## Chương 138: Dưa Lưới
Cùng với sự tiếp cận của Wise, Morning Star cũng đã chú ý tới anh.
Độ Hảo Cảm của Morning Star tăng 10 điểm, Độ Hảo Cảm hiện tại 30 điểm, nhận được 500 Điểm Cảm Xúc, Điểm Cảm Xúc hiện tại 14500 điểm.
_“Ây da, xin lỗi, tôi vừa nãy đang mải nghĩ về ủy thác cần phân bổ, cậu chính là người mới lần này đúng không? Là một cậu em trai vô cùng đẹp trai đấy, đúng rồi, cậu có thể gọi tôi là Morning Star.”_
Morning Star mang theo nụ cười nói, đồng thời ra hiệu cho Wise ngồi xuống trước, thoạt nhìn giống như một người chị gái hàng xóm dịu dàng, nhưng điều Wise để ý lúc này lại là.
_“Trông tôi nhỏ tuổi đến thế sao?”_
_“Hửm? Ngại quá, vậy xin hỏi tôi nên xưng hô với cậu như thế nào đây?”_
Xem ra cũng giống như phần lớn con trai, là kiểu người không thích bị coi là trẻ con nhỉ.
Morning Star nghĩ thầm trong lòng như vậy, mà Wise sau khi chú ý tới điểm này, thì có chút bất đắc dĩ, xem ra là bị hiểu lầm rồi.
_“Cô có thể gọi tôi là Wise.”_
_“Wise? Một cái tên rất hay đấy, Wise~, trước khi giao ủy thác cho cậu, tôi có thể hỏi một chút, tại sao cậu lại muốn làm Proxy không? Đây chỉ là xuất phát từ sự tò mò của cá nhân tôi, cho dù không trả lời cũng không sao.”_
Morning Star dường như sợ Wise hiểu lầm, thế là sau khi hỏi xong còn bổ sung thêm một câu giải thích, nhưng người sau đối với việc này cũng không để ý.
_“Một mặt là vì thích làm Proxy, mặt khác thì là có lý do bắt buộc phải làm.”_
_“Vậy sao? Một câu trả lời rất thú vị đấy.”_
Morning Star cảm thấy có chút bất ngờ, suy cho cùng câu trả lời của những Proxy mới khác, hoặc là cảm thấy có thể kiếm được rất nhiều Denny, hoặc là cảm thấy rất ngầu.
Mà câu trả lời giống như Wise quả thực là lần đầu tiên nghe thấy, mặc dù cô sẽ theo thói quen ghi nhớ lại từng Proxy đã nhận ủy thác từ chỗ mình.
Nhưng phát ngôn của Wise lại khiến Morning Star khắc sâu thêm ấn tượng về anh.
_“Được rồi, vậy không nói nhiều nữa, tôi cũng biết những Proxy mới như cậu mong đợi nhất chính là ủy thác, tôi đã cố ý chọn ra vài cái phù hợp với người mới.”_
Morning Star nói rồi liền giới thiệu về mấy ủy thác mà mình mang tới, mà sau khi nghe xong, Wise không chút do dự chọn lấy cái có phí ủy thác cao nhất trong số đó.
Nguyên nhân không có gì khác, chính là vì đều quá đơn giản rồi, cho nên chọn một cái có phí ủy thác khá cao.
Mà Morning Star rõ ràng không biết điều này, cho nên sau khi nhìn thấy anh chọn ủy thác, lập tức lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
_“Ây da, Wise, cậu đừng chỉ nhìn vào phí ủy thác cao hay thấp, ủy thác này rất có độ khó đấy, trước đây cũng có mấy Proxy mới giống như cậu, cuối cùng đều thất bại rồi.”_
Morning Star thiện ý nhắc nhở, cô cũng biết những người mới trẻ tuổi như Wise nói chung đều thích thử thách độ khó, thường thường đều phải chịu thiệt thòi một hai lần mới tỉnh ngộ.
_“Hiểu rồi, nhưng xin hãy để tôi thử xem sao, cô Morning Star.”_
Nghe thấy Wise khăng khăng như vậy, Morning Star cũng chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu, suy cho cùng là người mới mà, có sự nhiệt tình như vậy cũng rất bình thường.
Mà nhìn thấy dáng vẻ tự tin đó của Wise, Morning Star không khỏi có chút kinh ngạc, bởi vì những Proxy mới khác sau khi nhìn thấy ủy thác này ít nhiều đều sẽ có chút căng thẳng.
Nhưng đối phương lại không hề thấy có cảm xúc này, thấy vậy cô không khỏi có chút mong đợi, lẽ nào Wise thực sự có thể hoàn thành ủy thác này?
Độ Hảo Cảm của Morning Star tăng 10 điểm, Độ Hảo Cảm hiện tại 40 điểm, nhận được 500 Điểm Cảm Xúc, Điểm Cảm Xúc hiện tại 15000 điểm.
