Thanh niên này tên là Mộ Dung Vũ. Trước đó, hắn đang luyện tập kiếm ý, không ngừng chém giết yêu hồn.
Trên bảng xếp hạng săn giết của Quỷ Khư Chi Địa, Mộ Dung Vũ luôn vững vàng chiếm cứ vị trí thứ nhất, đã rất lâu không ai dám thách thức hắn.
Thế nhưng, đúng lúc đang luyện tập kiếm ý, hắn bị một tiếng nổ kinh động, bèn men theo âm thanh tìm đến.
Vừa tới nơi, Mộ Dung Vũ phát hiện Nhiếp Ly đang săn giết yêu hồn bằng cách liên tục há miệng phun ra Quang Ám Nguyên Khí Bạo. Những quả cầu ánh sáng không ngừng nổ tung, lập tức quét ngang khiến hàng trăm, hàng ngàn yêu hồn nổ tan xác. Tốc độ săn giết này quả thực nhanh đến kinh người.
Thực lực của Nhiếp Ly kém xa hắn, nhưng tốc độ săn giết yêu hồn lại nhanh hơn không ít.
Mộ Dung Vũ không khỏi nhíu mày. Lại có kẻ dung hợp với loại yêu linh cấp thấp như Hổ Nha Hùng Miêu. Dù là ở một vài tiểu thế giới, Hổ Nha Hùng Miêu cũng bị xem là yêu linh thấp kém, nhưng điều khiến hắn không ngờ là con yêu linh Hổ Nha Hùng Miêu này lại cường đại đến vậy, uy lực của nguyên khí bạo lại mạnh mẽ vô cùng.
Cứ cái đà này, chỉ sợ không bao lâu nữa, vị trí của Nhiếp Ly trên bảng xếp hạng Quỷ Khư Chi Địa sẽ vượt qua hắn!
Nhiếp Ly ngưng mắt nhìn Mộ Dung Vũ. Người này đột nhiên xuất hiện, lại tỏa ra khí tức cường đại, rốt cuộc có dụng ý gì?
Hai người nhìn nhau, thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Một người là thiên tài mạnh nhất Mộ Dung Vũ, một người là thiên tài mới nổi gần đây Nhiếp Ly, cuộc gặp gỡ này sẽ xảy ra chuyện gì? Trong số những người đứng xem, ngoài thủ hạ của Hồ Dũng còn có cả thủ hạ của Hoa Lăng.
Bất quá bọn họ vẫn chưa rõ tình hình nên không dám tiến lên. Dù sao thực lực của Mộ Dung Vũ cũng không phải là thứ bọn họ có thể chống lại.
"Ngươi chính là Nhiếp Ly?" Ánh mắt Mộ Dung Vũ đảo qua người Nhiếp Ly, mang theo một tia dò xét. Tuy Nhiếp Ly chưa đột phá đến Thiên Mệnh cảnh giới, nhưng đối với những đệ tử mới mà nói, thực lực của hắn quả thực không tệ.
"Đúng vậy, còn ngươi là ai?" Nhiếp Ly nhìn thẳng Mộ Dung Vũ, tuy cảm nhận được khí thế áp bức từ đối phương nhưng vẫn không hề cúi đầu.
"Mộ Dung Vũ!" Mộ Dung Vũ ngạo nghễ đáp, trong thế hệ trẻ tuổi của Vũ Thần Tông, hầu như không ai không biết tên hắn.
Mộ Dung Vũ? Từ lúc tiến vào, Nhiếp Ly đã để ý người đứng đầu bảng xếp hạng săn giết Quỷ Khư Chi Địa chính là Mộ Dung Vũ! Ngoài ra, hắn chưa từng nghe qua cái tên này.
Mộ Dung Vũ xuất hiện ở đây để làm gì?
