Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 175: CHƯƠNG 175: CHÚT LỄ MỌN

Khi yến hội sắp bắt đầu, Nhiếp Ly dẫn Diệp Tử Vân vào mật thất trong phủ thành chủ.

Bốn phía mật thất là những bức tường đá sừng sững, được khắc dày đặc minh văn. Phủ thành chủ đã không ngừng cải tạo nơi này nhằm tạo ra một nơi ẩn náu an toàn khi thú triều bộc phát, biến nó trở thành địa phương an toàn bậc nhất trong phủ. Bên trong mật thất chỉ có một đống lương thực chồng chất cùng những gian phòng đá trống trải.

“Nhiếp Ly, phụ thân bảo ngươi dẫn ta đến đây làm gì?” Diệp Tử Vân nghi hoặc hỏi.

“Lát nữa khi chúng ta động thủ với Thần Thánh thế gia, bọn chúng chắc chắn sẽ dùng mọi thủ đoạn để chống trả, lúc đó chỉ e sẽ phát sinh tình huống ngoài ý muốn.”

“Việc đó thì liên quan gì đến việc đưa ta tới đây?” Diệp Tử Vân khẽ nhíu mày, rồi đột nhiên như nghĩ tới điều gì, nàng lo lắng nói:

“Chẳng lẽ các ngươi...”

Nhân lúc Diệp Tử Vân chưa kịp phản ứng, Nhiếp Ly lập tức kích hoạt cơ quan trên vách đá. Một đạo kết giới mờ ảo hiện lên, nhốt chặt Diệp Tử Vân vào trong thạch thất.

“Đây là yêu cầu của phụ thân nàng, xin lỗi nhé!”

Nhiếp Ly cười cười, thực ra đây là quyết định mà Diệp Tông và Nhiếp Ly đã thống nhất. Để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Diệp Tử Vân, họ buộc phải làm vậy, dù biết rằng nàng sẽ kịch liệt phản đối.

“Nhiếp Ly, mau thả ta ra ngoài! Đại chiến sắp bắt đầu, tại sao ngươi lại nhốt ta ở đây?” Diệp Tử Vân ấm ức trừng mắt nhìn Nhiếp Ly, nàng ngưng tụ hồn lực, cố gắng công phá kết giới nhưng nhanh chóng bị một luồng sức mạnh đánh bật trở lại.

“Không được, một khi Thần Thánh thế gia phản kháng, nàng chính là mục tiêu dễ bị nhắm vào nhất, là nhược điểm của chúng ta, cho nên nàng bắt buộc phải ở lại đây.” Nhiếp Ly mỉm cười nói:

“Yên tâm đi, chỉ là một Thần Thánh thế gia cỏn con, không gây nổi sóng gió gì đâu. Nàng cứ ở đây chờ, ta sẽ trở lại nhanh thôi!”

Nói xong, Nhiếp Ly liền bay vút ra ngoài.

“Nhiếp Ly, ngươi mau quay lại đây!” Diệp Tử Vân vô cùng phẫn nộ.

“Hôm nay ngươi không thả ta ra, sau này ta sẽ không bao giờ nhìn mặt ngươi nữa...”

Tiếng của Diệp Tử Vân văng vẳng vọng ra từ phía sau, nhưng thân ảnh Nhiếp Ly đã nhanh chóng biến mất ở cuối mật thất, nàng tức giận đến mức dậm chân bình bịch. “Đáng lẽ lúc bị Nhiếp Ly dẫn tới đây mình phải đoán ra ngay mới phải!”. Nàng liều mạng công phá kết giới nhưng làm cách nào cũng không thể lay chuyển được. Trừ phi có người từ bên ngoài vào hỗ trợ, nếu không nàng chỉ còn cách đợi ba ngày để kết giới tự động biến mất, nhưng ba ngày sau thì đại chiến e rằng đã sớm kết thúc!

Vạn nhất phụ thân hoặc Nhiếp Ly gặp phải nguy hiểm gì...

Nghĩ đến đây, Diệp Tử Vân bỗng bật khóc, nhưng hiện tại nàng chẳng thể làm gì khác ngoài việc thầm nguyền rủa Nhiếp Ly. Dù hắn nói sẽ trở lại rất nhanh, nhưng lòng nàng vẫn lo lắng khôn nguôi.

Yến hội bắt đầu, khách khứa đã đến gần như đông đủ.

Toàn bộ đại sảnh vô cùng náo nhiệt, cao thủ của các thế gia tụ tập trò chuyện, không khí vô cùng rôm rả.

Chủ trì yến hội hôm nay là Diệp Tu và Diệp Sóc.

Nhiếp Ly hỏi thăm Diệp Tu mới biết, Diệp Sóc là một nhân vật thần bí trong Phong Tuyết thế gia, phụ trách quản lý đội quân bí mật của gia tộc. Diệp Sóc thường đến những nơi như Thánh Lan học viện để tuyển chọn nhân tài, đưa về phủ thành chủ bồi dưỡng, trong tay ông nắm giữ một lực lượng phi thường cường đại.

