Gia cảnh ông lão sớm đã cùng quẫn, trong nhà không còn thứ gì đáng giá để đem bán. Viên Phong Tuyết Linh Châu này lão cũng không biết dùng làm gì, bày bán ở đây mấy chục ngày mà không một ai hỏi mua. Trong nhà còn hai cháu nhỏ đói khát kêu than, lão thật sự đã đến bước đường cùng.
Ban đầu, lão chỉ nghĩ có thể bán viên linh châu này đổi lấy hai ba túi lương thực đã là may mắn lắm rồi, không ngờ Nhiếp Ly lại đột nhiên cho lão nhiều lương thực đến vậy.
“Lão nhân gia, ta dùng ngần này lương thực đổi lấy bảo vật của lão, thực sự là đã thiệt cho lão rồi. Nếu lão có yêu cầu gì, cứ nói với ta.” Nhiếp Ly nói, hắn cũng muốn đem vài món bảo vật ra đổi, nhưng nghĩ lại, bảo vật ngược lại sẽ khiến ông lão gặp phải tai họa.
“Ta không biết vật này là thứ gì, có thể đổi được nhiều lương thực như vậy đã là trời cao ban ơn rồi. Chúng ta không có yêu cầu gì thêm nữa.” Ông lão lại vái lạy.
Hai thanh niên gầy trơ xương từ phía sau tiến đến bên cạnh ông lão.
“Đại Ngưu, Nhị Ngưu, hai đứa còn không mau dập đầu tạ ơn ân công!” Lão vội vàng nói với hai đứa cháu.
Hai thanh niên không nói một lời, lập tức dập đầu lạy lia lịa.
Nhiếp Ly trong lòng cảm động, từ trong nhẫn không gian lấy ra thêm năm túi lương thực và mấy khối thịt đặt lên quầy hàng, lúc này mới cất Phong Tuyết Linh Châu vào nhẫn không gian rồi rời đi.
Nhìn lương thực chất cao như núi trên quầy, ông lão nước mắt như mưa, run rẩy nói: “Cầu trời xanh phù hộ cho vị ân công này bình an khỏe mạnh.”
Mấy chủ quán bên cạnh thấy vậy, nét mặt lộ rõ vẻ hâm mộ. Tuy trong lòng rất thèm muốn chỗ lương thực của ông lão, nhưng họ cũng không dám làm gì. Suy cho cùng, thị trấn này do Thần Diễm thế gia quản lý, bọn họ không dám gây rối ở đây.
Dạo vài vòng trong thị trấn, Đoạn Kiếm đã nhanh chóng đổi được rất nhiều Xích Huyết chi tinh cùng Long Phách chi thạch.
“Ta cho ngươi mấy khối Long Phách chi thạch này.” Nhiếp Ly lấy một ít Long Phách chi thạch đưa cho Đoạn Kiếm. “Đối với người có Long Huyết, Long Phách chi thạch có thể tăng cường đáng kể việc tu luyện linh hồn lực, hiệu quả rất tốt. Sau này ta sẽ tìm giúp ngươi một Long tộc yêu linh, lúc đó ngươi có thể trở thành Yêu Linh Sư.”
Long tộc yêu linh quả thực rất khó tìm, nhưng không còn cách nào khác, bởi vì nhục thân mang Long Huyết của Đoạn Kiếm chỉ thích hợp với Long tộc yêu linh.
“Đa tạ chủ nhân,” Đoạn Kiếm cung kính nói.
Trên đường đi, Nhiếp Ly đổi được không ít thứ tốt. Dần dần, hắn đi tới trước một cửa hàng lớn. Phía trên cửa hàng treo một tấm biển lớn đề hai chữ “Thần Diễm” đầy khí phách. Khách ra vào tấp nập.
Nhiếp Ly trong lòng khẽ động: “Chúng ta vào xem thử.”
