Nghe lời Nam Cung Tiên Âm, Tiếu Ngưng Nhi cúi đầu, ánh mắt thoáng vẻ ảm đạm.
Diệp Tử Vân là vị hôn thê danh chính ngôn thuận của Nhiếp Ly, còn nàng thì sao?
Nàng chẳng là gì cả.
Có lẽ nàng sẽ mãi mãi không có danh phận, nhưng trong lòng đã quyết chỉ có một mình Nhiếp Ly. Dù biết rõ giữa hai người là không thể, nàng vẫn quyết định sẽ ở bên cạnh hắn.
Bất kể sinh tử.
Nhiếp Ly liếc nhìn Tiếu Ngưng Nhi bên cạnh, thấy được vẻ lạc lõng và hoang mang trong mắt nàng.
Hắn nhớ lại mọi chuyện kiếp trước, Tiếu Ngưng Nhi đã từng vì hắn mà chết. Hai kiếp này, vận mệnh của hai người đã sớm ràng buộc vào nhau, vĩnh viễn không thể cắt đứt.
Kiếp trước đã phụ lòng quá nhiều người, đời này, hắn sẽ bảo vệ tất cả bọn họ!
Nhiếp Ly ngẩng đầu, nhìn Nam Cung Tiên Âm khẽ mỉm cười nói:
- Nam Cung tông chủ, nàng cũng là nữ nhân của ta.
Nghe Nhiếp Ly nói vậy, Nam Cung Tiên Âm sững sờ. Câu trả lời của Nhiếp Ly khiến bà vô cùng kinh ngạc, Diệp Tử Vân là vị hôn thê của Nhiếp Ly thì thôi đi, ngay cả Tiếu Ngưng Nhi cũng vậy sao?
Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi chính là hai hậu bối thiên tài ưu tú nhất của Thiên Âm Thần Tông!
Tu Minh đứng bên cạnh gần như phát điên. Rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Bất kể là Diệp Tử Vân hay Tiếu Ngưng Nhi, cả hai đều là thiên chi kiêu nữ được vô số người ngưỡng mộ, là nữ thần trong lòng biết bao tài tuấn trẻ tuổi của Lục Đại Thần Tông.
Bờ vai Tiếu Ngưng Nhi khẽ run, đôi mắt ngấn lệ. Bấy lâu nay, đây là lần đầu tiên Nhiếp Ly thừa nhận nàng là nữ nhân của hắn.
Cho dù đây chỉ là lời nói để đối phó với Nam Cung Tiên Âm, Tiếu Ngưng Nhi cũng cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Ngay lúc họ đang nói chuyện, một bóng hình xinh đẹp từ cửa đại điện bước thẳng vào.
Người đó chính là Diệp Tử Vân, nàng vận một bộ váy lụa màu tím, tựa như tiên tử giáng trần.
Tiếu Ngưng Nhi và Diệp Tử Vân, mỗi người một vẻ, vẻ đẹp kinh diễm ấy phảng phất khiến tất cả những người khác trong đại điện Thiên Âm Thần Tông chỉ trong khoảnh khắc đều trở thành dung chi tục phấn.
Tu Minh đầu tiên là ngẩn ra, rồi lập tức như nghĩ tới điều gì, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hả hê.
Tên nhóc Nhiếp Ly này lại dám ở ngay trước mặt vị hôn thê Diệp Tử Vân mà lớn tiếng tuyên bố Tiếu Ngưng Nhi là nữ nhân của hắn, e rằng hậu viện sắp cháy đến nơi rồi. Cho ngươi đắc ý, phen này lật thuyền trong mương rồi nhé.
Nhiếp Ly thấy Diệp Tử Vân thì lập tức lúng túng. Đều tại cái miệng nhanh nhảu của mình, lần này thì xấu hổ thật rồi, phải giải thích với Tử Vân thế nào đây?
Diệp Tử Vân nhìn Nhiếp Ly, giờ phút này, trong mắt nàng tràn đầy nỗi nhớ mong. Ở Thiên Âm Thần Tông, dù được vạn người tung hô, nàng vẫn cảm thấy vô cùng cô độc. Trong toàn bộ Thiên Âm Thần Tông, nàng chỉ quen biết Ngưng Nhi, nhưng giữa nàng và Ngưng Nhi lại chẳng thể nói với nhau được mấy lời.
Nàng biết Ngưng Nhi thích Nhiếp Ly, mà nàng lại là vị hôn thê của hắn.
Mối quan hệ khó xử này khiến cho hai người họ cứ mãi xa cách.
Thật ra trong lòng Diệp Tử Vân đã sớm không còn bận tâm.
Từ Tiểu Linh Lung thế giới xa xôi cùng nhau đến Long Khư Giới Vực này, cùng nhau trải qua sinh tử, cùng nhau đối mặt với tương lai vô định, còn có gì không thể buông bỏ? Họ chỉ có thể nương tựa lẫn nhau mới có thể đi tiếp, mới có thể hoàn thành sứ mệnh của mình.
Thấy ánh mắt áy náy của Tiếu Ngưng Nhi, Diệp Tử Vân lại tỏ ra thản nhiên. Nàng mỉm cười, bước đến nắm lấy tay Tiếu Ngưng Nhi.
Tiếu Ngưng Nhi kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn vào mắt Diệp Tử Vân. Trong khoảnh khắc ấy, phảng phất như tâm linh tương thông, nàng đã hiểu ra.
