Virtus's Reader
空罐少女 - Akikan 10

Chương 12: CHƯƠNG 10: GIAI ĐIỆU VANG VỌNG TỪ PHÒNG HỌC NĂM ẤY

Những điều cậu muốn nói chỉ có vậy thôi sao?

Ừm, tôi đã hiểu hết những gì cậu nói. Giờ tôi sẽ trả lời cậu.

Đầu tiên, tôi phải nói một điều. Tôi chắc chắn sẽ không sống được lâu đến thế đâu.

Cậu hỏi tại sao ư? Chỉ là tôi cảm thấy vậy thôi. Tôi chỉ có một linh cảm vô căn cứ như thế. Nhưng, linh cảm này chắc chắn sẽ thành sự thật.

Có thể gọi đó là sức mạnh của ngôn từ. Ngôn ngữ, vào khoảnh khắc được thốt ra, sẽ tác động đến thế giới thực. Vì tôi đã nói ra rồi, nên vận mệnh của tôi chắc chắn sẽ đi theo hướng đó.

Ngôn ngữ dẫn lối cho chân lý. Không, có lẽ ngược lại. Chân lý đã gợi mở cho ngôn ngữ.

Hãy thử suy nghĩ ngược lại xem. Cậu sẽ thấy, không phải hiện tại mang đến tương lai, mà là tương lai đã gắn kết chúng ta của thời đại này lại với nhau.

Trước đây, Osaka từng tổ chức hội chợ triển lãm thế giới. Khi đó có một nghệ sĩ đã xây dựng một tòa tháp rất kỳ lạ ở đó, và ông ấy đã trình bày quan điểm này trong sách của mình. (Chú thích của người dịch gốc: Tòa tháp Mặt Trời, biểu tượng của Expo '70 ở Osaka. Cao 65 mét, đường kính đáy 20 mét. Mặt sau, thân và đỉnh tháp vẽ ba khuôn mặt mặt trời, tượng trưng cho quá khứ, hiện tại và tương lai, tác giả là Okamoto Tarō, không phải Sawanogi Noi.)

Ông ấy nói rằng, [Thứ không có ở hiện tại thì sẽ không bao giờ có. Nếu là thứ sẽ có trong tương lai, thì nó nhất định tồn tại ở hiện tại]. (Chú thích của người dịch gốc: Câu này dường như là nguyên văn trong tác phẩm của Sawanogi Noi. Tôi không tìm thấy sách gốc nên chỉ dịch thẳng, câu văn gốc rất nghệ thuật.)

Cậu có nghĩ đây chỉ là một phép tu từ của nghệ sĩ không? Tôi không cho là vậy. Tôi nghĩ trong đó ẩn chứa một chân lý. [Cái chết] đối với bất kỳ ai cũng là điều tất yếu sẽ xảy ra, nếu cái chết là kết thúc, thì trong khoảnh khắc hiện tại này, tất cả mọi người trong khi sống đều ẩn chứa [cái chết]. Cái chết không tồn tại ở tương lai, mà bắt đầu từ khoảnh khắc chấp nhận sự sống ở kiếp này. Tất cả chúng ta đều sinh ra trong khoảnh khắc của khoảnh khắc, và sẽ chết đi trong khoảnh khắc của khoảnh khắc. Sống, rồi chết. Lại sống, lại chết. Sống và chết, thay vì nói là hai mặt của một thể, hãy nghĩ nó như những thứ tay trong tay tồn tại song song theo hình xoắn ốc. Chừng nào sợi xích này còn nối liền, con người sẽ còn tồn tại trên thế gian này. Tức là còn sống. Và vào khoảnh khắc sợi xích đứt lìa, cũng sẽ trở thành trạng thái mà người đời gọi là [chết].

Nhìn ngược lại, chẳng phải chết cũng là sống sao.

Chừng nào chúng ta còn sống ở hiện tại, chúng ta nhất định sẽ bị chi phối bởi kết quả của tương lai. Chúng ta tồn tại trong hiện tại, đồng thời cũng luôn tồn tại trong tương lai. Mặc dù thời gian là không thể đảo ngược, nhưng nó lại là đồng nhất. Khi tôi nói "không lâu" vào lúc này, thì cái hiện tại mang tên tương lai đã được giả định.

Nói cách khác, đây chính là vận mệnh.

Hì hì, có phải nghe hơi giống lời thoại của một nhà khoa học vô danh không? Phải không, điều đó cũng không phải là không thể.

Kể từ khi vô tình biết đến sự tồn tại của Koloa, tôi dường như đã hoàn toàn trở thành một người tin vào vận mệnh. Bởi vì những thứ như trầm tích của sinh vật vô tri lại ký sinh trong lon nước, còn có thể biến thành hình người, khoa học kỹ thuật hiện tại không thể giải thích được.

Cậu không tin cũng không sao. Nhưng, tôi vẫn luôn tin.

Tôi nói lại lần nữa. Tôi chắc chắn sẽ không sống được bao lâu nữa.

Dù cho kết quả thật sự sẽ trở thành như vậy, cậu vẫn bằng lòng chứ?

Cậu có bằng lòng cùng tôi đi hết quãng đời ngắn ngủi còn lại này không?

—Thì ra là vậy. Cậu nói thế làm tôi vui lắm, Otoya-kun.

Được rồi. Nếu đã vậy, tôi chấp nhận lời cầu hôn của cậu.

Từ hôm nay, tôi, Higashikaze Sakuya, sẽ trở thành Otoya Sakuya.

Chúng ta kết hôn nhé.

—Những năm 1980.

Khi tôi còn là một học sinh trung học cơ sở, một con đường rộng lớn đã mở ra trước mắt tôi.

Đó là con đường thành tài vinh quang, được định sẵn để thành công, khiến người người ngưỡng mộ.

Chỉ là, ngoài con đường này ra, tôi không có lựa chọn nào khác.

Khi tôi đột ngột ngẩng đầu lên khỏi bàn học, đã là tháng chín.

Đối với tôi, một người đang chuẩn bị cho kỳ thi vào cấp ba, kỳ nghỉ hè tháng tám chẳng có ý nghĩa gì. Chỉ khác ở chỗ là học ở trường hay học ở ngoài trường mà thôi.

Mỗi ngày đều là một cuộc sống không thay đổi.

Đôi khi tôi dừng cây bút chì đang bận rộn ghi chép, quay sang suy nghĩ về những chuyện trẻ con để xua đi sự mệt mỏi.

Tại sao thế giới này lại nhàm chán đến vậy?

Đầu đông sang, hạ qua thu tới, người ta luôn thích nói những lời hoa mỹ sáo rỗng, cảm thán đất trời, nhưng trong mắt tôi, thế giới lúc nào cũng chỉ lặp đi lặp lại. Một thế giới vô vị và đơn điệu kéo dài không dứt.

Mặt trời tỏa sáng thực chất chỉ là một cái hố khổng lồ. Ánh sáng tuôn ra từ đó luôn u ám và trống rỗng.

Trong một căn phòng của tòa chung cư 2LDK mới xây ở Shinjuku, Tokyo, tôi vẫn ngồi trước bàn học như thường lệ, suy nghĩ về những điều nhàm chán. (2LDK là căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng khách, phòng ăn và bếp)

"Cô giáo. Tại sao thế giới lúc nào cũng u ám vậy?"

Tôi bâng quơ hỏi.

Hỏi người phụ nữ đang đứng sau lưng tôi, gia sư đang giảng bài cho tôi.

"Cậu đang nói gì vậy, Otoya-kun."

Từ giọng điệu của cô ấy, tôi biết cô ấy đã khinh miệt phủ nhận câu hỏi này.

"Đó là điều đương nhiên. Vì bản tính cậu u ám mà."

Tôi có chút xấu hổ, vùi mặt vào quyển vở.

Cô ấy không tha cho tôi.

"Nếu nói thế giới xung quanh cậu—Otoya Hidehiko—là u ám, thì đó là do cậu quá u ám."

Cô ấy đứng sau lưng tôi, mái tóc dài xõa xuống, những lọn tóc dài làm má tôi ngưa ngứa. Tôi ngửi thấy mùi xà phòng. Không phải mùi hương cam quýt của dầu gội hay dầu xả, mà là mùi hương liệu mộc mạc của xà phòng. Trong căn phòng khô khan vô vị của tôi, mùi hương duy nhất thoang thoảng chính là nó.

"Vì cậu nhàm chán, nên thế giới cũng trở nên nhàm chán theo."

Như thể dặn dò lặp đi lặp lại, cô ấy lại nói từ "nhàm chán" một lần nữa ngay trên đỉnh đầu tôi. Cô ấy dường như rất thích hành hạ tinh thần tôi như vậy.

"Cậu không thấy vậy sao? Otoya-kun."

"...Tôi thấy lý thuyết của cô hơi kỳ quặc."

"Gì cơ? Cậu nói nhỏ quá tôi không nghe thấy."

"Tôi thấy lý thuyết của cô rất kỳ quặc."

"Muốn cãi lại thì hãy nói chuyện nghiêm túc với tôi."

Giọng nói đáng sợ chọc vào gáy tôi.

Tôi do dự một lúc rồi xoay ghế lại, đối mặt với cô ấy sau lưng.

Một người phụ nữ mặt trái xoan với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống đang cúi xuống nhìn tôi.

Higashikaze Sakuya.

Là gia sư tôi mời về để chuẩn bị cho kỳ thi vào cấp ba.

Sinh viên năm nhất đại học. Dáng người cao gầy, rất mảnh mai, vì cô ấy luôn mặc quần jean và áo phông đơn giản nên trông già hơn tuổi thật. Cả ngày không trang điểm chắc chắn cũng góp phần tạo nên hình ảnh đó.

Cô ấy cúi xuống nhìn tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, cố gắng phản bác.

"Vậy cô không thấy thế giới này nhàm chán sao?"

"Nhàm chán."

Cô ấy trả lời không chút do dự.

"Thế chẳng phải cô cũng rất nhàm chán sao?"

"Tôi không nhàm chán."

"Tôi không hiểu ý cô."

"Cậu nhóc này, thật là kiêu ngạo."

"Xin đừng gọi tôi là cậu nhóc."

"Cậu là cậu nhóc mà. Vì cậu mới học lớp chín thôi."

"Cô cũng mới mười chín tuổi thôi mà."

"Tôi đã là người lớn rồi."

"Trên hai mươi tuổi mới được coi là người lớn, nhưng cô thì..." (Ở Nhật, 20 tuổi là tuổi trưởng thành)

"Tiếc thật. Về kinh nghiệm thì tôi đã sớm là người lớn rồi đấy. Cậu hiểu ý tôi không?"

Cô ấy khiêu khích khoe khoang.

"Chỉ dựa vào chuyện đó..."

"Hửm? Gì cơ?"

Giọng điệu của cô ấy rõ ràng là đang trêu chọc tôi. Tôi bình tĩnh nói.

"...Không thể coi là đã trở thành người lớn được."

"Cậu nói gì?"

"Chỉ vì đã làm chuyện đó mà ra vẻ người lớn, thật là nực cười."

"Hừm~? Cậu đang nói gì vậy, cậu nhóc tân còn trinh."

Cô ấy dùng ngón trỏ chọc vào má tôi.

"Chúng ta, học bài đi."

Tôi nói vậy. Để chuẩn bị cho kỳ thi vào mấy tháng sau, bây giờ tôi phải học thêm toán.

"Cậu muốn, học?" cô ấy nói.

"Tôi mời cô đến là vì vậy mà. Cô nghĩ tôi mời gia sư về để làm gì—"

"Tôi không quan tâm. Cậu muốn học thì tôi dạy, không muốn học thì tôi không dạy."

Cô ấy lần nào cũng lảng tránh vấn đề như vậy.

Tôi không biết suy nghĩ thật sự của cô ấy.

"...Vậy thì, học bài đi."

Tôi lặp lại.

"Cậu thật sự muốn học sao?"

"Vâng."

"Vậy thì,"

Cô ấy nhìn tôi nói.

"Có muốn thử hôn không? Rồi tôi sẽ dạy cậu toán."

"Hả? Tôi không biết cô đang nói gì..."

Tôi chưa nói xong, cô ấy đã phá lên cười.

"Cậu vừa mới tin thật đúng không?"

"..."

"Ngốc thật."

Tôi im lặng không nói gì.

"Cậu thật là một đứa trẻ ngốc."

Cô ấy buông lời một cách nhàm chán.

"Đừng có mang bộ mặt đó mà hỏi những câu hỏi nhàm chán mà người lớn nào cũng biết như ‘thế giới thật nhàm chán’ nữa."

Tôi sinh ra ở Tokyo.

Gia tộc tôi là một gia đình giàu có phất lên nhờ buôn bán bất động sản từ thời Minh Trị Duy Tân. Trong chiến tranh Nga-Nhật, để bù đắp chi phí quân sự, gia đình tôi đã quyên góp một khoản tiền lớn cho chính phủ, sau đó còn nhận được thư cảm ơn của chính phủ.

Người dân địa phương đều kính nể gia đình tôi, gia tộc tôi vẫn bình an vô sự cho đến ngày nay.

Thế nhưng, người nhà Otoya không hài lòng với tiền bạc.

Họ khao khát thứ theo sau sự giàu có và danh tiếng—đó là [quyền lực].

Nghe nói tằng tổ phụ và ông nội tôi đều đã tham gia tranh cử. Nhưng không chỉ không đắc cử nghị viên hội đồng thành phố, mà ngay cả nghị viên quốc hội cuối cùng cũng không được.

Cha tôi dường như cũng tính toán dựa vào công việc quan chức ở Bộ Tài chính để bước vào con đường chính trị, nhưng gia đình tôi không có chỗ dựa lớn nào, muốn đắc cử e là rất khó.

Chuyện này cha tôi cũng tự cảm nhận được.

Cha muốn gửi gắm nguyện vọng của tộc nhân cho tôi.

Ông ấy tính toán để tôi từ nay về sau nhận được sự giáo dục tinh hoa triệt để, thi vào khoa Luật của Đại học Tokyo, sau khi tốt nghiệp sẽ lập tức đưa tôi đến làm thư ký cho một chính trị gia nổi tiếng.

Nói trắng ra, tôi chính là đứa con ma được sinh ra dưới nỗi ám ảnh chính trị của các thế hệ trước.

Tôi phải sống theo ý muốn của họ.

Chỉ vì lý do đó, tôi mới phải tiếp tục nỗ lực học tập trong căn phòng chung cư này cho đến tận bây giờ.

Bàn tay con rối của tôi không ngừng khắc chữ lên cuốn sách bài tập toán.

Mặc dù đã sáu giờ chiều, nhưng bên ngoài có lẽ vẫn còn sáng.

Nhưng tôi không thể tắm mình trong ánh nắng đó. Căn phòng này không có cửa sổ. Nói đúng hơn, cửa sổ có nhưng đã bị đóng đinh bằng ván gỗ, bịt kín lại.

Cha mẹ đã cho người bịt cửa sổ để tôi tập trung học hành. Căn phòng vốn đã trống trải nay lại càng thêm ảm đạm.

Không có tivi. Không có radio. Thậm chí không có giường và sofa—nhưng không hiểu sao lại có tủ lạnh. Trong phòng chỉ có tủ lạnh, điều hòa, bàn học và ghế.

Đây là một cơ sở cách ly chỉ dành cho việc học. Chẳng khác gì một phòng biệt giam.

Ở đây không có động tĩnh gì, chỉ là một thế giới của những vật tĩnh.

Một thế giới chỉ có hai con người.

"Cậu đang nghĩ gì vậy?"

Giọng nói bình thản vang lên từ sau lưng tôi. Quay lại, cô ấy đang ở đó. Chỉ thấy cô ấy ngồi khoanh chân trên sàn gỗ, mở một cuốn sách bìa cứng đặt trên sàn.

Cô ấy là gia sư của tôi, Higashikaze Sakuya.

"Khi cậu lơ đãng là biết ngay. Cậu sẽ cảm thấy tinh thần mơ màng."

Tôi do dự không biết nên trả lời cô ấy thế nào.

"Cậu vừa nghĩ gì? Nói ra nghe xem."

Cô ấy chăm chú nhìn vào sách, không thèm nhìn tôi mà nói.

"Cô đang làm gì vậy? Cũng không dạy tôi học."

"Đừng dùng câu hỏi để hỏi lại người khác. Đó là biểu hiện của sự bất tài."

"Tôi vừa nghĩ cô đang lười biếng."

"Cậu nói tôi?"

"Ơ?"

"Thì ra trong lòng cậu đang nghĩ về tôi à."

Cô ấy tiếp tục nhìn sách, bật cười một tiếng.

Đó là biểu cảm mỗi khi cô ấy trêu chọc tôi.

"Tôi không có ý đó. Cô có tự luyến quá không vậy?"

"Gì cơ?" Cô giáo ngẩng đầu nhìn tôi. "Cậu vừa nói ai tự luyến?"

Một bên lông mày hơi rậm của cô ấy nhíu lại, giọng điệu như bị xúc phạm,

"Cậu nói lại xem. Ai làm sao cơ?"

Cô ấy cứ bám riết lấy tôi. Trong ba tháng qua, tôi đã hiểu rõ những lúc như thế này cô ấy dai dẳng như người đòi nợ.

Tôi thầm nghĩ tình hình không ổn.

"...Tôi đúng là vừa nghĩ về cô. Chỉ là, tôi không có ý gì khác. Tôi nghĩ là—"

"Cậu nghĩ chỉ bằng mấy lời đó là có thể qua chuyện sao? Cậu nghĩ tôi sẽ dễ dàng bỏ qua chuyện cậu sỉ nhục tôi à?"

"..."

Tôi im lặng như một cái tủ lạnh bị rút điện. Thậm chí không thể thở một cách trôi chảy.

Tôi không phải sợ làm cô ấy nổi giận.

Mà, nói thật, ánh mắt cao ngạo đầy gai góc của cô ấy khiến tôi say mê.

Khóe mắt thường ngày mơ màng của cô ấy lúc này đột nhiên trở nên mạnh mẽ, đồng tử co lại như một con cầy hương đã khóa chặt con mồi. Đồng thời, lông mày và khóe miệng cô ấy không hề cử động, kết quả là chỉ có ánh mắt cô ấy trở nên sắc bén.

