"Cảm ơn bánh trà xanh của cậu nhé, mọi người khen ngon lắm."
"Đó là tớ mua cho một mình cậu mà, sao lại cho người khác ăn?"
"A?! Không được sao?"
"Đương nhiên là không được, còn cả kèn Euphonium và sổ tay toán học nữa, tất cả đều không được, chỉ một mình cậu được xem thôi."
"...À, được rồi. Đúng rồi, sau khi cậu đi, ai cũng khen cậu đẹp trai đến nghẹt thở, còn bảo sẽ thi vào đại học Tokyo nữa đấy! Cú lừa của cậu thành công rồi!"
"Xem ra tớ có thể đòi Đại học Tokyo phí dịch vụ rồi, dù sao cũng đã giúp họ quảng bá tuyển sinh mà."
"Không phải, Đại học Tokyo gì chứ... Cậu đang làm gì vậy? Dọn hành lý à? Hay là đi chơi với đám con trai?"
"Đang trên đường ra quán net."
"Hả?!"
"Ảnh chụp: Trên đường phố Kyoto về đêm, một thiếu niên xinh đẹp đang ăn takoyaki như thể sợ nóng, làn khói trắng bốc lên trông rất rõ ràng."
Viên takoyaki vàng óng, bề ngoài tròn trịa và hơi cháy xém.
"Đêm hôm khuya khoắt gửi cho tớ cái này, cậu muốn sao đây hả!"
...
Quán net ở Nhật Bản có thể xem là điển hình của nền kinh tế cô đơn – một ô vuông nhỏ bé, cách ly với cả thế giới.
Vì có đại nhân Kiyano đi cùng, Watanabe Tooru đã chọn một quán có môi trường tốt nhất.
Phòng được chia làm bốn loại, dựa theo kích thước thì có phòng nằm thẳng và phòng nửa nằm; còn theo số người thì có phòng đơn, phòng đôi, phòng hai đến ba người và phòng bốn người.
"Chọn loại nào?" Kunii Osamu nhìn vào thực đơn hỏi.
"Sao cũng được, nhưng bạn học Kiyano phải ở chung phòng với tớ." Watanabe Tooru nói tỉnh bơ.
"Hả?" Kunii Osamu trừng mắt nhìn hắn.
Hitotsugi Aoi tuy vẫn giữ vẻ mặt tự thương hại đáng thương, nhưng cũng đưa mắt nhìn Watanabe Tooru.
"Hai cậu tự ý đi ra ngoài, có chuyện gì tớ mặc kệ, nhưng bạn học Kiyano là do tớ mời, lại còn xinh đẹp như vậy, nơi an ninh tốt đến mấy cũng có thể gặp nguy hiểm."
Dù Kiyano Rin vô cùng thông minh, nhưng nghĩ đến cảnh nàng một mình ở trong phòng của một quán net xa lạ vào ban đêm, Watanabe Tooru chỉ thấy nơm nớp lo sợ.
Kiyano Rin liếc nhìn Watanabe Tooru đang nói những lời này, im lặng không phản đối.
"Cái tên này, có thể đừng thành thật thế được không?" Kunii Osamu cạn lời nói, "Chẳng ai muốn nghe lời thật lòng phũ phàng của cậu đâu."
Watanabe Tooru tay phải nắm lại, đấm vào lòng bàn tay trái: "Đúng vậy, tớ chính là một người thành thật như thế."
Hắn nhìn Kunii Osamu với ánh mắt vui mừng.
Kiyano Rin đứng bên cạnh thở dài: "Đủ rồi, nhanh lên đi, chọn gói bốn người."
Chọn xong, Kunii Osamu và Hitotsugi Aoi cầm thẻ phòng đi lên lầu trước.
Khác với những quán net thông thường ở Nhật Bản dùng vách ngăn tạo thành những ô nhỏ, phòng ở quán này được trang trí như một căn phòng thực sự.
Tổng thể môi trường vô cùng sạch sẽ, thiết bị máy tính cũng tốt hơn.
