn còn từng ở trong Tĩnh Chỉ Thời Không của Thời Không Yêu Linh Chi Thư suốt trăm năm, đọc qua hàng trăm vạn bộ sách.
Văn tự của Phong Tuyết Đế Quốc đối với Nhiếp Ly không hề là trở ngại.
Diệp Thắng, Lữ Dã cùng lão giả áo xám bên cạnh đều lộ vẻ kinh ngạc, ngay cả bọn họ cũng chưa từng đọc qua Lôi Hỏa Thánh Điển.
- Diệp Thắng, phái người đến thư viện mang một bộ Lôi Hỏa Thánh Điển về đây! – Lão giả áo xám lên tiếng.
- Vâng!
Diệp Thắng liếc nhìn Lữ Dã bên cạnh, Lữ Dã không dám chậm trễ, vội vã chạy đi.
Trong lớp học, ánh mắt của tất cả học viên đều đổ dồn vào quyển Lôi Hỏa Thánh Điển trên tay người đệ tử bình dân. Bất kể là Diệp Tử Vân hay Thẩm Việt, ai nấy đều vô cùng kinh ngạc.
Thân là đệ tử của thế gia đỉnh phong, bọn họ cũng đọc rất nhiều sách, nhưng chưa từng nghe nói đến một quyển sách tên là Lôi Hỏa Thánh Điển, bởi vì quyển sách này quá cao siêu, rất ít người có thể lĩnh hội.
Thành Quang Huy có ba hệ thống Minh văn hoàn chỉnh nhất là Phong Tuyết, Thánh Hỏa và Chiến Phong. Hầu như tất cả mọi người đều chỉ tu luyện và nghiên cứu ba loại Minh văn này. Trong khi đó, Lôi Hỏa Minh văn phần lớn đã thất truyền trong Thời Đại Hắc Ám, chỉ còn lại một vài điển tịch như Lôi Hỏa Thánh Điển, mà những sách này đều không được dịch thuật, vì vậy bị xếp xó. Thỉnh thoảng cũng có đệ tử mượn đọc, nhưng phát hiện không hiểu gì nên lập tức trả lại.
- Để ta xem nào, quyển thứ bảy của Lôi Hỏa Thánh Điển.
Người đệ tử bình dân nhanh chóng tìm kiếm. Bản Lôi Hỏa Thánh Điển dày đến mấy trăm trang, có cả tranh minh họa lẫn chữ viết, văn tự rậm rạp ghi lại các loại Lôi Hỏa Minh văn.
Chỉ có quyển đầu tiên được dịch, những quyển còn lại thì không. Văn tự cổ xưa chi chít khiến người ta nhìn mà đau cả đầu. Lật đến quyển thứ bảy, có hơn một trăm Minh văn, người đệ tử bắt đầu tìm kiếm từng cái một, so sánh với Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo.
Mọi người đều có chút mất kiên nhẫn, không biết phải tìm đến bao giờ.
Sắc mặt Thẩm Tú lạnh như băng:
- Chắc ngươi cũng chỉ tình cờ tìm thấy quyển sách này trong một góc nào đó của thư viện, căn bản không biết bên trong viết gì, nên mới dám nói Xích Diễm Viêm Bạo xuất phát từ đây! Đúng là cuồng vọng không biết trời cao đất dày, ngươi dám bôi nhọ tiền bối của Thần Thánh gia tộc ta! Nếu không tìm ra Minh văn đó ở đâu, ta sẽ đến Thánh Tài Chi Điện cáo trạng ngươi tội vu khống tổ tiên!
Nhiếp Ly như cười như không nhìn Thẩm Tú, khẽ nói:
- Đạo sư Thẩm Tú, bây giờ nói vậy có phải hơi sớm không? Quyển sách này là sách cổ từ thời Phong Tuyết Đế Quốc, cách đây đã mấy nghìn năm, còn lâu đời hơn cả vị gia chủ đời đầu của Thần Thánh thế gia các người nhiều lắm, phải không?
- Không sai! – Thẩm Tú gật đầu, đây là sự thật mà nàng không thể phủ nhận.
- Vậy thì đơn giản thôi. – Nhiếp Ly liếc nhìn người đệ tử bình dân, nói – Bạn hãy lật Lôi Hỏa Thánh Điển đến quyển thứ bảy, sau đó lật thêm ba mươi trang nữa, lấy bức đồ thứ sáu ở trang đó ra so sánh với Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo đi.
Thấy vẻ mặt tự tin của Nhiếp Ly, lòng Thẩm Tú chợt chùng xuống. Nếu Nhiếp Ly thật sự tìm ra được nguồn gốc của Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo, vậy đây sẽ là một vết nhơ của Thần Thánh thế gia.