Tôi thích biểu cảm bực bội thoáng qua của cô ấy.

Không phải lúc tức giận, cũng không phải lúc khinh miệt, mà là biểu cảm "hơi bực bội" của cô ấy.

Chỉ khi cô ấy đối mặt với tôi bằng biểu cảm đó, tôi mới cảm thấy mình và cô ấy ngang hàng.

"Cậu có biết cãi lại người lớn tuổi sẽ có hậu quả gì không?"

"Không biết."

Rốt cuộc sẽ thế nào đây. Nhưng, tôi lại thấy về sức lực thì tôi sẽ không thua cô ấy.

"Tôi sẽ mách phụ huynh cậu."

Cô ấy nói ra một câu kinh khủng như vậy với vẻ mặt nghiêm túc.

"…Chẳng phải đó là việc mà trẻ con mới làm sao."

"Tôi sẽ mách cha cậu, nói Hidehiko-kun không chịu học hành."

"Xin cô đừng nói vậy."

"Tôi sẽ nói cậu lén lút đọc truyện người lớn sau lưng tôi."

"Xin cô tuyệt đối đừng nói vậy."

"Vậy thì, tôi sẽ nói cậu ngang nhiên đọc truyện người lớn trước mặt tôi."

"Đây không phải là vấn đề có trước mặt cô hay không."

Vẻ mặt giận dữ của cô ấy đột nhiên dịu lại như một đứa trẻ.

"Cậu lúc nào cũng cãi lại, thật là kiêu ngạo."

Tôi có chút tiếc nuối trong lòng.

"Tôi nghĩ đó là do cô lúc nào cũng nói những lời kỳ quặc."

"Im đi."

Cô ấy vừa nói, vừa không vui khẽ lắc lư đùi đang khoanh lại.

Rồi cô ấy vặn cổ để giảm đau mỏi vai, như thể đột nhiên quên mất chuyện của tôi, cô ấy lại cúi xuống nhìn cuốn sách bìa cứng trên sàn.

"Tôi đúng là vừa nghĩ về cô."

Không hiểu sao tôi lại có ý định níu kéo cô ấy, bắt chuyện.

Cô ấy liếc tôi một cái như thể chẳng quan tâm.

"Cô giáo, tại sao cô lại làm gia sư?"

"Hửm?"

"Cô đâu có thiếu tiền."

Khác với những nữ sinh viên nhà giàu khác, cô ấy không đeo những món trang sức có thể coi là phụ kiện bắt buộc khi ra ngoài. Cô ấy dường như rất thích áo phông trắng, thích phong cách gọn gàng. Nhưng đó không phải do không có tiền, mà chỉ là sở thích của cô ấy. Thực tế, chiếc xe cô ấy thường lái là một chiếc Aston Martin, một chiếc xe thể thao màu đỏ tươi có vẻ rất đắt tiền.

Dù sao đi nữa, cha cô ấy từng là một nhân vật quan trọng của [Viện Nghiên cứu Công nghiệp Khoa học Tự nhiên Tổng hợp]. Và chú của cô ấy còn là một nghị viên có thế lực trong đảng cầm quyền.

"Nhưng, tại sao cô lại làm gia sư?"

"Cậu nghĩ tại sao?"

"Xin đừng dùng câu hỏi để hỏi lại tôi. Cô từng nói mà. Cô nói..."

"—Cậu thật bất tài. Lại đi hỏi động cơ hành động của tôi, cậu thật bất tài."

Cô ấy lảng tránh câu hỏi của tôi, rồi từ tư thế ngồi khoanh chân đổi thành tư thế ngồi bó gối, gập cuốn sách bìa cứng trên sàn lại một tiếng "pạch". Tôi có thể thấy một phần tiêu đề "Chủ nghĩa hiện sinh" trên cuốn sách.

"Bởi vì bất cứ lúc nào, hành động của tôi cũng đều là do hứng khởi nhất thời."

"...Nếu đã vậy,"

Tôi tiếp tục nói ra suy nghĩ của mình.

"Vậy tại sao cô còn sống?"

"Câu này tôi cũng muốn hỏi đấy."

Cô ấy không chút do dự trả lời như vậy.

"Là một giáo viên mà cô lại không biết cả điều này sao." Tôi lại nói.

Cô ấy đứng dậy.

Rồi từ từ đưa tay về phía tôi, véo má tôi.

"Để tôi nặn cho cậu một cái mụn trứng cá nhé."

Tôi bảo cô ấy dừng lại. Nhưng cô ấy vẫn tiếp tục véo.

"Nếu cứ tiếp tục kích thích da, thật sự có thể nặn ra mụn trứng cá đấy. Cậu biết không?"

Tôi nghĩ lời nói của cô ấy thật quá đáng.

Cô ấy luôn lảng tránh vấn đề.

Không trả lời tôi một cách nghiêm túc, lại còn dường như luôn lãng phí thái độ nghiêm túc của chính mình.

Có phải vì đối tượng là một người nhỏ tuổi như tôi không? Hay là, cô ấy cũng đối xử với những người khác như vậy?

Gặp cô ấy chủ yếu là ở phòng học này, nên tôi không biết bình thường cô ấy như thế nào.

Đối với cô ấy, rốt cuộc tôi là gì?

Câu hỏi này cũng khó như câu hỏi, đối với tôi cô ấy là sự tồn tại như thế nào.

Tôi không thể quên lần đầu gặp cô ấy.

"Ừm. Tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp Hidehiko-kun thi đỗ vào trường mình mong muốn."

"Tôi chẳng muốn dạy học gì cả."

Cả hai câu này đều từ miệng cô ấy nói ra.

Và giữa hai câu này chỉ cách nhau nhiều nhất là khoảng ba mươi phút.

Khi cô ấy nói câu đầu tiên, đó là vào tháng bảy hai tháng trước, gần kỳ nghỉ hè, gia đình tôi quyết định mời một gia sư cho tôi, ba chúng tôi gặp nhau trong phòng học của căn hộ.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về việc này đã rất mơ hồ.

Cách ăn mặc luộm thuộm, giọng điệu không hướng ngoại cũng không hướng nội, đó chính là ấn tượng chung của tôi về cô gia sư này.

"Tôi họ Higashikaze. Rất vui được gặp cậu."

Cô ấy chào tôi một câu. Lúc đó cô ấy chắc đã không nói tên mình.

Dù có nói tôi cũng không nhớ. Vì tôi không có hứng thú ghi nhớ. Khi nói chuyện với người khác, tôi đều gọi họ bằng họ. Tôi chưa bao giờ gọi thẳng tên người khác như người phương Tây.

Tôi dường như thường xuyên lơ là trong việc giao tiếp với mọi người. Không, nói thẳng ra là vì tôi không có hứng thú.

Cho đến nay, tôi chưa từng có một người bạn đúng nghĩa nào. Ít nhất tôi chưa bao giờ chỉ vào ai đó và thừa nhận rằng anh ta là bạn của tôi.

Tôi có thể nói chuyện được với hầu hết mọi người. Có thể giao tiếp. Nhưng, liệu nhờ đó mà có thể hiểu và thân thiết với người khác được không?

Tôi không hiểu lắm về những thứ như bạn bè, người yêu. Những thứ đó có lợi ích gì? Vì vui vẻ sao? Nhưng trên đời này có rất nhiều thứ có thể làm người ta vui vẻ. Hơn nữa, những thứ như bạn bè, người yêu có thật sự làm người ta vui vẻ không? Nếu vậy tại sao lại có người giết người? Tôi biết, trong số các động cơ gây án trên đời, phần lớn đều do những mối quan hệ con người này xấu đi mà ra.

Tôi không thể hiểu, tại sao lại có người cảm nhận được giá trị sống từ những mối quan hệ đó, bị nó trói buộc chân tay.

Đơn vị nhỏ nhất của giao tiếp giữa người với người là quan hệ gia đình—rốt cuộc có thể hiểu nhau đến mức nào? Thật kỳ lạ.

Không chỉ con người, mà các [sinh vật] đại diện là động vật có vú, để tồn tại đều cần có bầy đàn. Bản năng duy trì nòi giống đã chọn ra phương thức tốt nhất, đó chính là gia đình.

Giao phối với người khác giới cũng vì lý do này, cùng các cá thể khác trong bầy đi săn cũng chỉ vì hiệu quả cao hơn mà thôi.

Những gì liên quan đến [mối quan hệ] chỉ có vậy.

Lý do người ta từ đó nảy sinh ra những cảm giác như [tình yêu] và đặc biệt coi trọng nó, là do sự ảo tưởng ngu ngốc của con người.

Cái gọi là sự kết nối giữa người với người, suy cho cùng cũng chỉ là điểm tiếp xúc giữa người với người.

Tiếp xúc với điểm tiếp xúc không phải là hòa quyện vào nhau.

"Sau này chúng ta cùng nhau cố gắng nâng cao thành tích nhé."

Cô gia sư mới của tôi, Higashikaze gì đó, nói trước mặt tôi và mẹ tôi. Cô ấy kéo khóe miệng ra, nở một nụ cười hình thức như hầu hết mọi người trên đời.

Không cần nói, tôi không hề mong đợi gì ở cô ấy, nhưng mẹ tôi dường như không nghĩ vậy.

—Mà, cô giáo khách sáo quá. Gặp được một giáo viên ưu tú, thẳng thắn như cô tôi cũng yên tâm rồi. Đứa con vô dụng nhà tôi dưới sự chỉ bảo của cô chắc chắn cũng sẽ học hành chăm chỉ thôi—

Mẹ tôi cười ha hả nói những lời như vậy.

Từ ánh mắt và từng góc cạnh trong giọng điệu của mẹ, tôi có thể thấy được tính cách kỳ quặc của bà.

Mặc dù tôi còn nhỏ, nhưng đây cũng là việc một chàng trai và một cô gái ở chung phòng trong thời gian dài. Tôi nghĩ đối với đối phương, đây có thể là một việc khiến gia đình xấu hổ. Nhưng, mẹ tôi thấy Higashikaze gì đó không hề để ý, liền yên tâm.

Tôi nghĩ rốt cuộc ai mới là người vô dụng, nhưng tôi lại lười xen vào chuyện của họ, nên tôi không nói gì.

Mẹ tôi không ngừng cúi đầu, rời khỏi phòng học.

Trong phòng chỉ còn lại tôi và Higashikaze gì đó. Buổi học đầu tiên sắp bắt đầu.

Cô ấy lại nhìn quanh căn phòng học trống trải này một lần nữa.

"Hừm~ hừm."

Cô ấy nói với giọng khàn khàn.

"?"

Tôi đang định hỏi cô ấy có chuyện gì không thì cô ấy chen lên trước tôi, ngồi phịch xuống chiếc ghế vốn dĩ là của tôi.

Rồi, cô ấy chống cằm lên lưng ghế như một đứa trẻ vô giáo dục,

"Này cậu. Có muốn học không?"

Cô ấy khẽ cười nói như vậy.

"Ơ...?"

Cô ấy thay đổi không khí đột ngột khiến tôi nghi ngờ, và có chút cạn lời.

"Thế nào. Cậu có muốn học không?"

Cô ấy nói bằng giọng trầm.

"Muốn." Tôi rụt rè trả lời.

"Tại sao?" cô ấy nói.

"Vì tôi phải thi đỗ cấp ba. Vào trường chuyên tốt nhất."

"Vào cấp ba rồi cậu định làm gì?"

"Chuyện này... tiếp tục thi đại học. Chính là trường đại học mà cô đang học."

"Rồi sao nữa? Thi đỗ đại học rồi làm gì?"

Tôi lại cạn lời.

Rồi, sau một lúc suy nghĩ, tôi đưa ra câu trả lời khuôn mẫu nhất.

"...Học."

"Sau khi tốt nghiệp đại học thì sao?"

Cô ấy rõ ràng là đang làm khó tôi.

Bây giờ tôi phần nào hiểu được tâm trạng của những người Athens trở thành nạn nhân của phương pháp biện chứng của Socrates.

"..."

Tôi im lặng tránh ánh mắt của cô ấy.

"Chuyện sau này cậu không hề nghĩ đến sao?"

Tôi không thể trả lời cô ấy.

Theo kế hoạch của cha mẹ tôi, sau này tôi sẽ làm thư ký cho một chính trị gia.

Nhưng, tôi không muốn nói ra những điều này.

"Cái gì mà không hề nghĩ đến."

Cô ấy cười lạnh nói.

"Chính là không làm gì cả."

"——"

Ngực tôi như bị một bàn tay vô hình đè nén, không thở nổi.

Cô ấy dường như đột nhiên mất hứng, quay người đi,

"Tôi chẳng muốn dạy học gì cả."

Cô ấy nói một cách mơ màng.

—Sau này nghĩ lại, có lẽ tôi đã say mê cô ấy từ lúc đó.

Bởi vì tôi vốn dĩ không có hứng thú với [mối quan hệ], nhưng lúc đó cùng với sự không cam lòng, tôi lần đầu tiên muốn tìm hiểu một người ngoài như cô ấy.

Cô ấy thật sự không định giảng bài.

Thứ hai, thứ ba, thứ năm hàng tuần là những ngày cô ấy đến làm gia sư. Mỗi ngày từ bốn rưỡi chiều đến bảy rưỡi tối.

Cha mẹ tôi đáng lẽ phải trả cho cô ấy một khoản học phí cao tương ứng. Bởi vì việc cô ấy giảng bài tốt hay xấu sẽ quyết định thành bại của [tương lai đã được định sẵn] của tôi, nên trách nhiệm của cô ấy lẽ ra phải rất lớn.

Nhưng, cô ấy luôn bỏ mặc tôi, tự mình ngồi trên sàn đọc sách.

Tôi đành phải ngoan ngoãn ngồi trước bàn học, làm bài tập ở trường hoặc làm bài tập thêm.

Thậm chí, có lần cô ấy không nói một lời nào cho đến hết giờ rồi về thẳng.

Dù cô ấy thỉnh thoảng có nói chuyện với tôi, cũng chỉ là những lời khó hiểu.

"Chữ [Hạnh] trong hạnh phúc và chữ [Tân] trong cay đắng chỉ khác nhau một nét, đây có lẽ là một sự châm biếm của người tạo ra chữ này nhỉ?"

"Di hài của Lenin được bảo quản ở Liên Xô có giống như xác ướp không nhỉ? Hay là đã được xử lý đặc biệt để trông như còn sống?"

"Nếu mang la bàn vào vũ trụ, nó sẽ có phản ứng gì nhỉ?"

"Cậu có thấy lục địa Pangea 300 triệu năm trước và hình dạng của một thai nhi cuộn tròn cơ thể giống nhau không?"

"Thật kiêu ngạo. Chó Golden Retriever nhà nuôi có hai mí mắt. Vì là giống chó nước ngoài mà. Chó Nhật như Shiba có phải có nhiều hơn một mí mắt không?"

"Giáo sư nói, nếu cho đường vào bê tông lỏng, bê tông sẽ đông cứng ngay lập tức. Cho muối vào có làm nó trở nên sệt không nhỉ? Chắc không đâu."

Ban đầu tôi còn trả lời những câu nói này của cô ấy một cách nghiêm túc, nhưng câu trả lời của tôi dường như đều không làm cô ấy hài lòng. Thái độ của cô ấy vẫn không tốt lắm. Vì vậy, sau này tôi cũng bắt đầu lờ đi những câu hỏi nhàm chán này của cô ấy.

Thay vào đó, tôi bắt đầu hỏi cô ấy.

"Cô giáo, cô có thích nhà thiết kế nào không?"

"Cô có nghe nhạc jazz không?"

"Cô thích thể loại phim nào?"

Trong ba tiếng đồng hồ, nói được hai ba câu.

Tôi hỏi cô ấy từng việc mà tôi nghĩ đến.

Tôi không muốn làm thân với cô ấy.

Mặc dù không muốn làm thân, nhưng dù đối phương có là một người kỳ quặc thế nào đi nữa, nếu không nói một lời nào, mối quan hệ có thể sẽ xấu đi. [Thân thiện] không có hại, nhưng [quan hệ xấu đi] thì có rất nhiều hại. Ít nhất, tôi cần phải giữ cho mối quan hệ của chúng tôi không có rạn nứt.

Cô ấy đã trả lời những câu hỏi của tôi một cách nghiêm túc. Nhưng những cuộc trò chuyện này cũng chỉ kéo dài vài giây, nhiều nhất là vài phút rồi kết thúc. Sau đó lại là sự im lặng. Dưới ánh đèn trắng bệch, chỉ có tiếng bút chì viết chữ của tôi và tiếng lật sách của cô ấy vang lên đứt quãng.

"A!"

Cuối cùng, khi tôi đang cố gắng học bài, một tiếng kêu như phát hiện ra điều gì đó vang lên từ sau lưng.

"Không xong rồi."

Cô ấy vỗ tay một cái.

"Sắp đến giờ về rồi."

Đúng vậy, sắp đến bảy rưỡi rồi. Điều này tôi cũng biết.

"Vâng. Vất vả cho cô rồi."

Tôi ngồi trên ghế, khẽ cúi đầu chào cô ấy rồi lại chú tâm vào sách tham khảo.

Ngay sau đó, cô ấy gọi tôi với giọng không hài lòng "Đợi đã."

Tôi nghĩ có chuyện gì, lại ngẩng đầu lên nhìn cô ấy.

"Tại sao lại qua loa với tôi?"

"Qua loa?"

"Lời tôi nói trước sau khác nhau quá xa. Cậu không thấy có gì không ổn sao?"

"Không có gì ạ."

"Cậu không thấy lạ sao? Tôi đột nhiên kêu 'A!', người bình thường sẽ nghĩ có chuyện gì xảy ra. Nhưng tôi chỉ phát hiện ra đến giờ về thôi."

"Vâng. Thì sao ạ?"

"Thật là. Cậu cũng không hiểu."

"Nói cách khác, cô vừa rồi thực ra là đang cố tình giả ngốc sao?"

"..."

"Cô nghĩ vừa rồi có thể dọa được tôi sao?"

