## 第244章 老师 哲先生,你知道吗?艾莲似乎有喜欢的人了。
Chương 244: Cô Giáo: Anh Wise Này, Anh Có Biết Không? Ellen Hình Như Đã Có Người Trong Lòng Rồi.
Tuy nhiên, sau khi nghe lời Mona nói, Ellen lại rơi vào im lặng, những người còn lại nhận ra điều này cũng ý thức được có gì đó không ổn.
Họ làm sao biết được ngay trên đường vào trường, Ellen đã dùng tay sờ thử đôi tai cáo trên đầu Wise, cảm giác rất chân thực, hơn nữa anh còn có cảm giác. Dù nghĩ thế nào cũng không giống một món phụ kiện bình thường, thế nên Ellen đã hỏi thử, và anh cũng thẳng thắn thừa nhận đó là năng lực đặc biệt.
Tóm lại để cho an toàn, lát nữa họp phụ huynh xong, mình phải mang Wise đi ngay mới được, lần sau cứ để Lycaon hoặc Rina đến giúp thì hơn.
Dự tính trong lòng như vậy, Ellen cũng bắt đầu tán gẫu với mấy cô bạn thân về các chủ đề khác, dù phần lớn vẫn xoay quanh bản thân cô.
Chẳng hạn như bao giờ thì kết hôn với Wise, lúc kết hôn thì phải làm thế nào? Sau này có sinh con không? Sinh con xong có thể để mấy người bọn họ làm mẹ nuôi không... đại loại vậy.
Ellen cạn lời, cũng may thời gian họp phụ huynh cuối cùng đã điểm, chủ đề cũng dừng lại ở việc sau này con cái của họ có nên đính hôn từ bé hay không.
Đến cửa lớp học, Ellen thấy Wise bước ra, liền lập tức kéo tay anh định rời đi, kết quả chưa đi được mấy bước. Phía sau lại vang lên giọng một người phụ nữ.
_“Anh Wise, nếu không phiền, anh có thể đến văn phòng của tôi một lát được không? Tôi muốn trao đổi với anh một chút về chuyện của Ellen.”_
Quay đầu lại nhìn, quả nhiên chính là cô giáo chủ nhiệm của Ellen. Đối phương đã dùng lý do này để mời, Wise dĩ nhiên không thể từ chối. Ellen thấy vậy cũng bất lực đi theo, ba người nhanh chóng đến văn phòng.
Sau khi vào cửa, cô giáo ưu tiên mời hai người ngồi xuống, rồi mới ngồi vào bàn làm việc của mình.
_“Về phía này, tôi muốn hỏi trước một chút, anh Wise hiểu biết bao nhiêu về em gái mình?”_
Câu hỏi này rất bình thường, bởi nếu muốn bàn luận về chuyện của học sinh, dĩ nhiên phải trao đổi với người giám hộ trước. Nếu chính người giám hộ còn không hiểu rõ con em mình, việc trao đổi sẽ trở nên khó khăn hơn.
Nghe thấy vậy, Wise gần như theo bản năng mà mở lời.
_“Rất hiểu chứ ạ, Ellen nhà chúng tôi đặc biệt ngoan ngoãn, giỏi giang, vô cùng đáng tin cậy. Ở nhà em ấy làm rất nhiều việc vặt, lại còn cực kỳ giữ lời hứa, có việc gì em ấy cũng đều giúp đỡ nhiệt tình...”_
Wise liệt kê một lèo rất nhiều ưu điểm của Ellen, dĩ nhiên để khách quan anh cũng nói thêm những điểm còn thiếu sót. Về những thông tin này, có thể nói anh nắm rõ như lòng bàn tay.
_“A a a, đủ rồi! Thật là, được rồi mà!”_
Ellen ở bên cạnh bị anh nói đến mức hơi ngại ngùng, cô lén đưa tay đặt lên eo Wise, hai ngón tay hơi dùng lực, khẽ véo anh một cái. Việc này mới khiến Wise ngừng lại, còn cô giáo nghe xong thì hài lòng gật đầu. Một người đàn ông quan tâm đến em gái mình như vậy chắc chắn không thể là người tồi tệ.
Chỉ là, dù làm anh trai có hiểu rõ đến đâu, thì có những chuyện chắc chắn vẫn sẽ không được báo cho biết đâu. Cô giáo thầm nghĩ, sau đó nhìn sang Ellen bên cạnh.
_“Em Ellen, phiền em ra ngoài đợi một lát được không?”_
Ellen nghe vậy có chút không cam lòng, nhưng yêu cầu của giáo viên cũng không có gì sai, cô chỉ đành gửi một ánh mắt cảnh cáo đến Wise rồi mới rời khỏi văn phòng.
Vừa ra khỏi cửa, cô đã thấy bộ ba bạn thân đang đứng nép bên cửa nghe lén, cũng may cô phản ứng kịp, không để cô giáo bên trong nhìn thấy.
