Nhiếp Ly đã nói đến nước này, nếu Thần Thánh thế gia còn tìm hắn gây chuyện, chẳng phải là tự nhận mình là kẻ tiểu nhân hay sao?
Bất kể là Thẩm Tú hay Thẩm Việt, đều bị lời lẽ của Nhiếp Ly làm cho tức đến thổ huyết.
Diệp Tử Vân không khỏi đưa mắt nhìn Nhiếp Ly thêm một chút. Nàng không ngờ Nhiếp Ly lại có đảm lược đến vậy, dám đắc tội Thần Thánh thế gia, một trong ba đại thế gia đỉnh phong của Thành Quang Huy.
Thời gian gần đây, một loạt hành động của Nhiếp Ly đã khiến không ai có thể xem nhẹ sự tồn tại của hắn. Trong lòng Diệp Tử Vân cũng dấy lên sự tò mò, rốt cuộc Nhiếp Ly là người như thế nào?
Về phần Tiếu Ngưng Nhi, khi nghe Nhiếp Ly dùng lời lẽ sắc bén xoáy thẳng vào nỗi đau của Thần Thánh thế gia, nàng cũng cảm thấy vô cùng hả hê. Gia tộc muốn gả nàng cho Thần Thánh thế gia, một việc mà lòng nàng phi thường chán ghét, nên ngay từ đầu nàng đã chẳng có chút thiện cảm nào với gia tộc này.
Chứng kiến Nhiếp Ly khiến Thẩm Tú và Thẩm Việt cứng họng, lại còn có chút lý sự cùn, nàng không khỏi bật cười. Đồng thời, trong lòng nàng cũng nảy sinh sự sùng bái sâu sắc đối với Nhiếp Ly. Phải có học thức uyên bác đến mức nào mới có thể liếc mắt một cái đã nhận ra xuất xứ của Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo? Hóa ra trong lúc những kẻ khác lãng phí thời gian, Nhiếp Ly lại âm thầm miệt mài đọc sách học tập.
Lúc này, bên ngoài phòng học, Lữ Dã vội vàng chạy tới, đưa Lôi Hỏa Thánh Điển cho lão giả áo xám.
Phó viện trưởng Diệp Thắng không ngừng quan sát thần thái của vị lão giả áo xám thần bí.
Lão giả áo xám lật xem trang ba mươi sáu của Lôi Hỏa Thánh Điển, nhìn thấy Minh văn Lôi Hỏa, rồi lại đối chiếu với Minh văn Xích Diễm Viêm Bạo, sắc mặt trầm ngâm không nói một lời.
Diệp Thắng không dám mở miệng. Đây quả thực là một chuyện nực cười của Thần Thánh thế gia, nhưng vì liên quan đến tầng lớp cao nhất của Thành Quang Huy, hắn cũng không dám bàn luận gì.
Lão giả áo xám lật xem Lôi Hỏa Thánh Điển, văn tự trên đó vô cùng phức tạp, ngay cả ông cũng chỉ nhận ra được một ít. Kiến thức uyên bác của Nhiếp Ly khiến ông không khỏi kinh ngạc trong lòng. Trầm mặc một lát, ông hỏi:
- “Thiên phú của Nhiếp Ly này thế nào?”
Diệp Thắng nhìn về phía Lữ Dã, đối với một đệ tử không có danh tiếng, một phó viện trưởng như hắn cũng không biết nhiều.
Lữ Dã vội đáp:
- “Ta vừa mới xem qua, hắn có Linh Hồn Hải màu đỏ.”
Lão giả áo xám gật đầu:
- “Đáng tiếc, kẻ này học rộng tài cao, chỉ tiếc là thiên phú không tốt, nếu không tiền đồ ắt sẽ vô lượng. Diệp Thắng, sắp xếp cho hắn làm Chấp Sự Sưu Tập đi!”
- “Vâng!”
Diệp Thắng vội gật đầu. Hắn biết rõ lão giả áo xám đã nảy sinh lòng yêu tài. Tuy thiên phú của Nhiếp Ly rất kém, nhưng học thức lại uyên thâm, đến cả Lôi Hỏa Thánh Điển cũng nhận ra, làm Chấp Sự Sưu Tập vừa vặn có thể nghiên cứu các loại bí điển.