"Tôi phải đi rồi. Lát nữa còn đi chơi với bạn trai."

Mặc dù tôi muốn nói đừng chạy, nhưng cũng không sao, nên tôi không nói ra.

"Vậy Otoya-kun, chúng ta gặp lại vào thứ hai tuần sau nhé."

Cô ấy nói qua loa xong rồi định rời khỏi phòng.

"Cô sẽ đến đúng giờ chứ?"

"Gì cơ?"

Cô ấy dừng bước quay lại.

"Mặc dù cô luôn không dạy học đàng hoàng, nhưng cô sẽ đến đây đúng giờ chứ."

Đối với tôi, đây chỉ là một câu hỏi đơn thuần. Nhưng tôi nhận ra hỏi cô ấy câu này rất bất lịch sự.

Tôi đã nghĩ có lẽ lại làm cô ấy tức giận, nhưng cô ấy lại trả lời một cách bình thản.

"Dù sao thì điều hòa ở đây thổi rất dễ chịu."

"Liên quan gì đến điều hòa?"

"Đọc sách rất thoải mái phải không. Hơn nữa cậu cũng rất yên tĩnh."

Cô ấy trả lời xong, sải bước nhanh chóng rời khỏi phòng.

Thì ra là vậy, tôi chấp nhận câu trả lời này. Tôi thấy nó rất hợp với tính cách của cô ấy.

—Hợp với tính cách của cô ấy?

"..."

Ngay cả chính tôi cũng thấy cách chấp nhận này rất kỳ lạ.

[Tính cách của cô ấy] tôi lẽ ra không nên biết.

Nét bút chì viết trên cuốn sách bài tập của tôi trở nên đậm hơn bình thường.

Mối quan hệ kỳ lạ giữa tôi và cô ấy kéo dài khoảng nửa năm, cho đến kỳ thi.

Vì chúng tôi trước đây gặp nhau đều ở phòng học, nên ký ức về cô ấy không nhiều.

Nhưng những việc cô ấy thỉnh thoảng làm với tôi chỉ có thể hiểu là do hứng khởi nhất thời.

Đã xảy ra một chuyện như thế này.

Vào tháng mười, trường tôi tổ chức một cuộc thi viết văn mang tên [Tiếng nói tuổi thiếu niên].

Cuộc thi này theo thông lệ hàng năm, toàn bộ học sinh đều phải tham gia.

Việc này dường như cũng ảnh hưởng đến học bạ khi thi chuyển cấp, nhưng tôi nghĩ chỉ cần điểm số thôi tôi cũng có thể đỗ, nên không có hứng thú.

Nhưng dù sao đây cũng là một bài tập, nên tôi đã viết. Dùng bốn trang giấy kẻ ô.

Đề tài ngay cả chính tôi đọc cũng muốn cười.

[Giấc mơ cùng tồn tại giữa con người và thiên nhiên]

Đề tài này thật giống như một đứa trẻ cấp hai ra vẻ người lớn nghĩ ra. Nhưng chính những đề tài như thế này mới được người lớn ưa chuộng. Thực tế, các học sinh khác cũng giống tôi, viết những thứ mà mình chưa từng nghĩ đến.

Bài văn của tôi viết về chủ đề quen thuộc và nhạt nhẽo "Cùng với sự phát triển của khoa học, sự tồn tại của con người có phải đã trở thành mối nguy hại cho thiên nhiên không".

Nhưng, không hiểu sao giáo viên chủ nhiệm lại rất thích bài văn này của tôi, còn chọn nó làm bài văn đại diện cho lớp chúng tôi.

Tôi phải đọc bài văn của mình trong buổi phát biểu của khối.

Nếu có ai thích cơ hội này, thì người đó chắc chắn là loại người thích thể hiện. Nhưng, loại người này thường khá ngốc, không viết được văn hay.

Nếu có những người khác thích những việc như thế này, cũng đều là những người có suy nghĩ kỳ quặc, thật sự tin rằng [Tình yêu sẽ cứu rỗi thế giới].

Không may là tôi không thuộc loại người nào trong số đó. Vì vậy tôi mới ghét buổi phát biểu của khối. Nhưng, tôi cũng không phải là đứa trẻ từ chối vì lý do đó.

Tôi đã đọc bài văn một cách bình thản trong buổi phát biểu của khối.

Điều làm tôi ngạc nhiên là, trong số các đại diện của các lớp khác, có một cô gái đã khóc khi đọc bài văn có tựa đề [Sự phân biệt chủng tộc trên thế giới]. Thật không thể tin được. Bài văn đó chắc chắn là do cô ấy tự viết, nhưng tại sao cô ấy lại có thể xúc động đến rơi nước mắt? Điều này vượt quá khả năng hiểu của tôi.

Nhưng không hiểu sao, bài văn của cô gái đó và của tôi đã được chọn làm tác phẩm đại diện của khối.

Nếu mọi chuyện kết thúc ở đó thì tốt, nhưng tiếp theo tôi phải đại diện cho trường tham gia cuộc thi viết văn, đọc bài văn trước nhiều người hơn ở một nơi như hội trường.

Hơn nữa, giáo viên văn còn yêu cầu tôi sửa lại bài văn để chuẩn bị cho cuộc thi.

Thật là, đám giáo viên này rốt cuộc đang nghĩ gì vậy. Nếu có thời gian sửa văn, thà học thêm một từ vựng tiếng Anh để chuẩn bị cho kỳ thi còn hơn.

Vì tôi đã tức giận một cách hiếm hoi, nên vào ngày học thêm, tôi đã kể chuyện này cho cô ấy nghe.

"Ôi ôi. Nói mới nhớ, hồi cấp hai tôi cũng có chuyện này, viết những bài văn trẻ con như thế. Mấy người lên đại học rồi chuyên tâm vào phong trào cánh tả chắc cũng lấy đó làm cơ hội để bắt đầu đam mê diễn thuyết nhỉ."

Cô ấy vẫn ngồi khoanh chân trên sàn gỗ như thường lệ, vừa đọc sách (hôm đó cô ấy đọc một cuốn truyện tranh nước ngoài) vừa nói một cách chán chường.

"Vậy cậu muốn thế nào? Chỉ là phàn nàn với tôi thôi à?"

"...Không."

Tôi vô tình phủ nhận, nhưng thực ra đúng như cô ấy nói.

Tôi bắt đầu phàn nàn từ lúc nào vậy?

Điều này tôi cũng thấy lạ, tôi không nhớ trước đây mình từng phàn nàn.

Hành vi dựa dẫm vào người khác để lấp đầy trái tim trống rỗng của mình—

"Gì cơ?"

Tôi đột nhiên im lặng dường như khiến cô ấy thấy lạ, cô ấy ngẩng đầu lên.

"Không có gì. Tôi chỉ nói với cô là tôi thấy chuyện này thật vô lý. Điều này có sao đâu. Cô không phải là—"

Không hiểu sao cảm giác xấu hổ trong lòng tôi dâng lên, tôi xoay ghế quay lưng lại với cô ấy.

"Bởi vì cô, là gia sư của tôi."

Chính tôi cũng thấy câu trả lời này chẳng ăn nhập gì.

Máu dồn lên não.

Tôi buộc phải phòng thủ như một con sò bảo vệ mình.

Tôi sợ tâm trạng này của mình bị cô ấy biết.

Nhưng cô ấy chỉ "ồ" một tiếng không quan tâm, chỉ vậy thôi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng, tôi nhận ra mình chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này mà thở phào, lại cảm thấy xấu hổ. Rồi lại càng xấu hổ hơn vì cảm giác xấu hổ của mình. Cảm giác xấu hổ cứ xoáy tròn ập đến.

Mặt tôi dí sát vào sách tham khảo hơn bình thường, im lặng di chuyển cây bút chì.

"A!"

Sau lưng tôi đột nhiên vang lên một tiếng kêu như điên. Tiếng kêu này làm tôi giật mình thót tim, nhưng tôi cố gắng không để lộ ra, tiếp tục học.

"Tôi phát hiện ra một chuyện hay ho đấy."

Dù sao thì cô ấy chắc lại định nói "đến giờ về rồi". Nghĩ vậy tôi lờ cô ấy đi, nhưng bây giờ còn gần một tiếng nữa mới đến bảy rưỡi.

"Này,"

Sau lưng vang lên tiếng cô ấy gọi tôi.

Mặc dù tôi nghe thấy, nhưng tôi không phản ứng.

Vì chuyện vừa rồi vẫn còn lởn vởn trong đầu, nên tôi không kịp nhận ra cô ấy đang gọi mình.

"Này,"

Sau lưng lại vang lên tiếng cô ấy.

Tôi vẫn không phản ứng được.

Lúc này,

"Này!"

Giọng nói sắc bén của cô ấy vang lên từ ngay sau lưng tôi,

—Á,

"Đau..."

Đầu tôi đột ngột ngửa ra sau, hướng lên trần nhà.

Thì ra là cô ấy đã túm tóc sau gáy tôi.

Trong tầm nhìn ngửa lên trời của tôi, hiện ra khuôn mặt lộn ngược của cô ấy.

So với ngạc nhiên, tôi chỉ thấy đau.

"Cậu nhóc này cũng kiêu ngạo ghê. Tại sao lại lờ tôi đi."

"Cô, cô giáo, đau, buông tay ra! Cô làm gì vậy...!"

"Thì ra bình thường cậu nói chuyện với người khác bằng giọng điệu này à."

Cô ấy cảm thán về một điểm kỳ lạ nào đó, rồi buông tóc tôi ra.

Tôi ôm gáy, cẩn thận quay đầu lại. Cổ phát ra tiếng kêu răng rắc nguy hiểm.

"Tóc cậu đẹp thật. Tôi đã nghĩ vậy từ lâu rồi."

Cô ấy nói như không có chuyện gì xảy ra, lại vuốt tóc tôi như một chiếc lược.

"Da cậu cũng trắng, dáng người cũng mảnh mai. Để tóc dài thêm chút nữa thì tốt. Trông sẽ dễ thương như con gái đấy."

"Á, đừng mà!"

Tôi lắc đầu, hất tay cô ấy ra.

Tiếp đó cô ấy đặt tay lên vai tôi,

"Vai cậu cứng quá. Vừa rồi giật tóc cậu còn phát ra tiếng răng rắc đấy."

Nói rồi, cô ấy bắt đầu xoa bóp hai vai tôi.

Cảm giác ngứa ngáy chưa từng có xuyên qua tủy sống ở hai vai tôi, tôi không khỏi kêu lên "Oa".

"A, bây giờ tiếng kêu đỡ hơn rồi."

"Cô đang làm gì vậy!"

Tôi vặn vẹo vai để thoát khỏi tay cô ấy.

"Sao vậy, không cần phải giãy giụa như con lươn bị câu lên đâu."

"Cái gì thế này! Xin đừng tùy tiện chạm vào tôi như vậy!"

"A, câu thoại này hay đấy. Tôi cũng muốn thử nói ở đâu đó một lần."

Cô ấy cười khẩy như một con mèo, tôi đang định quát cô ấy thêm,

"—Này, cậu có bản thảo bài văn vừa nói không?"

Cô ấy đã giành trước.

"...Có."

"Tôi xem nào."

"Hả? Tại sao phải cho..."

"Cậu không dám cho tôi xem à?"

Tôi nuốt lại lời nói, mở cặp sách lấy ra bốn trang giấy kẻ ô.

"Là cái này sao. Ừm ừm, chữ viết cũng khá mạnh mẽ đấy. Giờ tôi mới biết. Chữ của cậu như thế này à."

Cô ấy lướt nhanh qua, một phút sau ngẩng đầu lên.

"Bài văn này giống như quả dưa chuột mới hái vậy."

"...Ý cô là tươi và thẳng sao?"

"Hừ, ngốc! Ý tôi là non nớt."

Cô ấy phá lên cười.

Mặc dù tôi tức giận, nhưng đồng thời cũng rất ngạc nhiên.

Bởi vì tôi lần đầu tiên thấy cô ấy cười một cách thuần khiết như vậy.

"Cậu không biết sao? Dưa chuột mọc tự nhiên đều sẽ cong. Dưa chuột thẳng như bán trong siêu thị là do người trồng đã xử lý đặc biệt. Cũng giống như nuôi dạy con cái vậy. Nhưng, tôi không ngờ cậu lại viết ra một bài văn non nớt như vậy. Tôi thật muốn xem biểu cảm của cậu khi đọc trước toàn khối. Có phải là vẫn mang bộ mặt màu chè đặc như thường lệ không? Hay là biểu cảm ra vẻ như cô bé bán diêm? Tôi chỉ cần nghĩ thôi cũng có thể ăn được mấy bát cơm đấy. A ha ha ha! Mà, thôi kệ." "..."

Cô ấy tạm dừng cười, đưa bản thảo bài văn ra trước mặt tôi,

"Này. Cái này, tôi có thể giữ trước được không?"

"Tại sao vậy?"

"Ừm, vì tôi muốn giúp cậu một tay."

"?"

"Lần sau cậu không phải đọc ở hội trường lớn sao? Ý tôi là sinh viên Đại học Tokyo này sẽ đích thân sửa bài văn cho cậu."

"...Nhưng, đó là gian lận..."

"Có sao đâu. Dù sao thì nội dung bài văn này cũng là chép từ sách khác mà? Viết một bài văn không có sáng tạo như vậy đừng có kiêu ngạo thế. Cậu xem, chỗ này rất nhàm chán phải không? Cậu xem xem."

Cô ấy giơ bản thảo bài văn của tôi lên, lắc lư một cách chế giễu.

Tôi không muốn phản bác.

"Tôi không quan tâm đến bài văn đó. Vì tôi chỉ dùng lý thuyết chung để qua loa thôi. Chỉ đơn giản là viết những thứ mà người lớn quan tâm thôi. So đo với thứ này thật ngốc."

"..."

Tờ giấy trước mặt tôi đột nhiên bị cô ấy giơ lên.

Cô ấy cúi xuống nhìn tôi với vẻ mặt như phát hiện ra một vật thất lạc khó chịu.

"Haizz. Thì ra cậu nói nhanh là như thế này à."

"...!"

Máu dồn lên não.

Tôi tập trung sự kìm nén trong lòng vào tay phải, và đưa tay phải về phía bản thảo.

"Được rồi! Xin trả lại cho tôi!"

Nhưng, cô ấy nhanh chóng giơ bản thảo lên cao, tránh được tay phải của tôi.

"Không được. Cái này tôi sẽ sửa cho cậu."

"Dựa vào đâu! Xin trả lại cho tôi!"

Tôi đứng dậy khỏi ghế, lại đưa tay phải ra, nhưng cô ấy giơ bản thảo lên cao hơn nữa.

"Không được. Là một gia sư, tôi không thể để học sinh đọc một bài văn toàn là đạo văn như thế này. Bản thảo này sẽ do nhà văn nổi tiếng, cô Higashikaze Yurika này chịu trách nhiệm sửa giúp cậu."

Cô ấy giơ bản thảo lên cao như một lá cờ, tay kia chống hông, tuyên bố hùng hồn với động tác như đang diễn kịch.

"Xin trả lại cho tôi! Trả lại cho tôi!"

Tôi duỗi thẳng người, cố gắng hết sức để giành lại bản thảo. Nhưng cô ấy rất khéo léo lùi lại một cách có trật tự, liên tục thoát khỏi tay tôi. Tôi thậm chí còn nghi ngờ cô ấy có được đào tạo chuyên nghiệp không.

Tôi bám riết theo cô ấy.

"Đó là của tôi! Trả lại cho tôi!"

"Không được. Đây là lệnh của gia sư."

"Thôi, mau trả lại cho tôi...!"

"Lại đây lại đây, cứ đến mà lấy."

Cô ấy đột nhiên giơ tay lên, tôi không thể dễ dàng với tới.

Cô ấy rất cao.

Cao hơn tôi.

Nhìn thấy hiện thực phũ phàng này, không hiểu sao tôi lại càng không cam lòng, tôi liều mạng lao tới.

"Trả lại cho tôi!"

"Này, đợi đã!"

"Trả lại cho tôi, trả lại cho tôi!"

"Otoya-kun, cẩn thận...!"

"Đưa... cho tôi!"

Tôi dồn cô ấy vào góc tường, đúng lúc đó.

"!?"

Bụng dưới của tôi bị một cú va chạm.

Tôi bị đẩy ra, lùi lại hai ba bước, mất thăng bằng, ngã ngồi một cách đáng xấu hổ.

Một lúc sau, cơn đau âm ỉ lan khắp nội tạng, tôi ôm bụng rên rỉ.

"A, xin lỗi. Không cẩn thận đá trúng cậu à?"

Cô ấy có chút lo lắng lại gần.

Đều tại tôi vừa rồi chỉ lo giật bản thảo trên đầu mà không nhìn, cô ấy dường như trong lúc bị đuổi đã vô tình tung một cú đá trước vào bụng tôi.

"Xin lỗi xin lỗi, không ngờ lại đá trúng cậu. Đau không?"

"Hự... ư hự, ai lại đi đá người ta chứ, cô...!"

Tôi vừa quỳ trên sàn, vừa ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cô ấy.

Cô ấy hiếm khi lộ ra vẻ mặt rụt rè.

"Hử... cậu giận rồi à?"

"...Không."

Tôi đột nhiên bình tĩnh lại, lắc đầu.

Không nói được gì, sự im lặng khó xử kéo dài.

Khi cơn đau bụng đỡ hơn, tôi mới từ từ đứng dậy.

"...Thôi, bản thảo đó cô cứ giữ đi."

"Tôi có thể sửa giúp cậu không?"

"Nhờ cô cả."

Tôi chỉnh lại chiếc áo sơ mi đồng phục bị nhăn, lại đi về phía bàn học.

Rồi, để bình tĩnh lại, tôi cố ý từ từ viết chữ bằng bút chì.

Cô ấy đứng sau lưng tôi một lúc không nói gì.

Bảy rưỡi, thời điểm tượng trưng cho sự kết thúc, cuối cùng cũng đến.

"Cậu không giận chứ."

Thay cho lời tạm biệt thường lệ, cô ấy nói vậy.

