Nghe lời người áo đen, trong lòng mọi người đều kinh hãi. Vị áo đen trước mắt này, chẳng lẽ chính là Minh thần trong truyền thuyết sao?
Vũ Diễm ẩn mình trong tay áo Nhiếp Ly cũng cảm nhận được khí tức của đám người Minh thần, nội tâm chấn động khôn nguôi. Hóa ra Minh giới lại có nhiều cường giả đến vậy, cả bảy người đều đã đạt tới cảnh giới Linh Thần.
“Tiêu Ngữ, ngươi và Minh thần là…” Tiếu Ngưng Nhi không kìm được hỏi.
“Minh thần là nghĩa phụ của ta, ngài xem ta như con ruột.” Tiêu Ngữ nhìn Tiếu Ngưng Nhi, mỉm cười đáp.
Hóa ra lai lịch của Tiêu Ngữ lại kinh người đến thế, khó trách hắn dám nói rằng, trong toàn bộ Minh giới không một ai có thể động đến hắn.
Minh thần nhìn mọi người, khẽ cười nói: “Các ngươi đều là những thiên tài mà Minh giới ta đã tuyển chọn, có lẽ các ngươi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng từ giờ trở đi, các ngươi sẽ được tiếp xúc với một chân trời hoàn toàn mới.”
“Nơi này của chúng ta, gọi là Tiểu Linh Lung Thế Giới, vốn chỉ là một phần nhỏ của Giới Vực Long Khư. Cảnh giới Truyền Kỳ trong miệng các ngươi chỉ là bước khởi đầu mà thôi, phía trên còn có Thiên Mệnh, Thiên Tinh, Thiên Chuyển, Long Đạo, Vũ Tông... cùng vô số cảnh giới khác.”
Nghe Minh thần nói, đám người Thương Minh lập tức chấn động. Hóa ra nơi đây chỉ là một Tiểu Linh Lung Thế Giới, bên ngoài còn có một thế giới rộng lớn hơn. Phía trên cảnh giới Truyền Kỳ, còn có rất nhiều cảnh giới khác nữa.
Minh thần từ tốn nói: “Trong Giới Vực Long Khư có vô số Thần Tông, đã tồn tại từ vô số năm tháng, chỉ cần một Thần Tông bất kỳ cũng có thể dễ dàng tiêu diệt tất cả cường giả trong Tiểu Linh Lung Thế Giới. Sở dĩ Tiểu Linh Lung Thế Giới có thể duy trì được bộ dạng hiện tại là vì nó do một vị đại năng tạo ra, người bên ngoài không thể tiến vào. Thông đạo giữa Tiểu Linh Lung Thế Giới và bên ngoài cứ năm năm sẽ mở một lần, chỉ có những người ở trong Tiểu Linh Lung Thế Giới chúng ta mới có thể tùy ý ra vào.”
Kiếp trước, Nhiếp Ly chính là đã tiến vào thông đạo này, sau đó đi tới Giới Vực Long Khư, tiếp xúc với một thế giới hoàn toàn mới.
Nghe Minh thần nói, đám người Thương Minh, Mộ Dạ, Hoa Hỏa đều sinh lòng mong chờ mãnh liệt đối với Giới Vực Long Khư. Đó rốt cuộc là một thế giới như thế nào?
“Sáu vị đây, đều giống ta, là các đời cường giả của Tiểu Linh Lung Thế Giới, các ngươi sẽ là đệ tử của họ. Nếu như nguyện ý đi theo họ, khắc lên ấn ký linh hồn, bọn họ sẽ mang các ngươi đến Giới Vực Long Khư, gia nhập các đại Thần Tông, tiếp xúc với những công pháp cao cấp hơn, trở thành tuyệt thế cường giả!” Ánh mắt Minh thần đảo qua mọi người, đây là một sự cám dỗ chí mạng đối với bất kỳ tu luyện giả nào.
Một khi đã khắc vào ấn ký linh hồn, quan hệ sư đồ sẽ vô cùng chắc chắn. Ở Giới Vực Long Khư, tội khi sư diệt tổ là điều không thể dung thứ nhất!
Đỗ Trạch ghé vào tai Nhiếp Ly hỏi nhỏ: “Nhiếp Ly, chúng ta sẽ đi Giới Vực Long Khư sao?”
Nhiếp Ly gật đầu, liếc nhìn Yêu Chủ: “Giới Vực Long Khư nhất định phải đi, bằng không năm năm sau chúng ta sẽ không thể bảo vệ được Thành Quang Huy!” Nếu bọn họ không đi Giới Vực Long Khư, mà Yêu Chủ lại đi, năm năm sau khi Yêu Chủ trở về, việc tiêu diệt Thành Quang Huy chỉ là một cái nhấc tay mà thôi.