Ở Quang Huy Thành, rất ít người nhận ra Diệp Sóc, nhưng địa vị của ông trong phủ thành chủ gần như ngang hàng với Diệp Tu.

Đây là một lão giả vô cùng mạnh mẽ.

Diệp Sóc nhìn thấy Nhiếp Ly liền mỉm cười, ánh mắt mang theo vài phần ý vị.

“Tiền bối, chúng ta đã từng gặp nhau sao?” Nhiếp Ly lòng đầy nghi hoặc, cất tiếng hỏi.

Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, Nhiếp Ly đều cảm thấy Diệp Sóc cực kỳ xa lạ. Với trí nhớ siêu phàm của hai kiếp tu luyện, bất cứ ai chỉ cần gặp một lần là hắn không thể nào quên, nhưng Nhiếp Ly chắc chắn mình chưa từng gặp qua Diệp Sóc.

“Tuy ngươi và ta chưa từng gặp mặt, nhưng ta lại biết ngươi. Ngày ngươi tranh luận về Lôi Hỏa Thánh Điển với Thẩm Tú, ta đã đứng ở bên ngoài quan sát. Việc ngươi làm ở thư viện Thánh Lan học viện cũng do ta sắp xếp, không ngờ chúng ta lại gặp nhau nhanh như vậy, lại còn trong tình huống này.” Diệp Sóc ha hả cười nói.

Ngày đó tranh luận với Thẩm Tú, Nhiếp Ly cũng cảm nhận được có ba cường giả đang quan sát từ bên ngoài, hắn cũng dựa vào khí tức băng tuyết mà đoán được một trong số đó đến từ Phong Tuyết thế gia, không ngờ người đó lại chính là Diệp Sóc. Cũng vì biết có người của Phong Tuyết thế gia theo dõi nên Nhiếp Ly mới cố tình khiêu khích Thẩm Tú.

“Không ngờ ngày đó lại là tiền bối, đa tạ tiền bối đã chiếu cố.” Nhiếp Ly chắp tay nói.

“Chiếu cố thì không dám, e rằng tất cả đều nằm trong kế hoạch của ngươi, ta chỉ là thuận nước đẩy thuyền mà thôi.”

Nhiếp Ly và Diệp Sóc nhìn nhau cười, không cần nói cũng hiểu ý nhau.

“Ta cũng không ngờ ngươi có thể đột phá cực hạn của Xích sắc linh hồn hải, tu vi tăng mạnh đến trình độ này. Nói ra thật xấu hổ, mấy lão già chúng ta cũng nên lui về ở ẩn rồi, tương lai thiên hạ đều là của đám trẻ các ngươi.”

“Tiền bối nói đùa rồi, các vị chính là gừng càng già càng cay, hậu bối chúng ta còn phải núp bóng cây lớn của các vị a! Đây là chút thành ý nho nhỏ, mong tiền bối vui lòng nhận cho.” Nhiếp Ly lấy ra mấy khối Xích Huyết Chi Tinh, đưa cho Diệp Sóc.

Phải tranh thủ tạo mối quan hệ tốt với các vị trưởng lão Hắc Kim cấp của Phong Tuyết thế gia mới được!

Diệp Sóc hơi sững sờ nhìn những viên Xích Huyết Chi Tinh trong tay. Đây là thứ tốt mà ngay cả cường giả Truyền Kỳ cấp cũng vô cùng khao khát, không biết Nhiếp Ly lấy đâu ra bảo vật này.

“Ngươi không cần khách sáo, lão cũng nhận đi, lão mà không nhận, e là tiểu tử này sẽ không yên lòng đâu.” Diệp Tu đứng bên cạnh đã sớm nhìn thấu ý đồ của Nhiếp Ly, cười nói.

Diệp Sóc nghĩ một chút liền hiểu ra, Nhiếp Ly tặng vật quý giá như vậy chắc chắn là vì nha đầu Tử Vân kia. Ông đã sớm biết chuyện của Nhiếp Ly và Tử Vân, bèn ha ha cười nói: “Vậy thì ta cung kính không bằng tuân mệnh.”

Nhiếp Ly cười hắc hắc, Diệp Sóc cũng giống như Diệp Tu, đều cho hắn cảm giác rất thân thiết, xem ra các vị trưởng lão của Phong Tuyết thế gia đều rất dễ nói chuyện. Chỉ cần thuyết phục được những nhân vật quyền lực này của Phong Tuyết thế gia, đến cả Diệp Tông cũng phải gật đầu đồng ý. Đó chính là lúc hắn tu thành chính quả!

Tộc nhân của các thế gia đến ngày một đông, toàn bộ đại sảnh chật kín người. Bọn họ đều được sắp xếp chỗ ngồi, mỗi thế gia chiếm cứ một khu vực, trong đó tộc nhân của Phong Tuyết thế gia là ít nhất.

“Người của Phong Tuyết thế gia sao còn chưa xuất hiện?” Thẩm Hồng có chút bất an, yến hội lớn thế này, lẽ nào cao thủ của Phong Tuyết thế gia chỉ có hai nhân vật tầm cỡ là Diệp Tu và Diệp Sóc đến dự?