Lúc này, một tên thủ hạ của Hoa Lăng từ xa nói vọng tới: "Mộ Dung sư huynh! Chúng ta đã ngưỡng mộ đại danh của sư huynh từ lâu, vô cùng khâm phục ngài. Thế nhưng có kẻ lại không hề có chút cung kính nào. Nhiếp Ly nói Mộ Dung sư huynh chỉ là một đống phân chó, chẳng mấy chốc hắn sẽ dẫm sư huynh dưới chân! Chúng ta không phục, cùng hắn tranh luận, đáng tiếc lại không phải là đối thủ của hắn!"
Đôi mắt Mộ Dung Vũ khẽ híp lại, thần sắc lạnh đi, khí tức lập tức ép thẳng về phía Nhiếp Ly. Hắn hừ lạnh một tiếng: "Thật có chuyện này sao?"
Tu vi của Mộ Dung Vũ ít nhất đã là Thiên Mệnh cảnh giới, thậm chí còn cao hơn. Khí tức của hắn tựa như Thái Sơn áp đỉnh, khiến thân thể Nhiếp Ly gần như muốn nổ tung. Dù sao hắn vẫn chưa đạt tới Thiên Mệnh, so với Mộ Dung Vũ, chênh lệch thực lực quá xa.
Nhiếp Ly lập tức hiểu ra. Với trí thông minh của Mộ Dung Vũ, có điên mới tin lời của tên thủ hạ kia. Chẳng qua Mộ Dung Vũ cần một cái cớ để chèn ép hắn, mà lời nói của tên kia vừa hay lại cho hắn một cái cớ hoàn hảo!
Thiên tài nào cũng sợ nhất là bị các thiên tài khác khiêu chiến! Thắng thì không có gì để nói, nhưng nếu thua, sẽ trở thành hòn đá lót đường cho kẻ khác. Giống như Mộ Dung Vũ cũng đang không ngừng khiêu chiến Lý Hành Vân.
Nhiếp Ly được xem là thiên tài ưu tú nhất hiện tại, vị trí mà trước đây cũng thuộc về Mộ Dung Vũ. Vì vậy không sớm thì muộn, Nhiếp Ly nhất định sẽ khiêu chiến hắn. Cho nên Mộ Dung Vũ muốn tiên hạ thủ vi cường, ra tay chấn áp Nhiếp Ly trước để dập tắt nhuệ khí của hắn!
"Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do? Với trí tuệ của ngươi, hẳn sẽ không tin vào lời nói thiếu căn cứ của bọn tiểu nhân chứ?" Nhiếp Ly vừa nói vừa ngưng tụ Thiên Đạo chi lực để đối kháng với luồng khí tức cường đại của Mộ Dung Vũ.
Chỉ tiếc, bản thân hắn dù sao cũng mới là Địa Mệnh đỉnh phong, còn cách Thiên Mệnh cảnh giới một khoảng không nhỏ.
Tuy tốc độ tu luyện của hắn đã rất nhanh, trong vòng hơn một năm ngắn ngủi đã tu luyện đến Địa Mệnh cảnh đỉnh phong, nhưng so với Mộ Dung Vũ vẫn kém hơn quá nhiều.
Cảm nhận được khí tức cường đại của Mộ Dung Vũ đang ép xuống, rõ ràng là muốn lấy mạnh hiếp yếu, nhưng Nhiếp Ly tạm thời không có cách nào chống cự.
Tại Long Khư Giới Vực, kẻ yếu không có tôn nghiêm! Thiên phú của Nhiếp Ly tuy có thể khiến cao tầng coi trọng, nhưng cũng biến hắn thành kình địch của rất nhiều người cùng thế hệ. Bọn họ ai cũng mong có người đạp Nhiếp Ly xuống!
Nhất tướng công thành vạn cốt khô, con đường tu luyện chính là dẫm lên đầu người khác để trèo lên! Mộ Dung Vũ tự nhiên hiểu rõ điều này. Đem Nhiếp Ly hung hăng đạp xuống, hắn mới có thể càng được coi trọng, nhận được nhiều tài nguyên tu luyện hơn!