Hắn đối với Thần Diễm thế gia có chút hiếu kỳ, nếu quả thật Thần Diễm thế gia là chính phái như lời Đoạn Kiếm nói, không chừng có thể cùng họ thiết lập một chút quan hệ.
Cửa hàng lớn này có tổng cộng bảy tầng. Tầng thứ nhất bày bán các loại dược thảo, khoáng thạch, vũ khí và tạp vật thông thường. Nhiếp Ly hoàn toàn không có hứng thú, cùng Đoạn Kiếm đi thẳng lên tầng hai. Tầng hai bày bán các loại sách và công pháp võ học.
Nhiếp Ly đi một mạch lên đến tầng năm, những thứ thấy trên đường cũng chỉ có vậy, tuy có để ý vài món nhưng cũng không có gì đặc biệt.
Tại tầng sáu, Nhiếp Ly dừng lại trước một thanh đại kiếm. Thanh đại kiếm này toàn thân đen tuyền, thỉnh thoảng lại bùng lên từng đạo hắc viêm nóng bỏng rát mặt.
Thấy Nhiếp Ly dừng lại trước thanh đại kiếm, một người đàn ông trung niên mập mạp bước tới, tủm tỉm cười nói: “Thanh đại kiếm này được rèn bằng Hắc Viêm, sắc bén vô cùng, chém sắt như chém bùn, đồng thời trên thân kiếm có khảm đá Liệt Diễm ẩn chứa năng lượng Hỏa hệ. Một kiếm chém ra mang theo sức mạnh của Liệt Diễm, sát thương đối thủ. Quý khách thật tinh mắt.”
“Thanh kiếm này giá cả thế nào?”
“Chúng ta ở đây chỉ lấy vật đổi vật, phải xem quý khách nguyện ý dùng thứ gì để trao đổi.” Gã trung niên mập mạp mỉm cười nói.
Nhiếp Ly trầm ngâm một lát, trong tay hắn thứ nhiều nhất chính là đan dược, bèn lấy ra một viên Ngưng Hồn Đan ném cho lão mập: “Thứ này thì sao?” Lúc trước, Nhiếp Ly tùy tiện mang ra trao đổi chỉ là Dưỡng Hồn Đan, nhưng bây giờ để đổi thanh đại kiếm này, hắn lại lấy ra Ngưng Hồn Đan, có giá trị cao hơn Dưỡng Hồn Đan một bậc.
Lão mập nhận lấy đan dược, ngửi một chút, hai mắt sáng lên: “Quả nhiên là Ngưng Hồn Đan, rất tốt! Thời đại Hắc Ám, Luyện Đan Sư thương vong thảm trọng, số còn lại không nhiều, Luyện Đan Sư có thể luyện chế ra Ngưng Hồn Đan lại càng như phượng mao lân giác.”
Lão mập này chỉ ngửi thôi cũng biết là Ngưng Hồn Đan, quả là người trong nghề.
Lão mập trầm mặc một lát rồi nói: “Muốn dùng thứ này đổi lấy Hắc Viêm Kiếm, một viên vẫn chưa đủ, ít nhất phải hai trăm viên Ngưng Hồn Đan mới xứng với giá trị của nó!”
Nhiếp Ly cũng không cho rằng một viên Ngưng Hồn Đan có thể đổi được Hắc Viêm Kiếm. Chỉ hai trăm viên, còn thấp hơn dự đoán của hắn. Trong lòng Nhiếp Ly dự tính phải cần đến một ngàn viên.
“Đây là hai trăm viên Ngưng Hồn Đan!” Nhiếp Ly từ trong nhẫn không gian lấy ra hai bình Ngưng Hồn Đan, ném cho lão mập.