Người trong Thành Quang Huy đều chú trọng công pháp tu luyện của bản thân, rất ít ai có đủ kiên nhẫn để nghiên cứu điển tịch. Lão giả áo xám sắp xếp như vậy cũng là muốn bảo vệ Nhiếp Ly, bởi vì dù sao đây cũng là một công việc trong Thánh Lan học viện, Thần Thánh thế gia sẽ không thể chèn ép Nhiếp Ly được nữa.
Thế nhưng, Nhiếp Ly có cần phải sợ Thần Thánh thế gia chèn ép sao? Nếu là kiếp trước, Nhiếp Ly nhất định sẽ sợ đầu sợ đuôi, đối với Thần Thánh thế gia chỉ biết tránh cho xa. Nhưng ở kiếp này, Nhiếp Ly chắc chắn sẽ không ôm cục tức trong lòng.
Ân oán kiếp trước, Nhiếp Ly vẫn ghi tạc trong lòng, còn muốn từ từ tính sổ với Thần Thánh thế gia!
Thẩm Tú oán độc nhìn Nhiếp Ly, nàng căm hận hắn đến cực điểm, lạnh giọng nói:
- “Chuyện hôm nay, ta sẽ ghi nhớ!”
Thẩm Tú là người có thù tất báo. Thân là đạo sư của Nhiếp Ly, nàng có vô số cách để gây phiền phức cho hắn.
Hừ hừ, Nhiếp Ly cười khẩy. Là đạo sư mà lại công khai uy hiếp đệ tử, thật không biết xấu hổ! Coi như Thần Thánh thế gia không tìm hắn, hắn cũng sẽ tìm đến Thần Thánh thế gia!
Đây mới chỉ là lần giao phong đầu tiên, Nhiếp Ly còn rất nhiều hậu chiêu chưa dùng đến. Vì thực lực hiện tại còn chưa đủ, hắn không thể đắc tội Thần Thánh thế gia quá nhiều, dù sao đó cũng là một trong ba đại gia tộc đỉnh phong của Thành Quang Huy. Nhiếp Ly hiểu rằng, hắn thực sự cần phải nâng cao thực lực.
Thẩm Tú cũng không còn tâm tư dạy học, vội vàng kết thúc buổi học rồi rời đi.
Chuyện này nhanh chóng lan truyền trong giới học viên. Thần Thánh thế gia vốn luôn cao cao tại thượng nay lại bị sỉ nhục không thương tiếc. Mặc kệ Thần Thánh thế gia che giấu thế nào, hành vi vi phạm chuẩn mực đạo đức của Yêu Linh sư này chắc chắn sẽ bị tất cả các Yêu Linh sư khác phỉ nhổ.
Thần Thánh thế gia quả thực đã coi Nhiếp Ly là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Thế nhưng, họ không dám làm gì Nhiếp Ly, bởi một khi hắn xảy ra chuyện, mọi người sẽ đều nghi ngờ Thần Thánh thế gia. Chuyện trắng trợn như vậy họ cũng không dám làm liều, dù sao Thần Thánh thế gia cũng không thể một tay che trời ở Thành Quang Huy.
Sau việc này, uy vọng của Thần Thánh thế gia hao tổn không ít. Nghe nói gia chủ Thần Thánh thế gia đến bái kiến Thành chủ, cũng chính là phụ thân của Diệp Tử Vân, nhưng đã bị từ chối thẳng thừng.
Đối với Nhiếp Ly, đây quả là một tin tốt. Tuy chưa biết làm cách nào để đến gần Diệp Tử Vân, nhưng có thể phá hỏng hôn sự của nàng và Thẩm Việt cũng là một việc đáng mừng.
Trải qua chuyện này, hình tượng của Thẩm Việt trong lòng Diệp Tử Vân đã sa sút không ít.
Phòng phó viện trưởng.
Giọng nói ái của Thẩm Tú vang lên.
- “Phó viện trưởng Diệp Thắng, học sinh Nhiếp Ly không có tôn ti trật tự, trên lớp học công khai chống đối đạo sư, vô lễ tới cực điểm! Ta thỉnh cầu ngài phê chuẩn, đuổi học hắn!”