“Nhưng chúng ta còn chưa từ biệt cha mẹ mà?” Trong mắt Lục Phiêu ánh lên tia thương cảm.
“Minh thần chắc chắn sẽ cho chúng ta thời gian!” Nhiếp Ly quả quyết nói.
Minh thần dường như nghe được cuộc nghị luận của đám người Nhiếp Ly, khẽ cười nói: “Trước khi đi Giới Vực Long Khư, ta sẽ cho các ngươi ba tháng để trở về đoàn tụ với gia đình. Hơn nữa, nếu các ngươi còn có nguyện vọng gì chưa hoàn thành, chúng ta sẽ tận lực giúp các ngươi hoàn thành!”
Đúng lúc này, Thương Minh đứng dậy, khom người nói: “Thưa đại nhân tôn kính, không biết chúng ta sẽ bái ai làm thầy? Chúng ta có được quyền lựa chọn không?”
Minh thần lắc đầu nói: “Sư phụ của các ngươi đã được định sẵn, nếu ngươi không hài lòng, bây giờ có thể rời đi!”
Nghe Minh thần nói, Thương Minh biết điều im lặng, bọn họ căn bản không có quyền lựa chọn. Quả thực, đối với những cường giả cấp bậc này mà nói, việc họ nguyện ý thu nhận đã là một ân huệ lớn rồi. Trong lòng bọn họ có chút bất an, không biết sư phụ của mình sẽ là người như thế nào.
Cả đám Diệp Tử Vân, Tiếu Ngưng Nhi, Đỗ Trạch đều có chút do dự, bọn họ đông như vậy, e rằng sẽ phải theo các sư phụ khác nhau, cũng có nghĩa là, bọn họ sẽ phải tách ra.
Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi gần như cùng lúc nhìn về phía Nhiếp Ly, dù sao đây cũng là Giới Vực Long Khư xa xôi, không biết sẽ gặp phải chuyện gì.
“Sau khi bái sư, sư phụ của các ngươi sẽ nói kỹ càng tình hình của Giới Vực Long Khư cho các ngươi, nhưng ta nhắc trước, mặc kệ các ngươi ở Thần Tông nào, các ngươi đều là người của Tiểu Linh Lung Thế Giới, các ngươi không thể quên gốc rễ, càng không thể khi sư diệt tổ! Bằng không, chúng ta sẽ vận dụng tất cả lực lượng, truy sát các ngươi đến cùng!” Ánh mắt Minh thần sắc lạnh đảo qua tất cả những người có mặt.
Cảm nhận được hàn ý đáng sợ, mọi người lập tức gật đầu.
Vị mỹ phụ sau lưng Minh thần chỉ vào Diệp Tử Vân, Tiếu Ngưng Nhi, và cả Tiêu Tuyết, trên mặt nở nụ cười ôn hòa: “Ngươi, ngươi, và cả ngươi nữa, tới đây! Từ giờ các ngươi sẽ là đệ tử của ta.”
So với mấy người kia, vị mỹ phụ này trông thân thiện hơn nhiều, đám Diệp Tử Vân đi theo nàng, Nhiếp Ly cũng cảm thấy an tâm hơn.
Rất nhanh, mỗi người đều đã chọn ra ba đồ đệ. Đỗ Trạch, Hoa Hỏa, Thương Minh cùng nhau đi theo vị cường giả tóc xanh. Đoạn Kiếm, Mộ Dạ, Yêu Chủ cùng đi theo một người khác.
Nhiếp Ly, Lục Phiêu và một Thứ Thần cấp khoảng hai mươi tuổi cùng đi theo Minh thần.
Tuy ấn ký linh hồn có tác dụng ràng buộc nhất định đối với đệ tử, nhưng nó cũng có tác dụng tương tự với sư phụ. Ở Giới Vực Long Khư, một khi đã kết xuống ấn ký linh hồn, quan hệ sư đồ về cơ bản là rất vững chắc, sư phụ chắc chắn sẽ không hãm hại đệ tử, cho nên Nhiếp Ly cũng thản nhiên cùng Minh thần kết ấn ký linh hồn.
“Ba tháng tiếp theo, các ngươi hãy tạm biệt người nhà, sau đó sẽ tiến về Giới Vực Long Khư, tiến vào các đại Thần Tông!” Minh thần nhìn mọi người nói, rồi có chút thâm ý nhìn vào ống tay áo của Nhiếp Ly.
Nhiếp Ly hiểu rõ, Minh thần đã phát hiện ra Vũ Diễm đang giấu trong tay áo hắn, nhưng Minh thần chỉ nhìn qua một cái rồi không nói gì thêm.