Phòng tắm ở các tầng khác nhau, không giống những quán net khác nam nữ dùng chung, ở đây chia thành phòng tắm nam và phòng tắm nữ, không gian cũng lớn hơn so với các quán net bình thường.
Giá cả đương nhiên cũng đắt hơn rất nhiều.
Watanabe Tooru và Kiyano Rin dạo quanh khu vực công cộng ở tầng một của quán net.
"Đây là quầy đồ uống," Watanabe Tooru chỉ vào một dãy máy móc ở góc, cùng với các loại túi trà, cà phê, "Tất cả đều miễn phí."
Kiyano Rin tay chống cằm, gật đầu, trông như một thực tập sinh đang tham quan cục hàng không.
Đối diện quầy đồ uống là một dãy bàn ăn nhỏ, cạnh bàn ăn đặt rất nhiều tạp chí.
"Những thứ này cũng miễn phí."
Kiyano Rin cầm một cuốn tạp chí có bìa là Nishino Nanase, lật hai trang rồi không hứng thú trả về chỗ cũ.
"Không có sách à?" Nàng hỏi.
"Đến quán net mà đòi đọc sách, chỉ có cậu thôi." Watanabe Tooru liếc qua Nishino Nanase, chiếc áo len cao cổ màu trắng trông rất hợp với cô ấy.
Mà Nishino Nanase là ai nhỉ?
Đi qua bàn ăn, vào sâu bên trong, đập vào mắt là từng dãy giá sách, số lượng sách nhiều đến đáng sợ.
"Tất cả đều là manga, cũng miễn phí." Watanabe Tooru đi giữa các giá sách, "Đây là khu Shounen Manga, bên này là Shoujo Manga, còn đây là một vài bộ thường ngày hoặc thể thao."
"Ừm, còn bên đó thì sao?" Kiyano Rin khẽ hất cằm, ra hiệu về phía dãy giá sách mà hắn chưa giới thiệu.
Watanabe Tooru liếc nhìn, đó là khu R-18.
"Bên đó thì thôi, chúng ta cũng nên lên lầu rồi."
Kiyano Rin vốn không hứng thú với manga, cũng đoán được đó là gì nên đi theo Watanabe Tooru lên lầu.
Không hổ là quán net được lựa chọn kỹ lưỡng, cầu thang được trang trí theo kiểu xoắn ốc, sàn nhà sạch sẽ đến mức phản quang.
Lên đến tầng hai, đập vào mắt là từng căn phòng với cửa đóng kín, người không biết còn tưởng đây là khách sạn.
Hai người bước vào phòng.
Watanabe Tooru liếc nhìn công tắc quạt thông gió, xác nhận nó đang ở trạng thái bật.
"Chơi gì đây?" Hắn vừa hỏi Kunii Osamu, vừa để Kiyano Rin ngồi vào góc trong cùng bên phải, còn mình thì ngồi cạnh nàng.
Trông hơi giống một người anh trai đưa em gái đi net, sẽ theo bản năng bảo vệ em gái ở phía trong.
"Bốn người, chơi PUBG là vừa đẹp." Trên màn hình máy tính của Kunii Osamu đã hiện lên giao diện chờ của PUBG.
Trước đây khi ba người họ đi net, Kunii Osamu luôn xem qua các bộ phim mới trả phí trước – đương nhiên là chỉ xem 10 phút miễn phí đầu tiên, lần này lại ngoan ngoãn lạ thường.
"Bạn học Kiyano, chơi cùng không?" Watanabe Tooru hỏi.
"Ừm."
"Tớ cho cậu mượn tài khoản của Saitō." Watanabe Tooru lấy điện thoại ra.
Kiyano Rin khẽ nhíu mày: "Đưa tài khoản của cậu cho tớ, cậu dùng của cậu ta đi."
"Được thôi." Watanabe Tooru cố ý đáp bằng giọng bất đắc dĩ.
Hắn nhắn tin cho Saitō Keisuke, rồi mở chức năng chụp ảnh, chụp một tấm bốn người gửi cho Koizumi Aona.