Cô ấy dựa vào tường, khẽ cúi đầu.

Vì mái tóc đen của cô ấy gần như che hết mắt, nên tôi không thấy được biểu cảm của cô ấy.

Ánh đèn trắng bệch trong phòng cảm giác tối hơn bình thường.

"Cậu không muốn giận?"

"..."

Tôi không trả lời.

"Cậu đang ngẩn người à?"

Tôi không trả lời.

"Hay là vì nói ra sự thật sẽ bất lợi cho cậu?"

Tôi vẫn không trả lời.

Lý do tôi không trả lời là,

"Vì cậu không trả lời được phải không? Chính cậu cũng không rõ. Tại sao cậu vừa rồi không lớn tiếng quát tôi. Rõ ràng tình huống đó nổi giận là rất bình thường."

Lời nói của cô ấy làm tôi căng thẳng.

Tôi kiên nhẫn chờ cô ấy nói tiếp, một sự kiên nhẫn mà ở nhà hay ở trường đều không thể có.

"Tôi nói cho cậu biết. Đó là vì cậu sợ."

Tôi không thấy được biểu cảm của cô ấy, chỉ có miệng cô ấy vẫn đang ngọ nguậy như một sinh vật lạ, dệt nên những lời nói.

"Khi cậu thật sự tức giận, nói ra sự thật thì sẽ bị lộ. Không phải gì khác, mà là sợ bản thân thật sự của mình bị lộ ra cho chính mình. Cậu đang sợ những điều này, phải không."

"——"

"Dù bình thường cậu suy nghĩ gì, chỉ cần không nói ra thì coi như chưa nghĩ sao. Ví dụ như—ảo tưởng làm hại người khác. Mơ mộng hủy diệt xã hội. Mong muốn xâm phạm phụ nữ. Hoặc những suy nghĩ tự luyến như mình là người đặc biệt. Hay là—sự nhút nhát rằng mình có lẽ là một người nhàm chán."

Cô ấy nói không ngừng.

Tôi lùi một bước, cô ấy liền tiến một bước. Chính tôi cũng không rõ lý do làm vậy.

"Ai cũng có những suy nghĩ như cậu. Nhưng nếu chỉ nghĩ, không phải là tội lỗi. Dù là đối với xã hội hay đối với chính mình. Nhưng một khi đã nói ra, bị người khác truyền đi, cậu sẽ không thể trốn tránh khỏi sự thật đó. Hành vi [nói] là không thể nào che đậy được. Vào khoảnh khắc cậu nói ra, trái tim cậu sẽ trói buộc chính cậu. Rồi, những người nghe cậu nói những lời đó cũng sẽ định hình cậu là loại người đó."

Tôi đặc biệt chú ý đến bàn chân mình đang bước ra. Bàn chân này của tôi rốt cuộc đã làm sao?

"Tiếp đó, phản ứng của những người xung quanh cũng sẽ phản lại chính cậu. Cậu sẽ vô thức định nghĩa lại bản thân. Cảm thấy [à à, thì ra, đúng như mọi người nói, mình là loại người đó]. Suy nghĩ thật sự duy nhất, tức là sự tức giận không ngừng khuếch đại chồng chất, tạo nên nhân cách hiện tại của cậu. Ừm ừm, câu nói đó không phải là thật lòng cũng được. Là lời nói dối cũng được, là lời nói bừa bãi cũng được. Chỉ cần cậu có thể mạnh mẽ nói ra câu đó với đối phương là được. Hoặc, cậu không cần nói ra, mà đi kèm với [hành động] có hiệu quả tương đương cũng được."

—Tôi cảm thấy trước mắt mình, như có một sợi dây treo lơ lửng.

Trên đầu ngón chân phải của tôi, có một sợi dây vô hình buộc vào.

Sợi dây này nối liền với [hành động thay thế lời nói] mà cô giáo đã nói.

Tôi cảm nhận được một cách sâu sắc.

"Cậu phát hiện ra rồi phải không? Cậu đã bản năng nhận ra những điều này rồi. Vì vậy cậu mới sợ mình sẽ tức giận. Sợ nói ra suy nghĩ thật. Bởi vì sự thật đã bày ra trước mắt cậu. Một bản thân thật sự đang ở trước mắt cậu. Bởi vì ngôn ngữ là tấm gương. Dù cậu có để nó phản chiếu bao nhiêu lớp, nó cũng sẽ soi rõ nội tâm của cậu, bởi vì nó là tấm gương."

"Gương..."

"Trong lòng mỗi người đều luôn ẩn chứa nỗi sợ hãi khi tìm hiểu bản thân thật sự. Cậu cũng vậy."

Ngay sau câu "cậu cũng vậy", cô ấy ngẩng đầu lên.

Có lẽ là ảo giác của tôi, nhưng biểu cảm của cô ấy lúc đó trông trẻ hơn bình thường.

Cô ấy không còn dựa lưng vào tường, mà bước lên một bước.

Về phía tôi.

Sàn gỗ vang lên theo bước chân này.

"Bây giờ tôi và cậu, một người nhỏ tuổi hơn, đang nói chuyện ra vẻ hiểu biết, thực ra đây có lẽ cũng không phải là con người thật của tôi. Nhưng đã quá muộn rồi. Bởi vì tôi đã nói ra những lời này, nên chính tôi cũng vậy, cậu cũng vậy, chắc chắn đã phán định tôi là một người phụ nữ như vậy. Đây là một chuyện tốt sao? Hay là một chuyện xấu?"

Cô ấy từ từ đi tới.

Cô ấy bước qua sợi dây vô hình buộc ở đầu ngón chân tôi, đi về phía tôi.

"Tóm lại một câu, dù là sự thay đổi nào, đối với bản thân người đó cũng là một chuyện đáng sợ. Liên quan đến người khác cũng tương đương với việc người đó không còn là chính mình nữa."

—Không còn là chính mình.

Cơ thể cô ấy áp sát vào tôi.

Cô ấy rất cao, cao hơn tôi.

Tôi phải ngước lên mới thấy được mắt cô ấy.

"Trên cơ sở này, tôi hỏi lại cậu một lần nữa. Bản thảo bài văn này, cậu định xử lý thế nào?"

"——"

"Cậu phải tự mình nói ra."

"...Tôi..."

Tôi, một chàng trai lớp chín tên là Otoya Hidehiko,

Rốt cuộc là người như thế nào?

"Bản thảo bài văn đó..."

Tôi rốt cuộc sẽ trở thành người như thế nào—?

Rồi.

Tôi đã trả lời.

Cô giáo không mở mắt nhìn tôi, nói một câu "hừm~ ừm" với vẻ mặt nhàm chán.

Tôi đứng bất động.

"Cậu nói ra được rồi đấy chứ."

Cô ấy... khẽ cười, trong mắt tôi là đã cười.

"Cô giáo..."

Tôi vừa mở miệng, cô ấy đã giơ chồng bản thảo bài văn lên cao.

Tôi vô thức nhắm mắt lại.

Trên đỉnh đầu tôi có cảm giác bị giấy va vào.

"Vậy bản thảo này tôi lấy đi nhé."

"Ơ... Ơ!? Nhưng tôi vừa mới..."

"Điều này không liên quan đến việc cậu muốn nói gì. Bởi vì tôi đã quyết định sẽ nghịch ngợm một phen trên bài văn này... không, là sửa chữa. Nếu tôi đã nói thì nhất định sẽ làm!"

"Vô lý..."

Từ miệng tôi tuôn ra lời nói thật lòng nhất của tôi hôm nay.

"Có sao đâu. Dù sao thì đây cũng chỉ là một bài văn như trò chơi ở trường. Sửa đổi bài văn này một chút cũng không chết ai phải không."

"Vậy thì chẳng phải tôi công cốc sao?"

"A! Giờ làm việc của tôi đã quá mười mấy phút rồi. Không có cả tiền làm thêm giờ mà tôi còn nói chuyện say sưa thế này. Tôi phải đi nhanh thôi, không lại để Inoshita-kun đợi."

Cô ấy vội vàng nhét bản thảo và cuốn sách cô ấy mang theo vào túi đeo vai.

Tôi đứng nhìn bóng lưng cô ấy một cách vô định.

Không biết cô ấy làm thế nào mà nhận ra ánh mắt của tôi, cuối cùng cô ấy quay lại nhìn tôi,

"Inoshita-kun là bạn trai mới của tôi đấy."

"Inoshita? Trước đây không phải là một người tên Sakamoto sao."

"Tôi đã chia tay với anh ta rồi. Vì anh ta thật sự quá do dự."

Cô ấy nói xong một cách nhẹ nhàng, nhanh chóng đi về phía cửa.

Điều kỳ lạ là, việc cô ấy có bạn trai mới lại khiến tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi cũng không biết tại sao. Mối quan hệ khác giới của người phụ nữ này đối với tôi lẽ ra không quan trọng.

Chẳng lẽ, tôi có lẽ đã đồng cảm với người đàn ông bị bỏ rơi đó. Tôi nghĩ một người bạn gái kỳ quặc như cô ấy không thể nào hẹn hò lâu dài với ai được.

"Tuần sau gặp lại nhé."

Cánh cửa mở ra, mái tóc đen dài của cô ấy bay theo gió, miệng tôi bất giác nói lên.

"Tuần sau gặp lại. Higashikaze Sakuya... cô giáo."

Kể từ sau chuyện đó, cơ hội chúng tôi nói chuyện đã tăng lên một chút.

Mặc dù vậy, cô ấy vẫn không giảng bài cho tôi, và cũng không có chủ đề chung nào. Dù là nói chuyện, cũng chỉ là những chủ đề vụn vặt chợt nhớ ra, tự nhiên nói ra với người đang ở đó.

Về cơ bản, đối phương sẽ tùy ý nhặt lấy những mảnh vỡ lời nói này, tự mình sắp xếp, nếu thấy vô dụng thì lại ném trả lại cho đối phương. Đôi khi thậm chí còn không thèm để ý.

Nếu tách nghĩa của từ [hội thoại], sẽ trở thành [để lời nói, gặp gỡ].

Vì lời nói giữa chúng tôi về cơ bản không mấy khi gặp gỡ, nên có lẽ không thể gọi là hội thoại.

Nhưng, chúng tôi đúng là đã nhận thức được sự tồn tại của đối phương mà ném ra những lời nói.

Bản thảo bài văn đó vẫn còn ở chỗ cô ấy.

Sắp đến cuộc thi viết văn toàn huyện rồi, nên nếu cô ấy sửa thì tôi thật sự mong cô ấy sửa nhanh lên, nhưng tôi lại không dám thúc giục cô ấy.

Trong lòng tôi nảy sinh một tâm trạng kỳ lạ.

Bài văn đó không quan trọng. Tôi không hề để ý—tôi thật sự mong mình nghĩ như vậy. Vì vậy tôi mới không nói.

Cô ấy cũng tuyệt đối không nhắc đến chuyện này.

Nhưng tôi không thể không mang bản thảo mà tham gia cuộc thi viết văn và lên sân khấu đọc được.

Còn hai ngày nữa là đến cuộc thi, tôi vừa học bài trước bàn học, vừa giả vờ vô sự hỏi cô ấy.

"Cô giáo. Về bài văn tiếng nói tuổi thiếu niên đó."

"...Ơ?"

Sau lưng tôi vang lên một tiếng kêu như sấm sét.

Tôi có một linh cảm rất không lành.

"Ngày mốt thứ năm, là ngày thi viết văn toàn huyện, cô có thể trả lại bản thảo cho tôi không?"

"A, à à... thì ra là ngày mốt à?"

"—Cô giáo."

Tôi xoay ghế, nhìn cô ấy.

Chỉ thấy cô ấy vẫn ngồi khoanh chân đọc sách như thường lệ, lúc này vừa mang vẻ mặt giả ngốc vừa đổi sang tư thế ngồi bó gối, dùng đầu gối chống cằm.

"Bài văn đã sửa không kịp cũng được, xin cô trả lại bản gốc cho tôi. Nếu không..."

"Tôi biết rồi. Đừng coi thường tôi. Tôi biết rõ mà. Thực ra bài văn đã sửa xong hết rồi. Ngày mốt phải không? Đúng là ngày học thêm..."

"Cô có biết không? Cuộc thi diễn ra vào buổi trưa đấy?"

"Phiền chết đi được, tôi biết mà. Trước sáng ngày mốt tôi mang đến nhà cậu là được chứ gì?"

Câu trả lời này của cô ấy khiến tôi hơi bất ngờ, nhưng nếu cô ấy đã nói vậy thì được thôi.

"Vậy nhờ cô. Xin cô nhất định phải mang đến kịp thời nhé."

"Biết rồi. Thật là, cô giáo vất vả sửa bài văn cho cậu như vậy, cậu còn nói năng khó nghe thế."

"Tôi vốn dĩ cũng không muốn cô sửa... thôi kệ. Nhưng bản thảo cô đúng là đã làm muộn, nên tôi nghĩ đây là cô tự làm tự chịu."

"Dù sao đi nữa, cũng tại cậu đến còn hai ngày mới nói. Nếu cậu nói cho tôi sớm hơn, tôi cũng sẽ không quên sửa giúp cậu."

"...Quên sửa?"

"A."

Chết rồi, cô ấy nói rồi vội vàng quay mặt đang chống trên gối sang một bên.

"...Cô quả nhiên là chưa sửa."

"Phiền, phiền chết đi được. Đừng có nói này nói nọ, sắp thi rồi học hành cho tử tế đi."

"Được rồi. Cô Higashikaze."

Tôi nói ra một câu thoại mang màu sắc châm biếm.

Cô ấy đã lờ tôi đi, lại bắt đầu đọc sách. Tôi cũng quay lại học bài.

Trong ngày hôm nay, đoạn đối thoại này là dài nhất.

Tôi đã hỏi dồn được cô ấy, điều này khiến tôi khá vui.

Lúc này, tôi thật sự muốn dùng sức giật tung tấm ván gỗ bịt kín cửa sổ phòng học, để cho cô ấy đang dỗi hờn ở giữa phòng được tắm mình trong ánh nắng.

Nhưng tôi không thể đắc ý như vậy được.

Tôi sẽ phải nếm trải sự phản công theo một cách không ngờ tới.

Đầu tiên, sáng hôm đó cô giáo mãi không đến. Tôi đã chuẩn bị đi học từ lâu, nhưng phải đứng ở cửa sốt ruột chờ cô giáo.

Ánh nắng tháng mười vẫn còn gay gắt, mặc đồng phục, lưng tôi không ngừng đổ mồ hôi.

Cuối cùng, muộn hơn mười phút so với giờ đi học bình thường của tôi, cô ấy mới lái chiếc Aston Martin vào sân.

Sau khi đỗ xe, không đợi cô ấy xuống, tôi vội vàng chạy tới.

"Cô giáo!"

Cửa sổ ghế phụ bên trái mở ra, cô ấy ngồi ở ghế lái ló đầu ra.

"Cô lề mề gì vậy!"

"Xin lỗi xin lỗi, đây, tôi mang đến rồi."

Cô ấy đưa cho tôi một phong bì màu nâu nhạt.

"Đây là tác phẩm tâm đắc của tôi đấy. Với cái này cậu chắc chắn sẽ thắng."

"Xin lỗi, tôi thật sự không có thời gian, để sau nói nhé!"

Tôi vừa nhét phong bì vào cặp sách, vừa vội vàng chạy về phía trường.

Sau lưng tôi vang lên tiếng còi xe nhàn nhã của cô ấy,

"Đừng sợ, hãy đọc một cách đường hoàng nhé! Cậu chắc chắn làm được!"

Cô ấy ló đầu ra khỏi cửa sổ ghế lái hét lên.

"Vâng! Cảm ơn cô rất nhiều!"

Được cô ấy động viên, tôi cũng phát ra một giọng nói vui vẻ không tương xứng.

—Đúng vậy, đúng là không tương xứng.

Không chỉ tôi, thái độ của cô ấy lúc đó cũng khác với bình thường.

Higashikaze Sakuya, một người có tính cách méo mó như ruột xoắn, lại có thể vui vẻ cổ vũ tôi như vậy, đúng là rất kỳ lạ.

Tôi lại không hề để ý đến điều đó, còn tự mình đáp lại một câu "Cảm ơn cô rất nhiều!", tôi thật là ngu ngốc.

Không lâu sau, tôi đã phát hiện ra cái [trò đùa] có thể nói là chí mạng đó.

Tôi kịp chuông vào lớp, vừa dùng khăn lau mồ hôi, vừa nghe buổi sinh hoạt đầu giờ.

Tiếp theo, với tư cách là đại diện của trường trong cuộc thi viết văn "Tiếng nói tuổi thiếu niên" lần này, tôi lên chiếc xe buýt do giáo viên chuẩn bị. Rồi, cùng với các đại diện học sinh khác đến địa điểm thi.

Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống ghế mở cặp sách, định xem qua bản thảo bài văn mà cô ấy đã sửa cho tôi.

Tôi lấy phong bì ra khỏi cặp sách, rút giấy ra.

Trên cùng của tờ giấy đầu tiên có ghi tiêu đề.

○《Bàn về mối quan hệ giữa sự chuyển biến trong phương thức thủ dâm do sự phát triển của văn minh khoa học mang lại và việc bảo vệ môi trường》

"..."

Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, tôi im lặng nhét lại bản thảo này vào phong bì.

Tôi lại lục lọi trong cặp sách. Nhưng, bên trong chỉ có một phong bì này.

Tôi lo lắng lấy lại bản thảo ra khỏi phong bì.

○《Bàn về mối quan hệ giữa sự chuyển biến trong phương thức thủ dâm do sự phát triển của văn minh khoa học mang lại và việc bảo vệ môi trường》

"..."

Tôi đọc đi đọc lại mấy lần, vẫn là tiêu đề này.

Tiêu đề bài văn tôi viết lẽ ra phải là 《Giấc mơ cùng tồn tại giữa con người và thiên nhiên》.

Trong phong bì còn có ba tờ giấy khác. Xem ra tất cả đều là bản thảo của bài văn 《Bàn về mối quan hệ giữa sự chuyển biến trong phương thức thủ dâm do sự phát triển của văn minh khoa học mang lại và việc bảo vệ môi trường》.

