Virtus's Reader
Zenless Zone Zero: Tôi Làm Mị Ma Tại Phố Sáu

Chương 246: Lucy: Khô... Không Được Làm Loạn...

## Chương 246: Lucy: Khô... Không Được Làm Loạn...

Belle vẫn có chút lo lắng về chuyện này, dù sao cô không có tố chất cơ thể mạnh mẽ như Ellen, với _"tài sản"_ và thực lực của Wise thì nhất định sẽ làm cô bị thương mất.

_“Nếu vậy thì, cứ tạm hoãn thời hạn thanh toán một chút đi.”_

Wise đưa ra sự khoan hồng. Dù anh có phương pháp chữa trị, nhưng nếu làm đối phương bị thương thì anh chắc chắn sẽ không cưỡng ép. Nghe thấy vậy, Belle cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng Fairy ở bên cạnh lúc này lại giơ cánh tay nhỏ của mình lên.

_“Nếu Trợ lý số 2 không được, tôi có thể thay thế cô ấy đấy, chủ nhân.”_

Cơ thể này của Fairy được nhận phần thưởng từ hệ thống, thậm chí còn bền bỉ hơn cả cơ thể của Qingyi, nên hoàn toàn không cần lo lắng về vấn đề phương diện đó.

...

Chuyện này tạm thời gác lại, thời gian trôi qua vài ngày sau, Lucy lại đến tiệm băng đĩa, trông cô có vẻ rất bực bội. Trên tay cô cầm một cuốn băng, thấy Wise tiến lại hỏi thăm tình hình, cô cũng không giấu giếm mà nói ra sự thật.

_“Hôm qua nhân lúc tôi nghỉ phép, Caesar và Burnice đã cá cược với nhau — Thật không chịu nổi mà, hai người bọn họ cá cái gì không biết? Sao có thể làm thủng một lỗ trên màn hình tivi cơ chứ?”_

À, có khi họ cá xem khi thấy cảnh đó em có _"nổi đóa"_ lên không đấy?

Wise thầm nghĩ trong lòng, nhưng miệng vẫn an ủi Lucy đừng giận nữa.

_“Nếu không ngại, em có muốn xem cuốn băng này tại tiệm không?”_

_“Nếu không phiền việc kinh doanh của mọi người... thì đa tạ nhé.”_

Lucy không từ chối lời mời của Wise, cả hai cùng nhau xem một bộ phim hoạt hình ấm áp có tên là _“Gia đình Karl”_ tại tiệm. Khi xem, Wise để ý thấy biểu cảm của Lucy dường như mang theo một chút hoài niệm nhàn nhạt.

_“Bangboo trong cốt truyện... lớn rồi nhỉ.”_

Tiếng cảm thán của Lucy lọt vào tai Wise rất rõ ràng, biểu cảm và sự hoài niệm đó khiến anh không khỏi nảy sinh lòng hiếu kỳ.

_“Lucy hồi nhỏ cũng từng xem ‘Gia đình Karl’ sao?”_

_“Ừm, không lạ chứ? Đây là một series kinh điển, gần như là ký ức chung của trẻ em New Eridu thế hệ này.”_

Nói đến đây, vẻ hoài niệm trên mặt Lucy hơi thay đổi khi nhớ về quá khứ.

_“Hồi nhỏ tôi thấy tình tiết trong này vừa ngốc vừa thiếu muối. Sao lại có ông bố ngốc nghếch thà để kế hoạch của công ty đổ bể cũng phải đi theo bảo vệ sát sao con mình ở trại hè chứ?”_

Giống như cô hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi cảnh mình cùng những người bạn cùng lứa quen biết tại các buổi tiệc từ thiện, lại cùng lái môtô đi hóng gió ở vùng ven thành phố.

_“Ừm, nếu Lucy muốn, anh có thể đưa em đi hóng gió.”_

_“... T-Tôi mới không thèm giống lũ Bangboo ngốc nghếch trong gia đình Karl, ngồi trong xe của anh lắc lư đầu cổ hát mấy bài nhạc cũ dở hơi đâu. Với lại có đi hóng gió thì cũng phải là anh ngồi môtô của tôi —!”_

Miệng thì nói vậy, nhưng thực tế là cực kỳ muốn đi đúng không?

Wise không vạch trần tâm lý kiêu kỳ (tsundere) của đối phương mà gật đầu, sau đó cố ý làm ra vẻ cân nhắc.