Làm xong tất cả, hắn rướn người tới trước mặt Kiyano Rin.
Kiyano Rin hơi ngả người ra sau, nhìn ngón tay hắn lướt nhanh trên bàn phím.
"Xong rồi."
Watanabe Tooru ngồi lại chỗ cũ, Kiyano Rin lập tức nhìn thấy nhân vật nữ mặc đồng phục y tá trên màn hình.
"Ừm hừ." Watanabe Tooru khẽ hắng giọng, chỉ vào một chỗ trên màn hình, "Đây là tủ đồ, có thể thay trang phục."
Kiyano Rin liếc hắn một cái, điều khiển chuột mở tủ đồ.
Lúc này, Saitō Keisuke cũng đã gửi mật khẩu tài khoản của mình, Watanabe Tooru nhanh chóng đăng nhập.
Nhân vật của Saitō Keisuke là một cô nàng thỏ hồng.
"Xong chưa?" Hắn quay đầu hỏi ba người.
Liếc mắt qua, nhân vật nữ trên màn hình của Kiyano Rin đã mặc chiếc áo thun ngắn tay và quần jean đơn giản nhất.
"Bắt đầu! Bắt đầu!" Giọng điệu của Kunii Osamu thực sự không giống một người đang thất tình chút nào.
Bốn tài khoản vốn đã là bạn bè, bỏ qua bước thêm bạn rườm rà, trực tiếp vào giai đoạn chuẩn bị.
Watanabe Tooru giải thích sơ qua về cách điều khiển cho Kiyano Rin.
Chỉ nói một lần, Kiyano Rin đã gật đầu: "Nhớ rồi."
"Nhớ là một chuyện, nhưng lúc cần có bấm đúng phím hay không lại là chuyện khác."
Kiyano Rin không phản bác, điều khiển nhân vật liên tục thực hiện các động tác khác nhau.
Đường bay từ trái sang phải, chia đôi hòn đảo Erangel một cách hoàn hảo.
Xét đến việc Kiyano Rin chơi lần đầu, họ quyết định loot dạo ở khu vực ven biển thành phố K.
"Bạn học Hitotsugi, chỗ tớ có xe Buggy!" Kunii Osamu la lên từ trên trời.
"Tớ cũng thấy rồi." Hitotsugi Aoi điều khiển nhân vật bay qua đó.
Watanabe Tooru tìm một chiếc xe máy, vừa nhìn Kiyano Rin còn đang lơ lửng trên trời, vừa điều chỉnh vị trí.
Khi Kiyano Rin đáp đất, hắn vừa vặn dừng xe ngay trước mặt nàng.
Bíp bíp hai tiếng còi, Watanabe Tooru nói: "Tiểu thư, có muốn đi hóng gió biển không?"
Kiyano Rin để nhân vật đứng yên tại chỗ, nhìn quanh một vòng rồi mới từ từ ngồi lên xe.
"Ôm chặt vào." Watanabe Tooru quay đầu xe, phóng nhanh về phía con đường ven biển.
...
"Bạn học Hitotsugi, chỗ tớ có M4, cậu có muốn không?"
"Cậu tự cầm đi."
"Không sao, khẩu M16 của tớ bắn còn nhanh hơn cả chế độ tự động!"
"Vậy được rồi, cảm ơn bạn học Kunii."
...
"M4 là gì?" Kiyano Rin mở menu, làm quen với các chức năng trong game.
"Một loại súng, tên đầy đủ là M416, ngoài ra còn có..."
Chiếc xe máy dừng lại trước một khu nhà.
"Cậu loot bên trái, tớ loot bên phải." Nói xong, Watanabe Tooru nhảy khỏi xe, chạy vào khu nhà.
Nhanh chóng loot xong phần của mình, hắn cũng không giục, lái xe máy qua, từ từ đợi Kiyano Rin.
Một lúc sau, nhân vật của Kiyano Rin chạy ra.
Watanabe Tooru liếc nhìn.
