Trời dần sáng. Diệp Tử Vân vừa tỉnh giấc đã thấy Nhiếp Ly đang ngồi xếp bằng tu luyện trên chiếc bồ đoàn đặt trước giường. Nghĩ lại hành động điên cuồng đêm qua, hai má nàng bất giác nóng ran, chẳng biết phải đối mặt với Nhiếp Ly thế nào.
Diệp Tử Vân đang lặng lẽ mặc lại y phục thì Nhiếp Ly đột nhiên xoay người, mỉm cười nói: “Ngươi tỉnh rồi à?”
Diệp Tử Vân nhất thời sững người, y phục trên người vẫn còn xộc xệch, hai tay không sao che hết được thân thể lồ lộ trước ánh mắt nóng như lửa của Nhiếp Ly: “Nhiếp Ly, ngươi là tên háo sắc…”
Diệp Tử Vân vớ lấy chiếc gối ném về phía Nhiếp Ly. Y phục lộn xộn, đôi tay trắng ngần đang che lấy bộ ngực đầy đặn, cùng vùng bụng phẳng lì, bóng loáng càng khiến nàng thêm phần quyến rũ.
Nhiếp Ly chụp lấy chiếc gối, ra vẻ nghiêm túc: “Là ai đêm qua không mảnh vải che thân mà lại chui vào chăn của ta? Giờ còn nói ta là kẻ háo sắc…” Khóe miệng hắn không giấu nổi nụ cười, hiếm khi thấy được dáng vẻ phát điên thế này của Diệp Tử Vân.
“Ta…” Diệp Tử Vân cảm thấy mình không còn mặt mũi nào để gặp người nữa.
“Đêm qua rốt cuộc nàng đã nghĩ gì mà lại làm vậy?”
“Nhiếp Ly, ngươi còn dám nhắc lại chuyện đêm qua, ta sẽ không bao giờ để ý đến ngươi nữa!”
Nhìn vẻ e thẹn của một thiếu nữ ở Diệp Tử Vân, Nhiếp Ly không khỏi mỉm cười: “Được rồi, sau này ta không nhắc đến nữa là được chứ gì!”
Diệp Tử Vân vội vàng mặc lại y phục, đỏ mặt chạy ra khỏi phòng Nhiếp Ly, trong lòng nhất thời hồn bay phách lạc. Nàng đã từng cho rằng Nhiếp Ly cũng giống như những nam nhân khác, sau khi chiếm được thân thể nàng rồi sẽ không còn hứng thú nữa, xem như đây là một lần báo đáp ân tình của hắn. Thế nhưng kết quả lại hoàn toàn ngoài dự liệu, đêm qua Nhiếp Ly chỉ nằm cạnh ôm nàng ngủ một giấc.
Diệp Tử Vân vẫn không hiểu vì sao Nhiếp Ly lại thích nàng hơn Tiêu Ngưng Nhi. Theo lý mà nói, thời gian hắn và Ngưng Nhi ở bên nhau không ít, lại còn cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện sinh tử.
Suy nghĩ một hồi vẫn không thông, Diệp Tử Vân đành mặc kệ. Nhiếp Ly đã cứu phụ thân nàng, nếu sau này có cơ hội báo đáp, nàng cũng sẽ không chút do dự.
Dực Long thế gia.
Sau khi từ Thành chủ phủ trở về tĩnh dưỡng, thương thế của Tiêu Ngưng Nhi đã dần hồi phục, tu vi còn có dấu hiệu đột phá. Công pháp Phong Lôi Dực Long Quyết quả thực cường đại đến mức kinh người, tu vi của nàng tăng vọt lên đến đỉnh cấp Hoàng Kim nhị tinh, chuẩn bị đột phá lên Hoàng Kim tam tinh. Mỗi ngày, linh hồn hải của nàng điên cuồng hấp thu linh hồn lực từ xung quanh, khiến tốc độ tấn giai nhanh đến đáng sợ.
Tiêu Ngưng Nhi không thể tưởng tượng nổi bộ công pháp này của Nhiếp Ly rốt cuộc thuộc cấp bậc nào. Nàng cảm giác với bộ công pháp này, việc đột phá đến Hắc Kim cấp là chuyện vô cùng dễ dàng, ngay cả đột phá lên cấp Truyền Kỳ cũng không phải là vấn đề quá khó khăn.
Tiêu Ngưng Nhi lẳng lặng ngắm nhìn bầu trời xa xăm ngoài cửa sổ, trong đầu lại hiện lên hình bóng của Nhiếp Ly. Nàng bất giác mỉm cười, tự hỏi không biết giờ này hắn đang ở đâu, đang làm gì?