Thẩm Tú kích động nói.
Mặc dù không có vị đại nhân vật kia, với kiến thức phong phú của Nhiếp Ly, tương lai dù không thể trở thành Yêu Linh sư cường đại cũng có thể trở thành thượng khách của các đại nhân vật. Một đệ tử như vậy, sao Diệp Thắng có thể khai trừ? Huống chi Nhiếp Ly còn được vị đại nhân vật kia để mắt tới. Nhưng Thẩm Tú lại là người của Thần Thánh thế gia, nên hắn vẫn phải nể nang nàng một chút. Diệp Thắng cười híp mắt trả lời:
- “Chuyện này ta sẽ suy xét, đuổi học một đệ tử sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn.”
- “Phó viện trưởng Diệp Thắng, điều này thì cần gì phải suy xét? Ta yêu cầu lập tức đuổi học Nhiếp Ly, nếu không lớp này ta không dạy nổi nữa!”
Thẩm Tú căm giận nói.
Ánh mắt Diệp Thắng lóe lên, Thẩm Tú quả thực quá phận rồi. Hắn cười nói:
- “Nếu vậy, ta điều cô đến lớp khác, thế nào?”
Thẩm Tú sững người. Nàng nghĩ rằng Diệp Thắng tất nhiên sẽ nể mặt Thần Thánh thế gia, nhưng lời nói của hắn lại mang ý bảo vệ Nhiếp Ly. Nếu bị điều đến lớp khác, chẳng phải nàng sẽ không có cách nào gây phiền phức cho Nhiếp Ly sao? Trong lòng Thẩm Tú hung hăng nguyền rủa Diệp Thắng một trận, nhưng không thể không nuốt xuống cục tức này:
- “Vậy thì không cần. Chuyện hôm nay coi như xong. Hai tháng sau là kỳ khảo thí võ giả, nếu như hắn nằm trong ba hạng cuối của lớp võ giả học đồ, việc này phó viện trưởng Diệp Thắng không còn ý kiến gì nữa chứ? Dựa theo quy định của Thánh Lan học viện, ba người xếp cuối cùng đã đủ để bị đuổi học rồi!”
- “Điều này thì không có vấn đề gì!”
Diệp Thắng cười ha hả nói.
Thẩm Tú hừ một tiếng, quay người đóng sầm cửa lại.
Nhìn Thẩm Tú rời đi, trong mắt Diệp Thắng hiện lên một tia lạnh lẽo. Thẩm Tú ỷ mình là người của Thần Thánh thế gia mà quá mức ngang ngược. Diệp Thắng suy nghĩ một chút, thành tích của Nhiếp Ly dù kém nhưng dựa vào tri thức của mình, chắc không đến nỗi nằm trong ba người cuối bảng. Mà dù có đội sổ bị thôi học, vị đại nhân kia cũng sẽ ra tay mời chào Nhiếp Ly mà thôi.
Lúc này, tại tầng ba thư viện, nơi có rất nhiều phòng nhỏ dành cho học viên Thánh Lan học viện đọc sách, nghiễm nhiên đã trở thành căn cứ hoạt động của nhóm Nhiếp Ly. Bởi vì Nhiếp Ly đã trở thành Chấp Sự Sưu Tập của thư viện Thánh Lan học viện. Chức chấp sự này cũng chẳng cần làm gì, mỗi tháng lại được hơn ba trăm yêu linh tệ. Việc tốt thế này, cớ sao lại không làm?
Việc Thánh Lan học viện bổ nhiệm Nhiếp Ly có chút kỳ quái, nhưng Nhiếp Ly chỉ cần nghĩ một chút liền hiểu ra. Đây là cao tầng Thánh Lan học viện đang bảo vệ hắn khỏi sự chèn ép của Thần Thánh thế gia! Chấp Sự Sưu Tập tuy không lớn, nhưng dù sao cũng là một chức vị trong Thánh Lan học viện, Thần Thánh thế gia cũng phải kiêng dè một chút.
Vì chuyện này, Nhiếp Ly đối với cao tầng Thánh Lan học viện có thêm không ít hảo cảm.
