Tốc độ tu luyện của Nhiếp Ly đã được xem là rất nhanh rồi.
Kiếp trước, Nhiếp Ly phải mất hơn trăm năm mới đạt tới Thiên Mệnh cảnh giới, còn ở kiếp này, chỉ trong vòng gần hai năm, hắn đã chạm đến ngưỡng cửa của Thiên Mệnh cảnh giới.
Phải biết rằng, cảnh giới càng cao thì tốc độ tu luyện sẽ càng chậm lại.
Thế nhưng, thực lực hiện tại vẫn còn quá yếu, căn bản không cách nào nắm giữ vận mệnh của chính mình.
Nhiếp Ly cảm thấy áp lực cực lớn. Tại Long Khư Giới Vực, muốn tu vi tăng tiến thì không chỉ cần có thiên phú mà còn phải có một lượng tài nguyên tu luyện khổng lồ, đặc biệt là linh thạch hoặc linh thạch tinh hoa.
Những thiên tài đến từ hạ giới đa phần đều đầu quân cho các đại thế gia, trở thành thuộc hạ dưới trướng, số người có thể tự mình phát triển gần như không có mấy ai. Mà Nhiếp Ly lại không muốn gia nhập các thế gia để bị người khác khống chế, điều này đã định trước con đường tương lai của hắn sẽ vô cùng gian nan.
Hơn nữa, những kẻ ganh ghét hắn như Mộ Dung Vũ chắc chắn sẽ tìm mọi cách để ngăn cản hắn thu được nhiều tài nguyên tu luyện hơn.
Lời của Hoa Lăng thực chất chỉ là một cái cớ, mấu chốt nhất vẫn là do thực lực của Nhiếp Ly không đủ mạnh, lại không có chỗ dựa vững chắc, nên Mộ Dung Vũ mới không chút kiêng nể mà chèn ép hắn.
Mộ Dung Vũ tìm kiếm xung quanh nhưng không phát hiện ra vị trí của Nhiếp Ly, hắn nhíu mày, hẳn là Nhiếp Ly đã thi triển một loại không gian bí kỹ nào đó để trốn đến nơi khác.
Lúc này, thuộc hạ của Hoa Lăng cũng kéo đến, đảo mắt nhìn một vòng nhưng cũng không tìm thấy tung tích của Nhiếp Ly.
"Tên tiểu tử Nhiếp Ly kia chắc đã chạy mất rồi." Gã liếc nhìn Mộ Dung Vũ, khẽ cười nói: "Mộ Dung sư huynh, tên nhóc đó hẳn là chạy chưa xa, chúng ta vẫn có thể đuổi kịp."
Mộ Dung Vũ cười nhìn gã một cái, bước đến bên cạnh, đột nhiên tung một quyền đấm thẳng vào bụng gã, lạnh lùng nói: "Tuy ta rất không ưa tên tiểu tử Nhiếp Ly kia, nhưng ta cũng chẳng ưa gì ngươi."
Người bị Mộ Dung Vũ đấm vào bụng lập tức cong người lại như con tôm luộc, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn.
"Ngươi..." Gã căm tức nhìn Mộ Dung Vũ, tuy gã cũng là cường giả Nhị Mệnh cảnh giới, nhưng so với Mộ Dung Vũ thì vẫn còn kém xa.
"Còn dám trừng mắt nhìn ta à?" Mộ Dung Vũ giơ chân lên, đạp đầu gã xuống đất, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lẽo, tàn độc. "Nhìn thấy cường giả thì phải tôn kính, hiểu chưa?"
"Mộ Dung sư huynh... xin lỗi..." Cả đầu gã sắp bị đạp nát, cuối cùng khó khăn lắm mới thốt ra được mấy chữ.
"Vậy mới phải chứ." Mộ Dung Vũ hừ một tiếng, giật lấy túi đựng Hồn Lân của gã, khinh thường nói: "Mới săn được hơn 2.000 con yêu hồn, đúng là thứ rác rưởi." Dứt lời, Mộ Dung Vũ ung dung thu hết số Hồn Lân vào túi mình.