_“Được rồi, vậy ủy thác này giao cho cậu, nhưng ngàn vạn lần phải nhớ kỹ, đừng miễn cưỡng, nếu có nguy hiểm, thì trực tiếp từ bỏ ủy thác, tính mạng của bản thân mới là quan trọng nhất.”_
Morning Star kiên nhẫn dặn dò một tràng dài, thấy Wise đồng ý, lúc này mới dừng lại, mặc dù phần lớn người mới đều sẽ không nghe, nhưng nói một chút chung quy vẫn tốt hơn.
Cô không hề biết Wise không cần phải giống như những Proxy bình thường tiến vào Hollow, cho nên sẽ lo lắng cũng là bình thường.
Sau khi bàn giao xong ủy thác, Wise liền rời đi trước một bước, còn Morning Star thì vẫn ngồi đó uống nốt nửa cốc cà phê còn lại.
Wise sau khi rời đi nhìn ủy thác trong tay, dường như đã rất lâu rồi không nhận ủy thác đơn giản như vậy, suy cho cùng trước đây cho dù là tài khoản phụ mới lập, cũng là ủy thác do Shepherd giới thiệu.
Sau đó Wise cất kỹ ủy thác, rồi tiện đường đi đến cửa hàng tạp hóa 141, chuẩn bị mua chút đồ.
_“Hửm? Dưa lưới mới về? Hơn nữa lại vừa hay đang giảm giá, nhìn vẻ ngoài khá ngon đấy, còn lại hai quả, vậy thì mua hết đi.”_
Sau khi mua đồ xong, Wise liền tiếp tục đi trên đường về nhà, nhưng kể từ lúc ra khỏi siêu thị, anh liền cảm giác dường như có người vẫn luôn đi theo mình.
Đây không phải là ảo giác, mà là thật, dựa vào thính lực của anh lờ mờ còn có thể nghe thấy tiếng gót giày chạm đất ở phía sau.
Đột nhiên ngoảnh phắt đầu lại, Wise lập tức chú ý tới cách đó không xa phía sau có một cái bóng nhanh chóng lóe vào con hẻm nhỏ bên cạnh.
Mặc dù tốc độ của đối phương rất nhanh, nhưng chủ yếu vẫn là nhìn rõ được dáng vẻ của đối phương, còn có đôi tai không cẩn thận lộ ra khi đối phương trốn ở trước sau.
_“Cô Miyabi? Sao cô lại ở đây?”_
Nghe thấy giọng nói của Wise, đôi tai không cẩn thận lộ ra đó rõ ràng đã run rẩy một chút, chỉ là không hề đưa ra phản hồi.
Wise thấy vậy không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, sau đó cố ý nói.
_“Ây da, lẽ nào là mình nhìn nhầm rồi sao? Thôi được rồi, vậy về nhà trước đã.”_
Mặc dù ngoài miệng nói vậy, nhưng Wise lại sải bước, bước chân từ nặng đến nhẹ đi về phía con hẻm nhỏ mà Hoshimi Miyabi đang trốn.
Mà quả nhiên, Hoshimi Miyabi ở bên này sau khi nghe Wise nói vậy, lập tức lặng lẽ thò đầu ra, lại phát hiện trên đường đã không còn bóng dáng của Wise nữa.
Trong đôi mắt ngây ngốc đáng yêu lộ ra chút nghi hoặc, nhưng đúng lúc này, cô lại đột nhiên cảm thấy trên chóp tai mình dường như có chút hơi nóng lướt qua.
Trong nháy mắt cơ thể cô lập tức căng cứng, đôi tai đầy lông lá cũng dựng đứng lên, tình cờ lại dán ngay vào mặt Wise đang cúi người quan sát cô.
_“Là, là anh...”_
Hoshimi Miyabi sau khi kéo giãn khoảng cách ra vài thân người, cũng đã nhìn rõ diện mạo của Wise.
_“Ừm, là tôi, chỉ là tại sao cô Miyabi lại đi theo tôi vậy?”_
Lẽ nào là thân phận của mình bị bại lộ rồi? Không thể nào chứ?
Wise nghĩ thầm trong lòng như vậy, mà Hoshimi Miyabi ở phía đối diện không hề trả lời ngay lập tức, mà hai mắt nhìn chằm chằm vào hai quả dưa lưới anh đang xách trên tay.
_“Ờm, cô Miyabi đang nhìn cái này sao?”_
_“Không phải...”_
Hoshimi Miyabi lên tiếng phủ nhận, mà Wise thì thử xách xách quả dưa lưới trong tay, mà ánh mắt của Hoshimi Miyabi ở phía đối diện cũng đung đưa lên xuống theo động tác tay của anh.
Quả nhiên là vì dưa lưới đúng không?
Dường như nhận ra biểu hiện của mình quá rõ ràng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoshimi Miyabi hơi đỏ lên, sau đó cũng không định giả vờ nữa.
_“Ừm, bởi vì nghe nói cửa hàng tạp hóa bên này mới lên kệ dưa lưới mới, tôi sau khi biết tin đã cố ý chạy tới mua, nhưng lúc đến nơi hai quả cuối cùng vừa hay đã bị người ta mua mất rồi, ngay trước mắt tôi.”_
Hoshimi Miyabi cố ý nhấn mạnh câu cuối cùng.