Ghê thật, mũ 3, giáp 2, balo 2, khẩu SCAR-L còn gắn cả scope 4x.
Nhìn lại mình, một cái mũ 1 xanh lè, balo 1, một khẩu Thompson, trên đùi còn dắt khẩu súng lục ổ xoay.
Đến điểm tài nguyên tiếp theo, cuối cùng hắn cũng tìm được một cái mũ 2 và balo 2.
Vòng bo này không tệ, lấy thành phố Y làm trung tâm, bốn người ở gần thành phố K có thể từ từ loot đồ.
Sau khi vòng bo thứ hai thu lại, bốn người tập hợp.
"Ha ha ha ha, Watanabe, sao cậu nghèo thế này!" Kunii Osamu cười phá lên.
Hitotsugi Aoi cũng bật cười, dù tiếng cười rất nhỏ, không mấy vui vẻ, nhưng cuối cùng cũng đã cười.
"Sao không để bạn học Kiyano đưa đồ cho cậu?" Cô cười nói.
"Không cần, không cần. Dựa vào đâu mà người mới phải phục vụ người cũ chứ?"
Khi chơi game, Watanabe Tooru luôn quan tâm đến việc đồng đội có chơi vui hay không.
Chuyện bắt người khác nhường đồ, dù là người mới hay không, trừ khi đối phương có đồ thừa hoặc trong tình huống khẩn cấp, nếu không hắn sẽ không làm vậy.
Kiyano Rin có lẽ đã hiểu trang bị của Watanabe Tooru rất tệ, cười nói: "Chia cho cậu một khẩu súng, cậu cầm đi xung phong cũng chẳng phát huy được sức chiến đấu."
"Cũng đúng."
"Muốn khẩu nào?"
"Cậu muốn khẩu nào?" Watanabe Tooru hỏi lại.
"Nhanh lên." Giọng Kiyano Rin nghiêm lại.
"Vậy thì AK." Cân nhắc độ khó đối với người mới, Watanabe Tooru chọn khẩu súng này.
Chờ hai người đổi súng xong, Kunii Osamu lớn tiếng nói: "Đi thôi! Chúng ta thẳng tiến vào thành phố Y!"
"Đừng xông lên trước quá." Hitotsugi Aoi ngồi sau lưng hắn nhắc nhở.
"Yên tâm!" Kunii Osamu nhấn nút voice chat.
Giọng của seiyuu Hanae Natsuki vang lên: "Không vấn đề gì đâu."
"Hửm? Đây là gì?" Kiyano Rin hỏi.
"Gói giọng nói của seiyuu nổi tiếng." Kunii Osamu nói, "Trong tài khoản của Watanabe có nhiều lắm, cậu ấn..."
Dừng lại ngay, Kunii!
"Thật đáng ghét."
Giọng nói đầy vẻ xấu tính của nữ seiyuu tên Minase Inori vang lên.
"Thì ra là vậy." Kiyano Rin gật gù hiểu ra, "Hóa ra cậu thích kiểu này à."
Dù nàng nói câu này mà không nhìn ai cả, nhưng Watanabe Tooru vẫn thấy lạnh sống lưng.
"Không phải, chủ yếu là vì mãi không quay ra được giọng của Hanazawa Kana, chuyện này tớ nói với cậu rồi mà." Hắn vừa điều khiển xe máy vừa giải thích.
"Watanabe," Kunii Osamu lên tiếng, "Cậu bỏ cuộc đi là vừa, Hanazawa Kana kết hôn rồi, chấp nhận hiện thực đi, cùng tớ hâm mộ Ogura Yui này."
"Im đi, tớ sẽ đợi đến khi cô ấy ly hôn!"
"Đừng nói chuyện mãi thế, làm tớ khó chịu."
"Được rồi." Watanabe Tooru cạn lời.
Kiyano Rin rất thích giọng điệu ghét bỏ của nữ seiyuu này, dùng rất thuận tay.
"Người phát ra giọng này tên gì?" Nàng hỏi.
"Minase Inori, tên thật là Seino Arisa." Kunii Osamu trả lời.
