Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 256: CHƯƠNG 255: KIẾP TRƯỚC, KIẾP NÀY

Phía đông Thánh Tổ Sơn Mạch là một sa mạc bao la với cát vàng trải dài vô tận. Đoàn người của Nhiếp Ly tiến vào sa mạc này.

Mỗi khi cuồng phong nổi lên, cát vàng lại bao phủ cả thế giới trước mắt.

Hoàn cảnh nơi đây vô cùng khắc nghiệt, thỉnh thoảng còn có yêu thú hung hiểm qua lại.

Chủ thế giới này bao la vô tận. Kiếp trước, sau khi Thành Quang Huy bị phá, những người sống sót đã trốn lên Cao Nguyên Thiên Vận. Từ đó, họ tiến về phía đông, xuyên qua Thánh Tổ Sơn Mạch để vào Hoang Mạc Vô Tận, trên đường đi luôn bị đám yêu thú Phong Tuyết truy sát.

Vô số người đã ngã xuống ven đường.

Nhiếp Ly vẫn nhớ như in, sau khi tiến vào Hoang Mạc Vô Tận, Diệp Tử Vân đã vì cứu hắn mà bị yêu thú giết chết. Khi ấy, Nhiếp Ly vốn định đi theo nàng, nhưng vì lời trăn trối của nàng, hắn phải gắng gượng sống để bảo vệ những tộc nhân còn lại. Thế nhưng sau này, trên con đường tiến về phía đông, từng người một lại ngã xuống, cuối cùng chỉ còn lại một mình Nhiếp Ly bước vào Sa Mạc Thần Cung.

Giờ nhớ lại, tất cả mọi chuyện của kiếp trước dường như đều là do vận mệnh sắp đặt.

Đứng trên cồn cát vàng, hốc mắt Nhiếp Ly chợt ẩm ướt. Vô số hình ảnh xưa cũ ùa về, ký ức về những ngày tháng quen biết Diệp Tử Vân, cùng nàng sinh tử không rời. Chính Diệp Tử Vân đã khiến cuộc đời hắn thay đổi, biến hắn từ một thiếu niên bi quan, nhút nhát trở thành một nam nhân kiên cường.

“Nhiếp Ly, ngươi khóc sao?” Tiếu Ngưng Nhi vẫn luôn chú ý đến hắn, khẽ hỏi.

Nhiếp Ly lau đi giọt nước mắt, nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của Tiếu Ngưng Nhi, rồi lại nhìn Diệp Tử Vân đang dõi mắt về Hoang Mạc Vô Tận phía xa, cảm khái nói: “Ngưng Nhi, trong cuộc đời một người, sẽ có những chuyện, hoặc một ai đó, dù chỉ lướt qua trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng ký ức ấy sẽ khắc sâu đến mức không thể xóa nhòa. Cả cuộc đời này, ngươi sẽ sống vì nó. Đoạn ký ức ấy, không ai có thể thay thế, dù cho sông cạn đá mòn.”

Nhiếp Ly lẩm bẩm, chìm trong hồi ức.

Nhìn thần sắc của Nhiếp Ly, không hiểu vì sao trái tim Tiếu Ngưng Nhi lại nhói đau. Nàng mơ hồ hiểu được ý của hắn. Thế nhưng, Nhiếp Ly, ngươi có biết không? Ngươi chính là ký ức không thể xóa nhòa trong cuộc đời ta. Khi tiến vào Long Khư Giới Vực, nếu nhất định phải tách ra, ta cũng sẽ vì đoạn ký ức này mà sống, một ký ức không ai có thể thay thế.

Hốc mắt Tiếu Ngưng Nhi ngấn lệ, tuy trong lòng đau xót nhưng nàng vẫn mỉm cười nói: “Nhiếp Ly, sao ngươi đột nhiên lại nói những lời khó hiểu như vậy? Sa Mạc Thần Cung mà ngươi nói còn xa không, chúng ta mau đi thôi!”

Nói xong, Tiếu Ngưng Nhi quay đầu đi về phía trước. Giữa trời cát vàng mịt mù, bóng dáng xinh đẹp của nàng trông có chút cô đơn.

Nhìn bóng lưng của Tiếu Ngưng Nhi, Nhiếp Ly thầm thở dài rồi cũng bước về phía trước.

Hắn đi tới bên cạnh Diệp Tử Vân, thấy nàng đang ngây người nhìn sa mạc, mày khẽ cau lại, không biết đang suy nghĩ điều gì.

“Tử Vân, ngươi sao vậy?” Nhiếp Ly nghi hoặc hỏi.

