Diệp Tử Vân dường như chợt nghĩ tới điều gì, bất giác kêu lên một tiếng.
“Nhiếp Ly, ngươi mau quay mặt đi!” Diệp Tử Vân mặt đỏ bừng, lo lắng giậm chân.
“Sao thế?” Nhiếp Ly chớp chớp mắt, lại nhìn thêm vài lần. Cảnh đẹp thế này đâu phải lúc nào cũng được chiêm ngưỡng, quay đi chẳng phải là quá thiệt thòi sao?
“Nhiếp Ly, ngươi còn như vậy nữa thì ta…” Diệp Tử Vân vừa giận vừa ngượng, vội vàng lấy một chiếc áo choàng từ nhẫn không gian khoác vội lên người. Giờ phút này, tâm trạng nàng rối bời. Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên nàng bị một chàng trai nhìn thấy trong bộ dạng này.
“Cũng đâu phải lần đầu tiên…” Nhiếp Ly lẩm bẩm, rồi mới chậm rãi xoay người lại, mỉm cười nói: “Ngươi cứ mặc y phục vào đi, ta không nhìn là được chứ gì!”
“Ngươi không được quay lại, nếu không ta… ta sẽ không bao giờ để ý đến ngươi nữa!” Diệp Tử Vân không biết phải nói gì hơn, đành dùng lời lẽ đó để uy hiếp.
Sau lưng Nhiếp Ly truyền đến tiếng sột soạt, trong đầu hắn bất giác hiện lên vô vàn hình ảnh tưởng tượng. Nhưng lần này, hắn quyết làm một chính nhân quân tử, không hề quay đầu lại. Dù sao thì hôm nay hắn cũng đã được lợi lắm rồi.
“Xong rồi, ngươi có thể quay lại.”
Nghe Diệp Tử Vân nói, Nhiếp Ly quay người lại. Lúc này, nàng đã vận một bộ y phục màu trắng xen tím. Mái tóc dài óng ả vẫn còn ướt, dính nhẹ lên bờ vai và vầng trán, toát lên một vẻ dịu dàng thanh nhã. Làn da nàng trắng nõn như lòng trắng trứng gà vừa bóc vỏ, đôi môi đỏ mọng càng làm nổi bật thêm vẻ đẹp ấy. Gò má nàng vẫn còn vương chút ửng hồng, đôi má lúm đồng tiền ẩn hiện hai bên. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Nhiếp Ly ngẩn ngơ, bất giác nuốt nước bọt.
“Nhiếp Ly, chuyện hôm nay ta nhớ kỹ, nhất định sẽ tìm ngươi tính sổ!” Diệp Tử Vân tức giận nhìn Nhiếp Ly, nhưng ngay cả dáng vẻ giận dỗi của nàng cũng đẹp đến nao lòng. Chẳng hiểu vì sao, khi bắt gặp ánh mắt ngây ngẩn của Nhiếp Ly, trong lòng nàng lại dấy lên những cảm xúc khác lạ khó tả.
“Ta lại muốn dùng nó để bù lại món nợ ân tình mà ngươi thiếu ta trước kia!” Nhiếp Ly mỉm cười nhìn Diệp Tử Vân, nói: “Đã nhìn thấy cả rồi, coi như chúng ta huề nhau nhé!”
“Không được! Đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Ân tình kia ta nhất định sẽ trả cho ngươi, nhưng chuyện này tuyệt đối không thể tính như vậy!” Diệp Tử Vân lập tức phản đối.
“Vậy thế này đi, hay là ta cũng cởi đồ cho ngươi nhìn lại, như vậy là huề nhé!” Nhiếp Ly vừa nói vừa làm bộ cởi y phục.
“Ai thèm nhìn ngươi!” Diệp Tử Vân giậm chân, vội vàng che mắt lại. Nàng thật sự bất lực, sao tên Nhiếp Ly này lại có thể nghĩ ra những trò vô lại như vậy chứ! Chỉ là không biết tại sao, trong lòng Diệp Tử Vân lại gợn lên những con sóng lăn tăn. Nàng là con gái của thành chủ, bình thường đến một người bạn cũng không có, chưa từng có ai dám trêu chọc nàng như vậy. Mọi người xung quanh đều giữ lễ nghĩa và nể sợ thân phận của nàng. Chỉ có Nhiếp Ly là ngoại lệ, hành động không chút kiêng dè của hắn khiến cuộc sống đơn điệu của nàng bỗng có thêm nhiều màu sắc hơn.
“Nếu ngươi không muốn thì thôi vậy.” Nhiếp Ly nhún vai, khóe miệng khẽ cong lên thành một nụ cười. Nhìn dáng vẻ đáng yêu của Diệp Tử Vân, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác ấm áp. Có thể trọng sinh trở về, được gặp lại nàng thật sự là điều quá đỗi tuyệt vời. Hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ để lỡ cơ hội mà ông trời đã ban cho mình!
Nhiếp Ly đảo mắt nhìn quanh, rồi đi thẳng về phía tiểu lâu của Diệp Tử Vân.
“Ngươi định làm gì?” Thấy hành động của Nhiếp Ly, Diệp Tử Vân lại lo lắng hỏi.
“Ta đã đến tận đây rồi, ngươi không mời ta vào tham quan phòng ngủ của mình một chút sao? Thật không lịch sự chút nào!” Nhiếp Ly cứ thế thản nhiên tiến về phía tiểu lâu.
Không lịch sự? Diệp Tử Vân quả thực muốn phát điên. Rốt cuộc là ai không lịch sự với ai? Không gõ cửa đã xông vào nơi ở của một cô gái, giờ lại còn đòi vào phòng ngủ của người ta tham quan?
