Nhìn Nhiếp Ly rời đi cùng Dương Hân, đám người Nhiếp Vĩ, Nhiếp Ân có vẻ mặt phức tạp, bọn họ đều biết, từ giờ phút này, địa vị của Nhiếp Ly tại Thiên Ngân thế gia đã hoàn toàn thay đổi.
Về phần Nhiếp Hiểu Phong và Nhiếp Hiểu Nhật, cả hai ngơ ngác nhìn nhau, sau này bọn họ ở trong Thiên Ngân thế gia phải biết cụp đuôi mà sống.
Bên trong biệt viện.
Dương Hân cởi áo khoác ngoài, để lộ lớp áo lụa mỏng manh bó sát người bên trong. Nàng lười biếng vươn vai, phô bày trọn vẹn vóc dáng tuyệt mỹ động lòng người. Nàng không hề e ngại sự hiện diện của Nhiếp Ly, hoàn toàn không chút phòng bị, bởi trong mắt nàng, Nhiếp Ly chỉ là một đứa trẻ mười ba tuổi mà thôi. Nàng đâu biết rằng, bên trong thân xác mười ba tuổi của Nhiếp Ly lại ẩn chứa một linh hồn trưởng thành. Nhiếp Ly đánh giá Dương Hân, không thể không thừa nhận, Dương Hân lúc này vô cùng gợi cảm, lớp áo lụa mỏng manh thấp thoáng để lộ làn da trắng như tuyết, chiếc áo trong căn bản không thể che hết bộ ngực căng tròn đầy đặn, có thể nhìn thấy khe rãnh sâu hun hút cùng một mảng da thịt trắng nõn rộng lớn.
Bất quá, Nhiếp Ly chỉ nhìn với ánh mắt thưởng thức chứ không có quá nhiều suy nghĩ đối với Dương Hân.
“Ba người của Hắc Ám Công hội kia là đến vì ngươi sao?” Dương Hân hơi cúi người nhìn Nhiếp Ly hỏi.
Nhiếp Ly vừa ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy vùng da thịt trắng nõn rộng lớn nơi bộ ngực của Dương Hân, hình dáng căng tròn, một tay khó mà ôm trọn. Một luồng hương thơm của người phụ nữ trưởng thành phả vào mặt, khiến Nhiếp Ly không khỏi có chút xấu hổ.
“Đúng vậy!” Nhiếp Ly khẽ gật đầu.
Dương Hân dường như không để ý đến ánh mắt của Nhiếp Ly, chân mày hơi nhíu lại nói: “Nếu ngươi đã bị Hắc Ám Công hội để mắt tới, Thiên Ngân thế gia không còn an toàn nữa, hay là ngươi chuyển đến Hiệp hội Luyện Đan Sư ở đi!” Dương Hân không biết vì sao Nhiếp Ly lại bị Hắc Ám Công hội nhắm vào, chẳng lẽ tin tức Nhiếp Ly đem mấy loại bí điển điều chế thuốc giao cho Hiệp hội Luyện Đan Sư đã bị tiết lộ? Người biết chuyện này chỉ có nàng và hội trưởng, không có ai khác!
Nhiếp Ly lắc đầu nói: “Chuyện này có nguyên nhân khác. Tỷ thử nghĩ xem, nếu Hắc Ám Công hội biết các loại bí điển điều chế đan dược là ta giao cho tỷ, bọn họ sẽ chỉ phái ba tên cấp Bạch Ngân đến ám sát ta thôi sao? E rằng sẽ bất chấp tất cả để bắt cóc ta đi rồi.”
Nghe Nhiếp Ly nói vậy, Dương Hân gật đầu, quả thật là thế. Nhiếp Ly suy nghĩ chín chắn, quả thật không giống một thiếu niên mười ba tuổi chút nào. Nhưng nghĩ đến thiên phú đáng sợ hơn người của Nhiếp Ly, Dương Hân lại thấy bình thường, dù sao những chuyện kỳ lạ xảy ra xung quanh Nhiếp Ly cũng dần trở nên quen thuộc.