Tiếu Ngưng Nhi ở bên cạnh cũng tò mò nhìn Diệp Tử Vân.

Thần sắc Diệp Tử Vân mờ mịt, nàng chau mày, dường như đang cố nhớ lại điều gì đó nhưng lại không thể nghĩ ra.

“Thật kỳ quái, ta chưa từng tới đây, vậy tại sao lại có cảm giác quen thuộc đến thế? Lòng ta rất đau, có những đoạn ký ức ngắn ngủi lướt qua, có buồn có vui, ta không hiểu gì cả?” Diệp Tử Vân lắc lắc đầu.

Nghe Diệp Tử Vân nói, Nhiếp Ly cảm thấy như trời đất đảo lộn. Chuyện này thật kỳ quái, từ khi sinh ra Diệp Tử Vân vẫn luôn ở Thành Quang Huy, chưa từng ra ngoài, nhưng tại sao khi đến đây nàng lại có cảm giác quen thuộc?

“Ngươi có thể cố nhớ lại không?” Nhiếp Ly nắm lấy vai Diệp Tử Vân, lo lắng hỏi.

Diệp Tử Vân mờ mịt lắc đầu: “Đó là ký ức của ai, tại sao lại ở trong đầu ta? Ta không hiểu, trong ký ức đó, chúng ta hình như bị yêu thú đuổi giết.”

Nhiếp Ly kinh hãi nhìn Diệp Tử Vân, sao nàng có thể có được ký ức của kiếp trước? Tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ Diệp Tử Vân cũng trùng sinh? Không đúng, không có Thời Không Yêu Linh Chi Thư, làm sao Diệp Tử Vân có thể trùng sinh được?

Nhiếp Ly ngày càng hoang mang, tất cả những chuyện này tuyệt đối đang cất giấu một bí mật rất lớn. Hắn nhìn Diệp Tử Vân, gấp gáp hỏi: “Ngươi còn nhớ được gì khác không?”

Diệp Tử Vân cau mày, cố gắng nhớ lại. Nghĩ đến những ký ức đó, cơ thể nàng dường như sinh ra một cảm giác khác thường. Nàng mơ hồ nhìn thấy y phục của mình chậm rãi trượt xuống, dưới ánh trăng chiếu rọi, thân thể như bạch ngọc hiện ra, nàng vui sướng hướng về người mình yêu.

Người đối diện là… Nhiếp Ly?

Hai tay Nhiếp Ly nhẹ nhàng vuốt ve thân thể nàng, một dòng điện tê dại chạy khắp cơ thể, rồi Nhiếp Ly bế nàng lên. Dưới ánh trăng, khuôn mặt kiên nghị của Nhiếp Ly làm tim nàng đập loạn nhịp, nàng yêu hắn. Tình yêu của họ mãnh liệt đến mức hận không thể hòa tan đối phương vào cơ thể mình.

Một cảm giác kỳ dị lan truyền, nàng bất giác khẽ “ưm” một tiếng.

Đó chỉ là ký ức, Diệp Tử Vân bừng tỉnh.

Nhiếp Ly đang lo lắng nhìn nàng, chỉ thấy hai má nàng đỏ rực, khuôn mặt xinh đẹp, đôi môi gợi cảm, khiến người ta không nhịn được muốn cắn một cái. Khi Diệp Tử Vân chìm trong hồi ức, Nhiếp Ly sợ nàng xảy ra chuyện không hay nên đã ghé sát lại gần, muốn tìm kiếm điều gì đó trong đôi mắt động lòng người kia.

Diệp Tử Vân vừa thoát khỏi dòng suy nghĩ, cảnh tượng kiều diễm kia làm tim nàng đập thình thịch. Mở to mắt, nàng đột nhiên thấy khuôn mặt Nhiếp Ly ngay trước mặt mình, liền “A” lên một tiếng rồi vung tay tát ra.

“Chát!” một tiếng giòn tan vang lên.

“Lưu manh! Ta không thèm để ý đến ngươi nữa!” Diệp Tử Vân vội vàng lùi lại, xoay người bước đi, đầu cúi gằm xuống gần chạm ngực.

Bị Diệp Tử Vân tát một cái, Nhiếp Ly ngẩn cả người, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Nói đến lưu manh, chẳng phải đêm đó chính Diệp Tử Vân đã cởi sạch y phục chui vào phòng hắn hay sao?

Nghe tiếng tát, đám người Lục Phiêu, Đỗ Trạch quay lại, nghi hoặc nhìn Nhiếp Ly.

