Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 174: CHƯƠNG 174: TRÁNH KHÔNG KỊP

Tiếu Ngưng Nhi ngạo nghễ nhìn Thẩm Phi đang nằm rên rỉ dưới đất.

Một kẻ yếu đuối như Thẩm Phi thì làm sao có tư cách trở thành phu quân của nàng? Trong đầu Tiêu Ngưng Nhi bất giác hiện lên một bóng hình. Nội tâm nàng vốn cao ngạo, tuyệt đối không khuất phục trước sự sắp đặt của gia tộc, cũng sẽ không tùy tiện phụ thuộc vào ai, chỉ có người kia mới có thể khiến nàng cam tâm tình nguyện nương tựa.

Thẩm Phi bị lôi điện đánh cho hoa mắt chóng mặt, hắn cố lắc đầu muốn đứng dậy nhưng ngay lập tức, một đạo lôi điện còn khủng bố hơn lại tiếp tục giáng xuống.

Rầm rầm rầm!

Thẩm Phi lại bị đánh văng đi, sức mạnh của Xích Viêm Hắc Hổ hoàn toàn không thể so sánh với Phong Lôi Thiên Tước cấp Thần. Một đòn này của Tiếu Ngưng Nhi đã dồn nén tất cả oán hận từ trước đến nay, nàng ra tay không chút nương tình.

Thẩm Phi còn chưa kịp định thần đã liên tiếp trúng chiêu, toàn thân thương tích đầy mình.

“Tiếu Ngưng Nhi, ngươi dám ra tay với ta, Thần Thánh thế gia tuyệt đối sẽ không bỏ qua!” Lúc đầu Thẩm Phi còn mạnh miệng, nhưng sau khi hứng chịu liên tiếp mấy đòn công kích, linh lực đã tiêu tán hết, cuối cùng không thể chịu đựng thêm thống khổ.

“Tha mạng!”

“Đừng giết ta!” Thẩm Phi gào thét, thân là đích hệ của Thần Thánh thế gia, hắn chưa từng phải chịu sự ngược đãi đau đớn đến thế này.

“Ngưng Nhi chất nữ, mau dừng tay, nếu không Thẩm Phi công tử sẽ chết mất.” Tiêu Dực vội vàng lên tiếng.

Nghe thấy giọng Tiêu Dực, Tiếu Ngưng Nhi càng thêm tức giận, lồng ngực không ngừng phập phồng, nhưng cuối cùng cũng chậm rãi bình ổn lại. Quả thật, giết Thẩm Phi không mang lại lợi ích gì cho nàng và Dực Long thế gia. Giờ đây Thẩm Phi đã bị trọng thương, nếu đuổi về, Thần Thánh thế gia nhất định sẽ không để yên.

Sắc mặt Tiếu Ngưng Nhi trắng bệch, vừa rồi nàng chỉ nhất thời khó chịu mà trút giận, giờ nghĩ đến hậu quả, nàng cũng không khỏi thấp thỏm lo âu.

Đúng rồi, Nhiếp Ly. Nhiếp Ly nhất định sẽ có cách! Chỉ có Nhiếp Ly mới không đặt Thần Thánh thế gia vào mắt!

Thẩm Phi lắc lắc đầu, ý thức lúc này mới dần tỉnh táo lại, nhưng toàn thân đầy thương tích, đau đớn vô cùng. Hắn vội vàng thu Xích Viêm Hắc Hổ yêu linh vào linh hồn hải rồi nằm im giả chết. Lúc này, hắn không dám buông lời ngông cuồng nữa, Tiếu Ngưng Nhi ra tay không hề lưu tình, hắn lo rằng nữ nhân này nổi điên lên sẽ giết hắn thật. Đến lúc đó, dù Thần Thánh thế gia có lấy lại công đạo cho hắn thì mạng cũng mất rồi. Hắn vẫn không thể tin được thực lực của Tiếu Ngưng Nhi lại mạnh mẽ đến vậy!

“Người đâu, tới đưa Thẩm Phi công tử trở về!” Tiêu Vân Phong trầm giọng nói.

“Khoan đã, Thẩm Phi công tử bị thương nặng như vậy, chúng ta không trị liệu một chút đã đưa về, e là không ổn. Đến lúc Thần Thánh thế gia trách tội...” Tiêu Dực vội nói.

Tiêu Vân Phong không thèm để ý, trực tiếp hạ lệnh cho thị vệ: “Đem hắn về Thần Thánh thế gia!”

