Hiệp hội Luyện đan sư nhanh chóng cử vài Yêu Linh sư và võ giả cấp Hoàng Kim đến đóng quân tại Thiên Ngân thế gia, khiến việc phòng bị của gia tộc lập tức trở nên nghiêm ngặt. Các gia tộc xung quanh đều lấy làm khó hiểu, bởi Thiên Ngân thế gia trước nay vốn chỉ là một gia tộc không đáng kể, vậy mà lại được Hiệp hội Luyện đan sư để mắt tới.
Bọn họ vừa hâm mộ lại vừa ghen tị. Có Hiệp hội Luyện đan sư chống lưng, địa vị của Thiên Ngân thế gia lập tức được nâng lên một tầm cao mới.
Những gia tộc trước đây có quan hệ đối địch với Thiên Ngân thế gia thì hoảng loạn bất an, sợ bị trả thù. Còn những gia tộc từng bất hòa cũng vội vàng cử người đến làm thân.
Sức uy hiếp của Hiệp hội Luyện đan sư thật sự quá lớn. Huống hồ hiện tại, nhờ sức ảnh hưởng của các loại đan dược như Thối Hồn đan, Ngưng Hồn đan, thực lực của hiệp hội có thể phát triển gấp mấy lần. Ngay cả Phong Tuyết thế gia bây giờ cũng phải dựa dẫm vào họ, hy vọng có thể mua được đan dược!
Ngoại trừ Thần Thánh thế gia và Hắc Ám Công hội thần bí vẫn luôn ẩn mình, Nhiếp Ly không dám chủ quan. Sau khi giải quyết xong một vài chuyện trong gia tộc, hắn liền dốc lòng tu luyện.
Tuy đã đạt tới cấp Bạch Ngân và dung hợp với Ảnh Yêu linh, nhưng trong lòng Nhiếp Ly vẫn luôn có một cảm giác cấp bách mãnh liệt.
Ngoài việc tu luyện, Nhiếp Ly cũng không ngừng rèn luyện các loại chiến kỹ của Ảnh Yêu như Hư Hóa, Thần Hành, Đâm Lén, Cắt Yết Hầu, Ảnh Sát, đem tất cả tu luyện đến trình độ thuần thục.
Nếu lần này lại gặp phải Vân Hoa chấp sự, chỉ sợ hắn ta cũng không dễ dàng chạy thoát như vậy. Trong lúc Nhiếp Ly đang tu luyện, Dương Hân từ bên ngoài bước vào. Mấy ngày nay, mỗi khi đến gặp Nhiếp Ly, nàng lại nhớ tới chuyện hôm đó, hai má bất giác hơi nóng lên.
“Nhiếp Ly, sư phụ của ngươi có còn dạy cho ngươi các phương thuốc khác không? Ví dụ như Thanh Thần đan dùng để đối phó với yêu thú có năng lực mê hoặc, hay Giải Độc đan để chống lại yêu thú kịch độc…” Dương Hân ngồi xuống bên cạnh Nhiếp Ly một lúc, cuối cùng không nhịn được bèn hỏi.
Mấy ngày nay, dáng vẻ của Dương Hân luôn muốn nói lại thôi, rốt cuộc vẫn không kìm được mà mở lời.
“Nếu có phương thuốc mới, chúng ta có thể tiếp tục mở rộng sản xuất!” Dương Hân nói. Những loại đan dược trước đó đều có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với toàn bộ Thành Quang Huy. Vốn dĩ nàng nhận lời của Cổ Viêm đến gặp sư phụ của Nhiếp Ly, nhưng đợi mấy ngày rồi mà người đó vẫn không lộ diện, nàng cũng không dám đòi hỏi gì. Sư phụ của Nhiếp Ly là loại cao nhân thần long thấy đầu không thấy đuôi, đâu phải muốn gặp là gặp được.
“Đây là Dương tỷ tỷ tự mình hỏi, hay là Cổ Viêm hội trưởng muốn biết?” Nhiếp Ly nhìn Dương Hân, quyết định trêu chọc nữ nhân này một phen.
“Là Cổ Viêm hội trưởng muốn biết.”
“Thôi bỏ đi, Cổ Viêm hội trưởng thật không có thành ý, muốn cầu phương thuốc sao lại không tự mình đến.” Nhiếp Ly khép hờ mắt, mỉm cười nói.