“Nhiếp Ly, ngươi đã làm gì Tử Vân nữ thần vậy?” Lục Phiêu nhìn Nhiếp Ly với vẻ mặt quái dị. “Tuy nàng đã là hôn thê của ngươi, nhưng cũng không cần phải vội vàng như thế chứ?”

“Ta…” Nhiếp Ly phiền muộn, hắn thật sự chẳng làm gì cả, cũng không biết tại sao Diệp Tử Vân lại hành động như vậy.

Diệp Tử Vân cúi đầu, nàng đã bình tĩnh lại nhưng mặt vẫn rất đỏ, lồng ngực phập phồng, tim đập loạn xạ. Nàng biết mình đã đánh Nhiếp Ly vô cớ, nhưng nàng không muốn xin lỗi. Trong đoạn ký ức kia, cơ thể nàng đã sinh ra cảm giác kỳ quái. Nàng mới không thèm cùng Nhiếp Ly làm cái việc xấu hổ đó!

Thế nhưng, đây chẳng lẽ là suy nghĩ chân thật trong nội tâm của nàng? Nhớ lại việc mình đã cởi sạch y phục trước mặt Nhiếp Ly, nàng cảm thấy không còn mặt mũi nào để nhìn người khác nữa.

Nhìn bóng lưng Diệp Tử Vân, lòng Nhiếp Ly khẽ động. Diệp Tử Vân đã nhớ lại chuyện kiếp trước rồi sao? Tuy có chút khó hiểu, nhưng Nhiếp Ly cũng thấy vui mừng. Nếu Diệp Tử Vân nhớ lại ký ức kiếp trước, tất nhiên sẽ hiểu được tình cảm của hắn dành cho nàng.

Tiếu Ngưng Nhi hết nhìn Nhiếp Ly lại nhìn Diệp Tử Vân, nàng chẳng hiểu gì cả. Tại sao Nhiếp Ly đột nhiên kích động? Tại sao Diệp Tử Vân lại đột nhiên đỏ mặt rồi tát Nhiếp Ly? Hơn nữa hai người còn nói đến những chuyện ký ức khó hiểu!

“Nhiếp Ly, nàng bị sao vậy?” Tiếu Ngưng Nhi nghi hoặc hỏi Nhiếp Ly.

Nhiếp Ly liếc nhìn bóng lưng của Diệp Tử Vân thật sâu, rồi quay sang nói với Tiếu Ngưng Nhi: “Ngưng Nhi, ngươi có tin vào kiếp trước kiếp này không?”

Nghe Nhiếp Ly hỏi, Tiếu Ngưng Nhi khựng lại một chút, rồi chân thành gật đầu: “Ta tin!”

Nhiếp Ly ngây người, câu trả lời này khiến hắn giật mình.

Tiếu Ngưng Nhi tiếp tục nói: “Từ rất sớm, ta đã nghi ngờ rồi. Đôi khi đứng dưới một gốc cây, đôi khi ngồi bên cửa sổ, ta lại sinh ra ảo giác, dường như mình đã từng trải qua chuyện tương tự, nó cứ lặp đi lặp lại, tuần hoàn không ngừng.”

“Trước khi gặp ngươi, ta luôn bị giam hãm trong một cơn ác mộng. Ta mơ thấy mình bị gia tộc ép hôn, phải gả cho Thẩm Phi. Vì vậy ta đã tức giận bỏ đi, bước vào một khu rừng u tối, từ đó rơi vào bóng đêm vô tận!”

“Ta còn mơ thấy, trong khu rừng hắc ám đó, ta là một linh hồn phiêu đãng, phải chịu vô số tra tấn thống khổ…”

“Mãi cho đến một ngày, một thiếu niên đã kéo ta ra khỏi cơn ác mộng đó. Ngay khoảnh khắc ấy, thế giới của ta từ tăm tối bỗng hóa thành quang minh. Kể từ đó, ta đã quyết định sẽ dùng tất cả những gì mình có để báo đáp hắn!”

Nghe Tiếu Ngưng Nhi nói, Nhiếp Ly hoàn toàn kinh hãi. Kiếp trước của Tiếu Ngưng Nhi đúng là đã không chịu khuất phục số phận mà bước vào Hắc Ma Sâm Lâm, sau đó không bao giờ trở ra nữa!

“Ngươi còn nhớ được gì khác không?” Nhiếp Ly nhìn Tiếu Ngưng Nhi hỏi.

Nàng lắc đầu: “Những chuyện trước đó rất mơ hồ, ta không thể hiểu được, giống như có một chút ấn tượng, nhưng cũng không khắc sâu…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!