“Vâng!” Vài thị vệ xúm lại khiêng Thẩm Phi đi như khiêng một con lợn.

“Phụ thân, nữ nhi đã gây họa rồi phải không?” Tiêu Ngưng Nhi thu hồi Phong Lôi Thiên Tước yêu linh, bất an hỏi.

“Ngưng Nhi chất nữ, con đã mang đến tai ương ngập đầu cho Dực Long thế gia rồi!” Tiêu Dực thở dài não nề.

Tiêu Vân Phong lắc đầu: “Ngưng Nhi, con cứ về tiếp tục tu luyện đi, trời có sập xuống đã có mấy lão già chúng ta chống đỡ. Thần Thánh thế gia hiện đang bị Phong Tuyết thế gia chèn ép, tạm thời không có khả năng ra tay đối phó chúng ta đâu!”

“Vâng.” Tiêu Ngưng Nhi gật đầu. Nàng quyết định nếu Thần Thánh thế gia thật sự muốn gây khó dễ cho Dực Long thế gia, nàng sẽ đi tìm Nhiếp Ly. Nhiếp Ly nhất định có thể ứng phó!

Quyết định của Tiêu Vân Phong khiến đám trưởng lão có chút bất đắc dĩ, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện Thần Thánh thế gia đừng truy cứu chuyện này.

Thần Thánh thế gia.

Thẩm Hồng biết tin Thẩm Phi bị đánh một trận rồi được người ta khiêng về thì nổi trận lôi đình, khí tức cuồng bạo của hắn tràn ngập đại sảnh khiến đám thị vệ xung quanh cũng phải run sợ.

“Đã bảo ngươi yên phận, ngươi không nghe, còn chạy tới Dực Long thế gia, bị đánh chết cũng đáng!” Thẩm Hồng tức giận mắng.

Thẩm Phi mặt mày đau khổ: “Phụ thân, vị hôn thê của con chạy đi dan díu với nam nhân khác, người bảo con nhịn thế nào? Phong Tuyết thế gia chèn ép chúng ta thì thôi đi, ngay cả một Dực Long thế gia nhỏ bé cũng không coi chúng ta ra gì! Thần Thánh thế gia chúng ta từ khi nào phải chịu uất ức như vậy? Phụ thân đại nhân, người xem con bị ả đàn bà Tiếu Ngưng Nhi kia đánh thảm hại thế này, người phải giúp con lấy lại công đạo!”

“Lấy lại công đạo? Ngay cả một nữ nhân cũng đánh không lại, đúng là phế vật! Hiện tại Phong Tuyết thế gia đang nhìn chằm chằm, chúng ta không thể đối phó Dực Long thế gia. Chuyện nhỏ không nhịn được thì sao làm nên đại sự? Chờ chúng ta giải quyết xong Phong Tuyết thế gia, còn sợ Tiếu Ngưng Nhi không ngoan ngoãn về khuôn khổ sao?” Thẩm Hồng trừng mắt nhìn Thẩm Phi, bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Dực Long thế gia sớm muộn gì chúng ta cũng tính sổ, nhưng không phải bây giờ!”

“Con...” Thẩm Phi ủ rũ, điều khiến hắn tức giận chính là Tiếu Ngưng Nhi và Nhiếp Ly dây dưa với nhau, nhưng chỉ có thể buồn bực đáp: “Con biết rồi!” Hắn ôm một bụng oán hận, đánh không lại Tiếu Ngưng Nhi đã đành, về nhà còn bị mắng chửi.

Hai mắt Thẩm Hồng lóe lên một tia hàn quang. Hắn không ngờ ngay cả Tiếu Ngưng Nhi đi theo Nhiếp Ly cũng đã tu luyện tới cảnh giới mạnh mẽ như vậy. Xem ra, Nhiếp Ly nhất định phải trừ khử, hắn chính là mối họa tâm phúc của Thần Thánh thế gia!

Biệt viện của Diệp Tử Vân.

Lần này Nhiếp Ly trở về, Diệp Tử Vân cũng không dám đuổi hắn đi nữa. Nàng phát hiện, từ khi Nhiếp Ly ở lại phủ thành chủ, phụ thân nàng đã cười nhiều hơn hẳn.

Tiêu Ngưng Nhi vội vàng đi tới.