“Cổ Viêm hội trưởng hiện tại vẫn đang không ngừng luyện chế đan dược, cho nên…” Dương Hân có chút xấu hổ, rồi đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, nàng nở một nụ cười quyến rũ, ghé vào tai Nhiếp Ly thì thầm: “Hảo đệ đệ, trong tay ngươi nhất định còn có phương thuốc khác đúng không? Nói cho tỷ tỷ đi? Bất kể ngươi muốn gì, tỷ tỷ đều đáp ứng ngươi!”
Nghe Dương Hân nói, Nhiếp Ly không khỏi cười khổ. Yêu tinh này rõ ràng là đang cố ý dụ dỗ hắn. Nhìn Dương Hân phong tình vạn chủng trước mắt, nếu hắn không đồng ý, không chừng nàng sẽ còn nghĩ ra chiêu trò gì nữa. Hắn vội vàng khoát tay: “Nếu Dương tỷ tỷ đã khẩn cầu như vậy, ta liền đưa thêm vài phương thuốc mới cho tỷ tỷ vậy!”
Nhiếp Ly lấy ra ba phương thuốc mới, bao gồm Ninh Thần đan, Linh Nguyên giải độc đan và Tửu Hỏa Kháng Hàn đan dùng để đối phó với yêu thú hệ Phong Tuyết.
Ngay cả Tửu Hỏa Kháng Hàn đan cũng có sao? Mắt Dương Hân không khỏi sáng lên. Trong Thánh Tổ sơn mạch, nhiều nhất chính là yêu thú hệ Phong Tuyết, Kháng Hàn đan là loại đan dược vô cùng hữu dụng, chỉ tiếc là nó đã thất truyền hơn một ngàn năm! Có Tửu Hỏa Kháng Hàn đan, Thành Quang Huy sẽ có thêm cơ hội chiến thắng khi đối đầu với yêu thú hệ Phong Tuyết!
“Tạm thời chỉ có ba loại này thôi. Ba loại đan dược này đều rất hữu dụng, nhất là Kháng Hàn đan, chắc hẳn Dương Hân tỷ tỷ cũng biết tác dụng của nó!” Nhiếp Ly nhìn Dương Hân nói. Trong tay hắn có ít nhất hơn ba mươi phương thuốc điều chế Kháng Hàn đan, nhưng sau khi cẩn thận xem xét, chỉ có nguyên liệu và phương pháp của Tửu Hỏa Kháng Hàn đan là có thể tìm thấy ở Thành Quang Huy. Các loại Kháng Hàn đan khác tuy hiệu quả mạnh hơn, nhưng dược liệu cần thiết lại không sinh trưởng ở đây nên không thể điều chế được.
“Cảm ơn Nhiếp Ly đệ đệ, ngươi chính là đại công thần của Thành Quang Huy! Nếu thành chủ biết chuyện này, ngài ấy nhất định sẽ ban cho ngươi tước vị!” Dương Hân kích động nói.
“Ta không có hứng thú với tước vị, vẫn mong Dương tỷ tỷ giúp ta giữ bí mật!” Nhiếp Ly thờ ơ khoát tay.
Dương Hân không khỏi kinh ngạc nhìn Nhiếp Ly, thật không biết sư phụ của hắn đã đào tạo ra một yêu nghiệt thế nào. Mới mười ba tuổi mà đã trầm ổn như vậy, ngay cả tước vị cũng hoàn toàn không để vào mắt. Dương Hân đành nói: “Nếu tiểu đệ đệ yêu cầu giữ bí mật, chúng ta tự nhiên sẽ không tiết lộ ra ngoài. Đương nhiên, lợi nhuận thu được, Hiệp hội Luyện đan sư chúng ta sẽ đúng hẹn giao cho ngươi!”
Nhiếp Ly khẽ gật đầu. Trong khoảng thời gian này, hắn đã thu được khoảng vài chục ức yêu linh tệ, tất cả đều được đổi thành yêu tinh tạp. Mỗi một tấm yêu tinh tạp tương đương với 10.000 yêu linh tệ, giúp tiết kiệm không gian lưu trữ rất nhiều, nhưng dù vậy, nhẫn không gian của Nhiếp Ly cũng sắp không còn chỗ chứa.