“Ngươi và bọn chúng từng có xích mích?” Dương Hân ngồi xuống ghế hỏi. Nếu chỉ là mâu thuẫn bình thường thì nàng cũng không quá lo lắng. Trong tình huống thông thường, Hắc Ám Công hội sẽ không mạo hiểm đưa cường giả cấp Hoàng Kim vào Thành Quang Huy. Nếu chỉ là cấp Bạch Ngân tìm Nhiếp Ly gây sự, chỉ cần một hai võ giả hoặc Yêu Linh Sư cấp Hoàng Kim là có thể đảm bảo an toàn cho hắn.
“Ta và người của Hắc Ám Công hội không có bất kỳ xung đột nào.” Nhiếp Ly lắc đầu, lần gặp mặt ở Cổ Lan thành hắn không nhìn thấy mặt Vân Hoa chấp sự, mà Vân Hoa chấp sự có lẽ cũng không nhận ra hắn. Vân Hoa chấp sự hoàn toàn không có lý do gì để mạo hiểm đến Thiên Ngân thế gia ám sát hắn. Khả năng duy nhất là chuyện này do Thần Thánh thế gia giật dây. Hắn nói: “Nếu nói có đắc tội với ai, thì trước đây ta từng đắc tội với Thần Thánh thế gia. Chỉ có Thần Thánh thế gia mới có động cơ làm vậy!”
Nghe Nhiếp Ly nói, đôi mắt xinh đẹp của Dương Hân chợt lóe lên hàn quang. Nếu thật sự là như vậy, chẳng phải Thần Thánh thế gia đã ngấm ngầm cấu kết với Hắc Ám Công hội sao? Hắc Ám Công hội là kẻ thù của toàn bộ Thành Quang Huy, cấu kết với chúng là tội tuyệt đối không thể tha thứ.
“Ta sẽ phái người điều tra, nếu Thần Thánh thế gia thật sự có liên hệ với Hắc Ám Công hội, thành chủ chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bọn họ!” Giọng Dương Hân đanh lại, trong lời nói lộ ra một tia hàn ý. Phản bội Thành Quang Huy là chuyện quyết không thể dung thứ.
“Lần này để một tên chạy thoát, những kẻ đó gọi hắn là Vân Hoa chấp sự. Ta sẽ vẽ một bức chân dung cho tỷ!” Nhiếp Ly lấy một tờ giấy từ trên giá sách bên cạnh, chỉ vài nét bút đã phác họa ra hình dáng một người, chính là Vân Hoa chấp sự.
Kỹ thuật vẽ tranh cũng thành thạo đến vậy, thiếu niên này rốt cuộc là yêu nghiệt cỡ nào? Dương Hân thầm kinh ngạc, chỉ riêng kỹ thuật vẽ tranh này, nếu không có vài năm luyện tập, e rằng cũng không thể đạt tới trình độ điêu luyện như Nhiếp Ly!
Vẽ tranh có thể giúp nội tâm bình tĩnh, cũng có lợi cho việc tu luyện, cho nên kiếp trước Nhiếp Ly cũng đã nghiên cứu hội họa mấy chục năm, kỹ xảo đã đạt tới mức thuần thục kinh người.
“Xong rồi!” Nhiếp Ly đưa bức họa cho Dương Hân.
“Ừm!” Dương Hân nhận lấy bức họa, cúi đầu xem xét cẩn thận, không khỏi thán phục nét vẽ điêu luyện của Nhiếp Ly. Nàng càng lúc càng tò mò về hắn, thiếu niên thần bí này rốt cuộc còn có những gì mà nàng chưa biết?
Khi Dương Hân cúi đầu, xuyên qua cổ áo của nàng, có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng của hai bán cầu đầy đặn. Nhiếp Ly không khỏi hơi đỏ mặt, phải công nhận, vóc dáng của Dương Hân đúng là một vưu vật. Đổi lại là người đàn ông khác thấy cảnh này, e là khó mà giữ được bình tĩnh.
Nhiếp Ly hai kiếp làm người, định lực có thể xem là phi thường kinh người.
Dương Hân ngẩng đầu, thấy má Nhiếp Ly hơi ửng hồng, bỗng nhiên ý thức được điều gì đó, trong lòng không khỏi thấy buồn cười. Trí tuệ của Nhiếp Ly đã cao siêu như vậy, chẳng lẽ phương diện này cũng phát triển sớm hơn người khác? Một đứa trẻ mới lớn thế này, sao lại có những suy nghĩ đó được?