Thuở nhỏ, hai người họ vốn là đôi bạn thân thiết nhất.
Cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, giữa sinh tử và số mệnh, còn có gì là không thể buông bỏ?
Giờ phút này, ngay cả Nhiếp Ly cũng ngây người, đây là tình huống gì thế này?
Mọi người trong đại điện nhìn nhau, rõ ràng là không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tu Minh tròn mắt kinh ngạc, hắn hoàn toàn không ngờ kết quả lại thế này.
Chuyện này cũng quá...
Làm thế nào mà Nhiếp Ly có thể thu phục được cả hai vị thiên chi kiêu nữ, lại còn khiến hậu viện không nổi lửa chứ? Tu Minh thật sự cạn lời.
Nam Cung Tiên Âm cũng có chút kinh ngạc. Nàng hiểu rất rõ Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi. Thiên Âm Thần Tông không cấm nữ đệ tử trong môn giao du với nam đệ tử của các tông môn khác, rất nhiều nữ đệ tử đều có đạo lữ song tu. Duy chỉ có Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi là trước nay chưa từng qua lại với bất kỳ nam đệ tử nào, vô cùng cao ngạo lạnh lùng. Hơn nữa, giữa Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi dường như cũng có chút khúc mắc, không hề giao du với nhau. Nhưng những gì nhìn thấy hôm nay khiến bà ngỡ như mình đã nhìn lầm.
- Tông chủ.
Diệp Tử Vân chắp tay hành lễ với Nam Cung Tiên Âm, vô cùng cung kính.
- Tử Vân, vị này là tân nhiệm tông chủ của Vũ Thần Tông, Nhiếp Ly. Hắn nói hắn là vị hôn phu của con?
Nam Cung Tiên Âm vẫn không thể xác nhận, đành phải tự mình hỏi Diệp Tử Vân.
Diệp Tử Vân và Nhiếp Ly nhìn nhau, Nhiếp Ly bất giác đưa tay gãi gãi gáy, chuyện vừa rồi vẫn khiến hắn có chút ngượng ngùng.
- Bẩm tông chủ, hắn đúng là vị hôn phu của con.
Diệp Tử Vân gật đầu đáp.
Nghe Diệp Tử Vân nói vậy, sắc mặt Nam Cung Tiên Âm lập tức trầm xuống:
- Tử Vân, con có biết tội không?
Diệp Tử Vân vội chắp tay nói:
- Tử Vân không cố ý giấu giếm, xin tông chủ thứ tội.
- Tử Vân, tông môn vẫn luôn xem các con là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm, thậm chí còn có ý định truyền lại vị trí Tông chủ kế nhiệm cho con. Các con có biết quy củ của Thiên Âm Thần Tông không? Tông chủ Thiên Âm Thần Tông không được phép thành hôn.
Nam Cung Tiên Âm sa sầm mặt, giọng điệu có phần nghiêm khắc.
Diệp Tử Vân có chút áy náy, dù sao chuyện này cũng là lỗi của nàng. Thiên Âm Thần Tông đã hao phí tâm sức rất lớn để bồi dưỡng nàng, vậy mà nàng lại che giấu chuyện đã đính hôn.
Trong khoảng thời gian này, sau khi tiến vào bí cảnh của Thiên Âm Thần Tông tu luyện, Cửu Chuyển Băng Hoàng Quyết của Diệp Tử Vân đã tiến triển vượt bậc, thực lực không hề thua kém cao thủ Long Đạo Cảnh tam tứ trọng thiên bình thường.
Thấy dáng vẻ của Diệp Tử Vân, Nhiếp Ly khẽ nhíu mày. Diệp Tử Vân tính tình thuần lương, bị Nam Cung Tiên Âm ức hiếp cũng chỉ biết nuốt giận vào lòng, nhưng Nhiếp Ly lại là người không bao giờ chịu thiệt. Thấy Diệp Tử Vân uất ức như vậy, hắn lập tức bất bình.
Nhiếp Ly nhếch miệng nói:
- Nam Cung tông chủ, ngài nói vậy là không đúng rồi. Thiên Âm Thần Tông đúng là đã hao phí rất nhiều tâm sức để bồi dưỡng Tử Vân và Ngưng Nhi, nhưng thiên phú của bản thân họ cũng ở đó. Coi như không có sự bồi dưỡng của Thiên Âm Thần Tông, họ vẫn có thể đạt được thành tựu như hiện tại.
Nghe Nhiếp Ly nói vậy, Nam Cung Tiên Âm không khỏi lặng thinh. Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi đúng là hai kẻ dị biệt, từ khi đến Thiên Âm Thần Tông, họ căn bản không tu luyện công pháp của tông môn. Bởi vì trong toàn bộ Thiên Âm Thần Tông, không thể tìm ra bộ công pháp nào mạnh hơn Cửu Chuyển Băng Hoàng Quyết và Phong Lôi Dực Long Quyết.
- Huống hồ, Tử Vân và Ngưng Nhi cũng đã cống hiến không nhỏ cho Thiên Âm Thần Tông.
Nhiếp Ly nói vậy, tự nhiên là đang nhắc đến những thánh dược mà Diệp Tử Vân và Tiếu Ngưng Nhi đã đưa cho Thiên Âm Thần Tông trước đó.