Bởi vì Thần Thánh thế gia vẫn luôn tuyên bố với bên ngoài rằng mười sáu loại Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo đều do gia chủ của họ sáng tạo ra. Nếu ngoại giới biết những Minh văn này chỉ là sao chép từ sách cổ, danh vọng của Thần Thánh thế gia chắc chắn sẽ bị tổn hại nghiêm trọng.
Thấy vẻ sợ hãi thoáng qua trên mặt Thẩm Tú, Nhiếp Ly cười lạnh trong lòng. Thần Thánh thế gia luôn mua danh chuộc tiếng, ăn cắp Minh văn Thánh Hỏa của người khác, rồi các đời gia chủ sau này lại tô vẽ thêm cho đẹp. Nào là tự sáng tạo Minh văn, nào là thiên phú trác tuyệt cứu vớt Thành Quang Huy lúc nguy nan, kỳ thực Thần Thánh thế gia chỉ là một lũ ngụy quân tử!
Kiếp trước, khi Thành Quang Huy bị công phá, tất cả các thế gia đều anh dũng chiến đấu để bảo vệ thành trì, riêng Thần Thánh thế gia chịu trách nhiệm trấn thủ cửa Tây.
Thế nhưng sau khi đại chiến nổ ra, Thần Thánh thế gia vì muốn bảo toàn thực lực gia tộc đã cho tất cả cường giả trốn vào trong Thánh Tổ sơn mạch, dẫn đến cửa Tây bị phá vỡ, khiến Ma thú Phong Tuyết tràn vào như vũ bão.
Nhiếp Ly vẫn nhớ như in cảnh tượng Ma thú Phong Tuyết tàn sát cư dân Thành Quang Huy năm đó, vô cùng thảm khốc, bi thương.
Bọn người Nhiếp Ly đành phải lưu lạc tha hương, rời bỏ Thành Quang Huy!
Sau khi trọng sinh trở về, Nhiếp Ly không có chút thiện cảm nào với Thần Thánh thế gia. Ở kiếp này, hắn quyết tâm phải xóa sổ cái thế gia ngụy quân tử này khỏi Thành Quang Huy!
Hắn muốn tất cả mọi người ở Thành Quang Huy phải phỉ nhổ Thần Thánh thế gia, và bước đầu tiên chính là vạch trần bộ mặt giả tạo của chúng!
- Bức đồ thứ sáu, trang ba mươi?
Người đệ tử bình dân lẩm bẩm, nhờ có chỉ dẫn rõ ràng, hắn nhanh chóng tìm được bức Minh văn Lôi Hỏa.
- A!
Một đám học viên vây xem đồng loạt kinh ngạc thốt lên. Minh văn Lôi Hỏa được tạo thành từ hai bộ phận, trong đó một bộ phận giống hệt với Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo. Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo quả thực đơn giản hơn Minh văn Lôi Hỏa rất nhiều, chẳng khác nào bị cắt mất một nửa.
Nhiếp Ly rõ ràng không hề nói sai!
Thẩm Tú nắm chặt tay, những đầu ngón tay trắng bệch. Một đám đệ tử thì nhìn về phía Nhiếp Ly, còn Thẩm Việt lại lộ ra vẻ mặt thù hận, bởi vì hành động này của Nhiếp Ly chẳng khác nào đang sỉ nhục Thần Thánh thế gia của bọn họ!
Nhiếp Ly đương nhiên để ý thấy ánh mắt căm hận của Thẩm Tú và Thẩm Việt, trong lòng hừ lạnh một tiếng. Quả nhiên người của Thần Thánh thế gia đều cùng một giuộc, không bao giờ tự nhìn lại mình, hễ không vừa ý là đổ hết lỗi lên đầu người khác. Nếu không phải các ngươi làm chuyện giả dối, sao lại sợ bị người khác vạch trần?
- Cho dù gia chủ đời đầu của Thần Thánh thế gia tham khảo từ Minh văn Lôi Hỏa, thì đã sao? – Thẩm Tú hừ lạnh.
Nhiếp Ly phá lên cười:
- Đạo sư Thẩm Tú, xem ra ngài không rành về quy tắc của Yêu Linh Sư lắm nhỉ. Có cần ta giảng giải cho ngài một chút không? Quy tắc Yêu Linh Sư đã lưu truyền hơn ba nghìn năm, hầu như tất cả Yêu Linh Sư đều tuân thủ. Điều một trăm sáu mươi mốt trong quy tắc Yêu Linh Sư có ghi rõ, Yêu Linh Sư khi sao chép Minh văn, bắt buộc phải ghi rõ nguồn gốc, không được tuyên bố là do mình tự sáng tạo. Đây là quy tắc đạo đức cơ bản của một Yêu Linh Sư!
- Ngươi… Ngươi…
Thẩm Tú tức giận đến run người. Lời lẽ của Nhiếp Ly quả thực là tru tâm, trực tiếp khẳng định Thần Thánh thế gia không tuân thủ quy tắc đạo đức của Yêu Linh Sư, nhưng nàng lại không cách nào phản bác.