"Cùng họ với bạn học Kiyano à, có khi nào quen biết không?" Hitotsugi Aoi hỏi.
(* Lỡ sai Kiyano rồi nên để luôn)
Kiyano Rin suy nghĩ một lúc: "Không có người thân nào tên 'Arisa' cả."
Tạm gác chuyện gói giọng nói sang một bên, bốn người còn chưa đến thành phố Y đã bị người trên nóc nhà tù bắn tỉa.
"Xông thẳng qua luôn?" Kunii Osamu nói được câu này đã là vì có Hitotsugi Aoi trên xe hắn.
Nếu là bình thường, gã này đã xông qua từ lâu rồi.
"Không được, chúng ta dừng ở sườn dốc phía trước!" Hitotsugi Aoi vội nói.
Trên đường đến nhà tù, có một sườn dốc nhỏ, gần đó còn có một căn nhà, bốn người dừng xe ở đó.
Watanabe Tooru nói với Kiyano Rin: "Bạn học Kiyano, nhân lúc này cậu thử đọ súng với họ xem sao? Ngã thì tớ đỡ cho."
"Được." Kiyano Rin dứt khoát gật đầu.
Vừa ló đầu ra, còn chưa tìm thấy người, bên tai đã toàn tiếng đạn bay vèo vèo, sau đó thanh máu tụt dốc không phanh, cuối cùng "bụp" một tiếng, quỳ trên mặt đất.
"Rank của chúng ta hơi cao." Watanabe Tooru vừa cứu nàng vừa nói, "Tốt nhất là bắn hai phát rồi rút về ngay."
"Ý cậu là tớ không bằng các cậu?"
"...Rốt cuộc đã lược bỏ bao nhiêu quá trình mà cậu lại rút ra được kết luận đó từ lời tớ vậy?"
"Hừ." Tính bướng bỉnh không chịu thua của Kiyano Rin trỗi dậy, vừa đứng lên, bơm máu xong là lại bắt đầu đọ súng.
...
"Một viên vào đầu!" Kunii Osamu ở bên cạnh la lớn, ngay sau đó, chính hắn cũng bị bắn gục.
Trong lúc được Hitotsugi Aoi cứu, miệng hắn lẩm bẩm giải thích: "Bọn nó có bốn người, hết cách rồi, chứ một chọi một thì không ai là đối thủ của tớ!"
"Ừm ừm." Hitotsugi Aoi đã quen với tính hiếu thắng của hắn.
...
Cứ như vậy, Watanabe Tooru cứu Kiyano Rin, Hitotsugi Aoi cứu Kunii Osamu, cùng nhau đấu súng với đội ở thành phố Y.
Trong lúc nghỉ tay cứu Kunii Osamu, Hitotsugi Aoi cũng bắn được vài phát.
Theo Watanabe Tooru, kiểu đấu súng không thể hạ gục được ai này, ngoài việc farm sát thương ra thì chỉ tổ lãng phí đạn.
Chờ đến khi Kiyano Rin nhận ra "mỗi lần bị gục lại bơm đầy máu là một hành vi vô nghĩa", vòng bo lại thay đổi.
Họ không ở trong bo, còn đội ở thành phố Y thì có.
"Chúng ta lái xe đi thôi." Hitotsugi Aoi đề nghị.
"Được." Kunii Osamu miệng thì đồng ý nhưng vẫn bắn thêm vài phát, "Cái thằng 'dakda' này bị tớ bắn gục ba lần rồi!"
"Được rồi, đi nhanh đi!" Hitotsugi Aoi đã ngồi sau xe Buggy.
Kunii Osamu lập tức ngồi vào ghế lái, bám sát mép bo, chuẩn bị vòng vào thành phố Y.
"Bọn tớ đi dò đường trước, các cậu nhớ đi theo tuyến đường của bọn tớ nhé." Dặn dò một câu xong, hai người phóng đi.
Watanabe Tooru ở lại, nói với Kiyano Rin: "Chúng ta cũng nên đi thôi."