Những chữ viết đậm bằng bút chì 4B chiếm đầy các ô trên giấy, xem ra viết rất tâm huyết.

Trong phong bì ngoài ra không còn gì khác.

Dù tôi có đổ ra thế nào, cũng không có bản thảo nào khác rơi ra.

Tôi suy nghĩ.

Có phải cô Higashikaze đã nhầm lẫn đưa cho tôi bản thảo của người khác không?

Mặc dù tôi cũng nghi ngờ người khác viết một bài văn có tiêu đề như thế này để làm gì, nhưng cũng chỉ có thể cho là của người khác.

Căn cứ là tên tác giả được viết dưới tiêu đề.

[Onnaya Hideko]

Một cái tên như vậy. Vì tên tôi là Otoya Hidehiko, nên bất cứ ai cũng sẽ cho rằng cô ấy và tôi không phải là một người.

Hơn nữa, chỉ cần xem qua nội dung đại khái của bài văn, sẽ càng rõ ràng đây là bài văn của người khác.

Bài văn của tôi bắt đầu bằng [Mọi người có biết mỗi chúng ta từ sáng thức dậy đến tối đi ngủ, tiêu thụ bao nhiêu nhiên liệu hóa thạch không?].

Nhưng, bài văn của người tên Onnaya Hideko này lại khác.

[Mọi người có biết mỗi chúng ta từ sáng thức dậy đến tối đi ngủ, vì tự sướng mà tiêu thụ bao nhiêu giấy ăn không?]

Chính là một mở đầu như vậy. Về mặt chữ nghĩa, bài văn này hoàn toàn khác với bài văn của tôi.

Nội dung tiếp theo cũng vậy, tôi viết là,

[Nếu không có nhiên liệu hóa thạch, chúng ta đều không thể sống được. Ngay cả việc khởi động ô tô cũng không thể. Để phát điện, các loại năng lượng như nhiên liệu hóa thạch cũng là không thể thiếu. Tôi vẫn còn là một đứa trẻ, nên chưa từng trực tiếp sử dụng thứ gì như dầu mỏ, nhưng mỗi khi tôi xem nội dung trên tạp chí của bố, trong đầu tôi luôn lặp đi lặp lại suy nghĩ về tầm quan trọng của dầu mỏ. Nhưng, chúng ta phụ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch như vậy có thật sự ổn không?]

Tiếp nối như vậy, còn bài văn của Onnaya Hideko viết là,

[Nếu không tự sướng, chúng ta đều không thể sống được. Tự sướng ở đây không phải là tự an ủi. Mà là hành vi tự sướng để đạt được khoái cảm tình dục. Tôi vẫn còn là một đứa trẻ, nên chưa từng trực tiếp chạm vào đàn ông, nhưng mỗi khi tôi xem những bộ ảnh của các nam ngôi sao thuộc RabbitHat trên tạp chí của mẹ, tôi luôn chìm đắm trong hành vi đó. Nhưng, chúng ta tự sướng nhiều như vậy có thật sự ổn không?]

Tiếp nối như vậy. Bài viết này quả nhiên hoàn toàn khác với bài văn của tôi.

Trong bài văn của tôi, tiếp theo vừa trình bày cảm nhận cá nhân, đồng thời đưa ra vấn đề chúng ta, những con người, đang lãng phí tài nguyên, gây ô nhiễm thiên nhiên, rồi lại nhấn mạnh việc bảo vệ môi trường để kết thúc.

Nhưng bài văn của cô Onnaya Hideko này thì lại vừa trình bày cảm nhận cá nhân, đồng thời đưa ra vấn đề chúng ta, những con người, bất kể nam nữ đều đang lãng phí giấy ăn, gây ô nhiễm thùng rác, cuối cùng cũng kêu gọi bảo vệ môi trường để kết thúc.

Điều thú vị là, chỉ có phần kết kêu gọi bảo vệ môi trường là trùng hợp với quan điểm của tôi. Về điểm này, tôi thật sự phải kính nể cô Onnaya Hideko này.

Xem ra, quả nhiên là bài văn của người khác đã nhầm lẫn đến tay tôi.

Nói cách khác, bài viết này không liên quan gì đến tôi.

"Otoya-kun, cậu sao vậy?"

Ngồi bên cạnh tôi là cô bạn đại diện học sinh lớp ba của lớp khác, cô ấy bắt chuyện.

Cô gái này chính là người đã rưng rưng nước mắt đọc bài văn 《Sự phân biệt chủng tộc trên thế giới》.

"Đây là bản thảo cậu sẽ đọc hôm nay à? Cậu đã sửa nó thế nào?"

"Không không—"

Cô gái đó đang định nhìn trộm nội dung của bản thảo này từ bên cạnh, nên tôi vội vàng cất đi.

"Ê~, cho tớ xem đi mà. Dù sao lát nữa cũng phải đọc ra mà."

"...Đọc."

Phải đọc chứ. Tôi. Đọc cái này.

"Otoya-kun à..."

"Xin lỗi."

Tôi vừa nhét bản thảo vào phong bì, vừa khẽ nói.

"Bây giờ tớ đang học thuộc bài văn này. Vì tớ muốn lúc thi viết văn có thể phát biểu không cần nhìn giấy càng tốt. Nên bây giờ đừng làm phiền tớ được không."

Lời nói bâng quơ của tôi dường như khiến cô ấy sợ hãi, cô ấy lùi lại.

Tôi đặt tay lên trán, nhắm mắt, môi khẽ mấp máy, thật sự ra vẻ đang học thuộc lòng.

Dù sao đi nữa, trước khi cuộc thi bắt đầu, tôi phải nhớ lại toàn bộ bài văn mình đã viết.

"A, đến rồi, Otoya-kun."

Tôi đang nghĩ vậy, nhưng xe buýt lại đến địa điểm thi sớm hơn dự kiến.

"Cuộc thi thật đáng mong đợi. ...Hử? Cậu căng thẳng à? Vẻ mặt cậu trông cứng đờ."

"...Không, tớ không căng thẳng đâu."

Tôi cố gắng hết sức thả lỏng cơ mặt, nói với cô gái mà tôi còn không biết tên.

"Tớ chỉ vì có được cơ hội vinh quang này mà vô cùng phấn khích thôi."

Trong kịch Kabuki có một vở kịch nổi tiếng tên là 《Kanjinchō》.

Yoshitsune và đoàn tùy tùng cải trang thành các nhà sư tu hành bị kiểm tra khi qua cửa ải. Để chứng minh mình là các nhà sư đi quyên góp cho chùa Tōdai-ji ở Nam Đô, họ đã đọc nội dung của cuốn sổ quyên góp mà Benkei mang theo trước mặt lính gác.

Nhưng cuốn sổ quyên góp đó thực chất chỉ là một chồng giấy trắng. Benkei đã đọc cuốn sổ đó một cách trôi chảy, như thể thật sự có chữ.

Cuộc thi viết văn "Tiếng nói tuổi thiếu niên".

Tôi phần nào hiểu được tâm trạng của Benkei khi đọc cuốn sổ quyên góp.

Trước mặt hàng trăm khán giả, đứng đầu là ban giám khảo, tôi cố gắng học thuộc lòng nội dung bài văn còn sót lại trong đầu.

Có lẽ Benkei đọc giấy trắng còn dễ dàng hơn tôi. Vì tôi còn có bản thảo thừa của Onnaya Hideko trong tay.

Mặc dù tôi đã cố gắng hết sức để không nhìn vào bản thảo khi phát biểu, nhưng dù thế nào đi nữa, những câu chữ cô ấy viết vẫn không ngừng bay lượn trong đầu tôi. Chỉ cần lơ là một chút, những từ như "thủ dâm" sẽ bật ra khỏi miệng tôi, lúc đó tôi thật sự kinh hãi.

Ở góc giấy còn rất đắc ý ghi thêm [Tiếng nói tuổi dậy thì!]. Hơn nữa, cả bốn tờ giấy đều có. Cô Onnaya Hideko này có vấn đề về đầu óc không vậy.

Sau khi phát biểu xong, tôi bước xuống sân khấu trong tiếng vỗ tay của khán giả, tôi vô thức nắm chặt bản thảo của Onnaya Hideko trong tay.

Bốn rưỡi chiều hôm đó, cô ấy đến phòng học như thường lệ.

"Ya-hoo, cuộc thi viết văn thế nào rồi?"

Cô ấy vừa gặp đã nói với tôi "ya-hoo".

Thường ngày cô ấy thấy tôi không nói một lời, hôm nay cô ấy lại thẳng thắn khác thường.

"Cậu đã đọc bài văn mà cô giáo sửa cho cậu một cách nghiêm túc trước mặt mọi người chưa?"

Tôi xoay ghế lại, đối mặt với cô ấy, ngồi vắt chân trả lời.

"Chưa."

"Tại sao?"

Giọng cô ấy hiếm khi cao lên.

"Tại sao không đọc. Khó khăn lắm người ta mới sửa cho cậu."

"Vì bản thảo đó là của một người tên Onnaya Hideko."

"Không phải, đó là vì cậu—"

"Tôi chưa từng viết bài văn có tiêu đề như vậy."

"Haizz, Hideko thật là không ra gì. Cơ hội tốt như vậy mà. Thôi, kệ đi. Dù sao tôi cũng đã đoán trước sẽ như vậy rồi."

Cô ấy dường như mất hứng, đưa tay lên sau gáy nghịch tóc.

"Cô giáo," tôi bắt chuyện. "Tại sao cô lại làm vậy?"

"Hả? Gì? Chẳng lẽ, cậu giận rồi à?"

Cô ấy đặt chiếc túi đeo vai xuống sàn, định ngồi lên đó.

"Xin hãy nhìn tôi. Tôi có chuyện muốn nói."

Dưới giọng nói cứng rắn của tôi, cô ấy mới miễn cưỡng quay đầu lại nhìn tôi. Rồi, cô ấy đứng trước mặt tôi với tư thế [nghiêm] không chút tinh thần như một học sinh tiểu học đang chào cờ.

Tôi dựa vào lưng ghế, ngẩng đầu nhìn mặt cô ấy.

"Cô giáo, cô có biết vì trò đùa của cô mà tôi đã gặp phải rắc rối lớn thế nào không?"

"Mà, tôi có thể tưởng tượng ra dáng vẻ lúng túng của cậu. Haha."

"Tôi suýt nữa đã xấu hổ trước mặt hàng trăm người đấy."

"Nói vậy là cậu không bị xấu hổ rồi?"

"Ừm, vì tôi đã học thuộc hết bài văn gốc."

"Thì ra cậu đã đọc bài văn gốc. Vậy cậu vẫn bị xấu hổ mà. Đọc một bài văn có chủ đề trẻ con như vậy với vẻ mặt nghiêm túc, cậu không thấy đó mới là xấu hổ hết mức sao? Hàng trăm khán giả có mặt lúc đó chắc chắn cũng đã cười thầm cậu."

"Xin đừng lảng tránh vấn đề!"

Tôi không khỏi hét lên.

"Đối với cô, đây có lẽ chỉ là một trò đùa nhỏ, nhưng đứng trên lập trường của tôi, đây là một rắc rối lớn. Xin cô hãy suy nghĩ cho cảm xúc của người khác một chút."

"..."

Cô ấy dường như vai bị cứng, quay đầu đi tránh ánh mắt của tôi.

"Dù là gia sư, cũng không thể làm gì tùy thích. Có những việc có thể làm và có những việc không thể làm, phải không."

"..."

Cô ấy xòe tay ra như một cái cào, nghịch móng tay của mình.

"Xin cô đừng làm những việc như thế này nữa. Biết chưa?"

"Biết rồi biết rồi."

"Xin hãy nghe cho kỹ. Tôi thật sự rất tức giận đấy."

"Biết rồi. Vậy, cậu nói xong rồi chứ?"

Cô ấy chống hông cúi xuống nhìn tôi. Tôi vẫn chưa hết giận.

"Xin cô hãy xin lỗi tôi."

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy nói.

"Hãy nghiêm túc cúi đầu xin lỗi tôi, nói rằng đã làm ra chuyện này thật xin lỗi."

Cô ấy mang vẻ mặt nhàm chán, dùng đầu ngón tay nghịch dái tai.

"Nếu cô không xin lỗi tôi, dù cô không muốn tôi cũng sẽ không tha thứ cho cô."

"..."

Cô ấy im lặng cúi người, cúi đầu chào tôi.

Mái tóc dài của cô ấy xõa xuống, làm má và cổ tôi ngứa ngáy.

Mặt cô ấy lặng lẽ tiến lại gần mặt tôi.

Tôi không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ là một khoảnh khắc.

Mũi cô ấy chạm vào đầu mũi tôi.

Mặt cô ấy hoàn toàn che khuất tầm nhìn của tôi.

Cuối cùng, thứ tôi có thể nhìn rõ chỉ là hàng mi rũ xuống như lúc ngủ của cô ấy.

Tôi định lên tiếng.

Nhưng miệng tôi đang hé mở đã bị đôi môi mềm mại của cô ấy chặn lại.

"Ưm—"

Hơi thở ngừng lại.

Lưng ghế chịu một lực lớn hơn bình thường, kêu lên kẽo kẹt.

Đầu óc tôi tê liệt, toàn thân như được bao bọc bởi một lớp màng mỏng làm cho cảm giác trở nên chậm chạp.

Bỏ qua kim đồng hồ, dường như chỉ có hai chúng tôi bước vào một thế giới khác. Không có thời gian, trọng lực và khoảng cách. Từ khoảnh khắc môi tôi bị bịt kín, tôi đã được giải thoát khỏi tất cả những bùa chú của các định luật vật lý nhàm chán.

—Không biết đã qua bao lâu. Võng mạc của tôi dần dần bị kích thích bởi ánh đèn trắng bệch, tôi mới cuối cùng tỉnh lại.

Tỉnh lại, phát hiện ra mặt cô ấy đã biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Tôi có chút hoảng loạn tìm kiếm bóng dáng cô ấy.

Cô ấy đang đứng bên cạnh tôi. Hai tay chắp sau lưng, lại đứng với tư thế [nghiêm].

Trong một khoảnh khắc, tôi còn tưởng chuyện vừa rồi đều là ảo giác.

Không, không thể nào, tôi đúng là đã cùng cô ấy—

"Chẳng lẽ cậu là lần đầu tiên?"

Dưới sự dẫn dắt của giọng nói cô ấy, tôi ngước nhìn mặt cô ấy.

Chỉ thấy cô ấy cúi xuống nhìn tôi, nở một nụ cười gian xảo.

"Theo kinh nghiệm của tôi, người hôn lần đầu đều sẽ sờ môi mình."

"A..."

Cô ấy nói vậy, tôi mới để ý. Đầu ngón tay tôi không biết từ lúc nào đã đang sờ môi.

"Tôi không phải là nụ hôn đầu, cậu không vui à."

"—Tại sao, lại..."

Tôi cúi đầu. Hoàn toàn không thấy được biểu cảm của cô ấy. Nhưng tôi cũng không biết nên nhìn vào đâu, chỉ có thể như tìm kiếm vật thất lạc mà đưa mắt lang thang trên sàn nhà.

"Tại sao... cô, lại làm chuyện này..."

"Ai bảo cậu vừa rồi định nói những lời thừa thãi."

Giọng cô ấy truyền xuống từ trên đầu tôi.

"Cậu còn rất nhiều điều muốn nói phải không? Nói rằng cậu rất tức giận chẳng hạn. Như vậy thì cậu không cần phải nói tiếp nữa. Trước đây không phải đã nói rồi sao. Lời nói sẽ trói buộc cậu."

"...Đó là..."

Tôi định nói gì đó. Muốn nói ra. Dù là phản bác hay công nhận những lời nói của cô ấy, hay là điều gì khác cũng được, tôi thật sự muốn nói gì đó.

Nhưng, tôi không nghĩ ra được một lời nào. Lời nói không thể sinh ra từ miệng. Tôi chỉ có thể mím chặt môi, cúi đầu. Điều này khiến tôi vô cùng hối hận.

"Nếu thêm một lý do nữa, thì đó là phần thưởng."

"Thưởng...?"

Tôi ngẩng đầu lên. Cô ấy nở một nụ cười rất mơ hồ.

"Bởi vì cậu đã thật lòng nổi giận."

"—"

Nói rồi, cô ấy vừa đưa ngón trỏ ra, vừa nghịch ngợm chọc vào má tôi.

"Oa!?"

Tôi suýt nữa ngã ngửa khỏi ghế.

Cô ấy phá lên cười.

Cười một cách rất ngây thơ, vui vẻ, dường như cả căn phòng đơn điệu này cũng bị nhuốm màu bởi giọng nói a thé của phụ nữ.

Lúc này, mùi hương của cô ấy dường như đột nhiên thoảng qua.

Mùi hương này gợi nhớ đến chiếc áo phông trắng mộc mạc không trang điểm của cô ấy, là mùi xà phòng sạch sẽ.

Cô ấy vừa cười, vừa xoay người nhẹ nhàng như đang khiêu vũ điệu waltz.

Cô ấy không hề để ý đến sự tồn tại của tôi, nhảy múa trong căn phòng trống trải này.

Nhìn thấy dáng vẻ ngây thơ vô tà như một đứa trẻ này, tại sao, tôi—

Cảm thấy một chút ghen tị,

Và một thôi thúc bạo lực điên cuồng.

Cuối cùng, cô ấy như thể nhìn thấy hoa nở, đột ngột ngồi xổm xuống giữa phòng. Nhưng trên mặt cô ấy đã không còn nụ cười. Như thể đã thay đổi thành một người khác, cô ấy mang vẻ mặt bâng quơ, ngồi khoanh chân trên sàn như thường lệ.

Rồi từ trong ba lô lấy sách ra, không nói một lời bắt đầu đọc.

Sự thay đổi cực đoan này của cô ấy khiến tôi ngây người.

Cô ấy đã không còn nói chuyện nữa. Hoàn toàn lờ tôi đi.

Không còn cách nào khác, tôi cũng chỉ có thể quay lại bàn học như thường lệ.