“Tiểu thư, gia chủ cho gọi người đến.” Một nha hoàn vội vàng bước vào nói.
Tiêu Ngưng Nhi gật đầu, nhanh chóng đi tới nghị sự đường.
Lúc này, Tiêu Vân Phong cùng sáu vị trưởng lão đều đã có mặt trong nghị sự đường. Thấy Tiêu Ngưng Nhi tiến vào, sáu vị trưởng lão đồng loạt đứng dậy, vẻ mặt tươi cười đầy khách khí.
Tiêu Ngưng Nhi nhớ lại cảnh tượng lúc trước bị sáu vị trưởng lão này ép buộc, mặt lạnh như băng, không chút biểu cảm nhìn Tiêu Vân Phong hỏi: “Phụ thân, người tìm con có chuyện gì?”
Sáu vị trưởng lão thấy Tiêu Ngưng Nhi chẳng thèm đếm xỉa đến mình thì đều xấu hổ cười trừ, nhưng không dám tỏ thái độ. Bọn họ đều biết Tiêu Ngưng Nhi đã bước vào Hoàng Kim cấp, hơn nữa còn là Hoàng Kim nhị tinh. Tốc độ tu luyện như vậy từ trước đến nay ở Dực Long thế gia chưa từng có ai sánh bằng. Cứ với tốc độ này, hy vọng đột phá đến cảnh giới Truyền Kỳ cũng không phải là quá xa vời.
Bọn họ nào dám bất kính với một cường giả cấp Truyền Kỳ trong tương lai!
Tiêu Vân Phong nhìn dáng vẻ của mọi người, trong lòng không khỏi cảm khái, đúng là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Bọn họ đã sai trước, không thể trách Tiêu Ngưng Nhi được.
“Ngưng Nhi, mấy lão già chúng ta đã thương nghị, bọn ta bây giờ đã già rồi, ta muốn truyền lại vị trí gia chủ cho con, con thấy thế nào…” Tiêu Vân Phong mỉm cười nói. Tuy chuyện nữ nhân nắm quyền ở Dực Long thế gia rất hiếm có, nhưng với thiên phú hiện tại của Ngưng Nhi, ai dám nói ra nói vào?
“Phụ thân, con không có hứng thú với vị trí gia chủ. Hiện tại con chỉ muốn dốc lòng tu luyện.” Tiêu Ngưng Nhi lắc đầu. Nàng không muốn trở thành gia chủ giống như phụ thân, phải lo toan cho cả tộc nhân, nhất là khi những tộc nhân này có quá nhiều tư tâm. Nàng chỉ muốn cùng người mình yêu sống một cuộc sống bình dị.
“Nếu con đã không muốn thì thôi vậy.” Tiêu Vân Phong gật đầu, hắn sẽ không ép buộc Ngưng Nhi, bây giờ trong Dực Long thế gia cũng không ai dám làm vậy với nàng.
“Ngưng Nhi chất nữ, chúng ta thương lượng một chút, không phải con quen biết Nhiếp Ly của Thiên Ngân thế gia sao? Nghe nói hiện tại hắn quyền thế ngập trời, ngay cả Luyện Đan Sư Hiệp Hội cũng nghe theo hắn. Chúng ta muốn nhờ con hỏi xem Luyện Đan Sư Hiệp Hội có thể giao dịch một ít với Dực Long thế gia chúng ta không.” Tiêu Dực nịnh nọt cười nói.
“Tiêu Dực trưởng lão còn nhớ lúc trước ngài đã bắt ta lấy lại Tử Lam Thảo của Nhiếp Ly không? Bây giờ còn muốn ta đi cầu xin hắn sao?” Tiêu Ngưng Nhi lạnh lùng liếc nhìn Tiêu Dực.
“Chuyện này…” Tiêu Dực vô cùng xấu hổ, “Trước đây ta không biết thân phận của hắn. Vả lại, lúc trước con đã giúp hắn thu mua Tử Lam Thảo, coi như hắn nợ con một ân tình rồi!”
“Ân tình? Hắn giúp ta chữa bệnh, là ta nợ hắn mới đúng! Dù sao ta cũng không làm được chuyện như vậy, các người tự đi mà nói với hắn.” Tiêu Ngưng Nhi quả quyết từ chối.
Thấy Tiêu Ngưng Nhi nhất quyết không chịu giúp, Tiêu Dực trong lòng ảo não nhưng không dám biểu hiện ra mặt, chỉ liên tục giải thích: “Ngưng Nhi chất nữ không muốn thì thôi vậy, coi như ta chưa từng đề cập đến.”
Tiêu Dực vừa dứt lời, một người đã hùng hổ xông vào nghị sự đường.
