"Tớ xin lỗi, tớ không tin đâu, Marsh. Tớ đã nghe những gì cậu nói và tớ không có lời giải thích nào tốt hơn, nhưng tớ không thể tin rằng Cooper đang ở ngoài kia, bị thương và bằng cách nào đó sử dụng ý chí của mình để tạo ra ánh sáng và vẽ các hình mẫu trên bột."
"Tớ biết. Nghe có vẻ bất khả thi, nhưng nhỡ tớ đúng thì sao?” Tôi hỏi.
Sydney suy nghĩ rồi nói, "Tớ thực sự hy vọng cậu không đúng."
"Tại sao?” Tôi ngạc nhiên hỏi.
"Tớ không biết mình có tin vào các thế lực vũ trụ hay không, nhưng nếu cậu đúng và Cooper bằng cách nào đó đang cố gắng tiếp cận cậu, thì có thể có một lời giải thích khác."
"Nói cho tớ biết đi. Làm ơn."
Mắt cô ấy ngấn lệ. "Cooper có thể đã chết."
Tôi cảm thấy như mình vừa bị đấm vào đầu. "Không,” Tôi nói nhanh. "Tớ sẽ không nghĩ đến chuyện đó."
"Cậu nghĩ tớ muốn thế chắc? Đó là logic của chính cậu mà, Marsh. Ý tớ là, cứ nói thẳng ra đi. Cậu đang nói về việc được liên lạc bởi các thế lực tâm linh. Đó là một câu chuyện ma."
"Cậu ấy còn sống,” Tôi nói với vẻ quả quyết. "Và tớ sẽ tìm thấy cậu ấy."
"Tớ xin lỗi, Marsh. Tớ không thể giúp cậu. Tớ quá sợ hãi. Sau những gì xảy ra trong nhà chứa thuyền đó, tớ nghĩ cậu chỉ đang chuốc lấy thêm rắc rối thôi."
"Điều gì khiến cậu nghĩ cậu sẽ an toàn hơn ở đây?"
Cô ấy trao cho tôi một nụ cười buồn bã và nói, "Bởi vì cậu sẽ không ở cùng tớ. Chuyện này là về cậu, Marsh. Tớ chỉ là người đi ké thôi."
Đó là một câu nói lạnh lùng nhưng hoàn toàn đúng sự thật.
"Hãy làm bất cứ điều gì cậu phải làm,” Cô ấy nói thêm. "Chỉ cần cẩn thận thôi."
Cô ấy quay người và chạy trở lại căn nhà gỗ. Với một tiếng sập cửa lưới nhanh gọn, cô ấy đã đi khuất và tôi lại chỉ còn một mình. Tôi đã nghĩ đến việc ở lại đó và đợi cho đến khi nhà Foley quay lại, nhưng tôi không thấy họ có thể giúp được gì. Họ đã làm tất cả những gì có thể để khiến chính quyền địa phương tập trung vào việc tìm kiếm Cooper. Cần phải có thêm lý do để một cuộc tìm kiếm nghiêm túc bắt đầu, và tôi có một ý tưởng về cách tìm ra nó.
Không có bằng lái xe, tôi không thể lấy xe của Sydney, vì vậy cách duy nhất để tôi vào thị trấn là đạp một trong những chiếc xe đạp dạo phố mà nhà Foley để ở căn nhà gỗ. Sau khi thay quần áo khô, tôi tìm thấy những chiếc xe đạp gần cửa trước và lấy chiếc có lốp trông không quá khô và nứt nẻ. Đó là một chiếc xe tã tượi gần như không đủ tiêu chuẩn đi đường với ba, đếm thử xem, ba líp. Không sao cả. Miễn là tôi không bị xịt lốp, nó sẽ tốt hơn và nhanh hơn là đi bộ. Tôi nhanh chóng dắt nó dọc theo lối đi rải sỏi ra đường, rồi nhảy lên và đạp về phía thị trấn.
Trời đã về chiều. Những cái bóng đang dài ra. Vì không có đèn đường, tôi muốn đến thị trấn trước khi trời tối đến mức nguy hiểm. Chiếc xe đạp không có bất kỳ tấm phản quang nào. Đạp xe lúc chạng vạng có lẽ là thời điểm nguy hiểm nhất trong ngày. Các tài xế không phải lúc nào cũng bật đèn pha, điều này khiến người đi xe đạp khó biết được có xe đang tiến đến từ phía sau cho đến khi nó đến gần. Tôi liên tục liếc qua vai để đảm bảo mình không bị bám đuôi. Bởi bất cứ thứ gì.
Tôi đi được khoảng nửa đường đến thị trấn thì nghe thấy tiếng còi hụ vang lên phía sau. Nó nhanh và lớn đến mức tôi suýt mất thăng bằng. Nhìn lại, tôi thấy xe của cảnh sát trưởng đang tăng tốc với đèn nhấp nháy. Tôi đoán chú ấy vừa nhận được một cuộc gọi và đang hướng đến hiện trường của một vụ án mạng kinh hoàng nào đó trên hồ.