Thật là khó hiểu.

Sau đó, chúng tôi không nói một lời nào, tập trung vào việc của mình. Cảnh tượng bình thường không khác gì mọi khi. Nhưng, trong lòng tôi lại không hề bình tĩnh.

Sau lưng tôi thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười khúc khích như nhớ ra điều gì đó của cô ấy, điều này khiến tôi nếm trải cảm giác dằn vặt.

Chúng tôi gặp nhau lần đầu vào đầu hè, thu qua đông tới, rồi lại đón một năm mới.

Kỳ thi ngày càng đến gần.

Dựa vào kết quả thi thử của tôi, việc đỗ vào trường tôi mong muốn là chuyện chắc như đinh đóng cột.

Kỳ thi chuyển cấp đối với tôi đã không còn gì đáng lo ngại.

Nhưng, kỳ thi chuyển cấp ở một phương diện khác còn có một điểm rất quan trọng.

Đối với tôi và cô ấy, [kết thúc kỳ thi] có ý nghĩa gì?

Tôi đã biết nó có ý nghĩa gì, dĩ nhiên cô ấy cũng vậy. Chẳng bao lâu nữa, công việc kéo dài khoảng nửa năm này của cô ấy sẽ kết thúc.

Hợp đồng chấm dứt, sẽ lại đổi người khác.

Giống như người sống rồi cũng sẽ chết, mối quan hệ của chúng tôi cũng nằm trong vận mệnh đó.

Cô ấy vẫn đến nhà tôi ba lần một tuần như thường lệ, dù bây giờ sắp kết thúc cũng không hề thay đổi. Đứng trên lập trường của cô ấy, tôi chỉ là học sinh của cô ấy. Tôi chỉ là một kẻ vô danh.

Nếu phải nói có gì thay đổi, thì có hai điểm. Một là vào mùa đông, trang phục của cô ấy đổi thành áo len trắng.

Điểm còn lại là cách cô ấy giết thời gian đã thay đổi.

Trước đây cô ấy luôn đọc sách, không hiểu sao bây giờ lại đổi thành bày bài tarot trên sàn.

Dù tôi luôn đối mặt với bàn học, tôi vẫn nhanh chóng phát hiện ra điều này, nhưng nếu chỉ ra ngay tại chỗ, tôi lại không hiểu sao có chút không cam lòng. Trước khi cô ấy mở miệng nói về chuyện này, tôi định sẽ im lặng chờ đợi.

Nhưng cô ấy đã chơi mấy ngày rồi, mà vẫn tuyệt đối không nhắc đến chuyện bài tarot.

Để làm rõ ý nghĩa của những lá bài tarot đó, tôi phải đợi đến buổi học thêm cuối cùng.

Ngày cuối cùng đó. Cô ấy đến nhà tôi không khác gì mọi khi, trải sách ra sàn đọc say sưa một lúc.

Khoảng một tiếng sau. Cô ấy cất sách vào túi, tiện tay lấy bộ bài tarot ra, bày trên sàn.

Tiếp đó, cô ấy cuối cùng cũng nói về bài tarot.

"Cậu không quan tâm đến cái này à?"

"..."

Tôi cố tình lờ đi câu nói này của cô ấy. Thầm vui trong lòng.

"Này."

Dưới tiếng gọi thô lỗ của cô ấy, tôi mới từ từ quay người lại.

"Bài tarot à?"

"Đúng vậy."

Rồi, cô ấy ra vẻ [cứ hỏi đi].

"...Tại sao cô lại chơi thứ đó?"

"Còn phải nói sao, dĩ nhiên là đang bói xem cậu có đỗ vào trường mình mong muốn không."

"Bói cho tôi—?"

Câu trả lời này khiến tôi rất bất ngờ.

Chẳng lẽ, cô ấy đang lo lắng cho tôi sao?

"Thế nào? Bị người khác tùy tiện bói kết quả thi của mình, chắc chắn cậu cảm thấy áp lực rất lớn phải không. Đây là một cảm giác khó chịu đến bực bội. Là một thứ giống như lời nguyền đấy."

Tôi ngây người.

Cô ấy trông rất vui vẻ.

"A, còn nữa. Làm nhiều lần thì cậu sẽ trượt đấy. He he he."

"Đừng có he he he."

"Hì hì hì."

"Đừng có hì hì hì."

"Phụt phụt phụt!"

"Cô bói nhiều quá nên đầu óc có vấn đề rồi à?"

Quen cô ấy gần nửa năm, tôi mới lần đầu tiên thấy cô ấy nói nhiều như vậy.

"Tại sao cô lại vui như vậy?"

Tôi hỏi vậy, cô ấy liền dùng ngón cái khẽ búng một lá bài tarot.

"Dĩ nhiên là vui rồi. Vì hôm nay công việc của tôi sắp kết thúc rồi."

Tôi không khỏi có chút tức giận, muốn phản bác cô ấy.

"Cô không phải là vẫn chưa làm việc đàng hoàng sao."

"Tôi đã làm việc đàng hoàng rồi mà. Làm bùa hộ mệnh cho cậu. Bảo vệ cậu không bị thương."

"...Tôi là trẻ con à?"

"Cậu đang nói gì vậy. Chẳng phải rõ ràng rồi sao. Cậu nghĩ mình là người lớn à?"

Cô ấy phá lên cười.

Tôi không nói nên lời.

"Còn nữa," cô ấy nghịch ngợm nhếch mép.

"Tôi còn kiểm tra xem lối sống của cậu có đứng đắn không đấy. Đây là mẹ cậu nhờ tôi làm đấy. Bà ấy muốn tôi kiểm tra xem cậu có giấu sách báo bậy bạ gì không."

"Nhưng cô giáo thì..."

Nói đến nửa chừng tôi vội vàng im lặng.

"Hửm?"

Cô ấy ngồi trên sàn ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi lại quay về phía bàn học, ra vẻ đang học.

Haha, sau lưng vang lên tiếng cười khó chịu của cô ấy.

Tôi có thể cảm nhận được cô ấy đứng dậy, rón rén đi về phía tôi.

"Cậu vẫn còn nghĩ về chuyện lúc đó phải không."

Những công thức toán học viết trên vở hoàn toàn không vào đầu tôi được.

"Cậu nhóc háo sắc này."

Một thứ mềm mại ấm áp đè lên lưng tôi.

Cánh tay cô ấy ôm lấy cổ tôi. Tôi ngửi thấy mùi xà phòng quen thuộc trên người cô ấy.

"Nụ hôn đầu làm cậu say đắm đến vậy sao? Hửm?"

"Xin hãy dừng lại!!"

Tôi run rẩy hét lên.

Tiếng hét a thé như tiếng sản phụ xé toạc không khí.

Cô ấy dường như giật mình, lùi lại một chút.

————…

Tiếng hét vang dội của tôi dội lại từ những bức tường trong phòng.

Tôi như bị một cú đấm mạnh vào người, một cảm giác buồn nôn dâng lên từ bụng dưới.

"...Xin lỗi."

Tôi cúi đầu, cố gắng xin lỗi.

Sau lưng tôi, cô ấy hít một hơi thật sâu để thư giãn.

"Xin lỗi."

Tôi lại xin lỗi một lần nữa,

"...Xin cô đừng, trêu chọc tôi."

"Ừm. Xin lỗi nhé."

Lời xin lỗi chân thành của cô ấy vang lên từ sau lưng tôi.

Điều này làm tôi càng đau khổ hơn.

Một lúc sau, cô ấy khẽ thì thầm.

"Cậu. Từng hỏi tôi tại sao lại làm gia sư phải không?"

"Ơ?... Vâng."

Lời nói bất ngờ khiến tôi giật mình, nhưng tôi nhìn vào vở giả vờ bình tĩnh.

Cô ấy nói tiếp với giọng bình thản.

"Thực ra cũng không có gì. Lý do của tôi rất đơn giản. Là một lý do rất nhàm chán và trẻ con. —Tôi muốn sớm rời khỏi cha mẹ, muốn trở thành người lớn."

Điều này khiến tôi không thể che giấu sự ngạc nhiên, tôi quay người lại.

Cô ấy đứng giữa phòng, khoanh tay, ngượng ngùng cúi đầu.

"Vì vậy, tôi đã làm rất nhiều việc. Quan hệ xã giao cũng vậy, vui chơi cũng vậy. Công việc làm thêm để trải nghiệm xã hội như gia sư cũng là một phần trong đó. Tất cả đều là để thoát khỏi thân phận trẻ con của mình. Thoát khỏi cuộc sống được nuông chiều cơm bưng nước rót này."

"...Cô đang lừa tôi phải không?"

Tôi không khỏi thốt lên.

Không ngờ cô ấy—người phụ nữ tên Higashikaze Sakuya này, lại có động cơ sáo rỗng như vậy, thật khó tin.

Nhìn thấy biểu cảm của tôi, cô ấy cười một cách bất đắc dĩ.

"Đây là sự thật đấy. Làm cậu vỡ mộng rồi à?"

"Vâng. Vỡ mộng rồi. Không ngờ cô giáo lại là một người nông cạn như vậy."

Lời nói tự nhiên tuôn ra từ miệng tôi.

Nếu là tôi của trước đây, chắc chắn sẽ không nói như vậy. Có lẽ tôi sẽ chỉ im lặng lộ ra vẻ mặt chán chường.

Nhưng, bây giờ tôi sẽ không ngồi yên.

Bởi vì như vậy quá vô trách nhiệm.

"Cô giáo... cô giáo thật nhàm chán. Trước đây còn chế giễu tôi... tự mình ra vẻ người lớn, nhưng cô giáo thực ra chỉ là một đứa trẻ, hiện thực này thật tàn nhẫn phải không? Tôi rốt cuộc, rốt cuộc đã làm thế nào với cô giáo..."

Sự kích động khó tả làm giọng tôi run lên.

Trái ngược với tôi, cô ấy nói với giọng vô cảm.

"Phải. Tôi cũng thấy những việc tôi làm trước đây đều rất trẻ con. Nhưng, tôi cũng có thể nói rằng nhờ đó mà tôi đã trưởng thành."

"Đó là người lớn sao? Loại... nhàm chán đến cực điểm."

Nghe lời tôi nói, cô ấy cười tự giễu.

"Người lớn, chính là sự tồn tại làm người ta vỡ mộng."

—Cơn giận dữ như lửa cháy bùng lên trong lòng tôi.

Tôi không thể tha thứ cho cô ấy.

Lúc này, trong lòng tôi dấy lên một thôi thúc man rợ muốn đánh cô ấy một trận.

"Otoya-kun, nhìn vẻ mặt của cậu, dường như cũng muốn gia nhập vào hàng ngũ của tôi."

Cô ấy nhìn tôi cười lạnh.

"Là một tiền bối, tôi có nên dạy cậu cách cụ thể để trở thành người lớn không? Cậu chỉ cần làm hai việc là được. Việc đầu tiên là tiếp theo đây hãy đẩy tôi ngã, dùng hết sức bạo hành tôi."

Tôi nhìn cô ấy, cảm thấy cảm xúc của mình đang không ngừng rơi rụng khỏi mắt.

Cô ấy dường như nhận ra biểu cảm này của tôi, thản nhiên xòe tay nói.

"Cậu cũng từng ảo tưởng về chuyện này một hai lần phải không? Phòng này cách âm tốt, nên dù tôi có la hét cũng không ai phát hiện ra đâu. Cậu chắc chắn khỏe hơn tôi, nên có thể làm được."

Tôi không trả lời.

Cô ấy khiêu khích nói tiếp.

"Hay là cậu muốn cùng tôi từng bước tiến tới tình yêu? Nhưng mà, theo kinh nghiệm của tôi, hành vi yêu đương không thể làm người ta trưởng thành đâu. Tôi nghĩ thứ có thể làm người ta trở thành người lớn, chỉ có việc cuối cùng đạt được một sự thật đã rồi mang tính thực tế mà thôi."

Dù sao thì phần đó cũng sẽ làm người ta có ảo giác trưởng thành, rồi đến khi nhận ra thì mình đã rất trưởng thành rồi.

"——"

Tôi im lặng, cẩn thận quan sát cơ thể cô ấy.

Dù không cần nhìn lại tôi cũng biết. Tôi đã biết cách cởi quần áo cô ấy, rồi theo thứ tự nào để bạo hành cô ấy.

Đối mặt với ánh mắt hạ lưu này của tôi, cô ấy không hề nao núng.

"Còn một hành vi nữa để trở thành người lớn, đó là bỏ thi."

Điều này khiến tôi hơi bất ngờ, tôi hỏi lại: "Bỏ thi?".

"Đúng vậy. Để thoát khỏi con đường đời do cha mẹ định sẵn, không có cơ hội nào tốt hơn thế này đâu. Dù cha mẹ có nói gì, người thực sự tham gia kỳ thi là cậu. Một ý nghĩ đơn giản của cậu có thể quyết định tương lai của mình. Cậu muốn sống một cuộc sống ổn định như một đứa trẻ, hay là từ bỏ?"

Lời nói của cô ấy nghe có vẻ có lý.

Dù là chuyện do cha mẹ quyết định, tôi cũng có thể dùng ý chí của mình để phản bội nó. Cha mẹ chắc chắn sẽ rất tức giận, nhưng không đến mức lấy mạng tôi.

"Nếu cậu thi trượt, cha mẹ cậu chắc chắn sẽ từ bỏ việc bắt cậu đi theo con đường lý tưởng của họ. Nếu trượt một lần, họ sẽ không ép cậu đi theo con đường lý tưởng của họ nữa."

"..."

Tôi suy nghĩ.

Bởi vì tôi vốn dĩ đã nghĩ dù sao cũng đỗ, nên đã sớm mất hứng thú với kỳ thi, nhưng đến nước này, dựa trên ý nghĩa ngược lại, kỳ thi lại một lần nữa đặt ra trước mắt tôi một cách nghiêm khắc.

Cô ấy im lặng nhìn tôi.

Cô ấy lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt của một giáo viên.

Ánh mắt đó của cô ấy làm tôi sốt ruột, tôi bâng quơ nói với cô ấy.

"Cô giáo, tôi nên..."

"Cậu tự quyết định."

Giọng cô ấy sắc như roi quất.

"Việc của mình phải tự mình quyết định."

Giọng cô ấy lạnh như sàn nhà mùa đông, khiến tôi khó đặt chân.

Sự lạnh lùng đó dường như muốn đóng băng trách nhiệm của những hành vi mà cô ấy đã làm trước đây. Thái độ đó vừa xảo quyệt như người lớn, vừa ngây thơ như trẻ con.

Tôi—đứng dậy khỏi ghế.

Cứ thế đẩy cô ấy ngã xuống sàn, tôi có nên chống lại kỳ thi không?

Hay là.

"...Tôi..."

Sau đó, tôi đã đi theo con đường mà cha mẹ mong đợi.

Tôi cuối cùng đã không thể từ bỏ kỳ thi.

Tôi đã thuận lợi vượt qua kỳ thi, tháng tư bắt đầu vào cấp ba một cách hợp lý.

Đi con đường này không phải là do tôi tự chọn.

Mà là vì lúc đó tôi đã không thể đưa ra lựa chọn.

Sau đó, người phụ nữ tên Higashikaze Sakuya đã dứt khoát rời khỏi tôi.

Sau đó không để lại gì cả. Thậm chí khiến tôi cảm thấy như từ đầu cô ấy đã không tồn tại. Cuộc sống thường ngày trước đây đã trở lại.

Chỉ là khi tôi học một mình trong phòng học, thỉnh thoảng đột nhiên cảm thấy một mùi xà phòng thoảng qua, mỗi lúc như vậy, trong lòng tôi luôn mang một tâm trạng mơ hồ gần như tự ghét bỏ.

Đối mặt với cuộc sống cấp ba lẽ ra phải hoàn toàn mới, trong lòng tôi không có chút vui mừng nào, như một hạt muối tan trong nước, tôi lập tức thích nghi với cuộc sống này.

Dù đi đâu tôi cũng không thể có được bạn thân, tôi luôn lặng lẽ ngồi ở chỗ của mình trong lớp.

—"Vì cậu nhàm chán, nên thế giới mới nhàm chán."

Cho đến hôm nay tôi vẫn đang nghiền ngẫm câu nói đó của cô ấy.

Đây là một ngày sau giờ học vào đầu tháng năm.

"Otoya-kun, cái đó..."

"Có chuyện gì?"

Sau khi sinh hoạt lớp xong, tôi đang dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị về nhà, một bạn nữ đi tới.

"Lát nữa đi chơi cùng nhau được không?"

Cô ấy mời tôi như vậy. Ngồi trên ghế, tôi cúi xuống nhìn vào cặp sách.

"Xin lỗi, tớ—"

Tôi định từ chối cô ấy, nhưng dù đã muộn, tôi vẫn nhận ra. Tôi nhận ra cái cớ "tớ còn phải ôn thi" hồi cấp hai bây giờ đã không còn dùng được nữa.

"Tớ..."

Rắc rối rồi.

Tôi không còn lý do để từ chối. Gia sư cũng không còn, và tôi cũng không tham gia câu lạc bộ nào, tôi không có việc gì bận cả.

Trước đây, các bạn học của tôi dù bị áp lực thi cử vẫn say mê thời trang, game, tình yêu.

Nếu là tôi của trước đây, chắc chắn sẽ khinh miệt họ là nhàm chán, nhưng bây giờ tôi có thể suy nghĩ theo một cách khác.

Sự kết nối giữa người với người chỉ là điểm tiếp xúc giữa người với người. Điều này không còn nghi ngờ gì nữa. Giống như tôi và cô gia sư đó. Không khác gì mối quan hệ với chó mèo. Mặc dù có thể cùng nhau chơi đùa, nhưng thực ra hai bên hoàn toàn không thể hiểu nhau.

Con người suy cho cùng cũng chỉ là vậy.

Nếu đã vậy, tôi chỉ là một phần rất nhỏ trong [loài người], tôi có phải là không quan trọng không?

Dù có làm những hành vi nhàm chán đến đâu, dù có trở nên thấp hèn đến đâu, vì tôi suy cho cùng cũng là [con người], nên bây giờ tôi làm gì cũng không sao cả sao? Tôi cũng không phải là gì—

Giọng nói của bạn nữ vang lên từ trên đầu tôi.