"Không được." Kiyano Rin dứt khoát từ chối, "Tớ nhất định phải giết 'jk20150918' thêm hai lần nữa."
Đến cả tên cũng nhớ kỹ luôn...
"Vào vòng cuối chắc chắn sẽ gặp lại thôi."
"Lỡ hắn chết thì sao?"
"..." Watanabe Tooru đành nói, "Được, tớ đợi cậu."
Kiyano Rin rất có thiên phú chơi game.
Chỉ trong một lúc, kỹ năng bắn súng của nàng đã khá lợi hại – ít nhất là từ vị trí hiện tại của họ, bắn lên nóc nhà tù ở thành phố Y, đã có thể ăn miếng trả miếng với đối phương.
Nhưng không có hỏa lực của Kunii Osamu và Hitotsugi Aoi, hành trình báo thù của nàng lại gặp trắc trở.
Trong lúc bắn gục "jk20150918", nàng cũng liên tục bị đồng đội của đối phương bắn gục.
Chỉ còn lại hai người họ, Watanabe Tooru bây giờ muốn ra tay cũng không dám.
Ngược lại, Kunii Osamu và Hitotsugi Aoi, dưới sự yểm trợ hỏa lực của Kiyano Rin, đã an toàn đi một vòng lớn, vào thành từ phía gara của thành phố Y.
"Bạn học Kiyano, phải đi thôi."
"Còn một lần nữa."
...
"Tiểu thư Kiyano, thật sự phải đi rồi, cậu giết đồng đội của hắn không phải cũng như nhau sao?"
"Cậu đi trước đi, hôm nay tớ chết ở đây."
...
"Chị đại, bo tới rồi."
"Ừm."
...
"Phù—" Kiyano Rin thở phào một hơi, "Đi được rồi."
Watanabe Tooru nhìn vòng bo chỉ còn cách xông thẳng vào thành phố Y, không còn đường nào khác.
"Chỉ có thể thử xem sao."
Ném hết bom khói trong balo ra, trước làn khói, Watanabe Tooru giơ tay bắn gục một tên.
Cũng mặc kệ mình bị bắn mất nửa cây máu, hắn leo lên xe máy, chở Kiyano Rin, xông thẳng về phía nhà tù.
Trong chốc lát, đạn rơi như mưa.
Bắn vào bãi cỏ, bắn vào xe máy, sượt qua tai, có thể nói là vô cùng kích thích.
Ra khỏi làn bom khói, sắp đến tường rào nhà tù, Watanabe Tooru vốn đã cạn máu cuối cùng cũng bị bắn gục.
"Đừng cứu tớ vội, vào góc tường đi!" Watanabe Tooru hét lên với Kiyano Rin.
Kiyano Rin chạy đến góc tường, trong lúc Watanabe Tooru lết mông bò về phía nàng, cô tự bơm máu cho mình.
"Watanabe! Có sao không?" Kunii Osamu la lên, "Bọn tớ không qua được! Ở giữa có người!"
"Không sao! Các cậu đừng qua đây, lo cho mình đi!"
Rõ ràng ở trong cùng một phòng, hai người đều hét toáng lên.
May mà đây không phải quán net thông thường của Nhật Bản, phòng được cách âm kín.
"Hết hồn." Watanabe Tooru cuối cùng cũng an toàn bò vào góc tường.
"Bạn học Watanabe cũng có lúc sợ hãi à?" Kiyano Rin vừa trêu chọc, vừa nhấn nút cứu.
"Chết không sợ, chỉ sợ chết rồi không gặp được bạn học Kiyano."
"Ghê tởm quá, tớ sắp nôn rồi." Giọng Kunii Osamu xen vào.
Hitotsugi Aoi cười nói: "Trong tình huống nguy cấp như vậy, Watanabe-kun sẵn lòng ở lại với bạn học Kiyano, tớ thấy rất tốt."
"Đúng đúng đúng, tớ cũng thấy không tệ." Kunii Osamu gật đầu, "Đồng đội nên đồng sinh cộng tử!"
