Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 151: CHƯƠNG 151: TRAO ĐỔI

Thiếu niên hoa phục kinh ngạc liếc nhìn Nhiếp Ly. Lẽ nào Nhiếp Ly mua mấy quyển trục Minh Văn này về để nghiên cứu sao? Minh Văn sư vốn đã cực kỳ hiếm có, huống chi là Minh Văn sư có thể lĩnh hội được Minh Văn cấp bậc Truyền Kỳ, lại càng hiếm có khó tìm.

“Nếu ngươi đã thích như vậy, ta sẽ tặng cho ngươi.” Thiếu niên hoa phục hào phóng mỉm cười nói.

Nhiếp Ly nhìn đối phương, thiếu niên này quả không hổ là người lớn lên trong thế gia, thủ đoạn còn cao minh hơn Lý Phúc nhiều. Nếu Nhiếp Ly nhận những quyển trục Minh Văn này, lỡ như thiếu niên hoa phục đưa ra yêu cầu gì, hắn sẽ rất khó từ chối. Nhiếp Ly lắc đầu nói: “Vô công bất thụ lộc, trong lòng ta dù muốn cũng không thể nhận không.”

Nói rồi, Nhiếp Ly khẽ động tay phải, từ trong Nhẫn Không Gian lấy ra một lọ đan dược. Lọ đan dược này còn cao hơn Ngưng Hồn Đan một bậc, chính là Thối Hồn Đan. Hắn tiện tay đặt nó lên bàn.

“Ta dùng bình đan dược này đổi lấy mấy quyển trục Minh Văn, được chứ?” Nhiếp Ly bình tĩnh nhìn về phía thiếu niên hoa phục.

Thiếu niên hoa phục cầm bình đan dược lên ngửi thử, sắc mặt khẽ biến đổi. Hắn vốn định bụng rằng, mặc kệ Nhiếp Ly đưa ra thứ gì cũng sẽ từ chối, để Nhiếp Ly nợ hắn một ân tình, sau này dễ bề nhờ vả. Nhưng hắn không ngờ, Nhiếp Ly lại lấy ra một lọ đan dược trân quý như vậy.

Một lọ đan dược này còn quý giá hơn hai bình mà Lý Phúc nhận được lúc nãy rất nhiều, đối với gia tộc hắn mà nói, ý nghĩa vô cùng to lớn. Hắn không có cách nào từ chối.

Thiếu niên hoa phục trầm ngâm một lát rồi nói: “Đã như vậy, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.” Hắn liền thu đan dược vào.

Nhiếp Ly cũng thản nhiên thu bảy quyển trục Minh Văn cấm thuật Truyền Kỳ vào nhẫn không gian, khẽ mỉm cười nói: “Sau này nếu ta hứng thú với bảo vật nào ở đây, sẽ lại dùng đan dược để đổi, Thần Diễm thế gia sẽ không từ chối chứ?”

“Tất nhiên là không rồi, các hạ có thể tùy ý chọn lựa bảo vật nơi đây.” Thiếu niên hoa phục gật đầu. Nếu hắn từ chối, chẳng phải hắn là kẻ ngốc sao? Sau khi tiếp xúc, hắn hiểu rằng Nhiếp Ly tuyệt đối không phải là kẻ dễ dàng khống chế. Một vị Luyện Đan sư có thể ung dung đi lại trong Hắc Ngục thế giới đầy rẫy hiểm nguy thế này, chắc chắn phải có chút thủ đoạn. Thần Diễm thế gia có thể kết giao tốt với Nhiếp Ly sẽ vô cùng có lợi.

Đan dược là vật phẩm tiêu hao, đương nhiên là càng nhiều càng tốt.

Nhiếp Ly tạm thời không muốn có quá nhiều liên hệ với Thần Diễm thế gia, dù sao thực lực của hắn cũng chưa đủ để đối thoại ngang hàng với một thế gia sở hữu cường giả cấp Truyền Kỳ. Hắn chỉ cần thiết lập một mối liên hệ sơ bộ là được.

Sau khi thu được các quyển trục Minh Văn cấm thuật Truyền Kỳ, Nhiếp Ly tiếp tục xem những bảo vật khác. Bỗng nhiên, một món đồ đã thu hút sự chú ý của hắn.

