Virtus's Reader
Yêu Thần Ký

Chương 93: CHƯƠNG 93: GIẰNG CO

Kiếp trước Nhiếp Ly chưa từng gặp qua cha của Diệp Tử Vân, nhưng hắn biết nhạc phụ tương lai là người có ý chí sắt đá, tính tình cổ quái, cực kỳ khó đối phó. Điều này hắn biết được qua lời kể của Diệp Tử Vân, cha nàng vô cùng nghiêm khắc, mối quan hệ giữa hai cha con cũng không mấy hòa thuận.

Nếu bị nhạc phụ đại nhân phát hiện mình đang ở trần tắm rửa trong phòng ngủ của con gái ông ta... không biết ông ta sẽ làm gì!

Nhiếp Ly không còn giữ được vẻ thản nhiên nữa, hắn vội vàng mặc y phục vào, triệu hồi Ảnh Yêu rồi thi triển hư hóa để ẩn thân, lao ra ngoài.

Phải nhanh chóng tẩu thoát, bằng không sẽ không còn cơ hội. Thành chủ là một Yêu Linh Sư cấp Hắc Kim, một cường giả gần với cấp Truyền Kỳ nhất!

Lúc này, bên trong tiểu viện.

Một nam tử thân hình cường tráng, dáng đi oai vệ như rồng đi hổ bước đang tiến đến. Hắn khoác một thân trường bào màu xám, tóc buộc gọn sau đầu, khuôn mặt cương nghị toát lên vẻ lạnh lùng. Trên người hắn tỏa ra một luồng khí tức lạnh thấu xương, mang theo một loại khí chất uy nghiêm.

Diệp Tử Vân sợ đến ngây người, nàng hoàn toàn không ngờ phụ thân lại đột ngột tiến vào, nhất thời đầu óc trống rỗng. Nàng lo lắng, nếu phụ thân phát hiện Nhiếp Ly còn ở trong phòng thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

“Vân Nhi, sắc mặt con hình như không tốt, con không khỏe à?” Diệp Tông khẽ nhíu mày, trầm giọng hỏi.

“Không... không có.” Diệp Tử Vân vội vàng lắc đầu, trong lòng thấp thỏm không yên, không biết Nhiếp Ly trong phòng có biết phụ thân nàng đã đến hay không. Cầu trời đừng để người phát hiện! Nếu bị phát hiện, phụ thân nổi giận, Nhiếp Ly chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.

Trong thâm tâm, Diệp Tử Vân lại đang lo lắng cho sự an nguy của Nhiếp Ly.

Diệp Tông đột nhiên nhận ra điều gì đó khác thường, mày khẽ nhíu lại: “Nơi này, sao lại có khí tức của người khác?”

Nghe cha mình nói vậy, Diệp Tử Vân trong lòng kinh hãi. Phụ thân nàng là một Yêu Linh Sư cấp Hắc Kim, hơn nữa đã đạt tới đỉnh phong, chỉ cách cấp Truyền Kỳ một bước chân, linh cảm của người vô cùng nhạy bén.

“Sao có thể chứ? Nơi này chỉ có một mình con thôi mà!” Diệp Tử Vân vội vàng xua tay, giọng có vài phần bối rối.

Diệp Tông lạnh lùng liếc nhìn Diệp Tử Vân, hắn thừa sức nhìn ra nàng đang nói dối. Nơi này không những có khí tức của người khác, mà còn là khí tức của một nam nhân. Diệp Tông hừ lạnh một tiếng, một luồng linh hồn lực hùng hậu bao trùm khắp tòa biệt viện.

Lúc này, Nhiếp Ly đang chuẩn bị rời đi từ phía sau biệt viện thì cảm nhận được luồng linh hồn lực cường đại từ trên trời giáng xuống, hắn nhất thời không dám manh động. Quả nhiên sợ gì đến nấy. Hắn liền thu liễm khí tức, dồn toàn bộ linh hồn lực, hoàn toàn dung nhập vào Ảnh Yêu. Linh hồn lực của Diệp Tông chậm rãi quét qua, sau một thoáng, liền tập trung vào nơi Nhiếp Ly đang ẩn náu.