Tôi đã nhầm. Chú ấy lái xe đến ngay phía sau tôi, chiếu những ánh đèn nhấp nháy vào người tôi.
"Dừng lại ngay đó, Cậu Seaver,” Giọng cảnh sát trưởng vang lên qua loa phóng thanh.
Tôi tấp vào lề đường và xuống xe mà không hiểu tại sao mình lại bị chặn lại. Đáng lẽ cảnh sát trưởng phải ra ngoài tìm kiếm Cooper, chứ không phải đuổi theo một thằng nhóc đi xe đạp vì... cái gì? Không có phản quang? Không có đèn? Chú ấy nghiêm túc đấy à?
Vrtiak dừng xe cách chiếc xe đạp vài thước và bước ra. Chú ấy vẫn đeo kính râm mặc dù trời đã gần tối. Đồ dở hơi. Chú ấy bước về phía tôi với hai ngón cái móc vào thắt lưng giống như một tay cảnh sát ngầu lòi nào đó. Một phần trong tôi rất vui khi gặp chú ấy. Nó sẽ giúp tôi đỡ mất công đi tìm chú ấy sau này.
"Cháu rất vui khi gặp chú, Cảnh sát trưởng,” Tôi nói. "Cháu đang định đến"
"Câm miệng,” Vrtiak đột ngột gắt lên.
Gã này hoàn toàn nghiêm túc.
"Mày đã đột nhập vào nhà của George O., đúng không?” Chú ấy hỏi với một cái nhếch mép.
Ái chà.
"Sao chú lại nghĩ vậy?” Tôi ngây thơ hỏi.
"Đừng có giở trò ranh con,” Ông ta gầm gừ. "Tao biết mọi chuyện xảy ra trong cái thị trấn này."
Lời khoác lác của ông ta thậm chí còn chẳng gần với sự thật, nếu không ông ta đã biết chuyện gì xảy ra với Cooper. Tôi quyết định không chỉ ra điều đó cho ông ta thấy.
Ông ta nói thêm, "Điều đó khiến tao nghĩ rằng mày có thể biết nhiều hơn về lão George tội nghiệp so với những gì mày tiết lộ đấy."
"Khoan, từ từ đã,” Tôi nói nhanh. "Cháu không hề biết ông ấy trước khi"
Vrtiak chọc hai ngón tay vào ngực tôi. "Tao có thể bắt mày vì tội xâm nhập trái phép,” Ông ta nói.
"Xâm nhập trái phép! Cháu chỉ" Tôi tự ngắt lời mình. Sẽ không khôn ngoan chút nào nếu thừa nhận bất cứ điều gì, mặc dù ý nghĩ gặp rắc rối vì xâm nhập trái phép vào ngôi nhà di động của ông già đó có vẻ là một vấn đề khá nhỏ so với những gì tôi đang phải đối mặt.
"Lên xe,” Ông ta ra lệnh.
"Cảnh sát trưởng, cháu nghĩ cháu đã tìm ra chuyện gì"
"Lên... xe... NGAY!” Ông ta tức giận hét lên.
Khi tôi gặp ông ta hồi sáng, ông ta có vẻ là một người khá thoải mái. Bây giờ thì không. Một chuyện gì đó đã xảy ra khiến ông ta nổi điên. Tôi đoán ông ta đang chịu áp lực về cái chết của George. Tôi hy vọng ông ta không nghĩ rằng tôi phải chịu trách nhiệm theo bất kỳ cách nào.
"Còn xe đạp của cháu thì sao?"
"Vứt nó lại,” Ông ta quát khi mở cửa sau xe.
Tôi nhấc chiếc xe đạp lên và đặt nó sau vài cái cây bên lề đường. Tôi không có khóa. Tôi đoán nó sẽ biến mất vào sáng mai và tôi sẽ nợ nhà Foley một chiếc xe đạp mới, nhưng tôi đâu có lựa chọn nào khác. Tôi chậm rãi bước đến xe của cảnh sát trưởng và chui vào ghế sau. Ông ta đóng sầm cửa lại, làm cả chiếc xe rung lên. Tôi chưa bao giờ ngồi ở ghế sau của một chiếc xe cảnh sát. Đó là một trải nghiệm ớn lạnh. Một lồng sắt ngăn cách hàng ghế trước và hàng ghế sau. Không có chốt khóa cửa. Ít nhất là không có chốt khóa nào mà tôi có thể kiểm soát. Tôi sẽ không thể ra khỏi đây cho đến khi ông ta muốn tôi ra.
Cảnh sát trưởng Vrtiak ngồi vào ghế lái, tắt đèn nhấp nháy và nhấn ga. Bánh xe quay tít, bám đường và chúng tôi lao vọt ra đường.
"Cháu có một ý tưởng về chuyện đã xảy ra với Cooper,” Tôi nói.
Vrtiak không phản ứng.
"Cháu nghĩ cậu ấy có thể đã gặp tai nạn trên thuyền. Cậu ấy có thể đang nằm trong rừng ở đâu đó, bị thương."
Vrtiak vẫn không đáp lại.
"Cảnh sát trưởng?"
Tôi nghe thấy ông ta sụt sịt. Và thút thít. "Tại sao?” Ông ta nói, giọng vỡ ra vì xúc động.