Bên ngoài vẫn đồn đãi rằng Dương Hân dựa vào mỹ sắc để leo lên vị trí cao, nhưng thực tế lại không phải vậy. Dương Hân tuy thích mặc những bộ trang phục gợi cảm, nhưng đến nay vẫn chưa lập gia đình, cũng không có bất kỳ ai lọt vào mắt xanh của nàng. Đó là vì không có người đàn ông nào khiến nàng vừa mắt. Với thân phận và địa vị cao cao tại thượng của nàng, tuyệt đại đa số đàn ông khi đối diện với nàng đều tự ti mặc cảm. Cho nên Dương Hân thà biến mình thành một người phụ nữ phóng đãng, cũng không muốn để lũ đàn ông tầm thường chạm vào cơ thể hoàn mỹ của mình.
Trên thực tế, Dương Hân là một người phụ nữ yêu mị đến tận xương tủy, cho nên dù Nhiếp Ly thấy được vẻ phong tình quyến rũ của nàng, nàng cũng hoàn toàn không để ý. Trong mắt nàng, Nhiếp Ly chỉ là một đứa trẻ con, cho dù có hơi trưởng thành sớm một chút thì cũng có sao đâu?
Trêu chọc Nhiếp Ly ngược lại còn có cảm giác kích thích.
“Tiểu đệ đệ, ngươi muốn sờ một chút không?” Dương Hân mỉm cười nhìn Nhiếp Ly, khiêu khích nói.
Nghe Dương Hân nói vậy, Nhiếp Ly sững sờ, ánh mắt có chút xấu hổ thu lại. Nữ nhân này cũng thật lớn mật, lại có thể nói ra những lời như vậy. Vẻ ngoài xinh đẹp của Dương Hân, kết hợp với lời nói trêu ghẹo thế này, đàn ông bình thường sợ rằng đều khó lòng kìm chế.
Tuy rằng thân xác chỉ mới mười ba tuổi còn non nớt, nhưng bên trong lại ẩn chứa một linh hồn già dặn, hắn cười khổ nói: “Tỷ tỷ đừng đùa giỡn ta!”
“Tỷ tỷ không có đùa ngươi đâu, sờ một chút cũng không mất miếng thịt nào! Với một tiểu thiên tài như đệ, tỷ tỷ không để ý chút nào đâu nhé!” Dương Hân nắm lấy tay Nhiếp Ly, đặt lên ngực mình. Nàng ngược lại còn thấy có chút buồn cười, một đứa trẻ nhỏ như vậy, cũng nảy sinh loại ý nghĩ đó với nàng sao? “Nhiếp Ly tiểu đệ đệ, có cảm giác gì?”
Tay phải của Nhiếp Ly chạm vào sự đầy đặn và mềm mại kinh người, cùng với một điểm nhô lên. Hắn thầm kinh hãi, nữ nhân này phát triển thật đúng là hoàn mỹ. Nhìn thấy vẻ mặt trêu tức của Dương Hân, Nhiếp Ly biết nàng đang cố ý đùa giỡn mình, nữ nhân này hẳn là nghĩ mình chỉ là một đứa trẻ mười ba tuổi.
Thấy bộ dạng của Dương Hân như vậy, Nhiếp Ly khẽ nhíu mày. Nữ nhân này xem thường hắn như thế, là sai lầm hoàn toàn. Tuy kiếp trước Nhiếp Ly yêu nhất là Diệp Tử Vân, nhưng trong mấy trăm năm dài đằng đẵng sau đó, Nhiếp Ly cũng không phải chưa từng tiếp xúc với phụ nữ.
Dương Hân đây rõ ràng là đang khiêu khích! Nhiếp Ly cứ thế tiếp tục cảm nhận sự mềm mại, xoa nắn bộ ngực đầy đặn của Dương Hân, khiến nó biến đổi hình dạng trong lòng bàn tay một chút, sau đó dùng vẻ mặt nghiêm túc nói: “Dương Hân tỷ tỷ có thể thử sắc Tử Lam thảo và Hổ Mục thảo để uống, có thể khiến chúng trở nên đầy đặn hơn nữa!”