"Không đi được à?"

"Không—"

Tôi cúi đầu, định buông xuôi trả lời "Tớ đi".

Nhưng đúng lúc đó, lời nói của cô ấy lại thoáng qua trong đầu tôi.

Ngày học thêm cuối cùng, cô ấy ép tôi phải lựa chọn, mà tôi đã không thể lựa chọn, cô ấy đã nói với tôi bằng một giọng rất bình tĩnh.

—"Cậu không thích nhìn mặt người khác phải không?"

—"Bởi vì điều đó rất đáng sợ phải không?"

Lúc đó tôi vẫn không thể đối mặt với cô ấy.

—"Nhìn thấy hình ảnh của mình phản chiếu trong mắt người khác làm cậu rất sợ phải không?"

Ngay cả khi nói câu này—cô ấy chắc chắn cũng không hề nhìn thẳng vào mặt tôi.

—"Nói tại sao lại sợ, là vì cậu muốn hy vọng."

—"Dù là đối với chính mình... hay là đối với đối phương."

Cô ấy đã thường xuyên nói với tôi rằng cậu phải tự mình quyết định.

Nói rằng chuyện của mình chỉ có mình mới có thể quyết định.

Cô ấy chắc chắn muốn nói đó mới là cách làm của người lớn.

Nhưng, cô ấy có lý do gì để lên mặt nói với tôi những lời này không?

Cô ấy luôn ở sau lưng tôi, thậm chí không thèm nhìn tôi một cái.

Cô ấy luôn bắt tôi quyết định, nhưng cuối cùng chính cô ấy lại không quyết định được.

Cô ấy là một đứa trẻ không khác gì tôi,

Một kẻ hèn nhát.

Tôi ngẩng đầu lên, nói thẳng với bạn nữ đó.

"Xin lỗi, tớ không có hứng thú với những chuyện đó. Cầu xin cậu, có thể đừng đến bắt chuyện với tớ nữa được không?"

Có lẽ tôi chỉ cảm thấy cô đơn khi so sánh mình với ai đó.

Tôi chỉ cảm thấy cô đơn khi so sánh mình với mối quan hệ với Higashikaze Sakuya, với những người bạn học mà tôi khinh miệt là nhàm chán, với thế gian.

Nhưng đó là cảm giác cô đơn giả tạo.

"...Tôi chỉ đang sợ hãi mà thôi."

Tôi chỉ đang tê liệt hóa trái tim sợ hãi cô đơn của mình bằng cách đặt nó vào một sự cô đơn hư cấu.

Tôi, chỉ là một đứa trẻ yếu đuối dễ thấy ở khắp nơi như vậy.

Với tâm trạng đầy cảm giác thất bại, tôi đạp mạnh pê-đan xe đạp, đi trên đường về nhà.

Kể từ khi đỗ cấp ba, phòng học trong tòa chung cư đó chỉ có mình tôi ở.

Tôi đã nghĩ dù sống một mình tôi cũng sẽ không cô đơn.

Nhưng thực ra, có lẽ chính vì sống một mình tôi mới không cảm thấy cô đơn.

Nếu có ai đó ở đây, tôi sẽ lại nhớ đến cô ấy.

Nhớ về nửa năm đã cùng cô ấy trải qua.

"...Nhóc con."

Tôi đến trước tòa chung cư như thường lệ, xuống xe trước máy bán hàng tự động đặt bên cạnh bãi đỗ xe.

Mua một loại đồ uống nhất định ở đây đã trở thành thói quen hàng ngày của tôi.

Không vì lý do gì khác. Chỉ vì tôi phải đạp xe gần nửa tiếng mới về đến nhà, nên để làm dịu cổ họng khô khát, tôi đã chọn loại đồ uống có ga mạnh.

Bỏ vào số tiền xu như thường lệ, nhấn nút như thường lệ. Lon nước như thường lệ rơi ra từ khe lấy đồ.

Là lon nhôm, cola.

Tôi cầm nó lên, mở khoen lon, đưa miệng lên.

————Chuyện xảy ra sau đó, là một cú va chạm khó hiểu như bị đánh từ sau lưng.

Cảm giác kim loại cứng mà môi tôi đang chạm vào đột nhiên biến thành một vật mềm mại.

Cảm giác đó tôi vẫn còn nhớ rõ.

Giống hệt như cảm giác khi tôi hôn cô ấy.

Rồi.

Một khuôn mặt thiếu nữ nhắm mắt đột nhiên xuất hiện trước mắt tôi.

Ý thức của tôi dần dần xa rời.

————…

Tôi đột nhiên tỉnh lại, đã ngã ngồi trên sàn của bãi đỗ xe.

Chiếc xe đạp vốn đang vịn vào đã đổ ra phía trước.

Và ở đó còn có một người eo thon, tóc đen dài—

"...Cô giáo?"

Tôi thốt ra câu này có lẽ là do cảm giác trên môi vừa rồi.

Nhưng nhìn kỹ lại, đó là một người lạ.

Tôi mất ý thức nhiều nhất cũng chỉ vài chục giây. Tôi từ từ hiểu ra sự việc như nước thấm vào đất.

Tôi vừa rồi hình như đang định uống nước—không hiểu sao lại hôn cô gái này.

"Cô, cô là ai?"

Tôi nói trong hơi thở gấp gáp vì ngạc nhiên và căng thẳng.

Nghe câu này, cô gái từ từ mở miệng.

"Tôi... là ai?"

Giọng cô ấy mơ hồ như sắp tan biến.

"Hả...? Cô hỏi tôi thì tôi biết làm sao..."

Tôi chỉ có thể nghi ngờ.

Cô gái nhìn tôi bằng ánh mắt vô cảm,

"...Xin cậu hãy quyết định."

"Ơ?"

"Xin cậu hãy quyết định, tôi có hữu dụng không. Tôi... có hữu dụng không? Hay là, vô dụng?"

Cô gái nói năng mơ hồ như một bóng ma dưới gốc liễu.

Tại sao nhỉ.

Lúc đó tôi rất tức giận.

"Chuyện đó cô tự quyết định đi."

"...Ơ?"

Tôi không che giấu sự bực bội của mình,

"Cô có hữu dụng hay không chỉ có chính cô mới có thể quyết định chứ!"

Giọng điệu của tôi trở nên bực bội, mặt khác lại bình tĩnh ngạc nhiên trước tình huống siêu thực này.

Tôi tưởng mình mua một lon nước, kết quả lại ra một cô gái không rõ danh tính còn hôn mình, hơn nữa còn bị cô ấy hỏi một câu hỏi khó hiểu như vậy. Hoàn toàn vượt quá phạm vi lý trí của tôi.

"Mấy người các cô đừng có nói những lời yếu đuối như vậy! Cách xử lý bản thân thì tự mình quyết định đi!"

Câu trả lời qua loa của tôi dường như đã khiến cô ấy chấp nhận.

"...Thì ra là vậy."

Như thể vòng tròn trí tuệ đã nghi ngờ nhiều năm vừa được giải đáp, cô gái lẩm bẩm với vẻ mặt đó.

"Tôi, ừm... thì ra là vậy. Nếu cậu đã nói vậy, thì chắc là như thế."

"Hả?"

"Ừm, nếu tôi vô dụng thì cậu cũng sẽ không nói ra những lời đó."

"Ơ?"

"Bởi vì người mỗi ngày đều mua tôi nói như vậy, nên chắc chắn là như thế."

"Cô đang nói gì vậy?"

Tôi cảm thấy cô ấy dường như không hiểu lắm những gì tôi nói.

"Này, cô tên gì?"

Cô ấy không hề để ý đến vẻ nghi ngờ của tôi, cô gái tự mình hỏi.

"Xin hãy cho tôi biết tên của cậu."

Tôi gãi đầu, cuối cùng cũng đứng dậy.

"Tôi tên... Otoya Hidehiko."

Tôi tùy tiện báo tên.

"Ồ... Otoya, Hidehiko à."

Cô ấy như tìm được báu vật, lại lẩm bẩm tên tôi một lần nữa.

Xem ra cuộc đối thoại của chúng tôi không ăn nhập gì với nhau. Thật khó xử.

"Cô là ai? Đừng đùa nữa, nói cho tôi biết đi."

"Tôi?"

"Đúng vậy, chính là cô. Rốt cuộc cô là ai. Đột nhiên xuất hiện, còn đối với tôi... làm chuyện đó."

Cô ấy khẽ quay cổ, rồi nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó.

Theo ánh mắt của cô ấy nhìnไป, đó là máy bán hàng tự động mà tôi vừa mua nước.

"Cái đó."

"Ơ? Cái đó là gì?"

Vì lời nói của cô ấy không rõ ràng, tôi lại hỏi lại một câu.

"Tôi là... lon nước trong cái máy đó. Là lon nước, của lon nước cậu mua."

"Hả?"

"Tôi là lon cola mà cậu vẫn thường mua. Tôi vẫn luôn dõi theo cậu... Hidehiko."

—Sau đó.

Lon nước đã lăn vào căn hộ của tôi, bắt đầu sống cùng tôi.

Thật là, toàn là những lời phi khoa học làm tôi rất khó chịu, cô ấy dường như là một sự tồn tại giống như tinh linh ký sinh trên lon nước.

Chất liệu mà cô ấy nhiều lần nhắc đến là lon nước, dường như sẽ tạo ra một loại [môi trường dễ cho tinh linh ký sinh], và cô ấy đã ký sinh trong đó.

Vậy thì loại tinh linh đó rốt cuộc từ đâu đến?

Tôi hỏi xong, cô ấy im lặng chỉ tay lên trời.

Bầu trời đêm.

Vũ trụ.

Cô ấy nói cô ấy từ đó đến.

Thật không bình thường.

Nhưng những hiện tượng xảy ra trên người cô ấy khiến tôi không thể không tin những lời hoang đường đó.

Tai phải của cô ấy đeo một chiếc khuyên tai hình khoen lon. Chỉ cần kéo một cái, cô ấy sẽ ngay lập tức từ hình người biến trở lại thành lon cola ban đầu.

Rồi, chỉ cần miệng tôi chạm vào miệng lon, lon nước sẽ lại biến thành hình người.

Vì sự thay đổi chỉ xảy ra khi miệng chạm miệng, nên cô ấy khi biến thành hình thiếu nữ sẽ tự động hôn tôi. —Nói thật, tôi không muốn thử hiện tượng này quá nhiều.

Những chuyện phi thường không chỉ dừng lại ở đó. Cô ấy còn có thể sử dụng thứ gì đó giống như phép thuật.

Cô ấy có thể bắn ra khí ga cacbonic mạnh mẽ từ cơ thể. Hơn nữa, cô ấy còn có thể điều khiển tất cả mọi thứ trên thế giới này (không chỉ giới hạn ở vật thể, mà còn cả không khí, v.v.), và nén chúng lại. Ngoài ra, cô ấy còn có thể lấy ra một thanh đại kiếm màu đen từ quả cầu trang trí buộc trên cổ. Khi rút kiếm ra, tóc cô ấy sẽ chuyển sang màu đỏ. Thanh kiếm đó dường như rất tốn năng lượng, nên không thể sử dụng trong thời gian dài. Để bổ sung năng lượng, cô ấy phải uống cola, nếu một thời gian không được bổ sung, cô ấy sẽ lại biến trở lại thành lon nước, và không thể nói chuyện với tôi cho đến khi được đổ cola vào lon.

Ngoài ra, là một lon nhôm, cô ấy ghét lon thép.

Theo lời cô ấy, về mặt sinh lý, cô ấy không thể chấp nhận lon thép. Nhưng, cảm nhận sinh lý của một lon nước rốt cuộc là thứ gì.

Mặc dù những chuyện khó tin liên tiếp xảy ra, nhưng sau khi cô ấy thực sự biểu diễn cho tôi xem, tôi cũng chỉ có thể tin.

Để tiện, tôi quyết định gọi cô ấy là [Akikan].

Akikan một khi đã biến trở lại thành lon, nếu không có tôi, cô ấy không thể biến thành thiếu nữ. Không có tôi, cô ấy không thể tồn tại trên thế gian này. Thêm vào đó, vì Akikan không hiểu biết về thế giới này, một mình hoàn toàn không thể sống được, nên cũng bao gồm cả ý nghĩa đó, tôi mới phải sống cùng cô ấy.

Thật là, tôi đã bị ép phải chấp nhận một thứ phiền phức theo một cách không ngờ tới.

Đây là một thứ mà khoa học hiện tại hoàn toàn không thể giải thích được. Nó thực sự đang ở trong tay tôi. Tôi không nhớ mình đã bao nhiêu lần muốn liên lạc với cảnh sát.

Nhưng lúc đó cô ấy dường như hoàn toàn tin tưởng tôi. Bất cứ lời nào tôi nói cô ấy đều ngoan ngoãn nghe theo, không có chút cảm giác nguy hiểm nào.

Sự không phòng bị này của cô ấy lại làm tôi khó xử ở một phương diện khác. Bởi vì cô ấy đang sống cùng một người đàn ông, nói chung ít nhiều cũng phải chú ý một chút chứ? Có phải tôi trông quá vô hại không.

May mắn là căn hộ này có hai phòng riêng, nên cũng không phải lo lắng về chỗ ở của cô ấy, nhưng...

Không biết là do cô ấy mới đến thế giới này chưa được bao lâu, hay là do tính cách bẩm sinh của cô ấy, cô ấy cũng ít nói như tôi, nên tôi không thể đoán được cô ấy đang nghĩ gì.

Vì cha mẹ tôi gần như không đến căn hộ này, nên nguy cơ cô ấy bị phát hiện rất nhỏ. Nhưng tôi không thể giấu cô ấy cả đời được. Nếu đã vậy, có phải tôi nên sớm đuổi cô ấy đi thì tốt hơn không? Nhưng đặc tính của cô ấy đã ở đó, không có tôi cô ấy hoàn toàn không thể sống được——

Với tâm trạng phức tạp này, cuộc sống chung của chúng tôi cứ thế kéo dài không dứt.

Cô ấy mỗi ngày đều học hỏi đủ mọi thứ.

Từ cách dùng điện, cách dùng nước, cách tắm, cách sử dụng đồ dùng vệ sinh, cách xem tivi, cách dọn dẹp, cho đến cách rời khỏi tòa chung cư...

Trong đó có những việc tôi dạy cô ấy, cũng có những việc cô ấy nhìn tôi làm mà tự học được.

Chuyện xảy ra tiếp theo cũng là do cô ấy tự học mà ra.

Cô ấy đến đây được hai tháng, vào một ngày đầu hè.

Sáng hôm đó, tôi đang chuẩn bị đi học,

"Hidehiko, cho cậu này."

Ở cửa, cô ấy đưa cho tôi một gói vuông được bọc trong khăn tay.

"Đây là?"

"Cơm hộp."

Cô ấy nói một cách tự nhiên.

Chẳng có gì là tự nhiên cả.

Tôi mới biết cô ấy còn biết nấu ăn.

"Đây là, cho tôi?"

Cô ấy gật đầu.

"Hôm qua tôi xem trên tivi, nên đã thử ghi nhớ cách làm."

"Ồ, thì ra... là vậy à."

Nói mới nhớ, hôm qua đến tận khuya trong bếp vẫn có tiếng động gì đó.

"Vì tôi rảnh rỗi không có việc gì làm."

Không hiểu sao cô ấy lại thêm một câu như biện minh.

"Ngoài ra, việc tôi phải làm chỉ có tiêu diệt bất kỳ lon thép nào."

"A, là... vậy à."

Để ngăn chặn tính bạo lực của cô ấy đột nhiên hướng về phía tôi, tôi quyết định ngoan ngoãn nhận lấy hộp cơm này.

Rồi tôi đi học, cuối cùng đến giờ nghỉ trưa.

Tôi nhớ đến thứ mà cô ấy đã đưa cho tôi, lấy nó ra khỏi cặp sách.

Mở khăn tay, mở hộp cơm trước mặt.

Bên trong... đây là gì vậy, những thứ bên trong thật khó tả.

Đồ ăn sẵn đóng túi cùng với những viên thịt viên chiên khó tả, trứng luộc cắt đôi, và những món xào trông có vẻ rất cố gắng, phần [đồ ăn kèm] còn tạm được.

Nhưng, vấn đề là ở phần cơm.

Thịt cá hồi đỏ băm nhỏ được đặt ngay giữa phần cơm.

Hình dạng được bày ra thật khó hiểu.

Nếu là một hình tròn đặc thì trông giống như mặt trời đỏ tôi còn có thể hiểu, nhưng hình dạng này lại bị méo.

Thậm chí còn có một cây măng tây cắm ngang vào phần thịt cá hồi đỏ ở giữa cơm.

Đây là? Bày hình gì vậy?

Tôi mở hộp cơm ra mà không động đũa, chìm vào suy tư.

Ngẩn người một lúc, tôi mới phát hiện bên cạnh hộp cơm có một tờ giấy nhỏ gấp lại. Xem ra là cô ấy đã đặt trong gói khăn tay.

Tôi mở tờ giấy đó ra, trên đó viết bằng những nét chữ vụng về quen thuộc.

[Sinh vật kỳ lạ có cánh, cười bay, tóc rối bù mà bóng loáng. Điều này tượng trưng cho việc nó đã bắn xuyên qua trái tim của Hidehiko.]

—Tôi không khỏi có một thôi thúc muốn ném hộp cơm đi.

"Hử? Otoya-kun, hôm nay cậu mang cơm hộp à?"

Cô bạn ngồi bên cạnh nhìn trộm thứ trên tay tôi.

"Cái này là cậu tự làm à?"

"Không phải."

Thứ kỳ dị này tôi không làm ra được.

"Vậy, chẳng lẽ là bạn gái? Bạn gái làm à?"

"Làm gì có, không phải đâu."

Tôi nở một nụ cười cứng đờ như tượng sáp.

"Ê~~? Nói dối. Cho tớ xem hộp cơm đó đi. Thế nào? Thế nào?"

"Thôi đi, dù sao cũng làm không ngon."

