Ánh mắt Tu Minh đờ đẫn, hắn sững sờ hồi lâu.
Hắn vạn lần không ngờ tới, kết quả lại là như vậy.
Đây chính là mảnh vỡ của Vạn Tổ Chi Kiếm!
Mặc dù mảnh vỡ của Vạn Tổ Chi Kiếm không có tác dụng thực tế nào, nhưng ý nghĩa tượng trưng của nó vẫn vô cùng trọng yếu.
Bảy mảnh vỡ này do bảy đại Thần Tông chưởng quản, là vật truyền thừa ngàn năm, vậy mà Nam Cung Tiên Âm cứ thế cho đi sao?
Thánh dược kia rốt cuộc là thứ gì? Lại có thể khiến Nam Cung Tiên Âm không tiếc dùng cả mảnh vỡ của Vạn Tổ Chi Kiếm để trao đổi?
Chuyện này quả thực khiến người ta khó mà hiểu nổi.
Điều mấu chốt nhất chính là, Nam Cung Tiên Âm đã thay đổi hoàn toàn so với thường ngày, không còn chút dáng vẻ nào của tông chủ Thiên Âm Thần Tông, mà giống hệt một con buôn, cò kè mặc cả với Nhiếp Ly, còn cố ý lừa gạt hắn. Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc đến rớt cả cằm.
- Tông chủ, xin hãy nghĩ lại!
- Xin tông chủ nghĩ lại, mảnh vỡ của Vạn Tổ Chi Kiếm tuy không có tác dụng, nhưng cũng không phải thứ gì cũng có thể tùy tiện trao đổi được.
Mấy vị hộ pháp của tông môn đứng bên cạnh nghe thấy lời của Nam Cung Tiên Âm liền vội vàng khuyên can.
Các nàng đều cho rằng đầu óc Nam Cung Tiên Âm có vấn đề nên mới đồng ý trao đổi với Nhiếp Ly.
Năm phần thánh dược kia là thứ gì còn chưa biết, sao tông chủ lại có thể đồng ý trao đổi được chứ?
- Các ngươi đang chất vấn quyết định của ta?
Nam Cung Tiên Âm nhíu mày nhìn mấy vị hộ pháp.
Cảm nhận được cơn giận ngầm của Nam Cung Tiên Âm, mấy vị hộ pháp vội vàng khom người.
- Thuộc hạ không dám.
- Chỉ là chuyện này...
Nam Cung Tiên Âm phất tay áo, nói:
- Các ngươi không cần nhiều lời, trong lòng ta tự có tính toán.
- Vâng!
Các vị hộ pháp cũng không dám nói thêm gì nữa.
Trước đó, thánh dược được đưa tới chỉ có cấp trưởng lão của Thiên Âm Thần Tông mới được hưởng, những người cấp hộ pháp như các nàng chưa từng dùng qua nên tự nhiên không biết thánh dược mạnh mẽ đến mức nào.
Năm phần thánh dược này có ý nghĩa thế nào, Nam Cung Tiên Âm biết rõ hơn ai hết, cho nên nàng nhất định phải có được chúng, cho dù phải đưa ra mảnh vỡ của Vạn Tổ Chi Kiếm cũng không hề tiếc nuối.
- Nam Cung Tông chủ, hợp tác vui vẻ!
Nhiếp Ly mỉm cười nói.
Đúng lúc này, một bóng hình xinh đẹp xuất hiện ở cửa đại điện.
- Nhiếp Ly!
Giọng nói này vừa vui mừng vừa hân hoan, là một thanh âm quen thuộc đến tận tâm can.
Nhiếp Ly quay đầu nhìn người vừa tới, khóe miệng nở một nụ cười. Người đó chính là Tiếu Ngưng Nhi. So với trước đây, Tiếu Ngưng Nhi dường như đã trưởng thành hơn một chút, thân thể cũng đầy đặn hơn xưa, dáng người lồi lõm hữu tình, càng thêm kiều diễm động lòng người.
Nhìn thấy Nhiếp Ly, gò má Tiếu Ngưng Nhi cũng ửng hồng, được gặp lại hắn, nội tâm nàng vô cùng kích động.
Nữ thần thường ngày có chút ít nói, nay đột nhiên nở nụ cười, tựa như làn gió xuân ấm áp, khiến cả đất trời xung quanh dường như cũng phải ảm đạm phai mờ. Tu Minh ngẩn ngơ một lúc lâu mới hoàn hồn lại được.
So với Tiếu Ngưng Nhi, những mỹ nữ được ca tụng thường ngày xung quanh bỗng chốc biến thành tầm thường.
Tiếu Ngưng Nhi đi đến bên cạnh Nhiếp Ly, chăm chú nhìn hắn, một lúc sau, trong lòng lại dâng lên vài phần ai oán.
Lâu như vậy rồi, Tiếu Ngưng Nhi cảm thấy mình sắp bị lãng quên mất.
- Ngưng Nhi hình như đầy đặn hơn, cao hơn, cũng xinh đẹp hơn rồi!
Nhiếp Ly so chiều cao với Tiếu Ngưng Nhi, rồi đưa tay sờ lên gò má nàng, làn da mịn màng như mỡ đông, thật sự là thổi một cái là rách. Vóc người cũng đầy đặn hơn trước rất nhiều.
Khoảng thời gian này chính là lúc thiếu niên phát triển, bản thân Nhiếp Ly cũng đã cao hơn trước cả một cái đầu, Tiếu Ngưng Nhi cũng cao lớn hơn không ít, trổ mã thành một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều.
