Virtus's Reader
Zenless Zone Zero: Tôi Làm Mị Ma Tại Phố Sáu

Chương 139: Wise: Cô Miyabi, Đừng Kéo Quần Tôi, Bị Cô Kéo Rách Hết Rồi!

## Chương 139: Wise: Cô Miyabi, Đừng Kéo Quần Tôi, Bị Cô Kéo Rách Hết Rồi!

Nhìn ánh mắt không hề che giấu chút nào đó của Hoshimi Miyabi, cùng với cảm giác hụt hẫng sinh ra do vuột mất dưa lưới khiến đôi tai của cô đều rủ xuống.

Thấy vậy Wise mạc danh kỳ diệu có chút cảm giác tội lỗi, anh sao có thể không biết hai quả dưa lưới cuối cùng trong miệng đối phương chính là hai quả trên tay mình chứ.

_“Bởi vì thấy còn lại hai quả cuối cùng, hơn nữa lại đang giảm giá, nên tôi đã mua hết, hay là cô Miyabi chọn một quả đi, cứ coi như là tôi tặng cô, thế nào?”_

Mà sau khi nghe lời Wise nói, Hoshimi Miyabi ở phía đối diện có thể thấy rõ bằng mắt thường là rất vui vẻ, thậm chí ngay cả đôi tai vốn đang rủ xuống cũng dựng đứng lên.

Nhưng rất nhanh cô lại như nghĩ tới điều gì đó, lại một lần nữa có chút không cam lòng rủ tai xuống.

_“Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng gia quy của gia tộc Hoshimi, không được tùy tiện nhận quà người khác tặng, hơn nữa nếu Yanagi mà biết, chắc chắn cũng sẽ... Ưm!”_

Hoshimi Miyabi nói được một nửa dường như đã cảm nhận được điều gì đó, đồng thời hơi trợn to mắt, nhanh chóng đưa ra phản ứng.

Đưa bàn tay nhỏ bé trắng trẻo ra nắm lấy cánh tay Wise, sau đó nhân lúc anh vẫn chưa kịp phản ứng, kéo anh vào trong con hẻm nhỏ.

Sau đó Wise vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền nhìn thấy Hoshimi Miyabi trực tiếp dựa vào tường, ngồi xổm xuống trước mặt mình.

_“Cô Miyabi, cô làm gì vậy?”_

_“Suỵt!”_

Hoshimi Miyabi đặt một ngón tay lên trước môi, ra hiệu cho anh đừng tiếp tục nói nữa, mà Wise cũng rất nhanh đã hiểu ra tại sao người trước lại làm như vậy.

_“Hửm? Bóng lưng này, cậu là cậu điều tra viên trước đó sao?”_

Sau khi nghe thấy giọng nói này, Wise cũng quay đầu nhìn sang, chỉ thấy một ngự tỷ xinh đẹp tóc hồng, đang đi về phía con hẻm nhỏ bên này.

_“A, là cô Yanagi, không ngờ lại có thể gặp ở đây.”_

Để phòng ngừa bị hiểu lầm, Wise vừa nói vừa định xoay người lại, không hề chú ý tới, lúc này Hoshimi Miyabi đang lo lắng mình bị phát hiện đang dùng một tay túm lấy quần của anh.

Mặc dù là người sau vô ý làm vậy, nhưng lực lượng sử dụng lại không hề nhỏ chút nào, do đó cũng đã gây ra...

Xoẹt!

Chỉ nghe thấy một trận âm thanh nhỏ bé, giống như tiếng vải vóc bị xé rách, rất nhỏ nhưng hai người lại đều nghe thấy rõ mồn một.

Wise lập tức biến sắc mặt, kéo theo Hoshimi Miyabi trước mặt anh cũng hơi đỏ mặt, từ từ quay mặt sang một bên, không đi nhìn ngó.

Muốn thu lại bàn tay đang túm quần Wise của mình, nhưng lại cảm thấy dường như chỉ cần mình thu tay lại, cái quần đó sẽ tụt xuống.

Độ Hảo Cảm của Hoshimi Miyabi tăng 5 điểm, Độ Hảo Cảm hiện tại 30 điểm, nhận được 500 Điểm Cảm Xúc, Điểm Cảm Xúc hiện tại 15500 điểm.

Mặc dù ngoài ý muốn nâng cao Độ Hảo Cảm của Miyabi, nhưng lần này Wise hoàn toàn không dám xoay người đi đối mặt với Tsukishiro Yanagi nữa, suy cho cùng làm vậy sẽ bị coi là lưu manh đúng không?

Cũng không biết nên trách chất lượng quần quá kém, hay là lực tay của Miyabi quá lớn, nhưng bây giờ nghĩ những thứ này đã không kịp nữa rồi, bởi vì Tsukishiro Yanagi đã đi tới.

_“Nếu không nhớ nhầm thì, cậu chắc là tên Wise nhỉ? Dạo này thường xuyên nghe Soukaku nhắc tới cậu, con bé dường như thường xuyên đến nhà cậu ăn chực, không gây rắc rối cho cậu chứ?”_

_“A, không đâu, Soukaku luôn rất ngoan ngoãn, em ấy còn nói cô Yanagi từng dạy bảo em ấy phải biết ơn báo đáp, cho nên thường xuyên giúp đỡ lúc tôi nấu ăn.”_

Mặc dù lần nào cũng sẽ ăn vụng lúc tôi nấu ăn thì có.

Wise nghĩ thầm trong lòng như vậy, nhưng đối mặt với Tsukishiro Yanagi, anh không định nói ra những chuyện này, giống như một số giáo viên sẵn sàng kể cho phụ huynh nghe về mặt ngoan ngoãn hiểu chuyện của đứa trẻ hơn vậy.