Trong lòng gã tràn đầy phẫn nộ, đầu vẫn bị Mộ Dung Vũ đạp lên, nhưng vẫn phải cố nặn ra nụ cười: "Mộ Dung sư huynh chê cười rồi, số Hồn Lân này, Mộ Dung sư huynh cứ lấy hết đi ạ."
Mộ Dung Vũ đá vào người gã một cái, phá lên cười: "Tốt lắm, học chó sủa ba tiếng, ta sẽ thả ngươi đi."
"Gâu... gâu... gâu." Gã chần chừ một lúc lâu, cảm nhận được lực chân của Mộ Dung Vũ ngày càng mạnh hơn, cuối cùng cũng phải mở miệng kêu ba tiếng.
Mộ Dung Vũ cười sằng sặc: "Không tệ, không tệ."
Tuy đang trong trạng thái Hư Hóa, nhưng Nhiếp Ly vẫn nhìn thấy rõ mồn một cảnh này. Mộ Dung Vũ, kẻ này so với Long Vũ Âm kiếp trước còn độc ác hơn vài phần. May mà hắn đã dùng Hư Hóa chiến kỹ tránh được đòn tấn công của Mộ Dung Vũ, nếu không, kết cục của hắn có lẽ còn thảm hơn gã kia.
Không có thực lực, chỉ có thể mặc người khác sỉ nhục.
Nhiếp Ly siết chặt nắm đấm, hắn chậm rãi di chuyển vào trong một khu phế tích. Khi đã có phế tích che chắn, hắn từ từ giải trừ Hư Hóa chiến kỹ, lập tức triển khai Thần Hành chiến kỹ, cả người hóa thành một luồng sáng, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Cảm nhận được một tia khí tức khác thường, Mộ Dung Vũ nhíu mày, hừ lạnh một tiếng: "Không ngờ chạy trốn cũng nhanh thật, nhưng muốn chạy thoát khỏi lòng bàn tay ta ư? Không đơn giản vậy đâu!"
Mộ Dung Vũ đang định đuổi theo Nhiếp Ly thì đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, khóe miệng hắn liền nhếch lên một nụ cười âm hiểm: "Ngươi đã có lòng săn giết Hồn Lân như vậy, thì cứ để ngươi tiếp tục săn giết đi, qua một thời gian nữa ta sẽ đến thu hoạch."
Nếu Mộ Dung Vũ bắt được Nhiếp Ly, nhiều nhất cũng chỉ là dạy dỗ hắn một trận. Nếu làm quá trớn, chắc chắn sẽ có người ra mặt ngăn cản. Chi bằng cứ để Nhiếp Ly đi, hắn cứ việc ngồi mát ăn bát vàng.
Nhiếp Ly dùng Thần Hành bay vút đi mấy trăm dặm, không thấy Mộ Dung Vũ đuổi theo, hắn liền nhíu mày. Với thực lực của Mộ Dung Vũ, nếu đuổi theo thì hắn rất khó trốn thoát. Suy nghĩ một chút, hắn liền hiểu ra ý đồ của Mộ Dung Vũ.
"Muốn lợi dụng ta ư? Đừng hòng!"
Thà làm ngọc vỡ không làm ngói lành, nếu đã bị Mộ Dung Vũ tính kế thì cùng lắm hắn rời khỏi nơi này. Nếu tiếp tục săn giết Hồn Lân, rất có thể toàn bộ đều sẽ làm lợi cho Mộ Dung Vũ.
Không ngờ vừa vào Quỷ Khư Chi Địa đã gặp phải trắc trở như vậy. Xem ra kế hoạch săn giết yêu hồn để thu hoạch linh thạch đã không thể thực hiện được rồi. Ngoài Mộ Dung Vũ ra, còn có quá nhiều người đang theo dõi hắn, cho dù săn được nhiều Hồn Lân cũng rất dễ bị kẻ khác cướp đi. Lúc Mộ Dung Vũ đối phó hắn, Nam Môn Thiên Hải và Hoàng Vũ đều không xuất hiện, đoán chừng chỉ cần Mộ Dung Vũ không hành động quá phận, hai vị trưởng lão này sẽ không ra tay.