Có sức mạnh mới có tôn nghiêm. Đời này cá lớn nuốt cá bé, mạnh được yếu thua, kẻ yếu dù có gào thét lớn đến đâu cũng sẽ không có ai nghe thấy!
"Ý của ngươi là vị huynh đệ kia vu oan cho ngươi?" Mộ Dung Vũ nặng nề hừ lạnh.
Bành!
Một luồng sức mạnh vô hình quét tới khiến Nhiếp Ly cảm giác lồng ngực như bị một chiếc búa lớn nện vào, áp lực ép tới khiến hắn gần như không thở nổi.
Phẫn nộ!
Cơn phẫn nộ tột cùng dâng lên, Nhiếp Ly hai tay nắm chặt thành quyền, biến thành Hổ Nha Hùng Miêu, bộ lông trên người đều hóa thành một màu đỏ rực.
"Xem ra ngươi còn không phục lắm!" Mộ Dung Vũ ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống Nhiếp Ly. "Hôm nay ta sẽ dạy dỗ ngươi một chút, muốn tồn tại trong Thiên Linh viện, phải biết tôn kính tiền bối!" Mộ Dung Vũ khẽ quát, thanh âm của hắn hóa thành từng đạo âm nhận, lao về phía Nhiếp Ly.
Mộ Dung Vũ tuy không dùng kiếm, nhưng thanh âm của hắn đã ẩn chứa kiếm ý.
Cảm nhận được những âm nhận kinh khủng đang lao tới, Nhiếp Ly cảm thấy tính mạng bị uy hiếp.
Hắn điên cuồng gầm lên, há miệng phun ra Quang Ám Nguyên Khí Bạo, oanh kích về phía những âm nhận của Mộ Dung Vũ.
Oành!
Quang Ám Nguyên Khí Bạo nổ tung trên không, phá tan rất nhiều đạo âm nhận, nhưng vẫn còn sót lại một đạo, nhanh như tia chớp lao về phía Nhiếp Ly.
"Không ổn, chênh lệch cảnh giới quá lớn! Trừ phi thi triển bí pháp kích phát tiềm lực, bằng không căn bản không thể đối kháng với cường giả cấp bậc này!" Cảm nhận được đạo âm nhận đang bay tới, Nhiếp Ly vội vàng quay người né tránh.
Phốc!
Tuy âm nhận chỉ sượt qua người, nhưng dư chấn vẫn rạch trên người Nhiếp Ly một vết thương dài ba bốn tấc, máu tươi không ngừng tuôn ra.
Dư kình khiến Nhiếp Ly lộn mấy vòng trên không. Hắn vất vả ổn định thân hình, che miệng vết thương, căm tức nhìn Mộ Dung Vũ. Chênh lệch thực lực quá lớn, căn bản không có cách nào chiến thắng. Nếu tiếp tục ở lại đây, chỉ rước thêm nhục nhã!
Đây vốn là một thế giới cá lớn nuốt cá bé, mạnh được yếu thua. Dù bây giờ hắn có cúi đầu cầu xin, Mộ Dung Vũ cũng tuyệt đối không bỏ qua!
Mộ Dung Vũ lăng không mà đứng, ánh mắt nhìn xuống Nhiếp Ly, khí tức không ngừng ép tới như muốn nghiền nát thân thể hắn. Tay phải hắn khẽ vươn ra, túi chứa hồn lân bên hông Nhiếp Ly lập tức bay về phía hắn.
Mộ Dung Vũ nắm chặt chiếc túi, cười lạnh nói: "Thực lực của ngươi chẳng ra gì, ngay cả Thiên Mệnh cảnh giới cũng chưa tới mà lại dựa vào thủ đoạn gian lận, cướp đoạt nhiều hồn lân như vậy. Những hồn lân này vốn không thuộc về ngươi, ta tịch thu chúng!"