“Ngưng Nhi, là cậu à.” Nhìn thấy Tiêu Ngưng Nhi, Diệp Tử Vân lại nghĩ đến chuyện đêm qua, hai má lập tức nóng bừng. Tuy có chút áy náy nhưng giờ đây nàng đã hiểu ra, tình cảm không phải là thứ có thể nhường qua nhường lại.

“Ừ.” Tiêu Ngưng Nhi gật đầu. Người Nhiếp Ly thích là Diệp Tử Vân, nàng đã chấp nhận sự thật này, trong lòng chỉ có chút tiếc nuối chứ không hề oán hận. Diệp Tử Vân không sai, cái sai là do chính mình đã không gặp được Nhiếp Ly sớm hơn.

“Ngưng Nhi, sao cậu lại tới đây?” Nhiếp Ly nhìn thấy Tiêu Ngưng Nhi, mỉm cười hỏi.

“Nhiếp Ly, Thẩm Phi đến gây sự bị tớ đánh trọng thương, sau đó bị cha tớ phái người đuổi về Thần Thánh thế gia rồi.” Tiêu Ngưng Nhi lo lắng nói.

Nhiếp Ly nghe xong thì sững sờ một chút, rồi lập tức cười lớn: “Thẩm Phi thật đúng là ngu dốt, lần trước đã bị tớ phế đi một lần, giờ còn dám đến tìm cậu. Loại người này nên đánh cho hắn một trận ra trò, tốt nhất là nằm liệt giường vài năm!”

“Nhiếp Ly, Thần Thánh thế gia chắc chắn sẽ tìm Dực Long thế gia chúng ta gây phiền phức.” Tiêu Ngưng Nhi cau mày, khổ sở nhìn Nhiếp Ly, sự việc đã đến nước này mà hắn còn có thể vui sướng khi người gặp họa.

Thấy bộ dạng ưu sầu của Tiêu Ngưng Nhi, Nhiếp Ly khoát tay, cười nói: “Cậu không cần lo lắng. Thần Thánh thế gia tự thân còn khó bảo toàn, đâu có thời gian rảnh rỗi mà gây chuyện với các cậu? Hơn nữa, chúng ta sắp động thủ với chúng rồi, yên tâm đi!”

Động thủ với Thần Thánh thế gia? Tiêu Ngưng Nhi hơi sững sờ, dù sao Thần Thánh thế gia cũng là một trong tam đại đỉnh phong thế gia của Thành Quang Huy.

Nghe vậy, Tiếu Ngưng Nhi lúc này mới yên tâm hơn nhiều, nàng biết Nhiếp Ly sẽ không lừa mình.

*

Mấy ngày tiếp theo, Thành Quang Huy im ắng lạ thường. Chỉ có tường thành bốn phương tám hướng được canh phòng nghiêm ngặt hơn trước, còn lại mọi việc vẫn như cũ. Vừa trải qua thú triều nên toàn thành tăng cường đề phòng cũng là chuyện bình thường, không khiến người ta cảm thấy có gì khác lạ.

Yến hội cuối cùng cũng đến.

Gần tối, phủ thành chủ đèn đuốc sáng trưng, từng đoàn tân khách lục tục tiến vào, tất cả đều là cao thủ của các thế gia, mỗi thế gia đều đến vài trăm người. Khi thông báo, phủ thành chủ đã yêu cầu tất cả cao thủ đều phải có mặt.

Đoàn người của Thần Thánh thế gia gồm năm sáu trăm người cũng tiến vào. Thẩm Hồng nhìn những cột đá to lớn, cao ngất sừng sững xung quanh phủ thành chủ, biểu tình vừa âm trầm vừa ngưng trọng. Hắn đã từng chứng kiến sự khủng bố của những cột đá này khi Thâm Uyên Cự Ma bị Thần Lôi Sát Trận diệt sát.

Thẩm Hồng ghé tai nói nhỏ vài câu với một lão già bên cạnh, lão già lập tức gật đầu rồi nhanh chóng ẩn mình vào những kiến trúc dày đặc của phủ thành chủ.

Thẩm Hồng tiếp tục dẫn đoàn người đi theo hành lang hướng về trung tâm phủ thành chủ.

*

Đại điện phủ Thành chủ.

“Nhiếp Ly, ngươi xem hôm nay ta mặc bộ lễ phục này có xinh đẹp không?” Hô Diên Lan Nhược mặc một thân lễ phục hoa lệ, tôn lên vóc dáng bốc lửa, bộ ngực đầy đặn tạo thành một đường cong kinh người. Nàng xoay một vòng trước mặt Nhiếp Ly rồi hỏi.