Hơn nữa, cả Hoa Lăng và Hồ Dũng cũng đều đang ở Quỷ Khư Chi Địa, Nhiếp Ly nếu tiếp tục ở lại e rằng khó mà yên thân.
Không biết Lục Phiêu và Tiêu Ngữ thế nào, nhưng Quỷ Khư Chi Địa rộng lớn như vậy, muốn tìm được họ cũng có chút khó khăn. Lục Phiêu và Tiêu Ngữ chắc chắn sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng, nhiều nhất cũng chỉ gặp phải một vài trở ngại. Nếu đã không thể ở lại đây thêm nữa, Nhiếp Ly cũng không chần chừ mà đi thẳng về phía lối ra của Quỷ Khư Chi Địa.
Tại lối vào Quỷ Khư Chi Địa, Nhiếp Ly từ bên trong bước ra.
Rất nhiều người ở lối vào thấy Nhiếp Ly đi ra đều thoáng sững sờ, bọn họ không ngờ Nhiếp Ly lại ra nhanh như vậy.
"Các ngươi biết không, tên tiểu tử Nhiếp Ly kia ở trong Quỷ Khư Chi Địa săn giết yêu hồn, kết quả bị Mộ Dung Vũ cho một trận, Hồn Lân cũng bị cướp sạch."
"Tên nhóc này cũng coi như thức thời, nếu còn ở lại Quỷ Khư Chi Địa thì cũng chỉ có nước tiếp tục bị chèn ép mà thôi."
"Ai bảo tên nhóc này đắc tội với nhiều người như vậy chứ!"
"Mộ Dung Vũ là đệ nhất thiên tài khóa trước, Nhiếp Ly trêu chọc hắn, đơn giản là muốn chết!"
Chuyện Nhiếp Ly gặp phải trong Quỷ Khư Chi Địa không biết đã khiến bao nhiêu người cảm thấy hả hê trong lòng. Thiên phú mà Nhiếp Ly thể hiện ra quá mức kinh người, khiến rất nhiều người xem hắn là đối thủ cạnh tranh. Chỉ cần khiến Nhiếp Ly không có cách nào thu hoạch linh thạch, mới có thể làm cho tốc độ tu luyện của hắn chậm lại.
Bọn họ không thể ngăn cản Nhiếp Ly trên Thánh Linh Thiên Bảng, nhưng ở hai đại thí luyện chi địa là Quỷ Khư Chi Địa và Âm Hỏa Hoang Nguyên, Nhiếp Ly đừng hòng nhận được chút lợi lộc nào từ đó.
Còn nếu muốn kiếm được nhiều linh thạch hơn nữa, chỉ còn cách đi ra bên ngoài, nhưng thế giới bên ngoài Vũ Thần Tông còn nguy hiểm hơn hai đại thí luyện chi địa rất nhiều.
Cảm nhận được địch ý của những người này, Nhiếp Ly hiểu rõ, bọn họ nhất định sẽ tìm mọi cách để ngăn cản hắn kiếm được linh thạch.
Không có linh thạch thì không cách nào tu luyện, huống chi việc tu luyện của hắn còn cần một lượng linh thạch cực lớn. Nhiếp Ly vừa đi vừa suy nghĩ, làm cách nào mới có thể kiếm được linh thạch đây?
Hiện tại thực lực của Nhiếp Ly còn quá yếu, rất nhiều phương pháp đều không thể dùng được. Cho dù có thể giúp người khác chữa bệnh để kiếm thù lao, phương pháp này vừa tốn thời gian, lại không chắc sẽ không có kẻ ngáng đường.
Hắn không thể lãng phí thời gian được.
Nghĩ đến một Mộ Dung Vũ hung hăng bá đạo, nghĩ đến Yêu Chủ có thực lực không ngừng tăng lên, nghĩ đến đủ loại chuyện có thể xảy ra trong tương lai khiến hắn không khỏi phiền não.