_“Được thôi, nhưng nếu vậy, chắc anh phải ôm Lucy mới được nhỉ.”_

_“Cái gì? Ô-Ôm á?!”_

Nghe vậy, Lucy theo bản năng tưởng tượng ra khung cảnh đó: mình cầm lái phía trước, còn Wise ở phía sau ôm lấy eo mình. Càng tưởng tượng mặt cô càng đỏ bừng, thậm chí không tự chủ được mà cúi thấp đầu xuống. Wise thấy vậy lại tiếp tục bồi thêm:

_“Vậy... có đi không nào?”_

_“Đi... dĩ nhiên là đi chứ, dù sao cũng đã lỡ hứa rồi. Vả lại cũng chỉ là ôm eo thôi, chỉ cần anh quản cho tốt cái tay của mình thì c-cũng chẳng có gì to tát cả.”_

Lucy vẫn cố gồng mình tỏ ra không quan tâm, nhưng khuôn mặt nhỏ đỏ bừng và giọng nói run rẩy đã phản ánh sự không bình tĩnh của cô. Chẳng mấy chốc, hai người đã đến bãi đậu xe phía sau tiệm băng đĩa, nơi để chiếc môtô của Lucy.

_“Được rồi, mau lên xe đi, nhớ ôm cho chặt vào, kẻo lát nữa bị hất văng ra ngoài đấy.”_

Lucy lên xe trước rồi lên tiếng nhắc nhở Wise. Dù giọng điệu nghe có vẻ cứng rắn, nhưng ngược lại càng lộ rõ vẻ chột dạ trong lòng.

_“Được, anh đến đây, Lucy chuẩn bị sẵn sàng nhé.”_

_“Ừm, tôi chuẩn bị xong rồi, anh tới đi... Khoan đã! Đừng có dẫn dắt tôi nói mấy câu kỳ quặc đó chứ!”_

Lucy định quay đầu lại quát mắng, nhưng Wise đã ngồi lên xe. Hai tay anh lúc này vòng qua hai bên eo cô, lòng bàn tay cứ thế đặt lên vùng bụng nhỏ của cô. Làn da mịn màng cộng với vòng bụng không một chút mỡ thừa mang lại cảm giác cực kỳ tuyệt vời.

Có thể cảm nhận rõ ràng là khi tay Wise chạm vào bụng Lucy, cơ bụng của cô đã căng cứng lại một chút.

_“Lucy đang căng thẳng sao?”_

_“C-Còn lâu nhé, dù đây là lần đầu chở người khác nhưng tôi không biết căng thẳng là gì đâu! Người phải căng thẳng là anh mới đúng! Tôi xuất phát đây, t-tay của anh nhớ để cho yên đấy.”_

Lucy cố nhấn mạnh, cô sợ nếu Wise thực sự làm loạn sẽ khiến cô mất tập trung lái xe, dù chỉ riêng hơi ấm truyền từ lòng bàn tay anh đã làm tâm trí cô rối bời rồi.

Khi xe rời khỏi khu vực nội thành, tốc độ của Lucy cũng tăng lên đáng kể. Dù với một người từng vì nhu cầu công việc mà phải di chuyển cực nhanh qua nhiều địa điểm như Wise thì tốc độ này chưa là gì.

Nhưng anh vẫn không tránh khỏi việc theo bản năng mà ôm chặt hơn một chút. Ngay khoảnh khắc anh cử động, đầu xe môtô mà Lucy đang lái loạng choạng thấy rõ. Sau khi ổn định lại, Lucy giảm tốc độ, không quay đầu lại nhưng giọng nói lộ rõ vẻ tức giận.

_“Chẳng phải đã nói là anh không được cử động lung tung sao?”_

_“Xin lỗi, tốc độ hơi nhanh nên anh...”_

Wise hơi ngại ngùng, phản ứng bản năng vừa rồi của anh chắc chắn đã làm Lucy sợ một phen. Lucy nghe vậy thì có chút bất ngờ.

_“Hả? Không ngờ cái này cũng làm anh sợ được. Được rồi, bản tiểu thư không chấp nhặt nữa, anh cứ ôm chặt thêm chút đi.”_

Lucy không ngờ Wise — người có thực lực không kém gì Caesar — lại không chịu nổi chỉ vì chút tốc độ này. Thật là hết cách, vậy thì cứ để bản tiểu thư bảo vệ anh vậy. Cô thầm nghĩ như thế, tốc độ xe cũng chậm lại không ít.

_“Để anh thử cầm lái được không?”_

Trên đường đi, Wise đột ngột lên tiếng. Lucy nghe vậy hơi ngẩn người.

_“Anh biết lái môtô sao?”_

_“Ừm.”_

Thấy vẻ mặt đầy tự tin của Wise, Lucy không từ chối mà tìm một nơi an toàn để dừng xe.

_“Anh phải chú ý một chút đấy.”_

Thấy động tác khởi động vô cùng thuần thục của Wise khi lên xe, Lucy vẫn lên tiếng nhắc nhở một câu, sau đó mới bước qua ngồi lên môtô. Do dự một chút, cô vẫn đưa tay ôm lấy eo Wise. Giống như anh lúc nãy, Lucy đặt hai tay lên bụng anh.

Ưm, dáng người của Wise đúng là không tệ nhỉ. Không đúng, bản tiểu thư sao lại có cái suy nghĩ kỳ quặc này chứ? Quên đi, phải mau quên đi!

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngón tay cô vẫn không nhịn được mà khẽ lướt nhẹ vài cái trên bụng Wise.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!