“Giữa vô số bảo vật, cuối cùng cũng có một món không thuộc tính.” Nhiếp Ly thầm nghĩ, bảo vật hệ Hỗn Độn và không thuộc tính vốn rất khó tìm. Cuối cùng hắn cũng tìm thấy một món, đó là ba thanh phi đao sáng loáng.

Ba thanh phi đao này không biết do ai dùng Thiên Nhất Thần Tinh rèn nên, trên thân lại khắc đầy những Minh Văn phức tạp. Thiên Nhất Thần Tinh là vật phẩm không thuộc tính, lực sát thương cực lớn, có thể dễ dàng đột phá phòng ngự của đối thủ. Loại phi đao này chỉ người có linh hồn lực không thuộc tính mới có thể kích hoạt. Một khi rót linh hồn lực vào, phi đao sẽ tàng hình, cực kỳ khó phát hiện, ngay cả cường giả cấp Truyền Kỳ nếu không cẩn thận cũng sẽ bị tiêu diệt.

Đây đúng là bảo bối có thể xuất kỳ bất ý giết người!

Nhiếp Ly quyết tâm phải có được ba thanh phi đao này.

“Ba thanh phi đao này cần trao đổi thế nào?” Nhiếp Ly nhìn về phía thiếu niên hoa phục hỏi.

Thiếu niên hoa phục tỏ vẻ do dự, nói: “Ba thanh phi đao này được lưu truyền từ thời Thượng cổ, uy lực vô cùng cường đại. Tuy rằng đến nay không ai có thể kích hoạt, nhưng Thần Diễm thế gia chúng ta cũng không định tùy tiện bán đi.”

Bảo vật không thuộc tính, không ai có thể dùng linh hồn lực kích hoạt cũng là chuyện bình thường. Bảo vật cũng cần tìm chủ nhân.

Thiếu niên hoa phục nói không muốn bán, e rằng chỉ là đang làm giá mà thôi.

“Mười bình Thối Hồn Đan, huynh thấy thế nào?” Nhiếp Ly nhìn đối phương hỏi. Dù sao hắn cũng có rất nhiều đan dược, đừng nói mười bình, một trăm bình Nhiếp Ly cũng không tiếc.

Thiếu niên hoa phục lắc đầu cười: “E rằng phải làm huynh đệ thất vọng rồi.”

Nhiếp Ly nhíu mày, chẳng lẽ Thần Diễm thế gia thật sự không muốn bán? Mười bình Thối Hồn Đan chắc chắn đã là một cái giá cực kỳ hấp dẫn.

“Nói thật, ba thanh phi đao này được rèn từ Thiên Nhất Thần Tinh. Về phần có phải vật từ thời Thượng cổ truyền lại hay không thì khó mà xác định. Tuy nhiên, đặc tính của Thiên Nhất Thần Tinh là chỉ người có linh hồn hải không thuộc tính mới có thể cảm ứng được. Hơn nữa, trên thân ba thanh phi đao này khắc đầy Minh Văn cực kỳ phức tạp, chỉ người am hiểu những Minh Văn này mới có thể kích hoạt chúng.”

“Người có linh hồn hải không thuộc tính đã là ngàn người không có một, mà người am hiểu những Minh Văn thần bí cao sâu thế này lại càng là vạn người không có một. Cho nên, các ngươi giữ lại ba thanh phi đao này hoàn toàn là sai lầm, e rằng mấy trăm năm nữa cũng không tìm được chủ nhân thích hợp.” Nhiếp Ly cười nhạt, lắc đầu nói.

Nghe Nhiếp Ly nói vậy, thiếu niên hoa phục có chút kinh ngạc, không ngờ Nhiếp Ly lại có học vấn uyên thâm đến thế, chỉ liếc mắt một cái đã biết chất liệu của phi đao và yêu cầu đối với người sử dụng.