Không ngờ Nhiếp Ly không hề mặc cả, tiện tay ném ra hai trăm viên Ngưng Hồn Đan. Hai trăm viên Ngưng Hồn Đan có thể giúp Thần Diễm thế gia bồi dưỡng được rất nhiều cường giả Bạch Ngân năm sao và Hoàng Kim năm sao. Có Ngưng Hồn Đan, hy vọng đột phá cấp bậc sẽ lớn hơn rất nhiều.
Loại đan dược này chỉ có thể bảo quản nhiều nhất là một trăm năm, quá hạn sẽ không dùng được nữa. Số lượng Luyện Đan Sư lại cực kỳ ít ỏi, cho nên các thế gia tại Hắc Ngục thế giới đều vô cùng thiếu thốn đan dược, nhất là loại đan dược chất lượng cao như Ngưng Hồn Đan. Về phần Hắc Viêm Kiếm, những người trốn vào Hắc Ngục thế giới trong thời đại Hắc Ám đều mang theo rất nhiều nhẫn không gian, các loại bảo vật nhiều không kể xiết. Rất nhiều bảo vật được lưu truyền đến nay, Hắc Viêm Kiếm chẳng qua cũng chỉ là một món bảo vật phổ thông mà thôi.
Nhiếp Ly lấy Hắc Viêm Kiếm xuống, ném cho Đoạn Kiếm: “Tặng ngươi thanh kiếm này!”
Hắc Viêm Kiếm rất thích hợp với người sở hữu Hắc Long chi huyết như Đoạn Kiếm, bằng không Nhiếp Ly cũng sẽ không chọn nó giữa vô số bảo vật.
Đoạn Kiếm nhận lấy Hắc Viêm Kiếm, ngẩn người một chút, ánh mắt chứa đầy cảm kích nhìn về phía Nhiếp Ly đang xoay người đi.
Từ lúc ở bên cạnh mình, Nhiếp Ly cảm nhận được Đoạn Kiếm là một người ân oán phân minh, có ơn tất báo, cho nên hắn đối với Đoạn Kiếm rất hào phóng.
Lão mập kia sau khi cất giữ đan dược, liền đi theo đến bên cạnh Nhiếp Ly, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười nịnh nọt, nói: “Xin hỏi một chút, các hạ là một vị Luyện Đan Sư sao?”
Nhiếp Ly liếc nhìn lão mập, khẽ gật đầu: “Không sai.”
Lão mập nhất thời hai mắt sáng rực, càng thêm cung kính: “Ta tên là Lý Phúc, không biết các hạ quý danh là gì, thuộc gia tộc nào?”
“Ta không thuộc về gia tộc nào cả, tên của ta cũng không cần nói cho ngươi biết.” Nhiếp Ly thản nhiên nhìn Lý Phúc.
Lý Phúc hoàn toàn không để tâm đến thái độ của Nhiếp Ly. Luyện Đan Sư trân quý đến mức nào, tuyệt đối khó có thể tưởng tượng. Nhiếp Ly dù có ngạo mạn một chút cũng là chuyện bình thường. Lý Phúc đứng bên cạnh Nhiếp Ly, hơi khom người nói: “Luyện Đan Sư đại nhân, Thần Diễm thế gia chúng ta rất muốn có một vị Luyện Đan Sư. Nếu các hạ nguyện ý gia nhập Thần Diễm thế gia, bất cứ yêu cầu gì, ta đều có thể chuyển lời đến gia chủ của chúng ta.”
“Ta không muốn gia nhập thế gia các ngươi, ta không thích bị ràng buộc. Tuy nhiên, hợp tác với các ngươi cũng không tệ.” Nhiếp Ly sẽ không dại gì mà hứa hẹn, hắn sở dĩ dùng Ngưng Hồn Đan trao đổi Hắc Viêm Kiếm cũng là có chút ý đồ, không ngờ Lý Phúc lại cắn câu nhanh như vậy.
“Hợp tác cũng được. Không biết các hạ định hợp tác thế nào? Chúng ta có thể cung cấp rất nhiều nguyên liệu cho các hạ luyện đan.” Lý Phúc cho rằng, Luyện Đan Sư cần nhất chính là nguyên liệu.