“Nếu có phương thuốc mới đừng quên nói cho tỷ tỷ nhé!” Dương Hân cười tủm tỉm, rồi đột nhiên nở một nụ cười đầy mê hoặc: “Tiểu đệ đệ thật sự không cần tỷ tỷ làm gì sao? Bất kể tiểu đệ đệ có yêu cầu gì, tỷ tỷ đều có thể đáp ứng ngươi đó!”
Dương Hân cúi người xuống, đôi gò bồng đảo gợi cảm càng thêm ẩn hiện. Vóc dáng quyến rũ cùng đôi chân thon dài, toàn thân nàng đều toát ra một sức hấp dẫn khó tả.
“Gần đây tỷ tỷ có nghe lời ngươi, đem Tử Lam thảo và Hổ Mục thảo sắc chung để uống đó! Ngươi xem tỷ tỷ có phải đã lớn hơn một chút không!” Ánh mắt Dương Hân mị hoặc như tơ.
Không thể không nói, Dương Hân quả thực là một nữ nhân đủ sức làm điên đảo chúng sinh. Nhiếp Ly tuy thỉnh thoảng trêu chọc nàng một chút, nhưng nội tâm vẫn rất bình tĩnh. Dù không có tu vi cường đại như kiếp trước, nhưng tâm cảnh của hắn vẫn còn đó.
Nhiếp Ly chớp mắt, trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô tội nhìn Dương Hân, hỏi: “Dương tỷ tỷ muốn làm gì vậy? Ta vẫn chỉ là một đứa trẻ mười ba tuổi, cái gì cũng không biết đâu!”
Nhìn khuôn mặt non nớt của Nhiếp Ly, mặt Dương Hân thoáng chốc đỏ bừng. Dù có ý trêu đùa, nàng vẫn xấu hổ cười nói: “Không có gì, ta về Hiệp hội Luyện đan sư trước đây!” Tuy trong lòng có một loại rung động khó tả, nhưng nghĩ lại tuổi của Nhiếp Ly, Dương Hân lại cảm thấy tội lỗi sâu sắc. Mình đang nghĩ cái gì vậy chứ? Nhiếp Ly chỉ là một đứa trẻ mà thôi!
Nhìn bóng lưng Dương Hân hoảng hốt rời đi, Nhiếp Ly không khỏi thấy có chút buồn cười, nhưng hắn nhanh chóng bình tĩnh lại và tiếp tục tu luyện.
Vài canh giờ sau, Nhiếp Hải và Nhiếp Ân từ bên ngoài đi tới. Thấy Nhiếp Ly đang tu luyện, họ đứng bên ngoài chờ đợi, giống như gia nhân đang đợi chủ nhân tỉnh giấc. Thân phận có chút không hợp, nhưng bọn họ cũng không dám nói gì.
Bây giờ Nhiếp Ly là nhân vật trọng yếu của Thiên Ngân thế gia, địa vị cao hơn bọn họ không biết bao nhiêu lần.
Nhiếp Ly mở mắt ra, cũng không đứng dậy, nhìn về phía Nhiếp Hải và Nhiếp Ân, hỏi: “Gia chủ, Đại trưởng lão, không biết hai vị tới tìm ta có chuyện gì?”
“Nhiếp Ly à!” Nhiếp Hải ha hả cười, hoàn toàn không còn vẻ uy nghiêm ngày trước, nói: “Hôm nay tới tìm ngươi, là muốn hỏi xem ngươi có hứng thú tham gia buổi đấu giá không!”
Nhiếp Hải nhận được lời mời từ Hồng Nguyệt thế gia, một trong những hào môn thế gia. Được Hồng Nguyệt thế gia mời, Nhiếp Hải tự nhiên cảm thấy vô cùng vinh dự. Mặc dù tình hình kinh tế của Thiên Ngân thế gia có chút eo hẹp, nhưng đã được mời thì ông nhất định sẽ tham dự.
Nhiếp Hải sở dĩ đến gọi Nhiếp Ly là muốn tạo mối quan hệ tốt với hắn. Có Hiệp hội Luyện đan sư chống lưng, địa vị của Nhiếp Ly trong gia tộc đã khác xưa. Vì sợ sẽ khó xử, ông cố ý kéo theo Nhiếp Ân, vì quan hệ giữa Nhiếp Ân và Nhiếp Ly coi như không tệ, có thể nói giúp vài lời.