“Tiêu Ngưng Nhi, ngươi là đồ tiện nhân, dám ở sau lưng ta câu dẫn nam nhân khác, dám cắm sừng ta! Dám coi thường Thần Thánh thế gia ta, hôm nay ta muốn Dực Long thế gia phải cho ta một lời giải thích!”
Người tới chính là Thẩm Phi.
Tuy Thẩm Hồng đã dặn dò Thẩm Phi đừng gây chuyện, nhưng hắn vẫn không kiềm chế được. Khi biết tin Tiêu Ngưng Nhi trở về gia tộc, hắn đã lập tức chạy tới. Là đích tử của Thần Thánh thế gia, vị hôn thê lại ở bên ngoài dan díu với nam nhân khác, hắn làm sao có thể nhịn được?
Tiêu Ngưng Nhi vẻ mặt lạnh lùng, trừng mắt nhìn Thẩm Phi: “Thẩm Phi, đây là đại sảnh của Dực Long thế gia, ngươi không muốn bị đánh thì mau cút ra ngoài!”
“Cút ra ngoài? Dực Long thế gia các ngươi có bản lĩnh đó sao? Lúc trước là ai cầu xin chúng ta ký kết hôn ước, bây giờ lông cánh cứng cáp rồi nên muốn hủy hôn ước sao? Đúng là gia môn bại hoại!” Thẩm Phi chỉ tay vào Tiêu Vân Phong đang ngồi trên ghế chủ vị, tức giận nói: “Tiêu Vân Phong, đừng tưởng Thần Thánh thế gia ta hiện tại bị Phong Tuyết thế gia chèn ép mà đã suy yếu. Chúng ta muốn nghiền nát Dực Long thế gia các ngươi chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay!”
Tiêu Vân Phong liếc nhìn Tiêu Dực với vẻ căm tức. Lúc trước nếu không phải Tiêu Dực ép buộc, hắn cũng sẽ không để Ngưng Nhi ký kết hôn ước với Thẩm Phi. Hiện tại, Thần Thánh thế gia muốn cưới Ngưng Nhi là chuyện không thể nào.
“Thẩm Phi công tử, việc này chúng ta hãy thương lượng kỹ hơn. Ta sẽ phái người thông báo cho Thẩm Hồng gia chủ, ngươi vẫn nên quay về đi.” Tiêu Vân Phong trầm giọng nói, trên người toát ra một cỗ khí thế uy nghiêm.
“Hừ hừ, Tiêu Vân Phong, một câu đã muốn đuổi ta đi sao? Hôm nay ta phải mang Tiêu Ngưng Nhi về Thần Thánh thế gia, nếu không được, các ngươi cứ chờ xem!” Thẩm Phi tức tối nói.
Nghe lời đe dọa của Thẩm Phi, hai tay Tiêu Ngưng Nhi nắm chặt, cả người tức giận run lên. Hôn ước với Thần Thánh thế gia trước đây đã khiến cuộc sống của nàng vô cùng u ám, vô số lần nàng nảy sinh ý định tự sát, nhiều đêm chỉ biết khóc một mình. Nhiếp Ly xuất hiện, kéo nàng ra khỏi bể khổ, giúp thiên phú của nàng tăng mạnh, cuối cùng thoát khỏi sự ép buộc của gia tộc. Thế nhưng Thẩm Phi vẫn nhất quyết không buông tha cho nàng.
Tiêu Ngưng Nhi nhìn chằm chằm Thẩm Phi, lạnh lùng nói: “Thẩm Phi, hôm nay ta khiêu chiến với ngươi. Nếu ngươi thắng được ta, ta sẽ theo ngươi về Thần Thánh thế gia. Nếu ngươi thua, hừ hừ, ta muốn ngươi vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt ta!”
“Ha ha, nực cười! Tiêu Ngưng Nhi, chỉ bằng ngươi mà cũng dám khiêu chiến ta? Ngươi điên rồi sao!” Thẩm Phi nhìn chằm chằm Tiêu Ngưng Nhi, thấy ánh mắt nàng vẫn lạnh lùng, hắn liền quay sang Tiêu Vân Phong cùng sáu vị trưởng lão Dực Long thế gia nói: “Lời của Tiêu Ngưng Nhi vừa nói chắc các vị đều nghe rõ, chúng ta cứ quyết định như vậy đi!”
Gầm!