Dương Hân choáng váng. Nàng hoàn toàn không ngờ Nhiếp Ly lại không có một chút xấu hổ hay ngượng ngùng nào, ngược lại còn bóp mấy cái. Lại nghe Nhiếp Ly nói vậy, Dương Hân sững sờ, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng. Nàng hoàn toàn chưa từng tiếp xúc thân mật với bất kỳ người đàn ông nào, sở dĩ để Nhiếp Ly sờ ngực là vì nàng xem hắn như một đứa trẻ mười ba tuổi, trong lòng hoàn toàn không có phòng bị.
Cứ như vậy, Dương Hân hoàn toàn quên mất tuổi của Nhiếp Ly, xem hắn như một người đàn ông trưởng thành ngang hàng với mình.
Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc cùng giọng nói non nớt của Nhiếp Ly, Dương Hân lại giật mình, Nhiếp Ly chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Loại ảo giác kỳ quái này khiến vẻ mặt Dương Hân có chút hoảng hốt.
Thấy Dương Hân ngây người, bàn tay đang đặt trên nơi đầy đặn kia của Nhiếp Ly liền nghịch ngợm véo nhẹ một cái rồi thu về.
“Ưm!” Dương Hân không khỏi rên khẽ một tiếng. Trong nháy mắt, toàn thân nàng như có một luồng điện chạy qua, khiến cả người giật nảy mình.
Dương Hân đột nhiên ý thức được sai lầm của mình, má ửng hồng như người say rượu. Nàng vội vàng đứng dậy, che giấu cảm giác kỳ dị trên cơ thể, giọng nói có chút run rẩy: “Tiểu đệ đệ, ngươi về nghỉ ngơi trước đi, chúng ta ngày mai lại nói chuyện!”
“Vâng, Dương Hân tỷ tỷ ngủ sớm nhé!” Nhiếp Ly nói bằng giọng non nớt, lộ ra nụ cười có chút tà khí, rồi bước ra khỏi phòng Dương Hân. Nữ nhân này dám đùa giỡn hắn như một cậu nhóc mười ba tuổi, kết quả lại bị hắn trêu ngược lại. Không thể không nói, xúc cảm đó quả thật không tệ chút nào.
Nhìn Nhiếp Ly đi ra ngoài, Dương Hân vẫn còn thất thần, tinh thần có chút hỗn loạn.
“Tên nhóc này thật sự chỉ mới mười ba tuổi sao?” Dương Hân có chút phát điên mà vò đầu, Nhiếp Ly rốt cuộc có phải cố ý hay không?
Trên bộ ngực vẫn còn ẩn ẩn truyền đến một tia đau nhói, nhưng vì sao trong lòng nàng lại có một cảm giác hưng phấn và kích thích khó tả, cảm giác này khiến trái tim Dương Hân như có mèo cào.
Một lúc lâu sau, Dương Hân thở ra một hơi, cuối cùng không nghĩ nữa: “Vẫn là nên đi tắm trước đã!”
Lớp áo lụa trắng nõn chậm rãi trượt xuống, Dương Hân từ từ đi đến thùng tắm chứa đầy nước ấm, đôi chân ngọc ngà chậm rãi bước vào, thân thể mềm mại không tì vết ngâm mình trong làn nước ấm. Hai tay nàng bất giác vuốt ve bộ ngực kiêu hãnh của mình, lúc này trong đầu nàng không tự chủ được hiện lên một bóng hình, là Nhiếp Ly.
“Mình đang nghĩ gì thế này, hắn nhỏ như vậy, mình còn lớn hơn hắn cả chục tuổi!” Dương Hân lắc đầu, muốn xua đi những tạp niệm trong đầu, thế nhưng bóng hình Nhiếp Ly vẫn cứ hiện lên. Nơi bị Nhiếp Ly véo qua dường như vẫn còn lưu lại một tia nóng bỏng.
Bàn tay phải của Dương Hân bất giác từ từ di chuyển xuống phía dưới, tiến đến giữa hai chân.
“A!” Một tiếng rên rỉ kéo dài đầy thỏa mãn và mê người vang lên, Dương Hân ngồi sụp xuống trong thùng tắm, làn da toàn thân nàng ửng lên một màu hồng nhàn nhạt.