“Từ nay các ngươi sẽ gọi ta là sư tôn!” Minh thần nhìn ba người Nhiếp Ly nói.
Nhiếp Ly bước lên trước, chắp tay nói: “Sư tôn, trước khi đi Giới Vực Long Khư, con có thể thỉnh cầu người một việc được không ạ?”
“Thỉnh cầu gì?” Minh thần hỏi.
“Con tới từ Thành Quang Huy bên ngoài Minh giới, trong thời gian con rời đi, hy vọng sư tôn có thể bảo vệ cho Thành Quang Huy được chu toàn!” Nhiếp Ly cung kính nói. Hắn quyết định thẳng thắn cầu khẩn Minh thần, bởi vì quan hệ sư đồ đã được xác lập, Minh thần sẽ giúp đỡ việc này, dù sao đối với ngài mà nói, bảo vệ Thành Quang Huy cũng chỉ là chuyện nhỏ.
“Ồ? Thành Quang Huy sao?” Minh thần nghe Nhiếp Ly nhắc tới Thành Quang Huy nhưng không hề kinh ngạc, mỉm cười đầy thâm ý nói: “Các thành thị của nhân tộc ở chủ thế giới hầu như đều đã bị diệt, mà Thành Quang Huy vẫn có thể tồn tại, không bị thú triều hủy diệt, ngươi cho rằng chỉ bằng vào mấy cường giả ở đó là có thể bảo hộ được Thành Quang Huy sao? Yên tâm đi, một người bạn cũ đã từng nhờ ta, chỉ cần ta còn sống, sẽ không ai hủy được Thành Quang Huy!”
Một vị cường giả đã từng nhờ Minh thần bảo hộ Thành Quang Huy? Nhiếp Ly giật mình, nghĩ lại cũng thấy đúng. Thành Quang Huy đã trải qua nhiều tai nạn như vậy mà vẫn có thể an toàn phát triển, đây quả thực là điều không thể tưởng tượng nổi, hóa ra là có người che chở.
Điều khiến Nhiếp Ly tò mò là, người muốn bảo vệ Thành Quang Huy rốt cuộc là ai?
Nếu đã vậy, tại sao kiếp trước Thành Quang Huy lại bị hủy diệt? Chẳng lẽ kiếp trước, Minh thần đã…
Trong lòng Nhiếp Ly đầy nghi hoặc, nhưng Minh thần giữ kín như bưng, không hề hé răng, Nhiếp Ly cũng không tiện hỏi thêm. Xem ra chỉ có thể tìm hiểu sau vậy.
Lễ bái sư kết thúc, tất cả đều đã kết ấn ký linh hồn với sư tôn của mình.
“Khi tới Vũ Thần Tông ở Giới Vực Long Khư, mong Nhiếp huynh chiếu cố nhiều hơn!” Tiêu Ngữ mỉm cười nói với Nhiếp Ly.
“Ta nhờ ngươi chiếu cố còn không kịp ấy chứ.” Nhiếp Ly nhún vai. Lúc trước không biết thân phận của Tiêu Ngữ, trong lòng Nhiếp Ly còn có chút đề phòng, hiện tại đã biết quan hệ của nàng với Minh thần, sự kiêng kỵ trong lòng cuối cùng cũng biến mất.
“Ba tháng sau, chúng ta lại gặp lại!” Tiêu Ngữ cười nói.
Ba tháng sau, tất cả sẽ cùng tiến về Giới Vực Long Khư! Ba tháng này chính là khoảng thời gian cuối cùng bọn họ ở lại Tiểu Linh Lung Thế Giới, lần sau trở về đã là năm năm sau!
Lễ bái sư chấm dứt, những thiên tài được trúng tuyển chia tay bảy vị cường giả, quay về gia tộc của mình.
“Nhiếp Ly, chúng ta quay lại Thành Quang Huy à?” Đỗ Trạch nhìn Nhiếp Ly hỏi, tiến vào Giới Vực Long Khư, chính là mất năm năm!
Mọi người đều đợi câu trả lời của Nhiếp Ly.
Nhiếp Ly suy nghĩ một chút rồi nói: “Chúng ta đương nhiên là về Thành Quang Huy, nhưng trước đó, chúng ta còn phải tới một nơi!”
“Nơi nào?” Tất cả đều nghi ngờ nhìn Nhiếp Ly.
“Sa Mạc Thần Cung!” Ánh mắt Nhiếp Ly nhìn về phía xa xăm, nói. Trước khi đi Giới Vực Long Khư, phải đi qua nơi này!
Sa Mạc Thần Cung? Nghe cái tên này, ai nấy đều sửng sốt, không biết nơi Nhiếp Ly nói là ở đâu, và hắn muốn tới đó làm gì.