Nhiếp Ly thầm kêu khổ, suy cho cùng hắn mới tu luyện không bao lâu, linh hồn lực chỉ mới đạt Bạch Ngân nhị tinh. Nếu có thể đạt tới cấp Hoàng Kim, lại thi triển hư hóa của Ảnh Yêu thì tuyệt đối sẽ không bị phát hiện. Nhưng hiện tại, Diệp Tông chắc chắn đã phát hiện ra vị trí của hắn.

“Là hư hóa chiến kỹ, không ngờ tu vi cũng không thấp, không phải hạng vô danh tiểu tốt!” Diệp Tông hừ lạnh một tiếng. Hắn kiến thức rộng rãi, đối với hư hóa chiến kỹ vẫn có chút hiểu biết. Từng luồng linh hồn lực mạnh mẽ hóa thành những sợi dây thừng vô hình, trói chặt rồi nhấc bổng Nhiếp Ly lên.

Bị linh hồn lực vô cùng cường đại áp chế, chiến kỹ hư hóa mất đi hiệu lực, thân hình Nhiếp Ly chậm rãi hiện ra.

Oanh!

Diệp Tông dùng linh hồn lực ném mạnh Nhiếp Ly xuống đất, khiến mặt đất nứt toác. “Khụ khụ!” Nhiếp Ly lập tức hộc ra một ngụm máu tươi, thân thể bị thương, lục phủ ngũ tạng đều bị chấn động. Bất quá, Diệp Tông rõ ràng đã hạ thủ lưu tình, bằng không với thực lực của hắn, một kích là có thể đoạt mạng Nhiếp Ly.

“Nhiếp Ly, ngươi có sao không?” Thấy vậy, Diệp Tử Vân nhất thời lo lắng, chạy đến bên cạnh đỡ lấy Nhiếp Ly, cau mày phẫn nộ nhìn Diệp Tông: “Phụ thân, sao người lại vô cớ đả thương bằng hữu của con?”

“Bằng hữu?” Diệp Tông hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn Diệp Tử Vân: “Ngươi giải thích cho ta, rốt cuộc là thế nào?” “Ta là Nhiếp Ly, bái kiến Thành chủ đại nhân!” Nhiếp Ly vận chuyển linh hồn lực, tự chữa trị một chút, rồi hướng Diệp Tông hơi chắp tay nói. Dù sao đi nữa, đối phương cũng là phụ thân của Diệp Tử Vân, là nhạc phụ tương lai, tuy rằng lần đầu gặp mặt trong tình huống này thật sự có chút xấu hổ.

“Nhiếp Ly? Ta có nghe về ngươi, ngươi chính là tiểu tử được gọi vào Phủ Thành chủ? Khai mau, ngươi và tiểu nữ đã làm gì trong đó?” Diệp Tông lạnh lùng nhìn Nhiếp Ly. Nhiếp Ly chỉ mặc một chiếc quần, nửa thân trên vẫn để trần. Ánh mắt hắn âm trầm quét qua Nhiếp Ly, rồi lại nhìn về phía Diệp Tử Vân.

“Đương nhiên là đến nói chuyện, ta và Tử Vân là bạn học, biết nàng ở đây nên đến đây thăm nàng.” Nhiếp Ly cười khổ nói.

“Nói chuyện? Nói chuyện cũng cần cởi y phục sao?” Diệp Tông giận dữ hừ một tiếng, dùng linh hồn lực lại một lần nữa oanh kích vào ngực Nhiếp Ly, rồi nhìn về phía Diệp Tử Vân, sắc mặt u ám nói: “Tử Vân, ta rất thất vọng về con! Không ngờ con có thể làm ra chuyện bại hoại thanh danh như vậy!”

Nghe Diệp Tông nói, thân thể Diệp Tử Vân khẽ run lên, hốc mắt đỏ hoe, vẻ mặt đầy cô đơn.

Nhìn thấy bộ dạng của Diệp Tử Vân, Nhiếp Ly ngẩng đầu nhìn Diệp Tông, nói: “Xin bá phụ đừng hiểu lầm, ta và Tử Vân vẫn chưa có gì cả. Nếu có vấn đề gì, tất cả đều là lỗi của ta, Tử Vân hoàn toàn vô can!”