“Thiên Nhất Thần Tinh?” Thiếu niên hoa phục khẽ nhíu mày, hắn cũng từng nghe qua về Thiên Nhất Thần Tinh, quả thực giống như Nhiếp Ly miêu tả. Hắn chỉ nghe các tộc nhân nói ba thanh phi đao này được lưu truyền từ thời Thượng cổ, nhưng có đúng hay không thì không ai dám chắc. Nếu thật sự như lời Nhiếp Ly, giữ lại ba thanh phi đao này đối với họ đúng là không có giá trị gì.

Thấy thiếu niên hoa phục do dự, Nhiếp Ly cười nhạt nói: “Tại Hắc Ngục thế giới này, nguy cơ rình rập khắp nơi, ngay cả Thần Diễm thế gia cũng có thể gặp phải nguy hiểm khó lường. Giữ trong tay một món vũ khí không thể sử dụng, sao có thể so được với giá trị thực tế của những viên Thối Hồn Đan này.”

Thiếu niên hoa phục cười nhạt: “Dù ta có muốn nhượng lại ba thanh phi đao này, mười bình Thối Hồn Đan vẫn chưa đủ, hoàn toàn không tương xứng với giá trị của nó.”

Nhiếp Ly không thể không thừa nhận, mười bình Thối Hồn Đan quả thực kém xa giá trị của ba thanh phi đao. Chỉ một thanh phi đao rèn từ Thiên Nhất Thần Tinh cũng đủ để đổi lấy một trăm bình Thối Hồn Đan.

Tuy nhiên, trong trường hợp này không cần phải tính toán sòng phẳng như vậy. Thần Diễm thế gia không biết giá trị thực sự của ba thanh phi đao này, trong khi Thối Hồn Đan lại là thứ họ đang cần. Nhiếp Ly khẽ mỉm cười: “Không biết Thần Diễm thế gia muốn trao đổi thế nào?”

Thiếu niên hoa phục trầm ngâm một lúc rồi nói: “Một trăm bình Thối Hồn Đan, các hạ thấy sao?”

“Một trăm bình Thối Hồn Đan…” Nhiếp Ly giả vờ khó xử, nhưng trong lòng lại vô cùng sảng khoái. Chừng này Thối Hồn Đan, hắn có thể tiện tay ném ra mà không cần suy nghĩ. Thần Diễm thế gia còn tưởng rằng Thối Hồn Đan là thứ cực kỳ khó luyện chế. “Một trăm bình Thối Hồn Đan thật sự làm khó ta quá, chỗ ta không có nhiều như vậy.”

Không có nhiều như vậy? Thiếu niên hoa phục thầm nghĩ, đó cũng là chuyện bình thường. Dù sao nguyên liệu luyện chế Thối Hồn Đan cũng vô cùng trân quý, tìm khắp Hắc Ngục thế giới cũng chẳng có mấy.

“Vậy ngươi có thể đưa ra bao nhiêu Thối Hồn Đan?” Thiếu niên hoa phục bình tĩnh hỏi.

“Tối đa chỉ có thể đưa ra năm mươi bình.” Nhiếp Ly cười nhạt nói.

“Năm mươi bình thì ít quá.” Thiếu niên hoa phục lắc đầu. Đã quyết định thực hiện giao dịch này, hắn đương nhiên muốn đẩy giá lên cao nhất có thể.

“Trong tay ta chỉ còn lại năm mươi bình Thối Hồn Đan thôi.” Nhiếp Ly giang tay ra nói.

“Vậy dùng đan dược khác bù vào, tổng giá trị ít nhất phải tương đương tám mươi bình Thối Hồn Đan chúng ta mới đồng ý nhượng lại ba thanh phi đao này.” Thiếu niên hoa phục kiên quyết nói. Trong vô số bảo vật, Nhiếp Ly lại chỉ chọn đúng ba thanh phi đao không thuộc tính này, chứng tỏ linh hồn hải của hắn rất có thể là không thuộc tính. Nếu đã vậy, đừng trách hắn chém một đao thật đau.

Thiếu niên hoa phục nghĩ rằng mình đang chém Nhiếp Ly một đao, nhưng đối với Nhiếp Ly mà nói, giao dịch này đúng là một món hời lớn.