_“Các cậu đến đây làm gì?”_
Ellen bị bộ ba lôi kéo cùng đứng nép bên cửa nghe lén, cũng may lúc này hành lang không có ai đi qua, nếu không cảnh này chắc chắn sẽ gây chú ý.
_“À, là Ruby nói không yên tâm nên muốn đi theo xem thử!”_
_“Hả, Mona sao cậu có thể như vậy? Rõ ràng lúc đó cậu và Rin cũng rất tán thành mà!”_
_“Bọn tớ thực sự cũng chỉ lo cho cậu thôi.”_
Nghe ba cô bạn thân lên tiếng, Ellen lại một lần nữa bất lực đỡ trán, sau đó cũng không nói gì thêm, cùng nhau nghe ngóng tình hình bên trong văn phòng.
Lúc này cô giáo cũng nhìn về phía Wise, trong quá trình trò chuyện, giọng điệu của cô trở nên dịu dàng hơn, từng câu chữ đều lộ rõ vẻ quan tâm đến Ellen.
_“Anh Wise này, anh có biết không? Ellen hình như đã có người trong lòng rồi.”_
À, chính là tại hạ đây...
Wise thầm nghĩ trong lòng, nhưng lời này hiển nhiên không thể nói ra, nếu không chắc chắn sẽ xảy ra chuyện lớn.
_“Ellen có người mình thích rồi sao?”_
Wise giả vờ như không biết, sau đó tiếp tục trao đổi với cô giáo. Cô gật đầu, đồng thời đưa ra suy đoán của mình.
_“Đúng vậy, đây đều là dựa trên kinh nghiệm nhiều năm làm giáo viên của tôi. Biểu hiện gần đây của em Ellen quả thực có một vài dấu vết thuộc loại này.”_
Đúng là giáo viên có khác, ngay cả chuyện này cũng nhìn ra được sao?
_“Ngoài ra, trước đây tôi cũng vô tình nghe được cuộc trò chuyện của nhóm Ruby, tức là bạn của em Ellen.”_
À, hóa ra nguyên nhân cuối cùng bị lộ là do các cô sao.
Ba cô nàng ngoài cửa nghe thấy vậy đều có sắc mặt khác nhau, nhưng thống nhất đều lộ vẻ ngượng ngùng. Không ngờ lúc tán gẫu ở trường lại vô tình bị cô giáo nghe thấy, lần sau tốt nhất nên tránh nói mấy chuyện này ở trường thì hơn.
Ellen trái lại không mấy bận tâm, dù sao Lycaon và Rina đều đã biết cả rồi, cô giáo có thông báo cho họ thì cũng chẳng ai phản đối đâu. Bởi lẽ thành tích của cô tuy không quá xuất sắc nhưng ít nhất rất ổn định, chưa từng sa sút.
Và cùng lúc đó, cô giáo trong văn phòng cuối cùng cũng lộ rõ mục đích thực sự.
_“Vì thành tích của em Ellen, nếu được, tôi muốn sắp xếp một buổi ghé thăm nhà, không biết anh Wise có tiện không?”_
_“G... Ghé thăm nhà sao?”_
Wise tỏ ra hơi không tự nhiên, dù việc thăm nhà không có vấn đề gì, nhưng anh không phải anh trai thật của Ellen.
_“Có gì không tiện sao?”_
_“Dạ không, nếu đã là vì nghĩ cho Ellen, đương nhiên không vấn đề gì, lúc nào cũng hoan nghênh cô giáo ghé chơi.”_
Hết cách rồi, chỉ đành đồng ý trước, rồi quay lại bàn bạc thống nhất lời khai với bọn Lycaon sau.
_“Chỉ là hiện tại tôi không sống cùng Ellen, nên lúc đó phiền cô hãy thông báo cho anh Lycaon một tiếng.”_
_“Ơ? Anh Wise không phải là anh trai của em Ellen sao?”_
_“Vâng, đúng là vậy, chỉ là hiện tại tôi đã chuyển ra ngoài sống cùng người yêu rồi.”_
Wise mặt không đổi sắc nói dối, còn cô giáo trước mặt nghe xong thì lộ rõ vẻ kinh ngạc.
_“Ng... Người yêu?!”_
_“Vâng, có chuyện gì sao ạ?”_
_“Dạ không, không có gì, chuyện thăm nhà tôi sẽ thông báo cho anh Lycaon sau...”_
Ánh mắt cô giáo dường như mất đi hy vọng trong nháy mắt, nhưng trước tình huống này Wise cũng chẳng còn cách nào.
Sau khi chào tạm biệt cô giáo đang thất lạc, Wise rời khỏi văn phòng. Ngoài cửa là bộ ba bạn thân vẫn chưa kịp rút lui. Thấy Wise đi ra, ba người dù ngượng ngùng nhưng vẫn lên tiếng chào hỏi.
_“Cái đó... chào anh, đã lâu không gặp...”_
Thật là ngượng quá đi mất! Cả ba đều nảy ra ý nghĩ này trong đầu.