Nếu không nhanh chóng tăng cường thực lực, tương lai nếu gặp phải chuyện ngoài tầm kiểm soát, e rằng hắn chỉ có thể bó tay chịu chết.
Nhiếp Ly cẩn thận suy nghĩ, hắn nghĩ tới Mộng Yểm Yêu Hồ. Hắn chưa từng để người thứ hai biết đến sự tồn tại của Mộng Yểm Yêu Hồ, nhưng hiện tại, các con đường thu hoạch linh thạch đều đã bị phong tỏa. Dù cho có đột phá đến Thiên Mệnh cảnh giới, có thể bước ra đại thế giới bên ngoài thì cũng sẽ có rất nhiều người muốn cho hắn một bài học.
Nhiếp Ly đã không còn lựa chọn nào khác.
Nếu vận dụng Mộng Yểm Yêu Hồ, Tiêu Ngữ và Lục Phiêu không thể giúp được gì, chỉ có Cố Bối là có thể giúp hắn.
Dựa vào sự quan sát của Nhiếp Ly đối với Cố Bối, cộng thêm việc hắn đã cứu Cố Lam, tỷ tỷ của Cố Bối, Cố Bối xem như đã nợ hắn một ân tình.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Ly đi vòng vèo trong Thiên Linh Viện một lúc lâu, nhiều lần dung hợp với Ảnh Yêu Yêu linh để thi triển Hư Hóa chiến kỹ, tránh khỏi ánh mắt của rất nhiều người, sau đó tiến vào biệt viện của Cố Bối và Cố Lam.
Đi thẳng vào bên trong, Nhiếp Ly phát hiện Cố Lam đang ngồi trên ghế tu luyện.
Cố Lam mặc một chiếc váy lụa dài màu trắng, trên đùi đắp một tấm chăn mỏng. Nàng tu luyện dường như đang đến thời điểm mấu chốt, từng luồng sương trắng không ngừng tỏa ra từ người, mồ hôi túa ra thấm ướt cả áo, mơ hồ có thể nhìn thấy làn da trắng nõn bên trong, hiện lên vẻ quyến rũ động lòng người.
Nhiếp Ly có chút lúng túng, vội vàng thu hồi ánh mắt, kiên nhẫn đứng ở bên cạnh chờ đợi. Cố Bối không có ở đây, hắn chỉ có thể chờ Cố Lam tu luyện xong trước.
Khoảng một lúc sau, Cố Lam cuối cùng cũng mở mắt ra, nhìn thấy Nhiếp Ly, nàng khẽ mỉm cười nói: "Để tiên sinh chờ lâu rồi."
"Cũng không lâu lắm. Quý phủ dường như không được an toàn cho lắm nhỉ, ta đã vào đây khá dễ dàng. Có chút thất lễ, mong cô nương bỏ qua." Nhiếp Ly chắp tay nói.
Cố Lam cười nói: "Ta đã sớm trở thành phế nhân, đối với bọn họ mà nói đã không còn giá trị gì nữa. Nhưng nếu ta chết đi, chỉ sợ sẽ gây ra chấn động không nhỏ, nên người bình thường không dám làm vậy."
Nhiếp Ly hiểu ý của Cố Lam, ánh mắt lướt qua thân hình nàng rồi lại vội vàng thu hồi, ngập ngừng một chút rồi nói: "Không biết thân thể Cố Lam tỷ tỷ đã khá hơn chút nào chưa?"
Cố Lam cúi đầu nhìn thoáng qua, lúc này mới phát hiện y phục trên người mình đã thấm đẫm mồ hôi, trên gương mặt tái nhợt thoáng ửng hồng. Nàng khẽ vận nội kình, mồ hôi trên người nhanh chóng bốc hơi, đoạn nói: "Đa tạ tiên sinh quan tâm, sau khi dùng đơn thuốc tiên sinh kê, đã tốt hơn rất nhiều rồi."
"Ừm." Nhiếp Ly khẽ gật đầu. Ở cùng Cố Lam hai người, ít nhiều vẫn có chút ngượng ngùng, không biết Cố Bối khi nào mới trở về.