Thân thể Thẩm Phi nhanh chóng biến hóa, lập tức dung hợp với yêu linh Xích Viêm Hắc Hổ. Sau trận chiến với Nhiếp Ly, hắn đã sinh tâm ma, bất kể đối thủ là ai cũng lập tức dung hợp yêu linh. Thực lực của hắn đã không còn như xưa, đã đạt tới cấp bậc Hoàng Kim nhất tinh. Cộng thêm yêu linh Xích Viêm Hắc Hổ, hắn tự tin trong lứa tuổi trẻ, ngoài Diệp Hàn và Nhiếp Ly ra, hắn hoàn toàn không sợ ai, huống hồ Tiêu Ngưng Nhi chỉ là một nữ nhân.
“Hôm nay ta phải thi hành gia pháp một chút mới được!” Trong mắt Thẩm Phi lóe lên một tia âm lãnh, liệt diễm màu đen hừng hực bốc cháy.
Sóng nhiệt tràn ngập toàn bộ đại sảnh.
Tiêu Ngưng Nhi đứng trên đài cao, chăm chú nhìn Thẩm Phi. Nàng không ngờ Thẩm Phi cũng đã tấn giai đến Hoàng Kim cấp, hơn nữa Xích Viêm Hắc Hổ quả thật là một yêu linh có chiến lực vô cùng cường đại. Khó trách Thẩm Phi lại sảng khoái đáp ứng lời khiêu chiến như vậy.
Nhưng…
Thân thể Tiêu Ngưng Nhi cũng nhanh chóng biến hóa, dung hợp với yêu linh Phong Lôi Thiên Tước, trong nháy mắt điện quang bắn ra chói lòa.
Một cỗ khí thế cường đại hơn gấp mấy lần lập tức áp chế Xích Viêm Hắc Hổ.
Nhìn Tiêu Ngưng Nhi dung hợp với yêu linh Phong Lôi Thiên Tước, đám người Tiêu Vân Phong, Tiêu Dực cũng không khỏi kinh ngạc. Điện quang lấp lóe trong không khí khiến bọn họ cảm thấy một áp lực nặng nề. Bọn họ không thể ngờ Tiêu Ngưng Nhi lại dung hợp một yêu linh cường đại đến vậy.
Thẩm Phi sau khi dung hợp Xích Viêm Hắc Hổ vốn tưởng mình đã nắm chắc phần thắng, hắn vạn lần không ngờ Tiêu Ngưng Nhi cũng đã đạt tới Hoàng Kim cấp, lại còn dung hợp với yêu linh Phong Lôi Thiên Tước mạnh mẽ như thế.
Ầm ầm ầm!
Từng đạo lôi điện đánh xuống, oanh kích lên người Xích Viêm Hắc Hổ, khiến toàn thân Thẩm Phi trong nháy mắt tê liệt.
Lúc này Thẩm Phi mới biết mình đã xem thường thực lực của Tiêu Ngưng Nhi. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, há miệng phun ra một đạo Xích Viêm.
Nhìn thấy đạo Xích Viêm bắn nhanh về phía mình, Tiêu Ngưng Nhi vẫn cực kỳ lãnh tĩnh. “Thẩm Phi đích thực có thiên phú, nhưng lại chỉ biết lêu lổng bên ngoài tầm hoa vấn liễu, không chịu cố gắng tu luyện. Nàng sẽ không thua loại người này!”
Đôi cánh của Phong Lôi Thiên Tước vỗ mạnh một cái, một đạo lôi điện khủng bố đánh thẳng vào đạo Xích Viêm.
Oanh!
Lôi điện trong nháy mắt xé toạc đạo Xích Viêm, tiếp tục lao thẳng tới Thẩm Phi.
Đây chính là sự nghiền ép tuyệt đối, thực lực của hai người hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Tuy đều là Hoàng Kim cấp, nhưng Thẩm Phi chỉ là Hoàng Kim cấp bình thường, trong khi Tiêu Ngưng Nhi có thể vượt cấp khiêu chiến, huống hồ còn chênh lệch một tiểu cấp.
Một tiếng nổ lớn vang lên, thân thể Thẩm Phi bị đánh văng ngược về phía cây cột đá trong đại sảnh. Oành! Cây cột đá nơi Thẩm Phi va vào tức thì xuất hiện những vết nứt. Thẩm Phi phát ra tiếng rên rỉ thống khổ, một kích lôi điện đã khiến hắn bị thương không nhẹ.
Hắn hoàn toàn không ngờ thực lực của Tiêu Ngưng Nhi lại mạnh hơn mình nhiều đến vậy, hoàn toàn nghiền ép hắn.
Phong Lôi Thiên Tước thích hợp chiến đấu ở những nơi rộng lớn, không gian càng trống trải, chiến kỹ thi triển càng cường đại. Dù trong đại sảnh này không thể phát huy toàn bộ thực lực, Thẩm Phi vẫn không thể nào chịu nổi.