"Với cái tính chỉ biết lao lên giết người của cậu, ai dám cùng sống với cậu..."
Watanabe Tooru còn chưa nói dứt lời, tay chân nhanh nhẹn, thính giác cũng xuất sắc không kém, hắn nghe rõ một tiếng "cạch".
Hắn vội vàng hét lớn: "Có lựu đạn! Kiyano, cậu chạy mau!"
Kiyano Rin như không nghe thấy, vẫn dán mắt vào 4 giây đếm ngược cứu người.
"Không phải lựu đạn nổ tức thời! Chạy mau!"
3, 2...
"BÙM!"
Trong khoảnh khắc, tai chỉ còn nghe thấy tiếng lựu đạn nổ, không nghe được gì khác, màn hình máy tính như rung chuyển.
"Sợ chết khiếp!" Watanabe Tooru vội vàng bơm máu cho mình.
Kiyano Rin mở balo, bơm máu cho thanh máu đã vơi đi gần một nửa của mình.
"Sao cậu biết nó không nổ chết?" Watanabe Tooru vừa đứng lên ngồi xuống, lắc lư cơ thể, vừa uống nước tăng lực.
"Không biết." Trong giọng nói của Kiyano Rin cũng có chút hưng phấn.
Trò chơi này tuy nhàm chán, nhưng vào thời khắc mấu chốt, quả thực rất kích thích.
"Không biết sao không chạy?"
"Tớ cần nghe cậu chỉ huy à?" Kiyano Rin bất mãn nói.
"...Ngài tự do."
Lúc này, từ trong nhà tù truyền đến một giọng nói thân thương quen thuộc.
"Hai thằng ngu dưới lầu, ngon thì lên đây!"
Là đồng hương.
Watanabe Tooru rưng rưng nước mắt, mở mic toàn đội.
"Bốn thằng không cha không mẹ trên lầu! Ngon thì xuống đây!"
"Ngon thì lên đây! Bố mày bắn không chết mày!"
"Ha ha ha, cười chết bố, cả đồng bằng bị tao xông qua, chỉ với cái trình bắn của mày? Hửm~~?"
"Mẹ nó chứ!" Tên trên lầu cũng là một kẻ lòng tự trọng cao, tính tình nóng nảy, "Ngon thì cho địa chỉ, bố mày chém chết mày!"
Watanabe Tooru cao giọng đáp: "Nhà tao ở: Khu dân cư Thịnh Thế, đầu phố Bắc Kinh, cầu Tô Châu, đường Nam Kinh, thành phố Thượng Hải, tòa 1, phòng 201. Không đến làm cháu tao!"
"Mày cứ chờ đấy cho bố! Mẹ nó!"
Watanabe Tooru cười nói với Kiyano Rin: "Thằng ngốc này."
Kiyano Rin tỏ vẻ buồn cười, dạy dỗ: "Đừng nói tục."
"Vậy thì tha cho hắn một lần."
"Watanabe, cậu vừa nói gì thế?" Kunii Osamu hỏi.
"Gặp đồng hương, nói tiếng địa phương, các cậu không hiểu đâu."
"Tiếng địa phương của tỉnh Iwate, nghe hơi giống tiếng Trung Quốc nhỉ." Hitotsugi Aoi nói.
"Ừm, khá giống."
"Đoàng—", một tiếng súng vang lên.
Watanabe Tooru giật mình, tưởng trên lầu bắn.
"Bạn học Kiyano, cậu làm gì vậy?"
"Trượt tay thôi."
"..."
Trong lúc chờ bo thu lại, Watanabe Tooru lấy điện thoại ra, tự chụp một tấm gửi cho Koizumi Aona.
Khi vòng bo ngày càng thu hẹp, Kunii Osamu và Hitotsugi Aoi vì phải vào bo nên lại chết trước.
Watanabe Tooru và Kiyano Rin nấp ở góc tường, luôn ở trong vùng an toàn, có người trên lầu canh chừng thành phố Y giúp, nhất thời lại trở thành nơi an toàn nhất.