“Nhiếp Ly, ngươi đứng lại cho ta!” Diệp Tử Vân lo lắng gọi, phòng ngủ của nàng sao có thể để hắn tùy tiện vào được.
Chỉ nghe một tiếng “vụt”, Nhiếp Ly đã lanh lẹ như một con chạch, luồn vào bên trong phòng ngủ của Diệp Tử Vân. Kiếp trước chưa từng được thấy qua phòng ngủ của nàng, trong lòng hắn vô cùng tò mò không biết nó trông như thế nào.
Bước vào phòng, một không gian được bài trí vô cùng tinh xảo hiện ra. Khắp nơi treo đầy các loại trang sức hình cánh hoa, rèm lụa màu hồng nhạt buông rủ, tỏa ra một mùi hương dễ chịu.
Nhiếp Ly tò mò nhìn quanh, rồi đi về phía tấm bình phong. Sau tấm bình phong là một thùng gỗ lớn, nước bên trong vẫn còn bốc hơi nóng. Đây hẳn là nơi Diệp Tử Vân vừa tắm xong trước khi ra ngoài tu luyện. Nghĩ đến cảnh nàng tắm trong thùng gỗ này, lòng Nhiếp Ly lại không khỏi rạo rực.
Diệp Tử Vân vội vã chạy vào.
“Nhiếp Ly, sao ngươi có thể tùy tiện xông vào phòng ngủ của con gái như vậy? Ngươi mau ra ngoài cho ta!” Diệp Tử Vân vừa xấu hổ vừa tức giận nói, nhưng đối mặt với một kẻ vô lại như Nhiếp Ly, nàng hoàn toàn không có cách nào.
“Không sao đâu, chỉ nhìn một chút thôi, cũng không thể mang thai được.” Nhiếp Ly hít một hơi thật sâu, không gian tràn ngập một mùi hương quen thuộc, chính là hương thơm trên người Diệp Tử Vân.
“Mang thai?” Diệp Tử Vân mở to mắt, vẻ mặt như bị sét đánh. Trong đầu tên Nhiếp Ly này rốt cuộc chứa thứ gì vậy? Nàng chỉ muốn bổ đầu hắn ra xem thử!
“Nước vẫn còn ấm, tốt quá. Ngươi ra ngoài đi, ta tắm một lát!” Nhiếp Ly thuần thục cởi bỏ y phục trong nháy mắt, rồi “phù” một tiếng nhảy vào thùng gỗ, khoan khoái rên lên một tiếng: “Thật thoải mái!”
“A! A! A!” Diệp Tử Vân gần như phát điên. Nhiếp Ly vừa đến đây đã tự nhiên như ở nhà mình. Kia là thùng nước tắm nàng vừa dùng xong, còn chưa kịp đổ đi, sao hắn có thể cứ thế nhảy vào được chứ?
Hơn nữa, Nhiếp Ly còn không chút xấu hổ mà cởi hết y phục ngay trước mặt nàng!
Diệp Tử Vân cảm thấy bất lực, nếu còn đứng ở đây, chẳng lẽ nàng phải nhìn Nhiếp Ly tắm sao? Nàng đành phải ngậm ngùi lui ra ngoài.
Tâm tư rối bời, nàng ngồi xuống một tảng đá, ngón tay thon dài không ngừng vò nát một cọng cỏ. Tuy bị Nhiếp Ly trêu chọc, nhưng trong lòng Diệp Tử Vân lại không hề cảm thấy khó chịu, một cảm xúc thật khó tả.
“Tên gia hỏa đáng ghét!” Diệp Tử Vân hậm hực nghĩ.
Có lẽ vì nàng đã quá cô đơn. Ở học viện không có bạn bè, mẫu thân lại qua đời sớm, còn phụ thân và gia gia thì luôn bận rộn công việc, rất ít khi gặp mặt nàng. Chính vì vậy, khi có người trêu chọc mình, nàng lại cảm thấy có chút vui vẻ. Dù Nhiếp Ly có hơi vô lại, nhưng nàng lại không thấy hắn đáng ghét chút nào. Nhiếp Ly vốn rất hiểu tính cách của Diệp Tử Vân, nên mới dám làm ra những hành động như vậy, bằng không hắn cũng không dại gì khiến nàng chán ghét mình.
Ngâm mình trong làn nước ấm áp còn vương lại hương thơm của Diệp Tử Vân, Nhiếp Ly bất giác mỉm cười. Nếu có thể cùng nàng tắm chung như đôi uyên ương, khung cảnh đó hẳn sẽ vô cùng tuyệt diệu. Nghĩ đến đây, tim hắn lại đập nhanh hơn vài phần. Nhưng hắn biết con đường phía trước còn rất dài, muốn đến được bước đó, hắn còn phải cố gắng nhiều hơn nữa.
Đúng lúc này, ngoài cửa sân truyền đến tiếng gõ cửa “cốc, cốc, cốc” dồn dập.
Nghe thấy âm thanh này, sắc mặt Diệp Tử Vân lập tức biến đổi. Tiếng gõ cửa này, rõ ràng là của phụ thân nàng!
Mà Nhiếp Ly… vẫn còn đang ở trong phòng!
Lúc này, Nhiếp Ly cũng nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, trong lòng thầm kêu không ổn. Khả năng lớn nhất chính là…! Vừa nghĩ đến vị nhạc phụ tương lai, Nhiếp Ly bất giác nhớ lại gương mặt đẫm lệ của ông khi kể về Diệp Tử Vân ở kiếp trước, hắn nhất thời cảm thấy đau đầu.