Đám thanh niên xung quanh đều ngây cả người. Nếu được Hô Diên Lan Nhược yêu chiều, dù chết họ cũng cam lòng.

Nhiếp Ly trừng mắt nhìn Hô Diên Lan Nhược: “Xinh đẹp hay không cũng không liên quan tới ta. Ta nói này Hô Diên đại tiểu thư, cô cứ đứng cạnh ta là có ý gì? Cô xem, ta một thân quần áo rách rưới, rõ ràng là một tiểu tử nghèo, rốt cuộc cô coi trọng ta ở điểm nào?”

“Tuy bề ngoài ngươi trông bình thường, ăn mặc có hơi kém một chút, nhưng từ trong ánh mắt của ngươi, ta có thể thấy ngươi là một nam nhân tốt. Hơn nữa, hiện tại toàn bộ Thành Quang Huy ai dám nói ngươi thiên phú kém? Ngươi hoàn toàn khác biệt với những gã công tử ngày thường bám lấy ta như ruồi bọ.” Hô Diên Lan Nhược kiêu ngạo nói: “Ta nhìn người rất chuẩn!”

Nhiếp Ly trợn trắng mắt, hắn chưa bao giờ cảm thấy mình có sức hút đến vậy, buồn bực nói: “Hô Diên đại tiểu thư, cô đừng bám lấy ta nữa! Van xin cô tha cho ta.”

“Nhiếp Ly, ta có chỗ nào không tốt? Ta là đại tiểu thư của Hô Diên thế gia, bao nhiêu người muốn đến cửa nịnh bợ ta, chẳng lẽ ngươi thấy vậy nên mới chướng mắt ta?” Hô Diên Lan Nhược nghiến răng, phẫn nộ. Ngày thường có biết bao nhiêu kẻ vây quanh nàng, chỉ có Nhiếp Ly là đối với nàng thờ ơ lạnh nhạt.

“Hô Diên đại tiểu thư, ta van xin cô cũng không được sao? Rốt cuộc cô coi trọng ta ở điểm nào, ta sửa là được chứ gì!” Nhiếp Ly mặt mày đau khổ.

Hô Diên Lan Nhược tuy tính tình có hơi mãnh liệt nhưng cũng là một trong năm đại mỹ nhân của Thành Quang Huy, bao nhiêu người muốn nói với nàng vài câu cũng khó. Vậy mà Hô Diên Lan Nhược lại chủ động theo đuổi Nhiếp Ly, kết quả là Nhiếp Ly sợ nàng như sợ cọp, luôn tìm cách trốn tránh, khiến cho đám đệ tử thế gia được một phen trợn mắt há mồm.

Các đệ tử thế gia trong lòng buồn bực khôn nguôi, vì sao người được Hô Diên Lan Nhược theo đuổi không phải là mình chứ? Nếu đổi lại là người khác, bọn họ chắc chắn sẽ xông lên hung hăng giáo huấn một trận, dám đắc tội Hô Diên Lan Nhược tiểu thư, quả thực là chán sống. Ai cũng muốn ghi điểm trước mặt nữ thần, nhưng đối phương lại là Nhiếp Ly, cho tiền họ cũng không dám. Gã này ngay cả Thẩm Phi cũng dám đánh! Bọn họ trốn còn không kịp.

“Nhiếp Ly, ngươi... quá đáng, ta hận ngươi!” Mắt Hô Diên Lan Nhược khẽ ngấn lệ, nàng quay đầu chạy đi mất.

Hô Diên Lan Nhược rời đi, Nhiếp Ly mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Mẹ ơi, bị Hô Diên Lan Nhược quấn lấy thật sự quá phiền phức. Đối với Nhiếp Ly, Hô Diên Lan Nhược chỉ là khách qua đường mà thôi, tình cảm của nàng dành cho hắn chưa hẳn đã chân thành tha thiết, có lẽ chỉ là nhất thời hiếu kỳ, hoàn toàn không thể so sánh với tình cảm sinh tử gắn bó của hắn và Diệp Tử Vân ở kiếp trước. Tâm ý của Nhiếp Ly đối với Diệp Tử Vân chưa bao giờ thay đổi, cho nên đối với Hô Diên Lan Nhược, hắn có thể trốn bao xa thì trốn. Chỉ cần nàng không tìm mình, Nhiếp Ly đã phải thắp nhang cảm tạ trời đất rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!