Nhiếp Ly liếc mắt nhìn Lý Phúc, nói: “Ta không thiếu nguyên liệu luyện đan. Về phần hợp tác ra sao, ta cũng chưa nghĩ ra. Hôm nay ta chỉ đến đây tham quan, mua vài thứ mình thích mà thôi.”
Nghe Nhiếp Ly nói vậy, trong mắt Lý Phúc lộ ra một tia thất vọng. Nhiếp Ly không thiếu nguyên liệu luyện đan, ngay cả phương thức hợp tác cũng không có, chỉ sợ là nói cho qua chuyện mà thôi.
Nhiếp Ly lại đi tiếp một vòng, trên đường không thấy bảo vật nào đáng chú ý, bèn tiếp tục đi lên tầng thứ bảy. Tầng bảy phòng bị nghiêm ngặt, trước mỗi một món bảo vật đều có võ sĩ cấp cao canh giữ.
Người không có thân phận địa vị đều không được phép lên tầng bảy. Nhưng vì Nhiếp Ly là một vị Luyện Đan Sư nên Lý Phúc không dám ngăn cản.
Nhiếp Ly dạo một vòng ở tầng bảy, thấy vô số bảo vật trân quý hơn tầng sáu rất nhiều, đa phần đều là bảo vật hiếm có truyền lại từ trước thời đại Hắc Ám. Có rất nhiều thứ khiến hắn nhìn mà thèm muốn không thôi.
Trong lúc Nhiếp Ly đang ngắm nghía các bảo vật, Lý Phúc lặng lẽ lui ra ngoài.
Nhiếp Ly đương nhiên chú ý tới hành động của Lý Phúc, nhưng cũng không nói gì, tiếp tục tham quan. Đã đến đây, nhất định phải mua về một hai món, bằng không vào núi báu mà về tay không, hẳn sẽ rất buồn bực. Ánh mắt Nhiếp Ly rơi vào một đống Minh Văn Quyển Trục...
Quả nhiên là Minh Văn Quyển Trục ẩn chứa Truyền Kỳ cấm thuật!
Đếm lại, tổng cộng có bảy tấm.
“Huynh đệ có hứng thú với những quyển trục này sao?” Một thiếu niên mặc áo gấm đi tới bên cạnh Nhiếp Ly. Hắn khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, dáng vẻ hiên ngang.
Thiếu niên mặc hoa phục này, hẳn là do Lý Phúc mời đến, là người của Thần Diễm thế gia!
“Không sai, quả thật ta có chút hứng thú.” Nhiếp Ly gật đầu, không hề kiêng dè.
“Mấy quyển trục này quả đúng là bảo vật. Chỉ là, chúng đều được lưu truyền từ trước thời đại Hắc Ám, yêu huyết trên đó đã phai nhạt đi nhiều. Trước kia từng có người thử sử dụng nhưng không được. Đáng tiếc, mấy quyển trục này đã trở nên vô dụng rồi.” Thiếu niên mặc hoa phục thở dài lắc đầu.
Minh Văn Quyển Trục từ trước thời đại Hắc Ám truyền lại, trải qua thời gian dài như vậy mà phai nhạt đi, đương nhiên là không thể sử dụng. Thế nhưng có một điểm cần lưu ý, Minh Văn khắc họa trên mấy quyển trục này đều là máu của Truyền Kỳ yêu thú, sẽ không dễ dàng phai nhạt như vậy. Chỉ cần xử lý qua một chút, chúng sẽ lại một lần nữa tỏa ra hào quang chói lọi.
“Nếu là thứ vô dụng, chi bằng bán cho ta, để ta mang về nghiên cứu một phen, được chứ?” Nhiếp Ly cười nói. Người khác không dùng được, không có nghĩa là hắn cũng không dùng được.