Nghe Nhiếp Ly nói, Diệp Tông giận đến râu tóc dựng ngược, từng bước tiến về phía hắn. Cát đá trong toàn bộ biệt viện bay lên tung tóe. Cơn thịnh nộ của một Yêu Linh Sư cấp Hắc Kim vô cùng đáng sợ, cả Nhiếp Ly và Diệp Tử Vân đều cảm nhận được một luồng khí tức kinh khủng đang áp bức. “Tất cả tội là do ngươi? Ngươi cũng có chút khí phách đấy. Làm ô nhục thanh danh Phong Tuyết thế gia ta, ngươi đừng mong sống sót.” Diệp Tông vung tay phải, một luồng linh hồn lực mạnh mẽ như thủy triều ập về phía Nhiếp Ly.

Nhiếp Ly sắc mặt khẽ biến, hắn vốn cho rằng Diệp Tông cùng lắm chỉ giam hắn lại, dùng hình phạt tra tấn là hết mức, không ngờ ông ta lại muốn hạ sát thủ. Với thực lực hiện tại, hắn căn bản không thể chống lại một Yêu Linh Sư cấp Hắc Kim. Nhiếp Ly trong lòng thầm hối hận, nếu tu vi tăng thêm một bậc, đạt tới cấp Hoàng Kim, ít nhất cũng có thể đánh một trận!

Nếu phải chết ở đây thì thật không đáng!

Cả Thành Quang Huy còn đang chờ hắn cứu vớt!

Oanh!

Linh hồn lực chấn động, Nhiếp Ly hộc máu bay ngược về phía sau, đập mạnh vào tường rồi rơi xuống đất. “Chỉ bằng chút thực lực ấy mà cũng dám làm càn trong Phủ Thành chủ?” Diệp Tông giơ chân phải định đạp tới, một đợt linh hồn lực mãnh liệt khác lại dâng lên.

“Phụ thân, đừng!” Diệp Tử Vân nước mắt lăn dài trên má, lao đến chắn trước người Nhiếp Ly. Theo linh hồn lực khởi động, hư ảnh Phong Tuyết Nữ Hoàng xuất hiện trên đỉnh đầu nàng, gió tuyết gào thét ngập trời, tức thì ngưng tụ thành nhiều lớp tường băng dày đặc trước mặt.

Oanh!

Từng lớp tường băng vỡ tan tành dưới luồng linh hồn lực của Diệp Tông.

Thực lực chênh lệch quá lớn, Diệp Tông thậm chí không cần triệu hồi yêu linh cũng có thể dễ dàng đánh bại Nhiếp Ly và Diệp Tử Vân đang trong trạng thái dung hợp yêu linh.

“Là dung hợp yêu linh Phong Tuyết Nữ Hoàng, còn dám chống lại cả cha mình, giỏi lắm! Tránh ra!” Diệp Tông ánh mắt băng lãnh nhìn chằm chằm Diệp Tử Vân.

Toàn thân Diệp Tông tỏa ra một luồng khí tức cuồng bạo đáng sợ.

Luồng khí tức này, Diệp Tử Vân cảm thấy vô cùng xa lạ. Nàng khóc nói: “Phụ thân đại nhân, van xin người, hãy bỏ qua cho Nhiếp Ly đi! Chỉ cần người bỏ qua cho Nhiếp Ly, con nguyện ý nhận mọi sự trừng phạt.”

Nhìn Diệp Tông không chút lưu tình, Nhiếp Ly lau vết máu trên khóe miệng, chậm rãi đứng dậy. Từng luồng linh hồn lực bắt đầu xoay quanh thân thể hắn, rồi ngưng tụ thành một đôi cánh khổng lồ sau lưng. Đây là sự biến hóa của hồn lực, nhưng đôi cánh này còn lớn hơn đôi cánh của Tiêu Ngưng Nhi hóa ra gấp mấy lần. Hơn nữa, đó là ba cặp cánh, sáu chiếc cánh đối xứng sau lưng đang chậm rãi vỗ nhẹ. Một luồng sức mạnh bàng bạc dâng lên, đối chọi lại với linh hồn lực của Diệp Tông.

“Ta không động thủ, là vì ngài là cha của Tử Vân, chứ không phải ta sợ ngài...” Từng lời lạnh như băng tuyết chậm rãi thốt ra từ miệng Nhiếp Ly, ánh mắt sắc bén tựa đao kiếm. Lúc này, Nhiếp Ly lơ lửng giữa không trung, uy nghiêm tựa một vị Thiên Thần, ánh mắt toát ra khí tức kinh người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!