“Chỗ ta còn có một loại đan dược là Xích Viêm Thối Thể Đan. Hai viên Xích Viêm Thối Thể Đan đổi lấy một viên Thối Hồn Đan, thấy thế nào?” Nhiếp Ly nói.

Xích Viêm Thối Thể Đan? Mắt thiếu niên hoa phục sáng lên. Đây cũng là một loại đan dược quý hiếm, có thể tăng cường thể chất cực lớn, đối với võ giả mà nói, vô cùng hữu ích trong việc nâng cao tu vi.

“Xích Viêm Thối Thể Đan này kém xa Thối Hồn Đan. Ít nhất phải ba viên Xích Viêm Thối Thể Đan mới đổi được một viên Thối Hồn Đan.” Thiếu niên hoa phục nói.

Nhiếp Ly cau mày, giả bộ khổ sở, rồi lại nhìn về phía ba thanh phi đao, nói: “Vậy thì ba viên Xích Viêm Thối Thể Đan đổi một viên Thối Hồn Đan. Ai bảo ta lại ưng ý ba thanh phi đao này cơ chứ?”

Nhiếp Ly khẽ động tay phải, lấy ra từ nhẫn không gian năm mươi bình Thối Hồn Đan cùng chín mươi bình Xích Viêm Thối Thể Đan đưa cho thiếu niên hoa phục.

“Đây là ba thanh phi đao, xin hãy nhận lấy.” Thiếu niên hoa phục đưa ba thanh phi đao cho Nhiếp Ly.

Nhiếp Ly khẽ gật đầu, thu ba thanh phi đao vào trong nhẫn không gian.

Thiếu niên hoa phục thầm mừng rỡ không thôi. Giao dịch này hắn lời to, số đan dược này tuyệt đối có thể tăng cường thực lực của gia tộc lên một bậc. Địa vị của hắn trong gia tộc cũng nhờ lần này mà tăng lên, hơn nữa bản thân hắn lại là dòng chính của thế gia, sau này người thừa kế gia tộc hẳn chỉ có mình hắn xứng đáng.

Thiếu niên hoa phục cho rằng mình đã kiếm bộn khi gặp được một vị Luyện Đan sư coi tiền như rác. Kỳ thực đối với Nhiếp Ly, hắn chỉ dùng một chút đan dược để đổi lấy ba thanh phi đao rèn từ Thiên Nhất Thần Tinh mà thôi.

“Ta là Lý Hằng, không biết huynh đệ xưng hô thế nào? Sau này nếu còn muốn mua sắm gì, cứ đến đây bảo Lý Phúc nói với ta một tiếng.” Thiếu niên hoa phục cười nói.

“Lý Hằng huynh có thể gọi ta là Nhiếp Ly.” Nhiếp Ly cười nhạt đáp.

“Nhiếp Ly?” Lý Hằng nhìn Nhiếp Ly, không biết cái tên này là thật hay giả.

“Ta sẽ còn quay lại.” Nhiếp Ly cười cười, chắp tay nói: “Hôm nay ta xin cáo từ trước.”

“Được.” Lý Hằng khẽ gật đầu. Nhiếp Ly đối với họ hẳn vẫn còn cảnh giác, nếu Lý Hằng cưỡng ép giữ lại, ngược lại sẽ khiến Nhiếp Ly sinh lòng nghi kỵ.

Lý Hằng tiễn Nhiếp Ly và Đoạn Kiếm ra đến cửa, sau đó mới quay vào.

“Chủ nhân, chúng ta dùng nhiều đan dược trân quý như vậy chỉ để đổi lấy những thứ này, người không thấy thua lỗ sao?” Đoạn Kiếm hỏi Nhiếp Ly. Dù sao ở Hắc Ngục thế giới, đan dược vô cùng quý giá, rất nhiều bảo vật đều có thể mua được, nhưng đan dược thì không. Hơn nữa, đan dược còn là thứ dùng để tăng cường thực lực bản thân.

“Thua lỗ?” Nhiếp Ly hặc hặc cười, ném cho Đoạn Kiếm một chiếc nhẫn không gian rồi nói: “Bên trong có một nghìn bình các loại đan dược, ngươi cứ thoải mái mà dùng, khi nào hết lại nói với ta.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!