Ánh mắt Nhiếp Ly dừng lại trên ngực Tiếu Ngưng Nhi, Ngưng Nhi quả thực đầy đặn hơn trước, hắn mơ hồ nhớ lại lần đầu tiên chữa trị cho nàng, cảnh tượng kiều diễm mập mờ đó…
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Nhiếp Ly, trong lòng Tiếu Ngưng Nhi vừa ngọt ngào vừa ngượng ngùng. Nơi ánh mắt hắn lướt qua phảng phất có một cảm giác khác thường, gần như cùng lúc với Nhiếp Ly, nàng cũng nhớ lại lần chữa trị ấy, gương mặt bất giác nóng bừng lên.
Huyền Nguyệt đứng bên cạnh thấy cảnh này, lập tức hiểu ra. Nếu nói Tiếu Ngưng Nhi và Nhiếp Ly không có gì, nàng tuyệt đối không tin.
Tiếu Ngưng Nhi này ngày thường ra vẻ tiên nữ thanh cao, sau lưng lại chẳng phải đang mờ ám với dã nam nhân hay sao?
Huyền Nguyệt không khỏi bĩu môi, trong lòng thầm mắng một câu: Cẩu nam nữ!
Mặc dù trong lòng mắng chửi như vậy, nhưng trên mặt Huyền Nguyệt lại nở một nụ cười nhiệt tình:
- Ngưng Nhi sư muội, không biết vị thiếu niên tài tuấn trước mắt đây xưng hô thế nào, sao muội không giới thiệu một chút?
Nghe thấy giọng nói có phần a dua này, Nhiếp Ly đưa mắt nhìn sang Huyền Nguyệt. Hắn khẽ nhíu mày, tuy Huyền Nguyệt đang tươi cười, nhưng với ánh mắt của Nhiếp Ly, chỉ cần nhìn qua là biết nàng ta là loại người cực kỳ giả tạo!
- Tông chủ Vũ Thần Tông, Nhiếp Ly. Không biết vị sư tỷ này nên xưng hô thế nào?
Nhiếp Ly cười nhạt, nhìn Huyền Nguyệt hỏi.
- Tông chủ... Vũ Thần Tông.
Giọng Huyền Nguyệt hơi khựng lại, bao lời định nói đều phải nuốt ngược vào trong.
Ai mà ngờ được, Nhiếp Ly, một tên nhóc ranh như vậy, lại là tông chủ của Vũ Thần Tông. Với thân phận và địa vị của nàng, ngay cả tư cách nói chuyện với Nhiếp Ly cũng không có.
Dù sao Vũ Thần Tông cũng là một siêu cấp tông môn không hề thua kém Thiên Âm Thần Tông!
Còn nàng, chẳng qua chỉ là một đệ tử đời thứ sáu mươi ba khá bình thường trong Thiên Âm Thần Tông mà thôi!
- Khụ khụ, chào Nhiếp tông chủ.
Huyền Nguyệt có chút xấu hổ.
- Huyền Nguyệt, sao ngươi lại không biết nặng nhẹ như vậy? Không thấy tông chủ đang nói chuyện với Nhiếp tông chủ sao? Còn không mau lui ra!
Một vị hộ pháp bên cạnh trầm giọng quát.
- Vâng, Lôi hộ pháp.
Huyền Nguyệt vội vàng lui sang một bên.
Nếu là ngày thường, nàng có thể tùy ý hơn một chút, nhưng lúc hai vị tông chủ đang nghị sự mà nàng lại xen vào thì thật không thỏa đáng.
- Nhiếp tông chủ, ngươi nói Diệp Tử Vân là vị hôn thê của ngươi?
Nam Cung Tiên Âm nhìn về phía Nhiếp Ly dò hỏi.
Ánh mắt của Tu Minh cũng lập tức dán chặt vào người Nhiếp Ly. Hắn cũng từng nghe nói về Diệp Tử Vân, nghe đồn nàng có mỹ mạo không hề thua kém Tiếu Ngưng Nhi, hơn nữa còn là người có thiên phú mạnh nhất trong thế hệ trẻ của Thiên Âm Thần Tông, tu vi tiến triển thần tốc, có thể được xem là thiên tài ngàn năm khó gặp. Nghe nói Nam Cung Tiên Âm đang cố ý bồi dưỡng Diệp Tử Vân trở thành người kế nhiệm chức tông chủ Thiên Âm Thần Tông.
Nhiếp Ly lại dám nói Diệp Tử Vân là vị hôn thê của hắn ư? Trong lòng Tu Minh một trăm phần trăm không tin.
- Không sai!
Nhiếp Ly gật đầu.
Nghe được câu trả lời chắc nịch của Nhiếp Ly, Tu Minh nhíu mày. Nhiếp Ly hiện tại đang dùng thân phận tông chủ Vũ Thần Tông để trả lời câu hỏi này, tự nhiên không thể nào là giả được!
Trong lòng Tu Minh không khỏi dâng lên một trận ghen tị, với Diệp Tử Vân, hắn ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
- Vậy quan hệ giữa ngươi và Ngưng Nhi...
Nam Cung Tiên Âm đưa mắt nhìn Tiếu Ngưng Nhi đang đứng bên cạnh Nhiếp Ly. Nhìn dáng vẻ liếc mắt đưa tình của Nhiếp Ly và Tiếu Ngưng Nhi, dù là kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra quan hệ giữa hai người không hề tầm thường.