Tiếc là, vòng bo cuối cùng lại ở ngay nhà tù, hai người họ không thể không liều chết xông vào.
Watanabe Tooru cẩn thận lắng nghe tiếng bước chân, xác định vị trí gần đúng.
"Ngay đầu cầu thang có hai tên." Hắn nói với Kiyano Rin.
Kiyano Rin cau mày: "Trình của cậu rốt cuộc mạnh đến đâu?"
"Một mình tớ cân hết cả team bọn nó không thành vấn đề."
"Ừm, cậu lên đi."
"Không phải, ý tớ là ngoài đời thực." Watanabe Tooru nói, "Trong game phải tuân theo cơ chế, tớ mà xông lên như vậy, nhiều nhất chỉ giết được hai tên."
Kiyano Rin chìm vào suy tư, không biết đang nghĩ xem mình có thể giết được hai tên còn lại không, hay đang nghĩ đến chiến thuật khác.
Trong lúc thời gian bế tắc, Watanabe Tooru đã giết được ba tên chạy từ thành phố Y vào nhà tù.
Vốn còn định loot thêm ít đồ ném từ xác của họ, nhưng tiếc là những người có thể chạy đến đây đều đã hết sạch đồ ném từ lâu, đến một quả lựu đạn nổ cũng không có.
Cuối cùng, chỉ còn lại bốn người trên lầu, và Watanabe Tooru cùng Kiyano Rin.
Kẻ địch ở đầu cầu thang tầng hai, họ canh giữ ở tầng một.
"Bạn học Kiyano lợi hại quá, lần đầu chơi đã vào vòng cuối!" Hitotsugi Aoi thán phục.
"Thao tác đơn giản, phần lớn thời gian lãng phí vào việc đọ súng lúc nãy, không có gì đáng khoe." Kiyano Rin với vẻ mặt bình thản, bình tĩnh phân tích tình hình.
"Đã mạnh lắm rồi, đây không phải tài khoản của người mới." Kunii Osamu nói thêm, "Phải không, Watanabe?"
"Đối với người bình thường thì rất mạnh, nhưng với bạn học Kiyano, trình độ này là đương nhiên. Nhưng vừa rồi đứng trên lựu đạn cũng phải cứu tớ, thật sự khiến tớ..."
"Đủ rồi." Kiyano Rin cắt ngang Watanabe Tooru, "Việc cần làm bây giờ là nghĩ cách thắng trận đấu."
Đang nói, trên lầu đột nhiên bắn xối xả xuống cầu thang.
"Làm gì vậy?" Kiyano Rin nhíu mày, "Mất kiên nhẫn, hay là đang khiêu khích..."
Còn chưa nói xong, Watanabe Tooru đột nhiên quay người nổ súng.
Lại có hai người, dưới sự che giấu của tiếng súng, đã chịu sát thương của bo để nhảy xuống, định đánh úp hai người.
Bất ngờ không kịp phòng bị, bắn gục một người, rồi bắn thêm hai phát vào người kia, Watanabe Tooru cũng bị bắn gục.
Kiyano Rin phản ứng cực nhanh, trong nháy mắt bắn thêm hai phát, hạ gục nốt người còn lại.
Sau khi hạ gục đối phương, nàng lập tức ngồi xuống cứu Watanabe Tooru.
"Đừng lo cho tớ, nhìn cầu thang đi!" Watanabe Tooru vội hét lên, đồng thời mở mic toàn đội.
Quả nhiên, có người đang khản cổ gào thét.
"Gục một! Gục một!"
"Đang cứu! Bọn nó đang cứu nhau!"
Tiếng bước chân trên lầu hơi do dự, rồi lập tức lao xuống.
"Bọn nó đến rồi!" Watanabe Tooru lớn tiếng nhắc nhở Kiyano Rin.
Nhưng Kiyano Rin mặc kệ, vẫn giữ tư thế cứu người, khiến Watanabe Tooru sốt ruột không thôi.
"Nhìn cầu thang đi! Chị đại! Đừng lo cho em!"
...
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