“Trân phẩm trong buổi đấu giá sao?” Nhiếp Ly khẽ nhướng mày, nói: “Được, ta cũng đi!”
Nghe Nhiếp Ly đồng ý, Nhiếp Hải thở phào nhẹ nhõm, ông còn lo hắn sẽ từ chối.
“Nếu đã vậy, chúng ta cùng đi xe ngựa của ta!” Nhiếp Hải mỉm cười nói: “Xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi!”
Nhiếp Ly đứng dậy. Dù sao nơi đó cũng không xa, không cần chuẩn bị gì nhiều. Hắn đi theo Nhiếp Hải và Nhiếp Ân cùng lên xe ngựa. Xe ngựa chậm rãi khởi hành, theo sau là các Yêu Linh sư và võ giả cấp Hoàng Kim của Hiệp hội Luyện đan sư, tất cả đều đến để bảo vệ Nhiếp Ly.
Nhiếp Hải thầm đoán trong lòng, rốt cuộc Nhiếp Ly và Hiệp hội Luyện đan sư có quan hệ gì mà lại được họ coi trọng đến thế.
“Dương quản sự đã về hiệp hội rồi, trước khi đi nàng ấy còn cố ý dặn chúng ta phải đối xử tốt với ngươi. Xem ra Tiểu Ly và Dương quản sự quan hệ không tầm thường nhỉ!” Nhiếp Hải mỉm cười nói. Nhiếp Ly thản nhiên liếc nhìn Nhiếp Hải, không nói gì. Nhiếp Hải nhất thời lúng túng, ngượng ngùng cười cười, Nhiếp Ly hoàn toàn không nể mặt gia chủ của ông.
Nhiếp Ân ngồi bên cạnh cũng rất bất đắc dĩ. Nhiếp Ly thuộc chi nhánh của ông, trước đây ông có thể tùy ý răn dạy, nhưng bây giờ, ngay cả ông cũng hoàn toàn không hiểu rõ tình hình. Tính cách của Nhiếp Ly bây giờ khác hẳn trước đây, có chút lạnh lùng, khiến ông cũng không dám nói thêm gì.
Không khí trong xe ngựa trở nên ngượng ngập.
“Tiểu Ly à, lát nữa ở buổi đấu giá nếu thích thứ gì cứ nói cho ta biết, ta mua tặng ngươi!” Nhiếp Hải nói. Trân phẩm trong buổi đấu giá đều không đơn giản, ông đã chuẩn bị sẵn sàng, dù tốn nhiều tiền cũng phải mua một hai món đồ cho Nhiếp Ly, trẻ con vẫn tương đối dễ lấy lòng.
“Không cần đâu, thích thứ gì ta sẽ tự mua, ta có tiền!” Nhiếp Ly lắc đầu nói. Nếu nói về tiền bạc, cả Thiên Ngân thế gia cộng lại cũng không nhiều bằng hắn.
Nhiếp Ân ở bên cạnh cười nói: “Trân phẩm trong buổi đấu giá không hề đơn giản, loại tốt một chút cũng phải mấy ngàn yêu linh tệ, thậm chí vài vạn, chục vạn yêu linh tệ!”
“Như vậy là chiếm tiện nghi của người khác quá, ta không có hứng thú.” Nhiếp Ly thản nhiên nói.
Nghe Nhiếp Ly nói vậy, Nhiếp Hải và Nhiếp Ân sững sờ, nhìn nhau cười khổ. Xem ra bọn họ vẫn chưa hiểu rõ tình hình. Dương Hân hẳn đã cho Nhiếp Ly không ít tiền, nghĩ lại cũng phải, nếu đã cử cả cường giả cấp Hoàng Kim đến bảo vệ thì chắc chắn cũng sẽ cho hắn một ít tiền tiêu vặt.
Bọn họ chỉ cho rằng Nhiếp Ly có quan hệ tốt và được Dương Hân che chở, chứ đâu biết rằng mối quan hệ giữa hai người là hợp tác bình đẳng. Số tiền trong nhẫn không gian của Nhiếp Ly nào chỉ đơn giản là tiền tiêu vặt