- Nếu chỉ là tham khảo, học hỏi từ Lôi Hỏa Minh văn thì không nói làm gì, đằng này gia chủ đời đầu của Thần Thánh thế gia lại trực tiếp lấy ra một nửa rồi tuyên bố là tự mình sáng tạo, không khỏi có chút… Bàn tán sau lưng tổ tiên, thật là tội lỗi, tội lỗi. Chẳng lẽ gia chủ đời đầu của Thần Thánh thế gia có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ nào đó chăng? – Nhiếp Ly chớp mắt, vẻ mặt vô tội nói.
Lời lẽ của Nhiếp Ly sắc bén, đâm thẳng vào chỗ đau của Thần Thánh thế gia, ấy vậy mà còn giả bộ vô tội, khiến Thẩm Tú và Thẩm Việt tức đến muốn giết người.
Các học viên bắt đầu xì xào bàn tán:
- Hóa ra gia chủ đời đầu của Thần Thánh thế gia là loại người như vậy.
- Nghe nói gia chủ đời đầu của Thần Thánh thế gia tuy chỉ là Hoàng Kim Yêu Linh Sư, nhưng trong lĩnh vực nghiên cứu Minh văn lại là một Đại Tông Sư, đã tự sáng tạo ra rất nhiều Hỏa hệ Minh văn. Thần Thánh thế gia vẫn luôn là người thừa kế của Thánh Hỏa Minh văn mà?
- Không ngờ Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo lại là sao chép từ sách cổ.
- Ta từng xem qua Phong Tuyết Minh Văn Lục, bên trong cũng có rất nhiều Minh văn được sao chép hoặc tham khảo từ sách cổ, nhưng các Minh văn sư đó đều ghi rõ nguồn gốc, chưa từng tuyên bố là tự sáng tạo.
- Đây là quy tắc đạo đức của Yêu Linh Sư, mỗi một Yêu Linh Sư cao quý đều phải tuân thủ!
Các học viên đều hoài nghi, chẳng lẽ vị Minh văn Đại Tông Sư trong lòng họ, chẳng qua chỉ là một kẻ mua danh chuộc tiếng?
Nghe những lời nghị luận đó, Thẩm Việt càng thêm bất mãn, hắn đã xem Nhiếp Ly như kẻ thù. Sắc mặt hắn xanh mét, bỗng nhiên đứng dậy, trầm giọng nói:
- Nhiếp Ly, Thần Thánh thế gia ta đã truyền thừa hơn ba trăm năm, là một trong ba đại đỉnh phong thế gia của Thành Quang Huy, ngươi chỉ là đệ tử của một thế gia bình thường, có tư cách gì mà chỉ trích! Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo này được ghi trong bút ký của gia chủ đời đầu, cũng không hề công bố ra ngoài. Chúng ta là hậu bối khi chỉnh lý lại bút ký của ngài, lầm tưởng là do ngài sáng chế, cũng là chuyện rất bình thường.
Nhiếp Ly liếc nhìn Thẩm Việt, quả nhiên không hổ là đệ tử Thần Thánh thế gia, lời lẽ đầy gai góc, mang ý châm chọc, đồng thời dùng một cái cớ để đẩy trách nhiệm đi sạch sẽ!
Khi Thẩm Việt nói ra bốn chữ "đỉnh phong thế gia", hắn đã cố tình nhấn mạnh, lại còn chỉ ra Nhiếp Ly chỉ là đệ tử của một thế gia bình thường, ý tứ uy hiếp trong lời nói đã quá rõ ràng. Nếu Nhiếp Ly còn tiếp tục truy cứu, Thần Thánh thế gia với tư cách là một đỉnh phong thế gia, chắc chắn sẽ không để cho hắn yên ổn.
Đối với Thẩm Việt, Nhiếp Ly cũng vô cùng khinh bỉ. Kiếp trước, Thẩm Việt và Diệp Tử Vân sắp đính hôn, nhưng khi tai họa ập đến, hắn lại là kẻ chạy trốn đầu tiên. Nghe những lời Thẩm Việt nói, Nhiếp Ly càng thêm khó chịu.
- Bạn học Thẩm Việt có chút ngạo mạn quá rồi, may mà Thành Quang Huy có luật pháp nghiêm minh, nếu không ta thật sự lo lắng Thần Thánh thế gia sẽ ra tay với ta…
Nhiếp Ly làm ra vẻ sợ hãi, chớp mắt nói:
- Ta tin rằng một đỉnh phong thế gia lớn như Thần Thánh thế gia, chắc chắn sẽ bảo vệ an toàn cho ta, phải không? Nếu không lỡ ta có mệnh hệ gì, e rằng sẽ trở thành vết nhơ không thể gột rửa của Thần Thánh thế gia mất.