## Chương 245: Ellen: Khô... Không Được... Cái Đó Không Được!
_“Ừm, đúng là có một thời gian không gặp rồi, nếu rảnh các em có thể đến tiệm của anh, gần đây anh mới nhập một lô băng đĩa mới đấy.”_
Wise cố ý chọn một chủ đề để xua tan bầu không khí gượng gạo. Ruby nghe thấy vậy liền lập tức tỏ ra hứng thú.
_“Ơ, thật sao anh?”_
_“Ừm, lúc nào các em đến, anh sẽ giảm giá cho nhé.”_
Trò chuyện một lát, thấy thời gian cũng hòm hòm, Wise chủ động kết thúc câu chuyện. Ngay khi chuẩn bị chào tạm biệt, anh đột nhiên lên tiếng:
_“Đúng rồi, anh muốn mượn Ellen một chút, các em không phiền chứ?”_
_“Này! Nói cứ như em là đồ vật không bằng...”_
Rõ ràng chỉ cần anh gọi một tiếng là em đi theo anh rồi, mắc gì còn phải đặc biệt nói với nhóm Ruby làm gì? Như vậy lại càng gượng gạo hơn mà!
Ellen thầm nghĩ trong lòng, còn bộ ba bạn thân bên cạnh thì đồng loạt tỏ vẻ _“xin mời cứ tự nhiên”_. Vì buổi họp phụ huynh nên hôm nay chỉ học nửa ngày, thế là sau khi họp xong, Wise và Ellen cùng nhau rời khỏi trường.
Trên đường về, ánh mắt Ellen cứ dán chặt vào đôi tai trên đầu Wise. Chẳng còn cách nào khác, vì nó thực sự quá thu hút. Thấy cô nàng nhìn chằm chằm một cách lộ liễu như vậy, dĩ nhiên Wise không thể không nhận ra. Để tránh những tình huống không cần thiết, anh đưa tay vuốt nhẹ lên đầu.
Đôi tai cáo biến mất ngay tức khắc. Ellen thấy vậy liền tỏ rõ vẻ thất vọng tràn trề, rõ ràng lúc nãy cô còn đang tính đưa tay sờ thử một cái mà.
Nhưng Wise dường như khá kháng cự việc này. Hiện tại anh đã có thể thấu hiểu cảm giác của Nekomata mỗi khi bị sờ tai rồi. Tuy có chút thoải mái thật, nhưng mà kỳ quặc quá đi mất! Ở nơi công cộng tốt nhất nên tránh tình trạng này thì hơn...
Wise thầm nghĩ như vậy, còn Ellen bên cạnh thì đang vắt óc suy nghĩ xem làm sao để Wise biến đôi tai đó ra lần nữa. Phải công nhận là dáng vẻ Thanthro của anh mang lại một cảm giác rất mới mẻ!
_“Wise, em muốn hỏi một chút...”_
_“Không được, anh không thể để em sờ không công được đâu.”_
Wise chặn họng trước, quả quyết tuyên bố. Nghe vậy Ellen không hoàn toàn thất vọng, ngược lại còn mở lời tiếp:
_“Vậy nếu em muốn, cái giá phải trả là gì?”_
_“Ừm... cái mà lần trước anh nói với em ấy, thấy sao?”_
_“Lần trước? Cái đó á?”_
Ellen chìm vào hồi tưởng, nhưng rất nhanh sau đó khuôn mặt cô đỏ bừng lên nhìn Wise.
_“Khô... không được, chỗ đó là không được đâu!”_
_“Ây da, được rồi, vậy thì chịu thôi.”_
Wise giả vờ lộ vẻ thất vọng tràn trề, thực tế thì anh cũng chẳng hy vọng gì nhiều vào đề nghị đó, làm vậy chỉ là muốn trêu chọc cô nàng một chút thôi. Thế nhưng Ellen lúc này dường như lại có một sự quyết tâm không mấy vững vàng.
_“Ưm... đợi một chút, để em cân nhắc thêm được không?”_
Nghe câu này, Wise trái lại hơi ngẩn người. Thấy Ellen có vẻ đang đấu tranh tư tưởng dữ dội, anh cũng không ép thêm nữa, đưa tay xoa xoa đầu cô.
_“Chúng ta về tiệm trước đã.”_
Chiều Ellen vẫn phải đi học, nhưng thời gian nghỉ trưa còn khá dài. Sau khi ăn trưa xong, cô vẫn có thể ngủ lại tiệm một lát.
Vào thẳng vấn đề chính, sau bữa trưa, Wise và Ellen quay về phòng. Dưới ánh mắt mong đợi của cô, Wise một lần nữa biến ra đôi tai cáo.
Sau đó, Ellen – người đã toại nguyện – cũng quyết định thực hiện lời hứa. Cô khẽ nghiến răng, đỏ mặt quay lưng lại, đưa tay từ phía sau nhấc đuôi cá mập của mình lên...
...