Phó viện trưởng Diệp Thắng không hề biết rằng, chỉ vì một câu nói của vị đại nhân vật kia mà ông sắp xếp cho Nhiếp Ly vị trí Chấp Sự, tương lai sẽ mang đến cho Thánh Lan học viện biết bao nhiêu lợi ích.
- “Nhiếp Ly, ngươi đắc tội Thần Thánh thế gia như vậy, liệu có sao không?”
Đỗ Trạch trầm mặc một lát rồi hỏi, hắn vốn là người cẩn thận.
- “Mặc kệ hắn, thoải mái là được.”
Lục Phiêu nhếch miệng. Nhìn thấy sắc mặt tức giận của Thẩm Tú, hắn cũng thấy rất hả hê, hắn vốn đã không ưa nữ nhân này từ lâu.
Nhiếp Ly nhìn Đỗ Trạch, gật đầu:
- “Ta tự có chừng mực! Mấy ngày nay chúng ta không cần đến lớp, Thẩm Tú chắc chắn cũng đang mong như vậy.”
Nếu Nhiếp Ly đã nói vậy, Đỗ Trạch cũng không nói thêm gì nữa.
Lúc này, bên cạnh Nhiếp Ly ngoài Lục Phiêu và Đỗ Trạch, còn có ba đệ tử bình dân khác, đều là những người cùng chịu phạt với Nhiếp Ly ngày đó. Thiên phú của cả ba đều không tốt, chỉ có Linh Hồn Hải màu đỏ. Ba đệ tử bình dân này lần lượt tên là Vệ Nam, Chu Tường Tuấn và Trương Minh.
Nhiếp Ly cũng tương đối tin tưởng ba người này. Kiếp trước, họ đều là trợ thủ đắc lực của Đỗ Trạch, quan hệ với Nhiếp Ly không tệ, hơn nữa rất trung thành với Đỗ Trạch. Trong trận chiến bảo vệ Thành Quang Huy, họ đã cùng chết trận với Đỗ Trạch, đều là những huynh đệ tốt!
Mà kiếp này, tiểu đội của bọn họ nghiễm nhiên lấy Nhiếp Ly làm đầu.
- “Ta vừa dùng hơn sáu nghìn yêu linh tệ mua sáu miếng Linh Hồn thủy tinh sơ cấp, ta muốn kiểm tra một chút thể chất của các ngươi!”
Nhiếp Ly nhìn về phía bọn họ nói.
- “Kiểm tra thể chất? Lúc nhập học đã làm rồi mà?”
Đỗ Trạch nghi ngờ hỏi.
Nhiếp Ly cười thần bí:
- “Ta kiểm tra không giống bọn họ!”
Mọi người có chút nghi hoặc. Tại Thành Quang Huy vẫn quen dùng một phương pháp kiểm tra, Linh Hồn lực của họ đã được xác định, Nhiếp Ly còn muốn kiểm tra cái gì nữa? Một viên Linh Hồn thủy tinh sơ cấp giá hơn một nghìn yêu linh tệ! Nhiếp Ly thoáng cái đã mua sáu miếng! Thế nhưng, học thức uyên bác mà Nhiếp Ly thể hiện đã khiến họ vô cùng nể phục, vì vậy họ tin tưởng hắn không chút nghi ngờ.
- “Linh Hồn thủy tinh chưa từng được sử dụng là nhạy bén nhất. Nếu chỉ dùng để kiểm tra Linh Hồn Hải của một người, kết quả sẽ vô cùng chuẩn xác. Một khi có người thứ hai dùng chung một khối, Linh Hồn thạch sơ cấp sẽ bị nhiễu, chỉ có thể đo được cấp bậc Linh Hồn Hải cùng độ mạnh yếu của Linh Hồn lực.”
Nhiếp Ly mỉm cười nói.
- “Ngoài hai thứ đó ra còn kiểm tra được gì nữa?”
Lục Phiêu ngạc nhiên hỏi.
- “Thuộc tính Linh Hồn Hải và hình thái Linh Hồn Hải!”
Nhiếp Ly cười nói.
Đám người Đỗ Trạch, Lục Phiêu đều nhìn nhau, những điều Nhiếp Ly nói có vẻ vô cùng cao thâm.