Để che đi hình ảnh sinh vật kỳ lạ bắn xuyên qua trái tim tôi, tôi vội vàng cầm hộp cơm lên ăn.

Lúc này, trong miệng tôi có cảm giác giòn tan.

Tôi vội vàng dời đũa ra xem, thì ra đó là cây măng tây đã đâm xuyên qua trái tim tôi.

Cứng quá.

Tôi nghĩ măng tây không phải là thứ nên ăn sống.

Tan học, tôi vừa về đến căn hộ, cô ấy đã lập tức chạy đến bên tôi.

"Hidehiko về rồi à."

"Tôi về rồi."

Tôi vào phòng khách, đi về phía chiếc sofa đặt giữa phòng.

Cô ấy có vẻ có chuyện muốn nói, đi theo sau.

Bình thường vẻ mặt cô ấy không mấy thay đổi, nhưng bây giờ lại như đang mong chờ điều gì đó, mắt sáng lên.

Nếu tôi đã biết chuyện đó rồi, cứ im lặng không nhắc đến cũng không được.

"Về hộp cơm mà cô làm cho tôi."

"Ừm."

Tôi ngồi trên sofa, cẩn thận nói.

"Cái đó, hình vẽ trên cơm rốt cuộc là gì vậy?"

"? Tôi có để một lá thư, cậu không thấy à?"

"Thư? Thư... có sao?"

Tôi ra vẻ xòe tay suy nghĩ.

"Tôi đã để một lá thư trong gói khăn." cô ấy nói.

"Có thư à? Xin lỗi, tôi hình như không thấy. Ngoài ra, đó không gọi là khăn gói, mà là khăn tay."

"Khăn tay? Nó khác gì với khăn gói?"

"Cái nhỏ gọi là khăn tay. Cái lớn mới gọi là khăn gói. Nhân tiện, cái lau mồ hôi gọi là khăn mặt."

"Khăn mặt? Nó khác gì với khăn tắm?"

"Chuyện đó để sau."

Chúng tôi dường như đã lạc đề.

"Hình vẽ trên cơm đó rốt cuộc là gì vậy. Phần ăn được tôi đã ăn hết rồi, nhưng tôi vẫn rất tò mò. Có ý nghĩa gì không?"

Tôi nói bóng gió, bao hàm cả cảm xúc "cô có gì không hài lòng với tôi không?" để hỏi cô ấy.

"Ừm."

Cô ấy dường như rất vui, gật đầu, hớn hở chạy vào bếp, rồi nhanh chóng quay lại.

Thứ cô ấy cầm trong tay không phải là sách mà là một cuốn sách nhỏ nhiều màu sắc.

Trông giống như một cuốn sách nhỏ được phát miễn phí ở cửa hàng nào đó.

"Cái này, cái này."

Cô ấy đưa cuốn sách nhỏ đó về phía tôi, chỉ vào một chỗ.

Ở đó có một bức ảnh bánh kem sô cô la hình trái tim, bên cạnh còn có một bức tranh minh họa một thiên thần nhỏ.

Thiên thần có cánh giương cung lắp tên, nhắm vào chiếc bánh kem sô cô la hình trái tim.

Dòng chữ chú thích bên cạnh viết như thế này.

[Hãy tặng chiếc bánh sô cô la này, để bắn xuyên qua trái tim người quan trọng của bạn.]

"..."

Tôi nhìn chằm chằm vào cuốn sách quảng cáo đó, chìm vào suy tư một lúc.

Vì chữ Hán trên cuốn sách nhỏ đều có ghi chú kana, nên cô ấy dường như cũng có thể đọc hiểu.

"Đã bắn xuyên qua trái tim cậu chưa?"

Cô ấy hỏi tôi với nụ cười nửa miệng. Một cảm giác buồn cười đến mức chính tôi cũng thấy nực cười dâng lên trong lòng.

Theo suy luận của tôi, cô Akikan này dường như đã giả định như sau.

(1) Hình trái tim → trái tim → tim.

(2) Vì không có bánh kem nên đã dùng cơm và cá hồi đỏ để tạo hình trái tim.

(3) Cây măng tây cắm trên hình trái tim đó tượng trưng cho mũi tên của thiên thần. Và chủ nhân của trái tim bị bắn trúng đó chính là tôi.

(4) Người quan trọng = tôi.

Xem ra là vậy.

"Ngon không?"

Cô ấy đứng trước mặt tôi vui vẻ hỏi.

"...Cũng được."

Tôi quay mặt đi, nói một cách bình thản.

"Cũng được?"

"Ừm ừm. Tầm đó thôi."

"Nghĩa là không ngon lắm à?"

Cô ấy tỏ ra rất không hài lòng.

Cô ấy bây giờ chắc chắn đang nhíu mày, bĩu môi dỗi hờn.

Tôi không nhìn mặt cô ấy tiếp tục nói.

"Không không, không đến mức đó. Nhưng, cũng bình thường thôi."

"Ít nhất cậu cũng phải nói là khá ngon chứ."

"Ừm. Vâng, đúng vậy."

"...Tại sao từ nãy đến giờ cậu cứ không nhìn tôi?"

"Chuyện này, là vì..."

Dù cô có nói vậy, vì cô lúc nào cũng không có biểu cảm rõ ràng nên không còn cách nào khác.

"Hidehiko bắt nạt tôi. Cậu nhìn tôi đi chứ."

Cô ấy nắm lấy vai tôi không ngừng lắc.

Với sức mạnh đặc biệt của mình, nếu cô ấy nghiêm túc, bẻ gãy cổ tôi cũng dễ như hái hoa bồ công anh.

Vì tôi dù sao cũng chưa muốn chết, nên tôi đành phải đối mặt với cô ấy.

"Được rồi... tất cả các món đều rất ngon. Trừ cây măng tây sống đó ra."

Rồi cô ấy lập tức vui mừng,

"Thì ra là vậy, tốt quá!"

Cô ấy dường như yên tâm, vỗ tay một cái.

Giật mình—không, nói đúng hơn là ngạc nhiên, tôi vội vàng quay mặt đi lần nữa.

Tôi mới lần đầu tiên thấy cô ấy vui như vậy.

Nhưng cũng có thể đây chính là con người thật của cô ấy. Giống như kể từ lần đầu gặp cô ấy, tôi vẫn luôn khổ sở không biết nên giao tiếp với cô ấy thế nào, có lẽ cô ấy cũng đang phiền não không biết nên giao tiếp với tôi thế nào.

Mặc dù cô ấy có sức mạnh phi thường, nhưng cũng chỉ là một đứa trẻ như tôi.

Một cô gái, bình thường, dễ thấy ở khắp nơi.

Nghĩ vậy, một cảm giác phấn chấn kỳ lạ như thắt lòng dâng lên trong tôi.

"Vậy lần sau đến lượt Hidehiko nhé."

Cô ấy rất vui, lần này chắp tay sau lưng, nhìn trộm biểu cảm của tôi.

"Vì tôi đã làm cơm hộp cho cậu, nên lần sau cũng xin Hidehiko làm gì đó cho tôi."

"Ơ? Làm cơm hộp à?"

"Không phải, là thứ quan trọng hơn. Chỉ có cậu mới làm được."

"...? Gì vậy?"

"Tên. Xin hãy cho tôi một cái tên."

Cô ấy nói với vẻ mặt chân thành.

"Tên—"

"Hidehiko thỉnh thoảng gọi tôi là [Akikan], nhưng đó không phải là tên phải không? Giống như gọi Hidehiko là [con người] vậy phải không?"

"..."

Đúng như cô ấy nói.

Akikan đúng là không phải tên người, mà là một tên gọi chủng tộc. Tôi cũng biết cứ dùng cái tên này gọi cô ấy là không phù hợp.

Nhưng, tôi rất sợ.

Nếu lúc này đặt cho cô ấy một cái tên—chắc chắn sẽ không thể quay đầu lại được nữa.

Tôi và cô ấy sẽ chính thức trở thành một cộng đồng chung số phận.

Cho đến khi tôi chết, cho đến khi sự tồn tại của cô ấy kết thúc, chúng tôi đều phải cùng nhau tồn tại.

Chỉ gọi cô ấy là [Akikan], tôi có thể vứt bỏ cô ấy bất cứ lúc nào.

Nhưng một khi đã đặt tên, sẽ không bao giờ—

—Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi.

Đôi mắt đẹp như đá quý của cô ấy dao động bất an theo thời gian.

Tôi mở miệng.

"Koloa..."

"Ơ?"

"Vì cô là lon cola rỗng, gọi là Koloa được không?"

"Koloa—"

Vẻ mặt cô ấy lập tức trở nên sống động.

"Tên này hay quá! Nghe rất dễ thương."

"V-vậy à."

"Ừm! Cảm ơn cậu! Từ hôm nay tôi sẽ tên là, Koloa."

Cô ấy vui vẻ không ngừng lẩm bẩm cái tên đó.

Thực ra tôi chỉ là chưa quyết định, cái tên này tôi đã nghĩ ra từ lâu trong lúc ngẩn người.

Nếu đã nói ra, thì sẽ trở thành hiện thực.

Tên cô ấy là Koloa, điều này đã không thể thay đổi.

Vận mệnh của tôi vào khoảnh khắc này có lẽ đã được định đoạt.

Mang theo sự tồn tại của Koloa, tôi sẽ không thể thực hiện được cuộc đời mà cha mẹ tôi mong muốn. Ngày mà tôi phải nói rõ sự thật với cha mẹ chắc chắn sẽ đến.

Nhưng, nhìn thấy dáng vẻ vui vẻ của Koloa, tôi cảm thấy những lo lắng đó chỉ là những chuyện nhỏ nhặt.

Điều này thật tốt.

"Này, Hidehiko. Sau này chúng ta—"

Đúng lúc Koloa đang vui mừng mở miệng nói.

—Chuông cửa vang lên.

Cả hai chúng tôi đều hoảng hốt nhìn về phía cửa.

Im lặng ra hiệu bằng mắt.

Bây giờ mới qua năm giờ chiều. Ai vậy nhỉ. Là cha mẹ đến thăm tôi sao? Nhưng nếu đến thăm tôi, họ lẽ ra phải gọi điện trước.

Dù sao đi nữa, tuyệt đối không thể để người khác biết sự tồn tại của Koloa.

"...Nếu có ai vào, cô hãy lập tức tự mình kéo khoen lon biến trở lại thành lon."

Tôi nhỏ giọng dặn dò cô ấy xong, đi về phía cửa. Koloa thì trốn ở góc khuất của cửa.

Chuông cửa lại vang lên một lần nữa.

Tôi nhìn ra ngoài qua mắt mèo trên cửa.

"?"

Không có ai. Chỉ thấy hành lang của tòa chung cư.

Là trò đùa của trẻ con hàng xóm sao? Tôi nghĩ vậy, mở khóa cửa.

Hành lang quả nhiên không có ai—

Đúng lúc tôi đang nghĩ vậy, có một người từ góc khuất bên ngoài cửa nhảy ra.

"Bà!"

"Ơ!?"

"Hi~de~hi~ko~!"

Có người đột nhiên như phát điên vừa gọi tên tôi, vừa ôm chầm lấy tôi.

Cảm giác mềm mại trói buộc cơ thể tôi.

Mái tóc đen và mùi xà phòng thanh khiết kích thích mũi tôi.

Chẳng lẽ—

"Cô, cô giáo!?"

Đúng vậy, chính là cô ấy.

Đầu óc tôi rối bời, vội vàng muốn thoát khỏi tay cô ấy.

Nhưng cánh tay cô ấy ôm cổ tôi không hề nhúc nhích. Cơ thể tôi bị những chi thể mềm mại của cô ấy ép chặt.

"Cậu khỏe không? Hi~de~hi~ko."

Cô ấy nói với giọng không đứng đắn bên tai tôi.

Có mùi rượu.

"Cô giáo, cô ban ngày ban mặt đã say thế này rồi à!?"

"Tôi không còn là giáo viên nữa... Hôm nay, tôi đã bỏ học khỏi trường Đại học Tokyo danh giá, nên bây giờ tôi chỉ là một kẻ thất nghiệp."

Cô ấy dùng đầu cọ vào cổ tôi một cách khêu gợi.

"Bỏ học... cô bỏ học rồi sao!?"

"Đúng. Nơi không công nhận giá trị của tôi, tôi sẽ không học nữa."

Cô ấy còn hừ hừ ra vẻ rất đắc ý.

Vì sự việc xảy ra quá đột ngột, tôi chỉ có thể đứng đó nghi ngờ.

"Này, Hi~de~hi~ko-kun~, tiếp theo, làm gì đó thú vị không~?"

Cô ấy vừa nói vừa ra vẻ khêu gợi.

Tôi cảm thấy tim mình như bị cô ấy bóp nghẹt, tôi cố gắng hết sức để thoát khỏi tay cô ấy.

Dù vậy cô ấy vẫn không buông cổ tôi ra, nhưng mặt cô ấy hơi dịch ra một chút.

Năm tháng không gặp, cô ấy gần như không thay đổi chút nào.

Chỉ là vì say rượu, má và mũi đều đỏ lên—và, ánh mắt vốn mạnh mẽ của cô ấy giờ đây yếu ớt đẫm lệ. Chỉ có những điểm này khác.

Trong lòng tôi trăm mối ngổn ngang, như sắp nghẹt thở.

"Này, Otoya-kun... cậu không muốn hôn tôi sao? Hôn đi!"

"Cô, cô giáo, xin hãy đợi một chút."

"Tại sao? Chẳng lẽ không thể hôn người phụ nữ đã lấy đi sự trong trắng của cậu sao?"

Cô ấy "ừm" một tiếng, nhắm mắt đưa môi lại gần.

Đùi cô ấy nhanh chóng trượt vào giữa hai chân tôi.

"Thôi, dừng lại, bình tĩnh lại rồi nói chuyện với tôi."

"Tôi không còn chỗ ở nữa rồi. Nên xin hãy cho tôi ở nhờ nhé? Được không? Được không mà? Này này này?"

"Đừng có này này này! Dù cô có say cũng không thể nói những lời đó!"

"Có sao đâu, chúng ta vốn dĩ quan hệ rất tốt mà—"

Hành động của cô ấy đột nhiên dừng lại.

Cơ thể quyến rũ của cô ấy dường như căng thẳng cứng đờ.

Ánh mắt ngạc nhiên của cô ấy nhìn chằm chằm vào sau lưng tôi.

Tôi vội vàng quay đầu lại.

Koloa vốn dĩ nên trốn đi lại đang đi về phía cửa với vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"A... sao vậy."

Cô ấy nhìn thấy Koloa, đột nhiên như tỉnh rượu nói.

"Thì ra cậu có người yêu rồi."

Cánh tay đang ôm tôi của cô ấy nhẹ nhàng buông ra.

Cơ thể cô ấy rời khỏi tôi.

Trên mặt đã không còn chút men say nào. Có lẽ cô ấy vừa rồi chỉ đang giả say.

"Xin lỗi nhé, xem ra tôi đã làm phiền hai người rồi. Vừa rồi tôi chỉ đùa thôi. Thật đấy. Xin lỗi, tôi đi đây..."

"—Đợi đã!"

Tôi nắm lấy cổ tay cô ấy.

Sự lo lắng và phấn khích sôi sục trong đầu tôi. Toàn thân tôi như bị lửa thiêu đốt.

Tôi cảm thấy lúc này không thể để cô ấy đi.

Làm thế nào để giữ cô ấy lại—tâm trí tôi đều tập trung vào điểm đó.

"Không... không phải!"

Tôi kéo cô ấy vào phòng.

Tiếp đó, nhanh chóng lại gần Koloa đang câm nín,

"Cô gái này tên Koloa, là Akikan, cô giáo có lẽ hoàn toàn không hiểu, nhưng tóm lại chúng tôi không phải là quan hệ đó! Không phải!"

Tôi nói không ngừng, đồng thời đưa tay còn lại của mình ra.

Hướng về phía Koloa đang kinh ngạc.

"Cô gái này không phải là người yêu của tôi. Không phải như vậy, cô xem này!"

Tôi nắm lấy chiếc khuyên tai hình khoen lon trên tai phải của Koloa, kéo một cái.

"A..."

Cùng với tiếng kêu yếu ớt của Koloa, cơ thể cô ấy lập tức trở nên mờ nhạt.

Rồi thay vào đó, một lon nước xuất hiện trên không trung, rơi xuống dưới tác động của trọng lực.

Tôi bắt lấy lon nước đó, đưa cho cô ấy xem.

"Đây chính là cái gọi là [Akikan]. Cô ấy là lon nước."

Sau khi tận mắt chứng kiến quá trình này, vẻ say rượu trên mặt cô ấy hoàn toàn biến mất.

"Chuyện... chuyện này thật kinh ngạc."

Cô ấy run rẩy môi,

"Chuyện này tôi không bói ra được."

Nói xong cô ấy nhếch mép cười.

Tôi cảm thấy cô ấy của thời gia sư đã trở lại, tôi vui mừng.

Koloa biến thành lon nước, cứ thế im lặng trong tay tôi.

—Cứ như vậy, tôi đã đặt tên cho cô Akikan này là [Koloa], và gặp lại Higashikaze Sakuya.

Đối với tôi, đại từ nhân xưng [cô ấy] ban đầu chỉ Higashikaze Sakuya, sau này đổi thành chỉ Koloa, từ ngày hôm đó, đã đổi thành chỉ cả hai người họ.

Sakuya bỏ học đại học giữa chừng, không lâu sau đã vào làm việc tại đơn vị của cha cô ấy, Viện Nghiên cứu Công nghiệp Khoa học Tự nhiên Tổng hợp, và bắt đầu nghiên cứu về Akikan một mình.

Chuyện của Koloa cuối cùng cũng bị một bộ phận nghiên cứu viên của viện biết, nhưng sự tồn tại của Akikan không được công khai. Tôi, Koloa và Sakuya ba người bắt đầu sống cùng nhau.

Mối quan hệ tế nhị này kéo dài một thời gian ngay cả sau khi tôi và Sakuya kết hôn sinh con.

Người chấm dứt mối quan hệ này là Koloa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!