Thời gian nghỉ trưa nhanh chóng kết thúc. Vì chiều Ellen còn phải lên lớp nên Wise không làm quá đà, chơi một lúc thì dừng lại. Sau khi Ellen rời đi, Wise cũng xuống lầu.
_“Hửm? Anh trai, cuối cùng anh cũng dậ... Ơ?!”_
Belle đột nhiên kêu lên kinh ngạc nhìn Wise. Anh vô cùng thắc mắc, chỉ thấy em gái mình đang chỉ tay vào mình với vẻ mặt đầy sửng sốt. Định nói gì đó, tay anh theo bản năng đưa lên đầu, thế là chạm ngay vào đôi tai cáo mà anh đã quên chưa giải trừ.
_“... Belle, thật ra em chẳng thấy gì cả đâu.”_
Âm thầm xóa bỏ đôi tai cáo, Wise định giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng Belle dĩ nhiên không cho anh cơ hội đó. Cô trực tiếp túm lấy anh, hỏi không được thì uy hiếp, uy hiếp không xong thì làm nũng, khiến Wise bất khả kháng chỉ đành nói ra sự thật.
_“Ellen vậy mà lại để anh giả làm anh trai của chị ấy đi họp phụ huynh, hơn nữa còn ngụy trang thành dạng Wolf-Thanthro sao?”_
Thật ra đó là tai cáo. Wise thầm bổ sung trong lòng, nhưng cũng chẳng cần thiết phải giải thích rõ. Belle ở trước mặt tiếp tục lên tiếng:
_“Em đã bảo sao tự nhiên đang trong giờ học mà buổi trưa Ellen lại qua đây, ăn xong còn vội vàng kéo anh lên lầu. Hóa ra là vì chuyện này, đúng là quá gian xảo! Ưm, không được không được, anh trai, em cũng muốn!”_
Belle tỏ vẻ chịu thiệt thòi, mà Wise thì đã dự liệu được điều này. Tính cách của em gái mình anh còn lạ gì nữa, thế là chỉ đành đồng ý. Chỉ hy vọng chuyện này đừng đồn ra quá xa, nếu không nhóm Anby chắc chắn cũng sẽ đòi hỏi cho xem, đặc biệt là Koleda, cô nàng vốn luôn thích mấy thứ lông lá.
_“Tuyệt quá! Nếu đã vậy thì mau cho em xem đi, anh trai!”_
Belle phấn khích tột độ, Fairy ở bên cạnh cũng đã nghe lén hết mọi chuyện nên lúc này cũng xuất hiện, rõ ràng là mang cùng mục đích với Belle.
_“Ưm, hai đứa thật là, chẳng qua chỉ là đôi tai thôi mà, có cần phải hứng thú thế không?”_
Wise bất lực một lần nữa kích hoạt thiên phú. Belle đã _"vào tay"_ liền danh chính ngôn thuận hỏi ngược lại:
_“Dĩ nhiên là cần rồi. Giống như anh ấy, Nekomata có tai mèo và không có tai mèo, anh thích cái nào hơn?”_
_“Chỉ cần là cô ấy, anh đều thích.”_
_“Ư... đúng là câu trả lời gian xảo, chẳng lẽ nói không hổ là anh trai sao?”_
Belle vừa nói, động tác sờ tai vẫn không dừng lại, còn Fairy lúc này cũng đang quan sát tỉ mỉ.
_“Thật kỳ diệu, chủ nhân. Ngài thậm chí còn làm được cả điều này, quả không hổ danh là ngài.”_
Sau một hồi lâu, Belle dường như cuối cùng đã sờ đủ, lúc này mới có chút luyến tiếc thu tay lại. Nhưng ngay khi cô định rời đi, Wise lại không đồng ý.
_“Sờ đủ chưa? Vậy tiếp theo chúng ta bàn về chuyện cái giá phải trả đi.”_
_“Cái giá? Ý anh là những việc Ellen vừa làm sao? Chị ấy đã làm những gì?”_
Belle tỏ vẻ chẳng mảy may bận tâm, vì với mối quan hệ hiện tại của họ, còn chuyện gì mà chưa từng làm cơ chứ?
Thấy dáng vẻ không sợ hãi của Belle, khóe miệng Wise hơi nhếch lên, sau đó ghé sát tai cô nói khẽ vài chữ. Người sau nghe xong đầu tiên là ngẩn người, nhưng ngay lập tức lộ ra biểu cảm y hệt Ellen lúc mới nghe yêu cầu này.
_“Không chứ? Anh trai, anh vậy mà lại muốn... Đúng là đồ biến thái!”_
_“Thế Belle có sẵn lòng trả giá không nào?”_
Wise tiếp tục hỏi vặn lại. Nghe vậy Belle liền rơi vào do dự, dường như còn có một chút xíu sợ hãi.
_“Ưm... liệu có bị thương không anh?”_
Đúng là chuyện hiếm thấy, hình như từ sau khi ở bên Wise một thời gian, đã lâu lắm rồi Belle mới lại có biểu cảm như thế này.