Hơn hai vạn khối hồn lân này là thành quả Nhiếp Ly hao tốn năm canh giờ mới thu thập được. Cái gì mà thủ đoạn gian lận? Quỷ Khư Chi Địa căn bản không hề hạn chế đệ tử Thiên Linh viện dùng thủ đoạn gì để săn bắt hồn lân, chỉ cần có được hồn lân, đó chính là bản lĩnh! Mộ Dung Vũ cũng không phải chấp pháp giả của Thiên Linh viện, hắn dựa vào cái gì mà lấy đi hồn lân của Nhiếp Ly?
Nhưng kẻ mạnh là kẻ có lý!
Không có đủ thực lực, Nhiếp Ly bây giờ hoàn toàn không thể đối kháng với Mộ Dung Vũ!
Thực lực! Thực lực!
Không có thực lực thì ngay cả tôn nghiêm cũng không giữ được, đây chính là quy tắc của Long Khư Giới Vực! Ở kiếp trước, Nhiếp Ly đã gặp phải vô số chuyện bất công, còn nhiều hơn thế này rất nhiều.
Nhiếp Ly ánh mắt âm lãnh nhìn Mộ Dung Vũ cầm đi túi hồn lân, lòng thầm thề, nỗi nhục ngày hôm nay, sẽ có ngày hắn trả lại đầy đủ cho Mộ Dung Vũ!
"Vị sư đệ này xem ra có chút bất mãn nhỉ, nhưng ta cũng hết cách rồi! Coi như lần này dạy cho ngươi biết, sau này phải tôn kính tiền bối như thế nào! Hy vọng ngươi sẽ không lãng phí ý tốt của sư huynh!" Mộ Dung Vũ khóe môi nhếch lên nụ cười trào phúng, một đạo chưởng kình quét về phía mặt Nhiếp Ly.
Mộ Dung Vũ không chịu bỏ qua, muốn hung hăng nhục nhã Nhiếp Ly, muốn hắn không ngẩng đầu lên được, thậm chí để lại bóng ma tâm lý trên con đường tu luyện, khiến hắn vĩnh viễn không thể đột phá!
Cảm nhận được đạo chưởng kình đang gào thét lao tới, đúng lúc lòng đề phòng của Mộ Dung Vũ ở mức thấp nhất, trong đôi mắt Nhiếp Ly đột nhiên lóe lên một đạo hàn quang. Hắn thu hồi Hổ Nha Hùng Miêu, dung hợp với Ảnh Yêu yêu linh, đồng thời thi triển hư hóa chiến kỹ.
Nhiếp Ly biến mất vào hư không. Chưởng kình của Mộ Dung Vũ đánh hụt, oanh kích xuống mặt đất, lập tức tạo ra một cái hố sâu.
Một chưởng thất bại, Mộ Dung Vũ nhíu mày, ánh mắt quét quanh bốn phía tìm kiếm tung tích Nhiếp Ly nhưng không hề phát hiện ra. Chuyện gì xảy ra? Tại sao Nhiếp Ly lại đột nhiên biến mất?
Trước khi Nhiếp Ly biến mất, hắn dường như thấy Nhiếp Ly dung hợp với một yêu linh khác. Chuyện quái gì vậy, chẳng lẽ một người có thể dung hợp với hai yêu linh sao?
Không ngờ Nhiếp Ly còn có thủ đoạn như vậy, lại để hắn trốn thoát, Mộ Dung Vũ hiển nhiên vô cùng tức giận, hắn không ngừng tìm kiếm tung tích Nhiếp Ly khắp nơi.
Theo tu vi không ngừng tăng lên, thời gian Nhiếp Ly thi triển hư hóa chiến kỹ đã dài hơn trước rất nhiều. Hắn chậm rãi di chuyển về phía khu vực có nhiều kiến trúc dày đặc. Dù sao thời gian thi triển hư hóa chiến kỹ cũng có hạn, muốn thoát khỏi sự truy kích của Mộ Dung Vũ, hắn cần phải tìm cách khác.