Vị trí của Thần Thánh thế gia được sắp xếp ở trung tâm đại sảnh, bị các thế gia khác hoàn toàn bao vây, muốn có bất kỳ hành động nhỏ nào cũng sẽ bị chú ý.

Nhiếp Ly quét mắt qua toàn bộ đại sảnh, hắn phát hiện ra đám người Ngưng Nhi, Lục Phiêu, còn có tộc nhân Thiên Ngân thế gia và Đoạn Kiếm. Vốn dĩ Nhiếp Ly không muốn họ đến dự yến hội lần này, nhưng họ vẫn nhất quyết tham gia. Nhiếp Ly đành phải nhắc nhở họ phải hết sức cẩn thận.

Nhiếp Ly đi tới khu vực của Thiên Ngân thế gia. Nhìn thấy Nhiếp Ly, đám người Nhiếp Hải, Nhiếp Ân hưng phấn đứng dậy. Khi Nhiếp Ly bước vào đại sảnh, ngay cả hai vị chủ sự của Phong Tuyết thế gia cũng đối xử với hắn vô cùng khách khí, địa vị của hắn còn cần phải nói sao? Bên ngoài còn có tin đồn Nhiếp Ly chính là con rể của thành chủ. Việc này khiến họ vô cùng hưng phấn và tự hào, hiện tại một số gia chủ từng có mâu thuẫn với họ khi nhìn thấy đều phải cúi đầu đi đường vòng.

Nhiếp Ly đi đến bên cạnh Nhiếp Hải và Nhiếp Ân, ghé vào tai hai người, thì thầm: “Tối nay có thể sẽ xảy ra đại sự, hai vị hãy cẩn thận trông chừng tộc nhân.”

Nhiếp Hải và Nhiếp Ân rùng mình, vội gật đầu. Tuy không rõ sẽ xảy ra chuyện gì nhưng họ biết mình phải hết sức cẩn trọng. May mắn là trước đó Nhiếp Ly đã cho người báo tin nên họ chỉ dẫn theo một số ít cao thủ trong gia tộc đến đây.

“Đoạn Kiếm, ngươi đi theo ta.” Nhiếp Ly nhìn thoáng qua Đoạn Kiếm, nói.

“Vâng.” Đoạn Kiếm đứng dậy, đi theo sau Nhiếp Ly.

Nhiếp Ly vừa đi vừa thấp giọng dặn dò: “Lát nữa khi khai chiến, ngươi hãy chú ý đến Thẩm Hồng, nếu đánh không lại thì cũng phải cố gắng cầm chân hắn!”

Tuy rằng Đoạn Kiếm hiện tại chỉ là Hắc Kim tam tinh, không phải là đối thủ của Thẩm Hồng, nhưng nhờ vào nhục thân cường đại, dù gặp cường giả Truyền Kỳ cấp cũng có thể giao đấu một trận.

“Vâng, ta đã biết.” Đoạn Kiếm chăm chú gật đầu.

Nhiếp Ly và Đoạn Kiếm đi tới chỗ của Dực Long thế gia. Đám người Tiêu Vân Phong, Tiêu Dực thấy Nhiếp Ly đến đều đứng dậy, hiện tại Nhiếp Ly đang như mặt trời ban trưa!

“Nhiếp Ly.” Tiêu Ngưng Nhi đứng lên nhìn Nhiếp Ly, trong mắt ánh lên một tia khác lạ.

Nhiếp Ly cười nhẹ, hướng về phía Tiêu Vân Phong chào hỏi: “Tiêu bá phụ, người khỏe chứ ạ.”

Tiêu Vân Phong được chào hỏi thì cảm thấy vừa mừng vừa lo, vội chắp tay đáp: “Nhiếp Ly hiền chất, thời gian qua đa tạ ngươi đã chăm sóc cho Ngưng Nhi.”

Đám người Tiêu Vân Phong đánh giá Nhiếp Ly và Đoạn Kiếm đứng phía sau, cả hai người đều cho người ta một cảm giác sâu không lường được.

“Bá phụ khách khí rồi, Ngưng Nhi là bằng hữu tốt của con, bá phụ cứ yên tâm. Lần đầu gặp mặt, con có chút lễ mọn, mong bá phụ vui lòng nhận cho.” Nhiếp Ly lấy ra vài thứ, đưa cho Tiêu Vân Phong.

Những vật Nhiếp Ly lấy ra khiến đám người Tiêu Dực đều đỏ cả mắt. Nhiếp Ly quả thật ra tay hào phóng, trên mấy bình ngọc kia ghi rõ là Thối Hồn đan, Xích Viêm Thối Thể đan, Cửu Chuyển đan, mỗi một loại đều cực kỳ trân quý, vậy mà Nhiếp Ly lại tiện tay lấy ra vài bình. Ngoài đan dược ra còn có mấy khối Xích Viêm Chi Tinh càng thêm giá trị. Tất cả những thứ này đều được tặng cho Tiêu Vân Phong, đám người Tiêu Dực trong lòng không khỏi buồn bực, chỉ hận mình không sinh được một cô con gái tốt như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!