"Tại sao cái gì cơ?” Tôi hỏi.
"Tại sao mày không chịu nghe lời?"
"Chú đang nói cái gì vậy?"
Cảnh sát trưởng Vrtiak bẻ ngoặt vô lăng. Với một tiếng rít của lốp xe, ông ta rẽ ngoặt sang phải, rời khỏi con đường chính để đi vào một con đường quê quanh co. Ông ta lại nhấn ga và chúng tôi lao đi... quá nhanh so với con đường chật hẹp.
"Chú đang đi đâu vậy?” Tôi hỏi.
"Ông ấy đã cảnh báo mày rồi, đúng không?” Cảnh sát trưởng nói. "Nhưng mày cứ tiếp tục tìm kiếm. Cứ tiếp tục chọc ngoáy."
Chuông báo động reo lên trong đầu tôi.
"Cảnh sát trưởng, dừng xe lại."
Cảnh sát trưởng Vrtiak giật phăng chiếc kính râm. Ông ta đang khóc.
"Tao không muốn làm chuyện này,” Ông ta thút thít.
"Làm chuyện gì? Cảnh sát trưởng, đi chậm lại!"
Ông ta ôm cua quá nhanh. Chiếc xe trượt sang một bên, hất tung sỏi trên lề đường, rồi tiếp tục lao đi. Cây cối bao quanh con đường ngày càng dày đặc. Con đường ngày càng tối hơn.
"Làm theo lời hắn đi, được chứ?” Cảnh sát trưởng nói. Ông ta đang cầu xin tôi, giống như một kẻ đã bị dồn đến đường cùng. "Nếu mày không làm, hắn sẽ cứ tiếp tục đến. Và càng nhiều người biết, sẽ càng có nhiều người gặp nguy hiểm."
Bụng tôi thót lại. Chính lúc đó tôi biết rằng bất cứ thứ gì đã tóm được George cũng đã tóm được cảnh sát trưởng. Hai bàn tay ông ta siết chặt vô lăng đến trắng bệch như thể ông ta đang vật lộn với chiếc xe để giữ nó trên đường. Chúng tôi chệch sang làn đường ngược chiều, và cảnh sát trưởng phải gầm gừ, chật vật để đưa chúng tôi trở lại. Chúng tôi trượt hẳn sang phía đối diện. Bánh xe ầm ầm lăn lên lề đường rải sỏi, nhưng Vrtiak vẫn giữ được quyền kiểm soát và lùi lại vào làn đường.
Đèn pha của một chiếc xe đi ngược chiều xuất hiện ở phía xa.
"Ai đã nói với chú điều đó, Cảnh sát trưởng? Hắn là ai?"
"Cho hắn thứ hắn muốn đi,” Cảnh sát trưởng rên rỉ. "Hãy để hắn đưa con đường đi bất cứ đâu hắn muốn."
Chiếc xe đi ngược chiều ngày càng đến gần. Cảnh sát trưởng đang siết chặt vô lăng đến mức tôi tưởng nó sắp gãy.
"Con đường nào?” Tôi hỏi.
"Mày biết mà,” Vrtiak nói.
Chúng tôi trôi dạt vào làn đường của chiếc xe đi ngược chiều. Nó bóp còi inh ỏi. Vrtiak giật mạnh xe chúng tôi trở lại làn đường của mình.
"Con đường nào?” Tôi gặng hỏi lại.
Vrtiak bỏ một tay khỏi vô lăng. Ông ta dùng tay trái để điều khiển trong khi với tay lấy gương chiếu hậu.
Chiếc xe đi ngược chiều gần như đã ở ngay sát chúng tôi.
Vrtiak nắm lấy gương và xoay nó để tôi có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của ông ta. Đó không phải là hình ảnh phản chiếu của Vrtiak đang trừng trừng nhìn lại tôi. Đó là ánh nhìn chết chóc của Kẻ Đào Mộ.
"Con đường Morpheus."
Vrtiak, hay một ai đó, giật mạnh vô lăng, lao thẳng chúng tôi ra trước mũi chiếc xe đi ngược chiều. Nó không ngừng bóp còi khi trượt khỏi đường sang phía bên kia. Vrtiak rút tay phải khỏi gương chiếu hậu, nắm chặt vô lăng bằng cả hai tay và giật mạnh xe chúng tôi trở lại làn đường. Chúng tôi rẽ ngoặt, sượt qua chiếc xe đi ngược chiều chỉ cách vài inch. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của người lái xe khi nó lướt qua. Tôi có thể đã nhầm và có lẽ là vậy, nhưng có vẻ như gã ngồi sau vô lăng là George O.
Xe của chúng tôi bay ngang qua đường và tiếp tục lao đi... vào trong rừng. Vrtiak hét lên một tiếng khi ông ta xoay vô lăng để tránh đâm vào cây. Ông ta đạp phanh gấp và tôi bay về phía trước, đập đầu vào những thanh kim loại.
Thứ tiếp theo tôi cảm nhận được là một cú xóc nảy dữ dội, và mọi thứ chìm vào bóng tối.