Nhưng rõ ràng Tsukishiro Yanagi vô cùng hiểu rõ về Soukaku, tự nhiên biết những lời Wise nói không hoàn toàn là sự thật, nhưng Độ Hảo Cảm vẫn tăng lên 5 điểm.

Độ Hảo Cảm của Tsukishiro Yanagi đối với Wise lúc này đã đạt tới 60 điểm, trong đó có không ít là vì nguyên nhân của Soukaku.

_“Vậy thì tốt, đứa trẻ Soukaku này luôn rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện, chỉ là hơi tham ăn một chút, vô cùng cảm ơn Wise cậu đã chăm sóc cho con bé, nếu không phiền, hôm khác đến nhà tôi ăn bữa cơm, thế nào?”_

_“Được chứ, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh, nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô Yanagi đến đây chắc không chỉ vì chuyện này đâu nhỉ?”_

Wise lo lắng Tsukishiro Yanagi chú ý tới tư thế kỳ lạ luôn quay lưng về phía cô của mình, cho nên vội vàng chuyển chủ đề, mà người sau nghe thấy lời này rõ ràng cũng đã trúng kế.

_“Ừm, thực ra tôi đến đây chủ yếu là để tìm Trưởng phòng.”_

_“Ồ, là cô Miyabi đúng không?”_

Wise vừa nói vừa cúi đầu liếc nhìn Hoshimi Miyabi trước người, người sau sau khi nghe thấy hai người nhắc tới cô, dường như đã nghĩ tới điều gì đó, lập tức bộc lộ ra vẻ mặt kháng cự.

Mà Tsukishiro Yanagi lúc này cũng chưa chú ý tới điểm này, cũng không biết là do sự chú ý bị chuyển dời, hay là vừa hay thị lực kém đi.

_“Đúng vậy, Trưởng phòng Miyabi luôn rất kháng cự với buổi báo cáo công việc, hôm nay sau khi để lại trên bàn một tờ giấy viết dòng chữ ‘Tôi phải đi tiến hành cuộc tu hành không tham gia buổi báo cáo công việc’, thì đã không thấy bóng dáng đâu nữa.”_

Tsukishiro Yanagi nói đến đây bất đắc dĩ thở dài một hơi.

_“Nhưng tôi đã không chỉ một lần nói với Trưởng phòng rồi, cuộc tu hành như vậy sẽ chỉ đổi lấy việc bị trừ lương và viết bản kiểm điểm mà thôi.”_

Nhìn dáng vẻ mệt mỏi như vậy của Tsukishiro Yanagi, Wise không khỏi nảy sinh suy nghĩ, hay là bán đứng cô Miyabi đáng yêu của chúng ta nhỉ?

Sau đó quay đầu lại liền nhìn thấy Hoshimi Miyabi đang dựng đứng đôi tai, một đôi mắt màu đỏ như hồng ngọc, đang mang theo vẻ mặt cầu xin nhìn anh.

Trong nháy mắt Wise phảng phất như trái tim mình bị một mũi tên bắn trúng mạnh mẽ, lập tức liền từ bỏ suy nghĩ vạch trần con hồ ly nhỏ.

Hết cách rồi, bất kỳ ai cũng không thể kháng cự lại những sự vật đáng yêu, cho dù anh sở hữu thiên phú Thiren Hunter này cũng không được.

Xin lỗi nhé, cô Yanagi, ai bảo cô Miyabi thực sự quá đáng yêu chứ?

_“Nhắc mới nhớ tôi hình như có nhìn thấy bóng dáng của cô Miyabi ở cửa hàng tạp hóa bên kia đấy.”_

_“Thật sao? Vậy thì tốt quá, vô cùng cảm ơn sự giúp đỡ của cậu, tôi còn phải đi tìm Trưởng phòng, xin phép đi trước một bước.”_

Tsukishiro Yanagi nói xong câu này liền vội vã rời đi, mà không lâu sau khi cô rời đi, Hoshimi Miyabi cũng đứng dậy.

Cô cầm thanh thái đao trên tay, sắc mặt hơi đỏ bừng và quay người sang một bên, không dám nhìn thẳng vào Wise đang dùng tay xách quần bên cạnh, sau đó chậm rãi thốt ra một câu.

_“Cảm ơn, ân tình hôm nay tôi ghi nhớ rồi, ngày sau gia tộc Hoshimi nhất định sẽ hậu tạ.”_

Độ Hảo Cảm của Hoshimi Miyabi tăng 10 điểm, Độ Hảo Cảm hiện tại 40 điểm, nhận được 200 Điểm Cảm Xúc, Điểm Cảm Xúc hiện tại 15700 điểm.

_“Không có gì...”_

So với những thứ đó bây giờ tôi càng muốn có một chiếc quần nguyên vẹn hơn, nếu không bộ dạng này làm sao mà về đây?

Vì chiếc quần bị rách, Wise không thể không dùng tay xách quần, tuy nhiên như vậy thì những thức ăn và dưa lưới mua về sẽ không cầm được nữa.

Nếu không thì bỏ vào trong không gian lưu trữ, nhưng trước mắt Hoshimi Miyabi vẫn còn ở đây, trước đó cũng là vì đối phương luôn đi theo, anh mới không tiện bỏ đồ vào trong.

Mà Hoshimi Miyabi ở bên này dường như cũng nhìn ra sự khó xử của anh, chớp chớp mắt, sau đó lên tiếng đề nghị.

_“Cần tôi cầm giúp anh không?”_

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!